Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 5119 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 945
Vân Vũ bị bắt trở về

❊ ❊ ❊

Thất Nương và Tần Viên Viên, thậm chí sau sự việc này cũng không biết Trương Hồng đã chết, Kỷ Ninh cũng không định nói cho họ biết, bởi vì chính bản thân Kỷ Ninh cũng đã có sự nghi ngờ nhất định đối với hai người phụ nữ này.

Kỷ Ninh đi gặp Tần Viên Viên trước. Đối với Tần Viên Viên mà nói, cô ta đương nhiên quan tâm đến chuyện của Trương Hồng, bởi vì trong vô số thế lực ở Giang Nam, Trương Hồng có thể coi là nhánh mạnh nhất. Trước đây để mở rộng kinh doanh tại Kim Lăng, cô ta đã gửi không ít hối lộ cho Trương Hồng. Hiện tại Trương Hồng thất thế, đồng nghĩa với việc thế lực ở Giang Nam sắp bị phân chia lại, Tần Viên Viên đương nhiên phải chuẩn bị cho phương diện này.

Công việc kinh doanh của Tần Viên Viên phần lớn đều ở Giang Nam, đó là hậu phương vững chắc của cô ta. Nếu việc kinh doanh ở đó không xử lý ổn thỏa, công việc tại kinh thành cũng không thể duy trì được.

"... Kỷ công tử, hiện nay Trương Hồng tung tích không rõ, liệu có đe dọa đến sự an toàn của ngài và công chúa không? Lần này chính là công chúa dẫn người đến khám xét phủ đệ của lão, nghe nói sáng sớm hôm nay trong nhà lao Hình Bộ xảy ra hỏa hoạn, gia quyến Trương Hồng không một ai chạy thoát!" Tần Viên Viên trong lòng rất lo lắng, đến cả lúc nói chuyện, giọng điệu cũng mang theo sự khẩn trương.

Kỷ Ninh nhìn Tần Viên Viên, nói: "Tần đương gia lại quan tâm đến sống chết của Trương Hồng như vậy sao?"

"Không... không phải!" Sắc mặt Tần Viên Viên có chút mơ hồ nói, "Sau này Giang Nam cũng không biết rốt cuộc ai sẽ nắm quyền, nếu không thể dàn xếp ổn thỏa ở Giang Nam, công việc của thiếp thân... cũng sẽ rất phiền phức. Công tử, nếu ngài có thể chấp chưởng Giang Nam thì tốt biết mấy?"

"Xem ra là không còn hy vọng đó rồi!" Kỷ Ninh nói, "Ta sẽ không đi can thiệp vào chuyện chính đàn, triều đình tự nhiên sẽ phái Giang Nam chuyển vận sứ và Giang Nam đạo Ngự sử mới. Vũng nước đục Giang Nam này, đằng nào cũng phải khuấy lên. Ý định của triều đình đã rất rõ ràng, muốn đánh tan kiến chế của Giang Nam đại doanh, xây dựng Giang Bắc đại doanh. Giang Nam đại doanh và Giang Nam Thần Cơ doanh, quyền lực cũng bị chia làm ba, cái thời một người nắm giữ quân chính Giang Nam đã một đi không trở lại rồi!"

Kỷ Ninh tiết lộ động thái của triều đình cho Tần Viên Viên biết, cũng là để cô ta chuẩn bị trước.

Hắn không muốn ở lại chỗ Tần Viên Viên lâu, đứng dậy nói: "Chuyện của Trương Hồng, tạm thời khép lại ở đây đi. Cho dù Trương Hồng chưa chết cũng khó mà gây ra ảnh hưởng căn bản đến cục diện Giang Nam. Việc lớn nhất của triều đình trong giai đoạn tới, chính là vấn đề lập thái tử. Nhưng hiện tại xem ra, khả năng thiên tử lập thái tử không cao, có lẽ sẽ đẩy mạnh một hệ thống khác, cứ tĩnh quan kỳ biến đi!"

Nói xong, Kỷ Ninh liền rời khỏi nơi ở của Tần Viên Viên, hắn thậm chí không muốn thảo luận sâu hơn với cô ta.

---❊ ❖ ❊---

Kỷ Ninh đi gặp Thất Nương.

Tình huống của Thất Nương cũng đại khái tương đương với Tần Viên Viên, đối với cục diện ở Ô Triều cũng không biết rõ. Còn điều Thất Nương quan tâm nhất, đương nhiên cũng là sống chết của Trương Hồng, chuyện này Kỷ Ninh hiển nhiên cũng sẽ không nói cho cô ta.

Lời lẽ đại khái cũng giống nhau, Kỷ Ninh dặn dò vài câu. Thất Nương nhìn Kỷ Ninh, nói: "Kỷ tiên sinh, lần này ngài đối phó với Trương Hồng, khiến Trương Hồng vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy nổi, làm thiếp thân rất bội phục. Thiếp thân đã chuẩn bị một chút bạc lễ, định tặng cho..."

"Là quà gì?" Kỷ Ninh không trực tiếp từ chối, mà tỏ ra rất tò mò hỏi.

"Là một ít kim ngân ngọc khí, còn có cổ ngoạn tự họa, đều là thiếp thân tìm mua trên thị trường. Ngoài ra... nô tì đã tặng cho tiên sinh trước đây, thiếp thân đã áp giải cô ta về kinh thành, chuẩn bị giao cho tiên sinh, để tiên sinh định tội!"

