Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3376 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0602 Thắng lợi bình thường

❊ ❊ ❊

Người đàn ông này chính là Lyon sao?

Cũng cảm nhận được sự đụng chạm giữa thân thể, "Thiên Sứ" với đôi cánh sau lưng không khỏi nghiêng đầu, cẩn thận đánh giá Lyon một cái.

Sau khi hơn bốn trăm người dọn dẹp khác đều đã rời sân, những "tài năng" mà họ cụ hiện hóa cũng tan biến hoàn toàn, cơ thể vốn bị đủ loại "tài năng" kỳ lạ không ngừng xâm thực của Lyon, cuối cùng cũng khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

Dù vì ngồi giữa hai "tài năng" mạnh nhất nên cơ thể vẫn không ngừng bị lông vũ bay đốt cháy, bị những luồng khí sắc bén ẩn giấu trong sương xám cắt trúng, nhưng gương mặt đã có thể nhìn rõ. Đối thủ mà cục trưởng dặn đi dặn lại mình phải cẩn thận này, cảm giác mang lại cho người khác thật sự là……

Khá bình thường.

Sau khi nhìn chằm chằm vào ngũ quan lông mày của Lyon một hồi, bất kể "Thiên Sứ" quan sát thế nào, cũng không thể phát hiện ra bất kỳ "phong thái" độc đáo nào thuộc về kẻ mạnh trên gương mặt Lyon.

Kẻ địch gây ra bóng ma tâm lý to lớn cho cục trưởng nhà mình, thậm chí cố gắng ngăn cản mình tham gia khảo hạch này, nhìn qua chỉ là một thanh niên bình thường với tính cách nghiêm túc, cẩn thận, ôn hòa mà lại lễ phép, không có bất kỳ đặc điểm nào khiến người ta vừa nhìn là nhớ mãi.

Và quan trọng hơn là, anh ta hình như không hề bộc lộ ra "tài năng" gì cả.

Liếc nhìn thiên quốc vô cấu với những cánh lông xòe rộng rực rỡ sau lưng mình, rồi lại nhìn thoáng qua vùng đất hoang vu với sương mù xám bao phủ, sự sống bị cắt đứt sau lưng "Tử Thần", nhìn lại phía sau một khoảng trống trơn của Lyon, Abigail không khỏi khẽ lắc đầu.

Sau lưng người này không hề tồn tại "tài năng" ẩn giấu nào "không thể nhìn thẳng", mà là thật sự không có thứ gì được cụ hiện ra cả. Anh ta có thể kiên trì đến bây giờ trong vòng khảo hạch đầu tiên, thuần túy là dựa vào ý chí kiên cường vô cùng để chống đỡ……

Vậy người thắng cuối cùng nhất định là mình!

"Thiên Sứ" với đôi cánh sau lưng không hề che giấu hành động của mình, Lyon đương nhiên phát hiện ra sự quan sát của cô dành cho mình, liền theo bản năng liếc nhìn tờ bài thi trên mặt bàn trước mặt cô.

Người của Thiên Yết phân cục cấp một, Abigail…… cái vị "Nữ Tử Tịnh Cấu" từng "khai quang" cho roi dê đó sao?

Tuy người dọn dẹp của Thiên Yết phân cục có giá trị 5 Kim Luân, nhưng sau khi nhớ ra ý nghĩa của cái tên này, thần sắc của Lyon lập tức trở nên thân thiết hơn không ít, thậm chí chủ động ngồi xích lại gần vị trí của cô một chút.

“Tiền bối Abigail.”

Đưa tay gạt những chiếc lông vũ đang bay về phía mặt mình ra, lộ ra một nụ cười ôn hòa, Lyon chủ động bắt chuyện khá nhiệt tình:

“Khi tôi cùng tiền bối Alger thực hiện nhiệm vụ điều tra, có nghe qua một vài chuyện về chị từ phía anh ấy. Ban đầu tôi còn nghĩ sau này có thời gian sẽ đến Áo Lặc Tùng Vương quốc để bái phỏng một chuyến, không ngờ chẳng bao lâu sau đã trực tiếp gặp mặt trong buổi khảo hạch, đúng là quá khéo.”

“À……”

Bị thần thái nhiệt tình của Lyon làm cho có chút ngơ ngác, đôi môi đỏ mọng của Abigail không khỏi kinh ngạc hé mở, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được gì, chỉ ngẩn người khẽ kêu lên một tiếng.

Dù thái độ của cô có chút lạnh nhạt, dường như muốn đẩy người ra xa vạn dặm, nhưng Lyon đang muốn gom đủ "bảy dê" nên có việc cầu cạnh người ta, đương nhiên sẽ không so đo nhiều, chỉ cười xòa không để bụng rồi tiếp tục chủ động bắt chuyện.

Do lời dặn dò của Cục trưởng Thiên Yết trước khi "xuất môn", lúc này trong lòng Abigail, cô xem Lyon - người chưa từng gặp mặt - là đối thủ, thâm tâm còn có chút hiếu thắng, muốn đánh bại anh để chứng minh bản thân.

Nhưng người xưa có câu "đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại", đối mặt với sự giao tiếp tử tế của Lyon, Abigail vốn tự nhận mình còn khá lễ phép, tất nhiên không làm ra được hành động khiêu khích ác ý đột ngột, đành phải giữ gương mặt cứng đờ đầy bối rối, ừ ừ à à ứng phó.

Tuy nhiên, khi hai người họ trò chuyện với nhau, bầu không khí trong cả phòng thi trở nên khá kỳ lạ.

Song Ngư đổng sự trên bục giảng nhắm mắt ngồi im không tiếng động, thái độ kiểu "các người muốn làm gì thì làm, tôi chỉ đợi khảo hạch xong rồi tuyên bố kết quả là xong việc", trong khi đó, trong ba "thí sinh" cuối cùng còn lại, hai người lại quỷ dị trò chuyện với nhau, hình như còn nói chuyện rất tâm đầu ý hợp……

Vậy…… mình đây là bị cô lập sao?

Xuyên qua làn sương xám đầy mùi tử tịch xung quanh, nhìn chằm chằm vào Lyon và Abigail một lúc, thực sự không chịu nổi bầu không khí quái dị này, "Tử Thần" không nhịn được mở miệng nhắc nhở:

“Hai người có thể chú ý một chút được không? Đây là khảo hạch thăng cấp đấy!”

Nghe thấy lời nhắc nhở đến từ "Tử Thần", Lyon đang mải mê nói chuyện phiếm đầy gượng gạo với Abigail liền khựng lại, ngay sau đó quay đầu lại, áy náy khẽ gật đầu.

“Xin lỗi đã làm phiền anh, chúng tôi sẽ nói nhỏ tiếng lại.”

Không phải…… vấn đề nằm ở âm lượng nói chuyện của các người sao?

Nhìn hai người sau khi bàn bạc nhỏ tiếng mấy câu thì di chuyển ra xa mình một chút, rồi lại tiếp tục thì thầm trò chuyện, "Tử Thần" cảm thấy sâu sắc mình đã bị cô lập, tức thì càng không nhịn được nữa.

Đây là kỳ khảo hạch thăng cấp có số lượng người tham gia đông nhất, quy mô lớn nhất trong hơn một trăm năm gần đây, thậm chí còn do chính một trong mười hai đổng sự chủ trì, hai người các người có thể coi trọng một chút được không?

“Thưa ngài Song Ngư!”

Gọi một tiếng với đổng sự Song Ngư, "Tử Thần" vốn bị bạo lực lạnh một cách khó hiểu, không nhịn được mở lời hỏi:

“Xin hỏi vòng khảo hạch đầu tiên này còn bao lâu nữa mới kết thúc?”

“Chắc là còn một lát nữa.”

Ngước mắt liếc nhìn vị trí của Lyon một cái, đổng sự Song Ngư chậm rãi trả lời:

“Ta đã nói rồi, thứ hạng cụ thể của kỳ khảo hạch này phải dựa vào thời gian các người chống chịu được bao lâu để xếp hạng.

Vấn đề là tình hình ba người các người có chút đặc thù, tên nhóc của Xử Nữ phân cục kia hình như hoàn toàn không sợ đau, tài năng của hai người lại gần như ngang nhau, cho nên ước chừng còn phải mất một khoảng thời gian khá dài mới phân định được hạng nhất, nhì, ba cuối cùng.”

“Vậy không cần phân định nữa.”

Nghe xong lời của đổng sự Song Ngư, không biết là do quá ghét bị "cô lập", hay là không mấy hứng thú với thứ hạng của kỳ khảo hạch thăng cấp, "Tử Thần" vậy mà trực tiếp vươn tay, úp tờ bài thi của mình xuống.

“Tôi hạng ba là được rồi, phiền ngài tiễn tôi ra ngoài!”

Khá lắm, tên này sao lại không thi nữa rồi?

Không biết vấn đề nằm ở chính mình, nhìn "Tử Thần" không nói hai lời đã bỏ thi trực tiếp, Lyon không khỏi nhíu mày kinh ngạc, ngay sau đó quay đầu nhìn "Thiên Sứ" đang có gương mặt cứng đờ, ôn hòa đề nghị:

“Tiền bối Abigail, đã thế anh ta đi rồi, vậy chúng ta……”

Hửm? Anh cũng muốn đi sao?

Nghe thấy câu mở đầu của Lyon, mắt Abigail lập tức sáng lên.

Mặc dù Lyon có ý kết giao, nhưng khổ nỗi giữa hai người thật sự không có chủ đề chung nào, nên gần như toàn là nói chuyện gượng gạo, trải nghiệm đối thoại thực sự có chút tra tấn, nếu có thể kết thúc sớm thì……

“Vậy chúng ta nói chuyện thêm lát nữa nhé? Tôi có một dị thường vật từng là Đại Ác Ma, nó rất có hứng thú với năng lực tịnh hóa của tiền bối, hay là……”

“Lần sau nhất định!”

Nhìn thấy Lyon vẫn biểu hiện như người không có việc gì dưới sự xâm thực của tài năng mình, Abigail – người bị kéo lại nói chuyện suốt nửa ngày – lập tức không thầy dạy cũng tự hiểu "Chân ngôn bồ câu", đứng bật dậy nói với đổng sự Song Ngư:

“Tôi hạng hai là được rồi, phiền tiễn tôi ra ngoài!!!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:344
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »