Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 982 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 228
Đừng xen vào việc người khác!

❊ ❊ ❊

Lúc này, các đệ tử thế gia ở Thiên Thủy thành nhìn thấy đám thí sinh Hoa Kinh thành xuất hiện, ai nấy đều vô cùng hưng phấn.

"Đó đều là hậu đại của các vị đại lão Hoa Kinh thành, mỗi người đều là đệ tử thế gia có bối cảnh thâm sâu."

"Qua đó đi, làm quen một chút với những thiên tài Hoa Kinh thành này, đối với kỳ thi của chúng ta cũng có lợi ích cực lớn."

"Đúng vậy, nếu có thể kết giao được với những thiên tài này, khiến họ quan tâm chăm sóc chúng ta trong kỳ thi, thì cơ hội thông qua kỳ thi sẽ tăng thêm vài phần."

"Nếu có thể giành được tình hữu nghị của đối phương, đối với gia tộc của chúng ta cũng có lợi ích to lớn. Những thế gia đại tộc như vậy, đầu ngón tay tùy tiện lộ ra một chút lợi lộc thôi cũng đủ để những tiểu gia tộc như chúng ta ăn đến não mãn phì tràng."

Các đệ tử thế gia Thiên Thủy thành đều bàn tán xôn xao, trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng.

"Cùng đi đi, làm quen chút với thiên tài Hoa Kinh thành cũng tốt." Tần Mộc Dương với tư cách là lão đại của đám đệ tử thế gia này, lập tức hạ quyết đoán, dẫn theo một nhóm người đi qua.

"Tôi cũng đi chào hỏi một tiếng, đây là một loại lễ nghi." Nam Cung Vũ bày tỏ bản thân cũng không thể không đi, dù sao gia tộc Nam Cung của cô kinh doanh rất nhiều, thậm chí còn có liên hệ với các thế gia đại tộc ở Hoa Kinh thành.

Nếu cô không đi chào hỏi, bị người ta biết được, khiến mấy vị đại lão Hoa Kinh thành không vui, e rằng tương lai sẽ mang đến ảnh hưởng không nhỏ cho Nam Cung gia.

Tuy không tình nguyện, nhưng vẫn phải tuân thủ quy tắc thế gia kiểu này.

Không chỉ riêng đệ tử thế gia Thiên Thủy thành như vậy, đệ tử gia tộc các thành thị khác cũng lần lượt tiến lên, cùng mấy công tử ca Hoa Kinh thành trò chuyện, liên lạc tình cảm, tiến hành xã giao, vô cùng náo nhiệt.

"Hạ Bình, anh không đi xem thử à?" Giang Nhã Như hỏi.

Hạ Bình xua xua tay: "Tôi chẳng có hứng thú, còn không bằng ở đây ăn đồ, ăn xong rồi ngủ." Cậu tỏ ý bản thân không có hứng thú góp vui, thiên tài Hoa Kinh thành gì đó, còn chẳng bằng một cây xúc xích.

Cậu cầm lấy một cây xúc xích, ăn ngấu nghiến ngay.

"Chỉ biết ăn."

Giang Nhã Như khinh bỉ nhìn Hạ Bình, nhưng cô cũng không quá hứng thú làm quen với đám hậu đại của các đại lão Hoa Kinh thành kia, hiện tại cô chỉ quan tâm bản thân liệu có thể thông qua kỳ thi của Viêm Hoàng Đại học hay không, những thứ khác đều là hư ảo.

Sở Dung cũng có suy nghĩ tương tự, thà đi nhận thức đám công tử bột kia, còn không bằng ăn thực vật trên yến tiệc, đây đều là những mỹ thực khó có được, giá trị không hề rẻ.

Ăn một cái, đã là nửa tiếng đồng hồ.

Hạ Bình, Sở Dung và Giang Nhã Như buông thả cái bụng tận hưởng, không thèm để ý đến hoạt động xã giao của các thí sinh khác, ăn đến mức bụng hơi trướng, không thể ăn nổi nữa mới dừng lại.

"Á!"

Đúng lúc này, từ xa truyền đến một tiếng hét chói tai, kèm theo tiếng thủy tinh vỡ vụn.

"Chuyện gì vậy? Tiếng này rất quen, là tiếng của Nam Cung Vũ?!" Sở Dung và Giang Nhã Như lập tức phản ứng lại, họ ngay lập tức nghe ra tiếng hét kia rất giống Nam Cung Vũ.

Tiếp đó họ nhìn qua, lập tức thấy đằng xa đang vây quanh một đám người, dường như đều là đám thí sinh Hoa Kinh thành kia, còn Nam Cung Vũ biểu cảm vô cùng kích động, muốn rời đi nhưng lại bị ngăn cản.

Còn Tần Mộc Dương và những người khác thì đứng bên cạnh, biểu cảm vô cùng lúng túng, muốn nói gì đó nhưng lại không dám nhúc nhích.

"Qua xem thử."

Ánh mắt Hạ Bình lóe lên tia hàn mang, dẫn theo Giang Nhã Như và Sở Dung lập tức đi qua, nhưng khi đi tới rìa đám đông, lập tức có một thí sinh Hoa Kinh thành thân hình cao lớn bước ra, chiều cao phải tới hai mét, toàn thân cơ bắp, vô cùng bưu hãn.