"Ồ?" Kỷ Ninh đại khái nghe hiểu, hình như là Vân Vũ đã bị Thất Nương bắt sống về rồi.

"Ý cô là Vân Vũ?" Kỷ Ninh hỏi.

"Đúng vậy. Nha đầu này không biết điều, đắc tội với tiên sinh, thiếp thân đã phái người áp giải cô ta về. Người hiện đang bị giam ở chỗ bí mật, lát nữa sẽ để người áp giải qua, cho tiên sinh mang đi luôn. Từ nay về sau, sống chết của nha đầu này, thiếp thân tuyệt đối sẽ không can thiệp, tiên sinh có thể tùy ý định đoạt. Thiếp thân còn tìm được cho tiên sinh một mỹ nhân khác trong tộc, nữ tử này về tư sắc và tài hoa, không hề thua kém nha đầu kia đâu, cũng tặng luôn cho tiên sinh!" Thất Nương tỏ ra rất nhiệt tình nói.

Kỷ Ninh khẽ nhíu mày, hắn phát hiện Thất Nương rất nhiệt tình trong việc tặng mỹ nhân cho hắn, cứ như thể tặng một mỹ nhân không cần tốn tiền bạc vậy. Mỹ nữ hết người này đến người khác, cứ như đang coi hắn là hoàng đế không bằng.

Sau Vân Vũ lại bắt thêm một mỹ nhân, không cần nói cũng biết là muốn cài cắm người bên cạnh hắn, để tiện nắm rõ hành động và thói quen sinh hoạt của hắn, thuận tiện giám sát hắn.

Kỷ Ninh lạnh lùng nói: "Mấy ngày nay ta khá bận, không có thời gian để đối phó với mỹ nhân nào cả, gửi mỹ nhân tới nữa cũng không có ý nghĩa gì. Còn về Vân Vũ, lát nữa đưa người cho ta, ta đúng là cần phải trừng trị cô ta thật tốt, vậy mà dám bỏ trốn? Hừ hừ!"

Chuyện Vân Vũ trốn thoát thế nào, Kỷ Ninh cũng không thể nói cho Thất Nương, hắn đâu thể nói rằng thật ra là hắn thả cô ta đi. Giờ Vân Vũ quay lại, trong mắt Kỷ Ninh chỉ có thể nói người phụ nữ này rất ngốc, trời cao mặc chim bay thế mà vẫn bị Thất Nương truy ra được, người phụ nữ này rốt cuộc ngốc đến mức nào chứ? Đã bị bắt về rồi, Kỷ Ninh cũng không thể để Thất Nương giết người, thôi thì tự mình mang về, lát nữa xem xử lý thế nào. Phóng một lần, Kỷ Ninh không có ý định phóng lần thứ hai, hắn không thấy mình đang mở thiện đường.

Sau khi kết thúc trò chuyện với Thất Nương, lúc Kỷ Ninh xuống lầu, xe ngựa chở Vân Vũ đã tới dưới lầu. Thất Nương tự mình ra ngoài, vén rèm xe lên, chỉ thấy bên trong có một nữ tử bị trói chặt ngũ hoa đại trói. Tuy ánh sáng không mạnh lắm, nhưng Kỷ Ninh vẫn có thể nhận ra ngay lập tức, người phụ nữ trông hơi thảm hại trước mắt chính là Vân Vũ, người vốn nổi danh với tài ca múa. Mà bên cạnh Vân Vũ là hai người phụ nữ trông coi cô ta, Kỷ Ninh đoán chắc là thuộc hạ biết võ công của Thất Nương.

"Kỷ tiên sinh, ngài xem..." Thất Nương đi theo, thăm dò hỏi.

Kỷ Ninh khẽ gật đầu, nói: "Cuối cùng vẫn bắt được người về. Thế này đi, đưa tới chỗ cũ đi, có rất nhiều việc, xem ra là bắt buộc phải làm... Cô ta ở bên ngoài, không có... biến cố gì chứ?"

Thất Nương sửng sốt một chút, nói: "Kỷ tiên sinh yên tâm, thiếp thân đã cho người kiểm tra rồi, cô ta vẫn còn là thân xử nữ. Nếu có sơ suất, thiếp thân cũng không dám đưa cô ta trả lại cho tiên sinh..."

"Tốt!" Kỷ Ninh tỏ ra rất coi trọng việc này, phất tay một cái, ý là bảo người áp giải Vân Vũ đi. Còn Kỷ Ninh thì không vội đi theo xe về, bởi vì bản thân hắn đối với Vân Vũ cũng không có ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ, trước đó cũng là chính hắn thả Vân Vũ đi.

Kỷ Ninh chuẩn bị rời đi, Thất Nương vẫn luôn tiễn phía sau, thuận tiện nói về việc bố cục kinh doanh của mình tại kinh thành. Thất Nương lúc này mặc nam trang, đi theo sau Kỷ Ninh giống như tùy tùng của hắn, nói chuyện cũng mang theo sự cung kính đầy đủ.

Lúc chia tay, Thất Nương nói: "Nếu tiên sinh cảm thấy nha đầu này không vừa ý, cứ việc hưởng dụng vài ngày, rồi trả lại, thiếp thân có thể dạy dỗ cô ta thật tốt, cũng tránh cho chướng mắt trước mặt tiên sinh..."

Một câu nói cũng đủ thấy Thất Nương thực ra vẫn có tình cảm với Vân Vũ, chỉ là vì Vân Vũ làm chuyện sai trái, Thất Nương đành phải giao Vân Vũ ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:940
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang