Đám đông tu luyện giả vây xem khi nhìn thấy Ngụy Tuấn Kiệt ngã xuống, sắc mặt không khỏi thay đổi.
"Ngụy Tuấn Kiệt thế mà lại thua? Vậy chẳng phải nói độc thuật của Bách Lý Hồng Trang còn lợi hại hơn sao?"
"Thật không ngờ Bách Lý Hồng Trang lại là một độc sư lợi hại, hèn gì hoàng thất Thanh Tiêu vương triều lại vì Bách Lý Hồng Trang mà lâm vào khốn đốn."
Ai cũng biết, sự lợi hại của độc sư, dù là hoàng thất cũng không muốn đắc tội.
Chỉ cần sức một mình độc sư, chuyện tiêu diệt cả gia tộc hay hoàng thất cũng không phải chưa từng xảy ra.
Bởi vì một khi độc dược do độc sư phối chế ra không ai giải được, vậy thì người thường chỉ còn nước chờ chết.
"Lần này tu luyện giả Thanh Tiêu vương triều gặp xui xẻo rồi."
Sau khi nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang đánh bại Ngụy Tuấn Kiệt, mọi người đều thay đổi giọng điệu.
Từ khoảnh khắc Ngụy Tuấn Kiệt tử trận, kết cục này đã sớm được định đoạt.
Khi Nam Cung Duyệt Nhi cầu cứu Ngụy Tuấn Kiệt liền nhìn thấy Ngụy Tuấn Kiệt ầm ầm ngã xuống, sắc mặt cô ta tức khắc trở nên trắng bệch, trong mắt sau khi hiện lên vẻ không thể tin nổi thì nhiều hơn cả là sự tuyệt vọng.
Ngụy Tuấn Kiệt thế mà đã chết?
Chết trong tay Bách Lý Hồng Trang?
Nam Cung Duyệt Nhi căn bản không thể tin nổi, trong mắt cô ta, Ngụy Tuấn Kiệt là nhân vật lợi hại nhường nào, người bình thường căn bản không dám đắc tội.
Vì sự tồn tại của Ngụy Tuấn Kiệt, mấy tháng nay bọn họ tung hoành ngang dọc trong Tiểu Thế Giới, căn bản không ai dám đắc tội với họ.
Giờ đây Ngụy Tuấn Kiệt chết rồi, điều này có nghĩa là chỗ dựa của bọn họ cũng không còn nữa!
Tiểu Hắc tung một đòn trực tiếp đánh gục Nam Cung Duyệt Nhi, cùng lúc đó, hai cái móng vuốt kia cũng trực tiếp bóp chặt lấy cổ họng của Nam Cung Duyệt Nhi!
Nó đã sớm muốn thay chủ nhân giải quyết con nhỏ Nam Cung Duyệt Nhi này rồi, giờ đây cuối cùng cũng như ý nguyện!
"Không được!"
Nam Cung Duyệt Nhi điên cuồng phản kháng, cô ta không muốn cứ như vậy mà chết trong tay một con khế ước thú.
Cô ta còn có cuộc đời tươi đẹp vô hạn, tuyệt đối không thể cứ thế mà tử trận.
Tuy nhiên, đối mặt với sự phản kháng của Nam Cung Duyệt Nhi, Tiểu Hắc xuống tay cũng càng lúc càng tàn nhẫn.
Mặc cho Nam Cung Duyệt Nhi vùng vẫy như thế nào, hôm nay đều đã định sẵn là ngày chết của cô ta!
"Á—"
Nam Cung Duyệt Nhi thét lên một tiếng thảm thiết, một cơn đau nhói truyền đến từ cổ, ngay sau đó cô ta liền cảm nhận được sự ấm nóng trên cổ cùng với sức lực cơ thể đang dần tan biến.
Nghe tiếng kêu thảm thiết của Nam Cung Duyệt Nhi, mọi người đều nhìn sang.
Sau khi nhìn thấy Nam Cung Duyệt Nhi chết dưới tay Tiểu Hắc, sắc mặt tu luyện giả Thanh Tiêu vương triều đột ngột thay đổi, Nam Cung Duyệt Nhi chết rồi, điều này có nghĩa là áp lực của bọn họ càng lớn hơn.
"Duyệt Nhi!"
Nam Cung Vũ Tân hét lớn, anh ta làm thế nào cũng không ngờ Nam Cung Duyệt Nhi lại chết!
Nam Cung Vũ Tân ngay sau đó nhìn về phía Ngụy Tuấn Kiệt, anh ta không hiểu tại sao Ngụy Tuấn Kiệt và Bách Lý Hồng Trang lại giằng co lâu như vậy.
Nếu Ngụy Tuấn Kiệt sớm đánh bại Bách Lý Hồng Trang, thì Nam Cung Duyệt Nhi đã không chết.
Chỉ là, Nam Cung Vũ Tân vừa quay đầu liền nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang đang đi về phía mình!
Nam Cung Vũ Tân trợn to mắt, không hiểu Bách Lý Hồng Trang sao có thể đi tới, nhìn kỹ lại mới phát hiện phía sau Bách Lý Hồng Trang, Ngụy Tuấn Kiệt đã ngã trên mặt đất.
"Cái này—điều này không thể nào."
Nam Cung Vũ Tân lắc đầu, với năng lực của Ngụy Tuấn Kiệt sao có thể chết trong tay Bách Lý Hồng Trang?
Trong lúc Nam Cung Vũ Tân thất thần, nắm đấm của Đông Phương Ngọc đã hung hăng tấn công tới.
Nam Cung Vũ Tân không cẩn thận ngã xuống đất, không đợi anh ta đứng dậy, lưỡi dao sắc bén trong tay Đông Phương Ngọc đã đâm mạnh vào cơ thể anh ta!
"Phập—"
Âm thanh lưỡi dao đâm vào cơ thể vang lên, cơ thể Nam Cung Vũ Tân run rẩy.