"Dừng tay!"
"Ngươi đang làm cái gì, còn không mau lập tức buông Hứa Vân Thiên ra."
"Ngươi điên rồi, mau dừng tay, ngươi muốn chết sao?!"
Nhìn thấy cổ của Hứa Vân Thiên bị Hạ Bình túm lấy, đám công tử bột thành Hoa Kinh lập tức kinh hãi, liên tục buông lời chửi bới, gào thét về phía Hạ Bình, muốn ngăn cản hành động của hắn.
Mà Hứa Dương lại càng chấn động hơn, nếu Hứa Vân Thiên - thiên tài số một Hứa gia này mà chết ở đây, chắc chắn cả Hứa gia sẽ chấn động, không biết bao nhiêu trưởng lão sẽ phẫn nộ, ngay cả hắn cũng không thể toàn thây.
"Đồ tạp chủng chết tiệt, ngươi muốn làm gì ta."
Hứa Vân Thiên vừa sợ vừa giận, bị bóp đến mức cổ đỏ bừng, trừng mắt nhìn Hạ Bình: "Dám đối xử với ta như vậy, ngươi có phải muốn chết không, mẹ kiếp ngươi có phải muốn chết không?!"
Hắn muốn giãy giụa, nhưng bị Hạ Bình túm chặt như vậy, hắn căn bản không thể dùng ra chút sức lực nào.
"Hạ Bình, lập tức buông Hứa Vân Thiên ra." Hứa Dương cũng quát lớn một tiếng, "Hắn là người Hứa gia ta, nếu ngươi động đến hắn, chính là đối đầu với Hứa gia ta, ngươi muốn gây họa cho gia đình mình sao?!"
"Ồ, bảo người Hứa gia các ngươi tới cắn ta đi." Bốp một tiếng, Hạ Bình lạnh nhạt nhìn Hứa Vân Thiên, dùng lực xoắn mạnh, vận chuyển chân khí, chỉ trong nháy mắt đã vặn gãy cổ Hứa Vân Thiên.
Đôi mắt Hứa Vân Thiên trợn trừng, hắn căn bản không dám tin mình cứ thế mà chết, hắn là thiên tài số một Hứa gia, cao thủ số một thành Hoa Kinh, tương lai còn phải tiến vào đại học Viêm Hoàng, có hy vọng trở thành cường giả Vương Giả cảnh.
Nhưng bây giờ lại chết, mới bắt đầu khảo thí đã bị người ta giết rồi?!
Thí sinh bên cạnh không khỏi hít vào một hơi lạnh, quả thực không thể tin vào mắt mình, đây là thiên tài Hứa gia, đây là Hứa Vân Thiên, cứ như vậy bị Hạ Bình giết chết, hoàn toàn không chút nể nang.
Thủ đoạn như vậy quá mức kinh người, căn bản không để lại đường lui, thằng nhóc này không sợ đắc tội Hứa gia sao?!
"Hạ Bình!"
Nhìn thấy Hứa Vân Thiên cứ thế chết đi, Hứa Dương trợn mắt muốn nứt, ngửa mặt lên trời gào thét: "Đồ tạp chủng chết tiệt này, vậy mà dám giết Hứa Vân Thiên, dám giết người Hứa gia ta, sao ngươi dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này?"
"Ngươi giết Hứa Vân Thiên, Hứa gia ta và ngươi không đội trời chung, bất tử bất hưu, có biết không?!"
Hắn gần như phát điên, không thể tưởng tượng nổi, tin tức đường ca của mình chết đi truyền về Hứa gia sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào, ước chừng đến lúc đó ngay cả cha hắn cũng sẽ bị trừng phạt nặng nề.
Đây là tương lai của Hứa gia đấy, bây giờ lại cứ như vậy bị thằng nhóc này hủy hoại, hắn hận không thể xé xác Hạ Bình ngay lúc này.
"Chỉ cho phép Hứa gia các ngươi giết ta, không cho phép ta giết các ngươi? Mạng người Hứa gia các ngươi đáng giá, mạng của ta lại không đáng giá sao?!" Hạ Bình nắm chặt nắm đấm, trên người trào dâng khí thế đáng sợ, tựa như một con thái cổ hung thú.
"Còn bất tử bất hưu? Từ khi các ngươi dám ra tay với ta, đã là bất tử bất hưu rồi."
"Có thể nói thẳng với ngươi thế này, đợi khi ta tấn thăng Vương Giả cảnh, chắc chắn đạp bằng Hứa gia các ngươi, không chừa một ai."
"Bây giờ giết Hứa Vân Thiên, chỉ là thu chút lợi tức trước thôi."
"Đừng tưởng rằng chọc giận ta là không cần trả giá, ta muốn cho ngươi biết thế nào gọi là thất phu nhất nộ, huyết tiên tam xích (giận dữ như kẻ thất phu, máu bắn ba thước), không phải kẻ nào ngươi cũng có thể giết, không phải kẻ nào Hứa gia các ngươi cũng có thể đắc tội."
"Đã đắc tội, thì phải chết!"
Trên người hắn tỏa ra sát khí đáng sợ, xông thẳng lên tận mây xanh, người xung quanh đều có thể cảm nhận được từng đợt khí tức khiến tim đập chân run, đều không nhịn được lùi lại vài bước, sợ bị liên lụy.
