Sau hai ngày nỗ lực, Bách Lý Hồng Trang cuối cùng cũng đã phong ấn thành công hai con Phong Linh Hổ con còn lại.
Đối với tỉ lệ thành công trăm phần trăm này của Bách Lý Hồng Trang, Mặc Vân Giao và những người khác ngoài việc tán thưởng ra thì không còn suy nghĩ nào khác.
Mỗi một việc Hồng Trang làm đều khiến người ta cảm thấy kinh ngạc không lời nào diễn tả được, thời gian lâu như vậy, bọn họ cũng đã hiểu rõ điều đó.
Bạch Tuấn Vũ và Viên Tiểu Mạn đều đang tiến hành khế ước, Hạ Chỉ Tình thì đã hoàn thành khế ước từ hai ngày trước, lúc này Tiểu Phong đang nằm thoải mái trong lòng nàng, dáng vẻ thân mật vô cùng.
Mặc Vân Giao ngồi bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, rảnh rỗi không có việc gì làm, hai người liền trò chuyện với nhau.
"Sau khi cuộc thi khảo hạch này kết thúc, ngươi định gia nhập môn phái nào?"
Bách Lý Hồng Trang tò mò nhìn Mặc Vân Giao, những người khác thì không cần phải nói, nhất định đều sẽ gia nhập Thiên Cương Tông.
Thế nhưng, ở cùng Mặc Vân Giao một thời gian dài như vậy, nàng vẫn chưa từng nghe Mặc Vân Giao nhắc đến vấn đề này.
Mặc Vân Giao cười nhìn Bách Lý Hồng Trang một cái, "Muốn mời ta cùng vào Thiên Cương Tông sao?"
Bách Lý Hồng Trang nhún vai, "Nếu ngươi nguyện ý, vậy thì đương nhiên là tốt nhất rồi."
Bọn họ vốn dĩ là đội ngũ đại diện cho Thiên Cương Tông để tham gia cuộc thi khảo hạch, sau khi Viên Chí Tân và Viên Tiểu Mạn gia nhập đội ngũ của bọn họ cũng đã sớm quyết định cùng gia nhập Thiên Cương Tông.
Như vậy, sau khi cuộc thi khảo hạch kết thúc, bọn họ vẫn có thể tụ họp cùng nhau.
Mặc Vân Giao từ đầu đến cuối đều toát lên vẻ thần bí, cũng rất ít khi nói ra suy nghĩ của bản thân, vì vậy mọi người đều không biết hắn nghĩ thế nào.
Hiện giờ cuộc thi khảo hạch sắp kết thúc, khó tránh khỏi việc sẽ đề cập đến chủ đề này.
Mặc Vân Giao khẽ cười một tiếng, sau đó nói: "Ta không định gia nhập bất kỳ môn phái nào cả."
Lời vừa nói ra, Bách Lý Hồng Trang không khỏi sững sờ một chút, ngạc nhiên nhìn Mặc Vân Giao.
Bấy lâu nay, nàng chỉ nghĩ trong lòng Mặc Vân Giao đã có môn phái mà hắn muốn vào, chứ chưa từng nghĩ rằng Mặc Vân Giao từ đầu đến cuối đều không định gia nhập môn phái.
Dù sao, Thánh Huyền đại lục có vô số môn phái, Thiên Cương Tông tuy là cái tên khá nổi tiếng trong số đó, nhưng vẫn còn không ít môn phái nổi danh tương tự.
Chỉ là, dựa theo sự hiểu biết của nàng về Mặc Vân Giao, lời này của hắn hẳn không phải là nói dối.
Trong đầu Bách Lý Hồng Trang suy nghĩ trăm ngàn lượt, đột nhiên, ánh mắt nàng sáng lên, trong tâm trí hiện ra một suy nghĩ.
Có lẽ, Mặc Vân Giao vốn đã là người trong môn phái, giống như Hàn Khê Linh vốn là tu luyện giả của Thiên Cương Tông, nhưng vẫn đến tham gia cuộc thi khảo hạch vậy.
Từ lúc quen biết Mặc Vân Giao đến nay, nàng luôn cảm thấy Mặc Vân Giao có một loại cảm giác khiến người ta nhìn không thấu.
Nếu hắn thực sự là tu luyện giả trong môn phái, hoặc thân phận còn cao hơn một bậc, vậy thì tất cả mọi chuyện đều có thể xâu chuỗi lại với nhau.
Để ý đến sự thay đổi trên vẻ mặt của Bách Lý Hồng Trang, Mặc Vân Giao cũng không lên tiếng.
Với sự thông minh của Bách Lý Hồng Trang, tin rằng nàng sẽ đoán ra được vài điều.
Sau khi trong lòng đã có vài suy đoán, Bách Lý Hồng Trang cũng không hỏi thêm nữa, nếu Mặc Vân Giao muốn nói, thì hẳn hắn đã sớm nói ra rồi.
Vì Mặc Vân Giao vẫn luôn không nói nhiều, vậy thì nàng cũng sẽ không hỏi quá nhiều.
Bởi vì, bọn họ là bạn bè.
Bách Lý Hồng Trang dời ánh mắt sang nhìn quá trình khế ước của Bạch Tuấn Vũ và Viên Tiểu Mạn, may mà Phong Linh Hổ không biến thái như Bạch Sư.
Lúc trước khi nàng khế ước với Bạch Sư đã làm nàng giật cả mình, tin rằng mọi người sẽ hoàn thành khế ước vô cùng thuận lợi.
Bách Lý Hồng Trang vuốt lại mái tóc, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.