Viên Chí Tân và Viên Tiểu Mạn nhìn nhau, nhìn Bách Lý Hồng Trang thông tuệ nhường ấy, trong lòng họ chỉ dâng lên vẻ khâm phục.
Tuy bọn họ từng nghe nói về chuyện di tích viễn cổ, nhưng thực chất có thể nói là hoàn toàn không hiểu gì cả.
Bách Lý Hồng Trang thế mà có thể phán đoán ra nhiều chuyện như vậy, điều này đủ để chứng minh Bách Lý Hồng Trang kiến thức rộng rãi.
Nghĩ đến đây, hai người cũng không khỏi cảm thán không thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, Bách Lý Hồng Trang chẳng qua chỉ đến từ một tiểu vương triều mà thôi, thực lực mạnh mẽ đã đành, ngay cả những thứ người thường căn bản không hiểu mà nàng cũng có thể tường tận đến vậy, thật sự là kinh người.
"Thật sao?" Hạ Chỉ Tình chắp tay, gương mặt xinh đẹp khó che giấu vẻ hưng phấn, "Vậy nói cách khác chúng ta vẫn còn kịp, chúng ta mau mau lên đường thôi!"
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Nếu phán đoán của ta không sai, chúng ta hẳn là sẽ kịp."
"Chúng ta hãy tăng tốc độ, tranh thủ sớm ngày đến được Vũ Quảng thành."
Gương mặt tuấn dật lạnh lùng của Đông Phương Ngọc thoáng lộ vẻ nghiêm túc, cơ hội tốt như vậy, bọn họ không ai muốn bỏ lỡ.
Tuy muốn tranh giành được truyền thừa từ đông đảo tu luyện giả như vậy là một việc cực kỳ khó khăn, nhưng dù thế nào thì trong lòng vẫn luôn giữ lấy hy vọng.
"Lần di tích viễn cổ này không giống với di tích viễn cổ chúng ta từng thấy lần trước, hơn nữa các tu luyện giả cạnh tranh cũng sẽ cực kỳ đông đảo.
Một khi tin tức này truyền ra ngoài, đội ngũ của các đại vương triều sẽ ùn ùn kéo đến, với thực lực của chúng ta muốn từ trong đó giành được lợi ích là không hề dễ dàng.
Đến lúc đó mọi người nhất định phải cẩn thận hơn, tính mạng mới là quan trọng nhất."
Nghe lời Bách Lý Hồng Trang, mọi người đều gật đầu, bọn họ quả thực không thể để niềm vui này làm mờ lý trí.
Từ trước đến nay, cuộc thi sát hạch này luôn là thiên hạ của tu luyện giả đến từ các đại vương triều, các trung vương triều muốn đạt được thành tích tốt trong đó đã vô cùng khó khăn, huống chi là tiểu vương triều.
Tu luyện giả của các đại vương triều không chỉ đông về số lượng, mà thực lực phổ biến còn mạnh hơn tu luyện giả của các trung vương triều.
Với thực lực của đội ngũ bọn họ, khả năng muốn thoát khỏi đám đông để nổi bật lên thật sự là quá nhỏ bé.
"Chúng ta hiểu!"
Thấy vẻ ngưng trọng thoáng hiện trên gương mặt mọi người, Bách Lý Hồng Trang cũng an tâm hơn vài phần.
Tình hình trong tiểu thế giới không giống với bên ngoài, lần trước sở dĩ bọn họ có thể thuận lợi lấy được truyền thừa như vậy là nhờ có sự giúp đỡ của chướng khí.
Nếu không phải các tu luyện giả khác không thể đột phá tầng chướng khí đó, thì sự cạnh tranh sẽ trở nên gay gắt hơn rất nhiều, bọn họ rất có khả năng cũng không thể lấy được truyền thừa cuối cùng này.
Huống hồ, tu luyện giả đến tham gia cuộc thi sát hạch hiện nay đều là nhân trung long phượng, thiên phú tu luyện không có mạnh nhất, chỉ có mạnh hơn.
Nàng tuy rất tự tin vào thực lực và thiên phú của bản thân, nhưng cũng sẽ không mù quáng tự mãn.
Chỉ có nhận rõ hiện thực, mới có thể tranh thủ được khả năng tốt nhất.
Sau khi biết được tin tức có di tích viễn cổ xuất thế, Bách Lý Hồng Trang và mọi người không còn lãng phí thời gian nữa, việc săn giết yêu thú cũng tạm thời bị họ gạt sang một bên.
Vào lúc này, đi đến Vũ Quảng thành mới là việc quan trọng nhất.
Chỉ là, không có hơi thở của Bạch Sư trấn giữ, yêu thú trong tiểu thế giới cứ thế xuất hiện lớp lớp.
Bách Lý Hồng Trang và mọi người chỉ có thể vừa lên đường vừa giải quyết yêu thú, mà trong quá trình săn giết yêu thú này, thực lực của mọi người cũng không ngừng được nâng cao.
Thời gian như bóng câu qua cửa, chẳng mấy chốc, gần nửa tháng đã trôi qua.
Bách Lý Hồng Trang và mọi người mỗi ngày đều không quản ngại đường sá xa xôi vội vã lên đường, mà trong quá trình lên đường này, bọn họ cũng phát hiện ra tu luyện giả xung quanh mình ngày càng đông đảo hơn.