Tu luyện giả của Vũ Tấn vương triều sau khi chứng kiến màn này cũng ngẩn người. Trước đó lúc họ đối phó với tu luyện giả Phong Bác vương triều thì chẳng ai hé răng lấy nửa lời, bây giờ nữ tử áo trắng này chỉ mới nói một câu thôi mà đã có nhiều tu luyện giả hưởng ứng đến vậy, điều này quả là quá kỳ quái.
"Cô có biết hay không..."
Trang Chí Trạch nhìn chằm chằm Bách Lý Hồng Trang đầy hung ác, hôm nay vốn dĩ hắn muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt tất cả tu luyện giả, không ngờ lại bị Bách Lý Hồng Trang tát vào mặt đau đớn như vậy, thật sự là không thể nhẫn nhịn được nữa!
Thế nhưng, chưa đợi Trang Chí Trạch nói hết câu, Bách Lý Hồng Trang đã lại cắt ngang lời hắn.
"Cho ngươi một cơ hội. Trong vòng ba giây, dẫn lũ chó của ngươi biến khỏi trước mặt ta. Bằng không, một tên cũng không chừa."
Lời này vừa thốt ra, các tu luyện giả tại hiện trường đều hít sâu một hơi, kinh ngạc nhìn Bách Lý Hồng Trang. Dẫu biết rằng tu luyện giả của Thiên Cương vương triều thực lực vô cùng cường hãn, nhưng họ cũng không ngờ Bách Lý Hồng Trang lại bá khí đến mức độ này. Vừa mở miệng là đòi "một tên cũng không chừa", bá khí như vậy, không phải người bình thường có thể có được.
Hạ Chỉ Tình và những người phía sau sau khi thấy Bách Lý Hồng Trang bá khí như vậy, trên mặt không hẹn mà cùng nở nụ cười đậm đà.
Nhắc mới nhớ, từ sau khi họ bước ra từ di tích, nhiều tu luyện giả đều biết sự lợi hại của họ nên không dám đến gây chuyện. Họ đã lâu lắm rồi không thấy tu luyện giả nào tự đại đến mức này, cả lão đại của bọn họ mà cũng dám tùy tiện trêu chọc? Đây không phải tìm chết thì là gì?
Trang Chí Trạch lúc này cũng không biết phải nói gì nữa. Hắn chỉ cảm thấy thật là quá nực cười. Đối phương chẳng qua chỉ là một đội ngũ của vương triều hạng trung mà thôi, vậy mà dám lớn lối với hắn như thế, thậm chí còn tuyên bố sẽ không chừa lại một ai, điều này thật quá nực cười. Trên mặt Trang Chí Trạch nở nụ cười, chỉ là vẻ âm hiểm lóe lên trong đôi mắt kia lại ngày càng sâu. Hắn muốn cho người phụ nữ ngu xuẩn này biết, đắc tội hắn là một hành động ngu xuẩn đến nhường nào.
"Ha ha, cô đang đùa..."
Chỉ là, Bách Lý Hồng Trang căn bản không hề có ý định lắng nghe hắn nói.
"Ba."
Bách Lý Hồng Trang thần tình nhàn nhạt mà lạnh lùng, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Trang Chí Trạch một cái. Đối với loại não tàn này, nói thêm một câu phế thoại cũng là lãng phí thời gian.
Nghe thấy Bách Lý Hồng Trang lại một lần nữa cắt ngang lời mình, thái độ hoàn toàn xem thường mình, nụ cười trên mặt Trang Chí Trạch cũng không thể duy trì được nữa.
"Ta thấy cô là tự tìm cái chết..."
"Hai."
Bách Lý Hồng Trang giơ hai ngón tay lên, đối với loại chướng mắt này, cô đã không còn kiên nhẫn nữa.
"Cô..."
"Một."
Bách Lý Hồng Trang thu tay lại, ánh mắt lạnh lẽo mà vô tình, "Xem ra, ngươi muốn chết rồi."
Từ đầu đến cuối, giọng nói của Bách Lý Hồng Trang không hề mang theo chút cảm xúc nào, dường như mọi việc trước mắt chẳng liên quan gì đến cô, thậm chí... cô căn bản chưa từng để chuyện này vào mắt.
"Mẹ kiếp, mày là cái thá gì? Dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với tao!"
Trang Chí Trạch không thể nhịn được nữa, người đàn bà không biết từ xó xỉnh nào chui ra này từ đầu đến cuối đều phớt lờ sự tồn tại của hắn, lần này đến lần khác cắt ngang lời hắn nói, thật sự khiến người ta không thể nhẫn nhịn nổi!
Các tu luyện giả của Vũ Tấn vương triều cũng nhao nhao chửi bới, "Mày cũng xem lại mình là cái thứ gì đi, mà dám ngông cuồng như thế!"
"Chỉ bằng lũ chúng mày mà đòi khiến chúng tao toàn quân bị diệt à, bọn tao bắt lũ chúng mày cùng chôn táng thì có!"
Trang Chí Trạch nhìn chằm chằm Bách Lý Hồng Trang đầy ác ý, lúc này không bị cắt ngang lời, hắn thực sự thấy sảng khoái không gì sánh được.