Hắn hung thần ác sát nhìn chằm chằm Hạ Bình: "Thằng nhóc, đừng lo chuyện bao đồng, chuyện này không liên quan đến mày, cút ngay cho tao." Hắn nắm nắm nắm đấm, kêu "rắc rắc", thể hiện ra sức mạnh bùng nổ.

Nam tử này hiển nhiên là một cường giả Võ Giả cảnh nhất trọng thiên, thực lực còn mạnh hơn Tần Mộc Dương.

Giang Nhã Như và Sở Dung hai người nhất thời kinh hãi, họ có thể cảm nhận được uy hiếp lực tỏa ra từ trên người đối phương, dường như đám người mình chỉ cần có động tác gì, sẽ bị đối phương xé xác.

Phanh!

Hạ Bình tiến lên, không nói hai lời, ánh mắt lóe tia hàn mang, cậu đột nhiên ra tay, vận chuyển chân khí trong cơ thể, cách không tung ra một quyền, tựa như gấu đen gầm thét, không khí chấn động.

"Á!" Thí sinh cao lớn kia không kịp phòng bị, căn bản chưa kịp phản ứng, bụng đã ăn trọn một quyền, tại chỗ thét lên thê lương, mật xanh mật vàng đều sắp nôn ra ngoài.

Thân hình to lớn của hắn như bao tải rơm bị đánh bay, lao vào trong đám đông, tiếng "bộp bộp" vang lên liên hồi, liên tiếp va vào mấy thí sinh Hoa Kinh thành, ngã văng ra ngoài.

Phía trước trực tiếp bị dọn sạch một khoảng, năm sáu thí sinh bị va đập đến gãy xương sườn, ngã trên mặt đất kêu la thảm thiết, còn thí sinh cao lớn kia thì đổ gục xuống đất, miệng sùi bọt mép, hiển nhiên đã bị một quyền đánh ngất.

Cái gì?!

Hạ Bình bước tới, thấy Nam Cung Vũ ở giữa đám đông sắc mặt đỏ ửng, thần tình vô cùng không tự nhiên, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ phẫn nộ và hoảng trương, còn có mấy thí sinh Hoa Kinh thành đang bao vây cô, dường như không cho cô rời đi.

Lão đại đứng sau đám thí sinh này, hiển nhiên chính là vị đại thiếu Hoa Kinh thành Hứa Dương kia.

"Hạ Bình, cậu tới đây làm gì, thế mà lại gây chuyện trước mặt bao nhiêu người, ra thể thống gì nữa, còn không mau mau xin lỗi người ta." Nhìn thấy Hạ Bình đi qua, Tần Mộc Dương lập tức nóng ruột, hắn hiểu rõ tính cách của thằng nhóc này, tuyệt đối là loại vô pháp vô thiên, cậu nhóc này đã đến đây, chuyện này khẳng định sẽ làm lớn.

Vấn đề là, những người có mặt cơ bản đều là hậu đại của các đại lão Hoa Kinh thành, ai nấy đều quyền thế ngập trời, mỗi người nhổ một ngụm nước bọt cũng có thể phun chết họ, họ lấy đâu ra khả năng đắc tội chứ?

Nếu chỉ là thằng nhóc này đắc tội thì cũng thôi đi, chết thì tự nó chịu, hắn cũng không quan tâm, vấn đề là chỉ sợ đám hậu đại đại lão này trút giận lên người họ, vạ lây.

"Cút!"

Hạ Bình chỉ nói đúng một chữ, căn bản không thèm để ý Tần Mộc Dương, bước lên một cái là kéo Nam Cung Vũ đi ngay, mà đám người vây quanh kia cũng vô cùng kiêng dè, không dám ngăn cản.

Bởi vì cường giả Võ Giả cảnh nhất trọng thiên vừa nãy chính là bị thằng nhóc này một quyền oanh bay, không chút sức lực phản kháng, thể hiện ra thực lực võ đạo cường đại, người có mặt không mấy ai dám chọc vào cậu.

"Hạ Bình!"

Nhìn thấy Hạ Bình đến, Nam Cung Vũ lập tức yên tâm hẳn, không biết tại sao cô lại có cảm giác tin tưởng cực lớn đối với người đàn ông này, cho nên để mặc cậu nắm lấy bàn tay nhỏ của mình, đứng cạnh cậu.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Hạ Bình nhìn Nam Cung Vũ, hỏi.

"Tôi..."

Chưa đợi Nam Cung Vũ nói xong, thì đúng lúc này, "bộp" một tiếng, cô đột nhiên ngã vào lồng ngực Hạ Bình, đã bất tỉnh nhân sự.

"Cô ấy bị người ta hạ dược rồi."

Lúc này, Sở Dung và Giang Nhã Như hai người cũng đuổi theo kịp, mà Sở Dung nhìn thấy dáng vẻ của Nam Cung Vũ, lập tức nhận ra cơ thể Nam Cung Vũ hiện tại rất không bình thường, sắc mặt đỏ ửng, giống như quả cà chua vậy.

Cha cô là quán chủ võ quán, từng ra ngoại dã săn giết quái thú, biết vô số thủ đoạn hạ lưu, cũng dạy cho cô không ít kiến thức về phương diện này.

Cho nên, Sở Dung lập tức nhìn ra Nam Cung Vũ hiện tại bị người ta hạ dược, nếu không tuyệt đối sẽ không biến thành dáng vẻ này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »