Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 944 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 280
tới nhận lỗi

❊ ❊ ❊

Người trong cung điện thấy Hạ Bình xuất hiện, vẻ mặt ai nấy đều trở nên kỳ quặc. Vừa rồi bọn họ còn đang bàn bạc đối phó tiểu tử này, không ngờ tên này lại trực tiếp tìm tới cửa, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

"Hạ Bình, ngươi tới đây làm gì?"

Mục Bán Thành lập tức cảnh giác nhìn Hạ Bình, toàn thân căng cứng. Hắn cảm nhận được khí tức trên người Hạ Bình, sắc mặt lập tức đại biến: "Chuyện gì xảy ra? Khí tức trên người ngươi hoàn toàn khác trước, mạnh hơn không chỉ gấp đôi, chẳng lẽ ngươi đã tấn thăng tới Vũ Giả Cảnh tứ trọng thiên rồi sao?"

Hắn rất nhanh phát hiện Hạ Bình hoàn toàn không giống lúc trước, dường như trở nên mạnh mẽ hơn nhiều.

"May mắn, may mắn thôi, tối hôm qua hơi có chút cảm ngộ nên đột phá rồi." Hạ Bình cười tủm tỉm nói.

Tên biến thái này!

La Địch và những người khác đều trợn mắt há hốc mồm. Hơi có chút cảm ngộ liền đột phá, đả thông huyệt khiếu thứ tư, tấn thăng lên Vũ Giả Cảnh tứ trọng thiên, vậy những người liều mạng cày cuốc, dùng vô số đan dược mà vẫn khó lòng đột phá như bọn họ thì biết nghĩ sao đây?

Cho dù là đả kích người khác cũng không thể như vậy được, làm gì có chuyện đột phá tùy tiện dễ dàng thế này, căn bản là không nói lý lẽ mà. Một đám người ghen tị tới mức ruột gan tím tái cả lại.

"Dựa vào việc mình đột phá, thực lực trở nên mạnh mẽ, lại muốn tới đây gây phiền phức cho bọn ta sao?" Mục Bán Thành nghiến răng nghiến lợi, cho rằng tên này lại muốn tới tống tiền.

"Thành thật nói cho ngươi biết, chúng ta đông người, dù ngươi có muốn tống tiền bọn ta, bọn ta cũng tuyệt đối sẽ không khuất phục."

"Đúng thế, cút về hang ổ của ngươi đi, nơi này không chào đón ngươi."

Một đám thí sinh lớn tiếng la hét, nhưng ai nấy đều vô cùng chột dạ. Chưa đột phá đã mạnh tới mức độ này, bây giờ đột phá tới Vũ Giả Cảnh tứ trọng thiên, vậy chẳng phải là muốn nghịch thiên rồi sao? Người tại đâyphỏng chừng không ai là đối thủ của tên hung đồ này.

"Mọi người hiểu lầm rồi, ta không phải tới gây phiền phức cho các ngươi đâu." Hạ Bình xua tay, biểu thị mình không có ác ý.

Mục Bán Thành ánh mắt lóe lên: "Không phải tới gây phiền phức, vậy ngươi tới đây làm gì?"

"Tới xin lỗi."

Hạ Bình ngửa mặt thở dài: "Tối hôm qua ta suy đi nghĩ lại, gần như thức trắng cả đêm, cảm thấy mình làm chuyện đó thật sự quá không thỏa đáng, quá không ra gì."

"Dù sao mọi người đều là người Viêm Hoàng Tinh, biết đâu sau này đều là sinh viên Đại học Viêm Hoàng, mọi người đều là bạn học cả, chiều hôm qua ta lại đối xử với các ngươi như vậy, ra tay tàn độc như thế, lương tâm ta bất an quá."

"Thế nên, sáng sớm nay ta đã mang tới một con Sa Địa Hùng, làm quà tạ lỗi cho mọi người."

"Hy vọng mọi người đừng để bụng, tha thứ cho sai lầm ngày hôm qua của ta."

Cái gì?!

Nghe thấy những lời này, đám người trợn mắt há hốc mồm. Có người móc móc lỗ tai, biểu thị xem có phải mình nghe lầm gì đó không, hoặc là bản thân có phải đang ở trong ảo giác nào đó hay không, đây chắc là đang nằm mơ.

Ngày hôm qua, tên tiểu tử này kiêu ngạo biết bao, quả thực giống như Hỗn Thế Ma Vương, ra tay tàn độc đánh bọn họ một trận nhừ tử, còn tống tiền mỗi người, không nhìn ra được chút dáng vẻ có lương tâm nào cả.

Thế mà sáng sớm tinh mơ, tên này lại đột nhiên lương tâm thức tỉnh, còn chạy lạch bạch tới trước mặt bọn họ, nói là muốn bồi tội xin lỗi. Những lời này nói ra, có ai tin không?!

Bọn họ cũng đâu phải kẻ ngốc, không phải người khác nói gì là tin nấy. Người ta có thể thay đổi, nhưng không thể thay đổi lớn đến thế, ngủ một giấc đã quay đầu là bờ, thật sự coi bọn họ là đồ ngốc sao.

"Thành thật nói đi, ngươi tới đây rốt cuộc có âm mưu quỷ kế gì?"

Mục Bán Thành cảnh giác nhìn chằm chằm Hạ Bình, không hề thả lỏng thần kinh đang căng thẳng.

"Ta thực sự không có âm mưu quỷ kế gì cả. Nói thật, ta tới đây một mình, còn có thể làm gì các ngươi chứ? Dù sao các ngươi đông người, mỗi người nhổ một bãi nước miếng cũng đủ nhấn chìm ta rồi."

Hạ Bình lộ ra vẻ mặt chân thành: "Nếu thực sự có mục đích gì, thì đó chính là hy vọng được cùng mọi người biến can qua thành ngọc lụa, cùng nhau xây dựng một xã hội hài hòa."

Mẹ kiếp!

Đám người đều ngơ ngác, đánh chết bọn họ cũng không ngờ tới, từ miệng tên ác đồ vô pháp vô thiên này lại thốt ra những lời đó. Rõ ràng thường ngày hay làm điều xằng bậy, ngay cả đệ tử thế gia đại tộc như Hứa Vân Thiên cũng dám tiêu diệt, vậy mà bây giờ lại dám nói mình muốn xây dựng xã hội hài hòa, đúng là còn có mặt mũi nói ra những lời này.

Mục Bán Thành cũng nghe tới mức trợn mắt há hốc mồm.

"Ta hiểu rồi, chắc là tên này thực sự muốn xin lỗi chúng ta." Một thí sinh đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Mọi người nghĩ xem, tên tiểu tử này tuy hung hăng một chút, nhưng không phải đồ ngốc."

"Ở Cuồng Sa Di Tích, hắn có thể hoành hành ngang ngược, làm mưa làm gió, nhưng sau khi ra ngoài, hắn còn dám làm thế sao?"

"Hơn nữa chúng ta đều là con cháu hậu duệ của thế gia đại tộc Viêm Hoàng Tinh, dù tên này là người của công ty Cự Nhân, cũng không đại biểu là thực sự vô địch, có thể coi thường tất cả."

"Nếu chúng ta liên hợp lại, chờ sau khi thi xong, tên tiểu tử này chẳng phải là sẽ xui xẻo lớn sao?"

Hắn lộ ra vẻ mặt như đã nhìn thấu Hạ Bình, hơi có chút phong vị của Gia Cát thời cổ đại.

"Đúng vậy, sao ta lại không nghĩ tới điểm này nhỉ."

Người bên cạnh cũng tỉnh ngộ.

"Thì ra là vậy, hèn gì một đêm thôi mà thái độ tên này thay đổi lớn đến thế, hóa ra là biết lợi hại của chúng ta rồi."

"Chắc là tên này ngủ một đêm, cái đầu nóng nảy đã bình tĩnh lại, cũng rốt cuộc biết mình đắc tội với hạng người nào. Dám đắc tội với đám người có quyền có thế như chúng ta, đây chẳng phải là tìm chết sao?"

"Mỗi người một bãi nước miếng cũng đủ nhấn chìm hắn rồi."

"Cho nên sáng sớm tinh mơ, tên này đã chạy lạch bạch tới, vội vã đường xa, thậm chí còn xách theo một con Sa Địa Hùng tới, chính là vì để bồi tội xin lỗi, còn muốn biến can qua thành ngọc lụa nữa chứ."

"Biến cái rắm ấy, tưởng tùy tiện xách con gấu tới là có thể hóa giải ân oán với chúng ta ư, nghĩ hay thật."

"Đánh chúng ta thảm thế này, còn tống tiền chúng ta nhiều tiền như vậy, đâu phải một con gấu là giải quyết được, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."

Mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ, ai nấy đều biết tại sao thái độ Hạ Bình lại thay đổi nhanh như vậy, hóa ra tên này đã thông suốt kết cục khi đắc tội với đông đảo bọn họ. Cũng đúng, dù sao thi cử chỉ là thi cử, sau khi kết thúc còn có cuộc sống, còn có hiện thực, chắc là tên này đã nghĩ thông điểm này nên thái độ mới thay đổi lớn như thế.

Tuy nhiên cũng có một số người đang cười lạnh, trong lòng vô cùng khinh thường, thậm chí còn bắt đầu làm cao. Nếu bọn họ không nhân cơ hội này, chỉnh đốn tên khốn này cho ra trò thì bọn họ không phải là người.

Mục Bán Thành lại vẫn còn một tia nghi ngờ, tên này thực sự tới xin lỗi bọn họ sao? Không phải có âm mưu gì chứ? Hắn vẫn chưa gạt bỏ được sự nghi ngờ trong lòng.

"Các ngươi yên tâm đi, lần này ta tới xin lỗi mọi người là vô cùng chân thành, có điều kiện gì cứ nói, nếu hợp lý, ta sẽ cố gắng đáp ứng." Hạ Bình vỗ vỗ ngực, đưa ra cam kết.

Tên vô sỉ!

Đã tới nước này rồi mà còn ở đây làm bộ làm tịch. Nếu bọn họ đưa ra điều kiện hợp lý mới là lạ, nhất định phải đưa ra những điều kiện vô lý, như vậy mới chỉnh được tên khốn này, mới làm khó được tiểu tử này, mới xả được cơn giận trong lòng.

Một đám thí sinh khinh bỉ nhìn Hạ Bình, trong lòng nảy ra đủ loại kế hoạch làm khó Hạ Bình.

Bùm!

Ngay lúc này, lại có một thí sinh chạy tới như điên, mồ hôi đầm đìa, thần sắc hoảng loạn gấp mười lần lúc nãy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »