“Với thực lực của Bách Lý Hồng Trang, ta tin rằng sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Đông Phương Ngọc mỉm cười nhìn Hạ Chỉ Tình, từ khi bọn họ quen biết Hồng Trang đến nay, phàm là chuyện Hồng Trang có lòng tin, chưa bao giờ xuất hiện vấn đề gì cả.
Hạ Chỉ Tình dùng hai tay chống cằm, trong mắt vẫn không tránh khỏi vài phần lo lắng.
Nàng vốn luôn tin tưởng thực lực của lão đại, chỉ là trước kia nàng chưa từng nghe nói lão đại biết phong ấn yêu thú.
Hơn nữa, nàng cũng chưa từng biết lão đại đã từng phong ấn yêu thú bao giờ.
Mặc dù nàng và ấu tể Phong Linh Hổ này mới gặp nhau được một thời gian ngắn, nhưng nhìn vẻ ngây thơ và đáng yêu kia, trái tim nàng đã mềm nhũn.
Cho dù không thể khế ước thành công, nàng cũng không hy vọng ấu tể Phong Linh Hổ phải bỏ mạng.
“Đúng vậy, lão đại làm việc có lần nào xảy ra vấn đề đâu?” Viên Chí Tân cười nói, “Nhất định sẽ không có vấn đề gì.”
Hạ Chỉ Tình khẽ gật đầu, nàng cũng tin tưởng lão đại!
Lão đại làm việc trước nay chưa bao giờ xảy ra sai sót, nàng tin lần này cũng sẽ không ngoại lệ!
Trước đó là do nàng quan tâm quá nên loạn, giờ bình tâm suy nghĩ lại, tâm trạng nàng cũng đã bình tĩnh hơn nhiều.
Mặc Vân Giao lặng lẽ ngồi xuống một bên, tiến vào trạng thái tu luyện. Sau khi mọi người nhìn thấy Mặc Vân Giao như vậy, trong lòng cũng dâng lên vài phần bội phục.
Trong đội ngũ của bọn họ, người có thực lực mạnh nhất chính là Mặc Vân Giao và Bách Lý Hồng Trang.
Mà Bách Lý Hồng Trang và Mặc Vân Giao trong việc tu luyện trước nay đều luôn nghiêm túc, tận dụng mọi thời gian để tu luyện.
Trong quá trình tiếp xúc, bọn họ đã hiểu rất rõ điều này.
Cũng giống như khi ở trên Thiên Thê lúc trước, biểu hiện của Bách Lý Hồng Trang và Mặc Vân Giao đều kinh diễm như vậy.
Từ trước đến nay, bọn họ cũng đều liều mạng tu luyện, chỉ là so với hai người Bách Lý Hồng Trang vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Cung Thiếu Khanh là người cảm nhận sâu sắc nhất, nhớ lại khi còn ở Thương Lan Học Viện, mọi người đều nói hắn là người tu luyện liều mạng nhất, Đông Phương Ngọc thậm chí còn cảm thấy hắn không biết hưởng thụ cuộc sống, chỉ biết tu luyện một cách ngốc nghếch.
Kể từ khi quen biết Bách Lý Hồng Trang, hắn mới biết núi cao còn có núi cao hơn.
Sự nghiêm túc của Bách Lý Hồng Trang trong tu luyện còn ghê gớm hơn hắn rất nhiều, đây cũng là lý do tại sao Bách Lý Hồng Trang nhỏ tuổi hơn bọn họ, nhưng thực lực lại mạnh mẽ hơn bọn họ.
Nghĩ đến đây, Cung Thiếu Khanh không khỏi liếc nhìn Đông Phương Ngọc một cái.
Khi đó mặc dù thiên phú tu luyện của Đông Phương Ngọc không tệ, nhưng vẫn luôn không để tâm lắm.
Sau này đột nhiên liều mạng tu luyện cũng là vì Bách Lý Hồng Trang, nói đi cũng phải nói lại, từ khi quen biết Bách Lý Hồng Trang, cuộc sống của bọn họ cũng đã thay đổi rất nhiều.
Ngay sau đó, Cung Thiếu Khanh cũng tiến vào trạng thái tu luyện.
Các tu luyện giả khác lần lượt nhắm mắt tu luyện, chỉ còn lại Hạ Chỉ Tình, Bạch Tuấn Vũ và Viên Tiểu Mạn vẫn ngồi tại chỗ chờ đợi.
Bạch Tuấn Vũ và Viên Tiểu Mạn phải trông chừng ấu tể Phong Linh Hổ nên không thể tu luyện.
Hạ Chỉ Tình thì tâm trí đều đặt hết vào chuyện phong ấn của Bách Lý Hồng Trang, cho dù có tu luyện cũng không cách nào tĩnh tâm lại, đành phải ngồi một bên chờ đợi.
“Chỉ Tình, Hồng Trang nhất định sẽ thành công.”
Bạch Tuấn Vũ nhìn về phía Hạ Chỉ Tình, trong mắt tràn đầy vẻ quan tâm và an ủi.
Nghe vậy, Hạ Chỉ Tình khẽ gật đầu, vừa định nói chuyện với Bạch Tuấn Vũ thì giọng nói của Viên Tiểu Mạn đã vang lên.
“Tuấn Vũ nói rất đúng, Chỉ Tình, muội đừng lo lắng quá, lão đại tuyệt đối không thành vấn đề!”
Viên Tiểu Mạn đang ngồi bên cạnh Bạch Tuấn Vũ, khuôn mặt xinh xắn tràn đầy ý cười nồng đậm.
Lời Hạ Chỉ Tình vừa định nói lại nuốt ngược vào trong, lập tức gật đầu, nụ cười trên mặt cũng lộ ra vài phần ngượng ngùng mà chỉ bản thân mới hiểu.
“Đúng vậy, ta tin tưởng lão đại.”