Đột ngột có quá nhiều tu luyện giả ngã xuống, vô số người vốn đang muốn tiến vào di tích không khỏi chững lại bước chân.
Cổng di tích vừa mới mở ra đã gặp phải đợt tấn công đáng sợ như thế, nếu thực sự bước vào trong đó, chỉ sợ sẽ xuất hiện những đòn tấn công còn kinh khủng hơn.
Nhất thời, các tu luyện giả đều lần lượt đứng khựng lại, những người vốn ở gần cổng di tích lúc này cũng lùi lại phía sau.
Dẫu sao, ai cũng không muốn chịu chết, chỉ muốn đợi có người bình an vô sự tiến vào trước, rồi họ mới theo sau.
"Chúng ta vào đi."
Mặc Vân Giao khẽ nhướng đôi lông mày dài, ánh mắt trầm tĩnh tự tin, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy mê hoặc, ánh mắt nhìn thẳng về phía Bách Lý Hồng Trang bên cạnh.
Bách Lý Hồng Trang xoay ánh nhìn sang, tầm mắt hai người va chạm vào nhau: "Được thôi!"
Nói đoạn, Mặc Vân Giao và Bách Lý Hồng Trang cùng nhau bước về phía trước.
Hạ Chỉ Tình và những người khác vội vàng bám theo, chỉ là họ không bình tĩnh được như Bách Lý Hồng Trang.
"Mặc công tử, chúng ta bây giờ tiến vào di tích, bên trong liệu có đòn tấn công nào lợi hại hơn không?"
Hạ Chỉ Tình khó giấu vẻ lo lắng trên gương mặt, tình huống trong di tích rốt cuộc thế nào, không ai trong bọn họ rõ cả.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này căn bản là không thể phòng bị.
Cung Thiếu Khanh và những người khác tuy không lên tiếng, nhưng trong lòng cũng có chút lo âu. Hiện tại họ ở ngoài sáng, còn cơ quan của chủ nhân di tích lại nằm trong tối.
Nếu bên trong có bẫy, họ vừa vào hoàn toàn chỉ là bia đỡ đạn, chỉ có đường chết.
Mặc Vân Giao nhếch môi cười, đôi mắt sâu thẳm như hố đen lấp lánh vẻ tự tin, giọng nói trầm thấp đầy từ tính còn mang theo một loại sức mạnh khiến người khác an tâm.
"Theo những gì ta biết, thông thường khi cổng di tích mở ra sẽ có đợt tấn công đầu tiên, sau đó tiến vào bên trong sẽ không gặp vấn đề gì nữa."
"Nếu chủ nhân di tích thực sự bố trí cơ quan khắp mọi nơi, thì còn ai có thể nhận được truyền thừa chứ?"
Trong mắt Bách Lý Hồng Trang lóe lên tia sáng thông tuệ, việc thiết kế cơ quan này thường là do chủ nhân di tích tùy tâm sở dục mà bố trí.
Tuy nhiên, mọi việc cũng đúng như Mặc Vân Giao đã nói, thông thường chủ nhân di tích sẽ không bố trí cơ quan dồn dập ở một chỗ.
Bởi vì, một khi xuất hiện các cơ quan nối tiếp nhau, thì sẽ dẫn đến thương vong vô số, muốn thành công tiến vào bên trong cũng là một việc cực kỳ khó khăn.
Chủ nhân di tích sở dĩ thiết kế cơ quan là để chọn ra người kế thừa phù hợp, chứ không phải để lấy mạng người.
Trên thực tế, suy nghĩ của nàng cũng giống Mặc Vân Giao, hiện tại tiến vào bên trong rất có khả năng là một cơ hội.
Chỉ là, Mặc Vân Giao rõ ràng tỏ ra kiên định hơn nàng.
Phú quý hiểm trung cầu, đã như vậy, thì họ cứ liều một phen!
Theo bước Bách Lý Hồng Trang và những người khác dần dần tiến gần về phía cổng di tích, ánh mắt của gần như tất cả tu luyện giả đều đổ dồn về phía họ.
"Mấy kẻ này gan thật đấy, lúc này mà còn dám xông lên, mười phần là lại đi nộp mạng!"
"Có mấy kẻ như vậy cũng tốt, để chúng mở đường trước, chờ an toàn rồi chúng ta vào sau!"
"Nói cũng phải, đội ngũ của một vương triều hạng trung mà cũng xông lên làm màu, đây không phải tìm chết sao?"
Mọi người lần lượt cười khẽ, ánh mắt lại dán chặt vào nhóm Bách Lý Hồng Trang.
Chỉ cần họ tiến vào, liền có thể phán đoán được tình hình bên trong di tích, giúp họ có chút chuẩn bị tâm lý.
"Bách Lý Hồng Trang bọn họ đúng là muốn bảo vật mà không cần mạng mà!"
Bách Lý Hạo Hiên mở to mắt, đến tận bây giờ hắn vẫn không khỏi thấy may mắn vì lúc nãy bọn họ đã không xông lên ngay lập tức, mới giữ được cái mạng này.