Trong lồng ngực Hạ Bình tràn đầy sát ý, những công tử bột thành Hoa Kinh này vô pháp vô thiên, tự cho rằng mình là đệ tử đại gia tộc, có bối cảnh thâm hậu, nên có thể tùy ý làm bậy, nghĩ rằng không ai dám giết họ, dù có đắc tội với mình, cũng không thể chết.
Cho nên, những người này mới cuồng vọng như vậy, không để ai vào mắt.
Nhưng Hạ Bình hắn là ai, thành viên chính thức của tập đoàn Người Khổng Lồ, sau lưng đứng một tồn tại khổng lồ, dù có giết chết đám gia hỏa này, gia tộc sau lưng bọn họ cũng không dám vọng động.
Có tập đoàn Người Khổng Lồ chống lưng, hắn không gì phải sợ.
Dù các gia tộc thành Hoa Kinh này có căm hận, dù bọn họ không cam lòng, cũng chỉ có thể đánh rụng răng, nuốt vào trong bụng, bởi vì bọn họ căn bản đắc tội không nổi.
Muốn báo thù? Bọn chúng còn chưa đủ tư cách!
"Câm miệng, ngươi đi chết cho ta!" Hứa Dương quát lớn một tiếng, hắn xông lên, lập tức bộc phát thực lực Võ Giả cảnh tứ trọng thiên, một quyền đánh tới, uy thế không kém Hứa Vân Thiên.
Tối qua hắn đã uống dược tề sinh mệnh, không chỉ vết thương trên người lành hẳn, mà còn đả thông được huyệt khiếu thứ tư, tấn thăng đến cảnh giới Võ Giả tứ trọng thiên, thực lực tăng mạnh.
Làm như vậy, chính là để trảm sát Hạ Bình.
"Ngay cả Hứa Vân Thiên còn bị ta một quyền đánh chết, ngươi tưởng mình đủ tư cách?!" Nhìn thấy Hứa Dương điên cuồng xông tới, Hạ Bình cười lạnh một tiếng, bất thình lình ra tay, một chưởng vỗ xuống.
Vạn Thú Quyền thức thứ ba: Liệt Hùng Thủ!
Cả người hắn hóa thành một con gấu đen, cuồng bạo vô cùng, làm rung chuyển núi rừng, bàn tay gấu to lớn vỗ xuống, không khí nổ tung, chân khí chấn động, bộc phát ra khí thế khủng bố.
Đại địa trong khoảnh khắc này, cũng không chịu nổi khí thế đáng sợ này, lập tức xuất hiện năm sáu vết nứt, dưới chân Hạ Bình xuất hiện những cái hố sâu to lớn, phát ra tiếng cành cạch.
Bốp!
Một chưởng vỗ xuống, thế như chẻ tre, càn quét tất cả, hung hăng oanh kích lên nắm đấm của Hứa Dương, trong nháy mắt đã đánh bay Hứa Dương đi, cứ như đập một con ruồi vậy.
"Á!"
Hứa Dương lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, đối mặt với luồng sức mạnh khủng khiếp đến cực điểm này, tựa như hồng thủy vỡ đê, xương nắm đấm phải của hắn bị đánh nát vụn.
Một luồng sức mạnh mênh mông đánh bay thân thể hắn, trực tiếp bay hơn mười mét giữa không trung, cuối cùng hung hăng đập mạnh xuống mặt đất, vậy mà đập ra một cái hố sâu hình người.
Phụt một tiếng, phủ tạng hắn bị tổn thương, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ quần áo trên người.
"Sao có thể như vậy? Ta đã tấn thăng đến Võ Giả cảnh tứ trọng thiên, vậy mà không phải là một chiêu chi địch của thằng nhóc này?!" Hứa Dương sụp đổ, hoàn toàn không dám tin vào sự thật này.
Hắn cho rằng mình đã đả thông bốn huyệt khiếu, chân khí hùng hậu hơn gấp đôi, bất kể là sức mạnh hay tốc độ đều vượt xa Hạ Bình, lẽ ra phải là hắn tự tay đánh Hạ Bình như một con chó chết mới đúng.
Nhưng bây giờ ngược lại bản thân mình lại thê thảm như vậy, căn bản không phải đối thủ của Hạ Bình, bị một chiêu đã phế bỏ.
"Đi chết đi!"
Hạ Bình không tha cho kẻ địch, đuổi theo, một quyền đánh tới, muốn đánh chết Hứa Dương.
"Không ổn, chạy mau!"
Hứa Dương cuối cùng cũng tỉnh táo lại, biết rõ mình căn bản không phải là đối thủ của Hạ Bình này, lập tức lăn một vòng như con lừa, bốp một tiếng, một quyền từ trên trời giáng xuống, hung hăng oanh kích xuống mặt đất, lập tức đập ra một cái hố sâu.
Mà cú này cũng được Hứa Dương né được, thừa dịp luồng kình khí này, hắn lăn lộn bò trườn, điên cuồng trốn chạy về phía xa, bây giờ hắn cũng không màng đến phong độ gì nữa, chỉ muốn sống sót.
"Muốn chạy?"
Ánh mắt Hạ Bình lộ ra một tia hàn mang, đối với kẻ cầm đầu Hứa Dương này, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Ầm ầm ầm~
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc này, phía xa truyền đến tiếng ầm ầm, mặt đất chấn động, cát vàng cuồn cuộn, một đám quái thú khủng bố dường như từ phía xa chạy tới, khí thế kinh người.