Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3376 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0642 Đêm tập kích (Hoàn)

❊ ❊ ❊

“Không phải anh không nhìn em... mà là không biết phải để mắt vào đâu...”

Đối mặt với sự tấn công mạnh mẽ của Vương nữ Veronica, Lyon đang mệt mỏi chống đỡ chỉ đành cố gắng ngẩng đầu, căng mặt nhắc nhở:

“Giữ ý chút! Điện hạ! Chú ý giữ ý chút!”

Hừ, giữ ý thì có ích gì? Nếu lúc này còn giữ ý lung tung, rất có thể nửa đời sau thật sự chỉ có thể tự mình ngủ một mình một chăn thôi!

“Lyon.”

Trực tiếp phớt lờ lời nhắc nhở của Lyon, Vương nữ Veronica lại đè nặng trọng lượng cơ thể lên người anh, rồi khẽ đỏ mặt nói nhỏ:

“Anh có thấy không, trong phòng bây giờ lạnh quá.”

Lạnh cái rắm! Trong phòng này đang nóng muốn chết đây!

Liếc nhìn lò sưởi đang cháy hừng hực, Lyon đang cạn lời bỗng phát hiện hai cánh tay đang ôm ngang hông mình càng lúc càng siết chặt, chỉ đành đen mặt kéo lại:

“Chắc là do gió thổi đấy, để anh đi đóng cửa sổ là được... Em buông anh ra trước đã.”

“Không buông, em lạnh.”

“Lạnh thì buông anh ra, để anh đi đóng cửa sổ chứ!”

“Nhưng buông anh ra em sẽ lạnh mà.”

“Lạnh thì buông tay ra, để anh đi đóng cửa!”

“Nhưng anh đi đóng cửa thì em sẽ lạnh.”

Mình thật là thừa hơi đi nói mấy lời này với cô ta...

Nhận thấy cứ tiếp tục thế này có vẻ chẳng đi đến đâu, Lyon dứt khoát bế ngang Vương nữ Veronica lên, ngay sau đó trong tiếng kêu khẽ của cô, anh quay tay đóng cửa sổ lại, rồi lên tiếng giục:

“Không còn lạnh nữa, buông tay mau!”

“Không được ạ.”

Hai tay nhân đà ôm lấy cổ Lyon, Vương nữ Veronica ấm ức nói:

“Cơ thể em tuy không còn lạnh, nhưng trái tim em bắt đầu lạnh rồi.”

Anh nghĩ em nên được 'lạnh' thật kỹ đấy...

Đối mặt với cô Vương nữ không thể nói là đang đeo bám mà chỉ có thể nói là hận không thể dính chặt lên người mình, Lyon đang tê liệt theo đủ mọi nghĩa, chỉ đành cố hết sức khuyên nhủ:

“Thật ra anh cũng không phải... nhất định muốn hủy bỏ hôn lễ gì, chủ yếu là cảm thấy quá vội, chúng ta nên... ừm... theo đuổi sự gần gũi của hai trái tim trước, rồi mới...”

“Chẳng phải thế là đúng rồi sao.”

Vương nữ Veronica nghe vậy chớp chớp mắt, cánh tay đang ôm cổ Lyon dùng sức siết lại, nửa thân trên rúc vào lòng anh, rồi lên tiếng:

“Trái tim của chúng ta bây giờ đang rất gần nhau đấy, không ai có thể gần nhau hơn chúng ta được nữa.”

Bị cú "dẫn bóng đâm người" cấp độ phạm quy đâm cho hoảng loạn đôi chút, Lyon vội vàng ngửa đầu ra sau.

“Không phải, anh không nói đến trái tim này.”

“Không sao! Bất kể trái tim nào, đều có thể dựa vào!”

Tóm lại là anh bỏ cuộc đi! Buông tay là điều không thể, tuyệt đối không thể! Hôm nay anh đã đến đây rồi thì đừng hòng lành lặn mà quay về! Hoặc là để lại lời hứa kết hôn tháng sau, hoặc là đơn giản để lại con người anh cho em!

Cánh tay đang ôm cổ Lyon lại siết chặt thêm lần nữa, trong mắt Vương nữ Veronica lóe lên một tia quyết tâm như thể đã không còn đường lui.

Đời người tưởng chừng như có rất nhiều cơ hội, nhưng những cơ hội quan trọng thực sự có thể ảnh hưởng đến cả cuộc đời lại thường chỉ xuất hiện một hai lần, đã nắm bắt được ngay tại chỗ là nắm được, nếu để tuột mất thì sẽ không bao giờ quay lại nữa!

Khó khăn lắm mới có được một người đàn ông tán đồng lý tưởng, ủng hộ sự nghiệp và mọi mặt đều hoàn toàn hợp ý mình, vậy thì tự nhiên phải nắm thật chặt trong tay, lỡ như không chộp được cơ hội này, để anh ấy tuột khỏi tay mình, lao vào vòng tay người phụ nữ khác...

Không được! Cái khả năng "lỡ như" này tuyệt đối không được phép xảy ra!

Không được! Cứ tiếp tục thế này thật sự sẽ không ổn mất!

Đọc được vẻ quyết tâm sắt đá nào đó trong đôi mắt trong veo của Vương nữ Veronica, da đầu Lyon không khỏi tê dại một chút, anh lập tức quyết định rút lui là thượng sách, đưa tay đẩy vai cô ra nói:

“Cái đó... bây giờ đã rất muộn rồi, mai anh còn phải ra ngoài, cho nên...”

“Cho nên anh đừng tốn thời gian chạy về nữa, cứ nghỉ lại đây đi, mai em sớm sai người đưa anh về.”

Trong vẻ mặt ngỡ ngàng của Lyon, cô Vương nữ với khuôn mặt ngày càng đỏ bừng cúi đầu xuống, áp đôi má đang nóng hổi lên vai anh, mời gọi bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Giường của em rất rộng, tuyệt đối ngủ được hai người.”

Hít... không được ở lại! Tuyệt đối không được ở lại! Dù rốt cuộc có xảy ra chuyện gì hay không, hôm nay mình chỉ cần dám ở lại, chắc chắn sẽ bị cô ấy trói buộc hoàn toàn!

Sau khi vô thức hít một hơi lạnh, cảm thấy như thể đã bị "kẻ săn mồi" nhắm trúng, Lyon vội vàng lắc đầu từ chối:

“Cái này... e là không thích hợp lắm nhỉ?”

“Không thích hợp chỗ nào? Chúng ta là vợ chồng chưa cưới hợp pháp, ngủ chung một giường thì có vấn đề gì chứ?”

“Ừm, chuyện giường chiếu tạm không bàn... thế này, anh thật sự phải đi rồi, hay là em buông tay ra trước đã?”

“Không buông!”

Cô nàng rắn đẹp đã tóm được con mồi càng siết càng chặt, đôi môi bị hàm răng vô thức đè ra vết cắn khẽ khàng ghé sát vào tai Lyon, thở ra hương thơm thoang thoảng rồi nói nhỏ:

“Nếu anh nhất quyết muốn về bây giờ, vậy thì mang em theo cùng là được.”

Á cái này... hôm nay rốt cuộc em bị kích thích gì thế?

Đối mặt với cô Vương nữ đã chủ động tấn công trực diện, bày ra tư thế không đạt được mục đích thì thề không bỏ cuộc, Lyon bị quấn lấy đến mức bó tay chịu chết, chỉ đành cứng đầu đe dọa:

“Nếu em cứ khăng khăng không buông tay, vậy thì anh bế em về thật đấy!”

“Ừm...”

“Em nghĩ kỹ đi, tuy bây giờ là ban đêm, nhưng trên đường chưa chắc đã không có người...”

“Có người em cũng không sợ!”

Hít... mình còn không tin là không trị được cô!

Trong làn hương hoa diên vĩ ngọt ngào thoang thoảng, cảm nhận cơ thể trong lòng đang nóng lên rõ rệt, thậm chí bắt đầu khẽ run rẩy, Lyon không khỏi hít sâu một hơi, rồi thực sự bế cô xoay người bước về phía cửa sổ.

Theo hiểu biết của anh về Veronica, tuy cô ấy trông có vẻ "không sợ trời không sợ đất", nhưng thực tế hoàn toàn không thẳng thắn như vẻ bề ngoài, lý do có thể nhiều lần chủ động tấn công mạnh mẽ vào anh, vẫn là vì khả năng tự kiểm soát đủ tốt, đè nén được sự e thẹn trong lòng.

Nhưng bị người ta bế trong lòng, bế ngang nhiên đi dạo phố mang về, rồi ngày hôm sau lại bị người quen là Anna phát hiện, chuyện này đối với cô mà nói tuyệt đối là nỗi nhục nhã không thể chịu đựng nổi, cho nên chỉ cần mình tỏ thái độ, cô ấy chắc chắn sẽ tự mình rút lui!

Quả nhiên, theo đà Lyon xoay người bước về phía cửa sổ, cô Vương nữ đang xấu hổ đến mức cả cánh tay cũng đỏ ửng đột ngột buông cánh tay đang ôm cổ anh ra, cơ thể cũng vùng vẫy theo.

“Lyon... anh... anh thả em xuống trước đã!”

Hừ hừ, dũng khí của em đâu rồi? Chỉ thế thôi à?

Đối mặt với sự rút lui của Vương nữ Veronica, Lyon vốn luôn ở thế yếu, trong lúc thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được đưa tay ôm chặt hơn một chút, miệng thì trêu chọc:

“Sao thế? Chẳng phải em muốn về cùng anh sao? Sao đột nhiên đổi ý rồi?”

“Không... không phải!”

“Không phải cái gì?”

Lyon hiếm khi được ngẩng cao đầu một lần, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, trực tiếp bắt đầu điên cuồng cà khịa:

“Chẳng phải em không sợ bị người ta nhìn thấy sao? Hửm?”

“Anh... anh... á!”

Không ngờ báo ứng lại đến nhanh như vậy, Vương nữ Veronica không khỏi nắm chặt nắm đấm, rồi nằm trong vòng tay Lyon, xấu hổ đưa tay che mặt mình lại, nghẹn ngào nhắc nhở:

“Có người! Trong cửa sổ có người kìa!”

“Hả?!”

Nghe thấy lời nhắc nhở của Vương nữ Veronica, Lyon không khỏi ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa sổ mình vừa đóng.

Mà một người mới do chính mình giới thiệu vào Cục Thanh lý, đang dắt con Golden Retriever lớn của tiền bối Jerry, che khuôn mặt đã đỏ bừng, quay lưng lại phía mình ngồi xổm trong lớp kính cửa sổ.

Không phải chứ... cậu thực sự hóng hớt 100% luôn à?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:639
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »