Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 4141 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1293
Lại lần nữa kháng nghị

❊ ❊ ❊

Sona truyền tin rất kịp thời, vừa nãy Lý Mặc còn đang hỏi về chuyện dư luận.

"Trên mạng đang nói những gì vậy?"

Lý Mặc tò mò hỏi.

Sona thở hổn hển vài hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, một lúc sau mới nói: "Trên mạng có người đặt nghi vấn, nói rằng Lý tiên sinh ngài từ Hoa Hạ sang đây giúp chính phủ tìm kiếm bảo tàng, chắc chắn phải trả một cái giá nhất định, không thể nào làm không công cho chính phủ được. Bây giờ họ muốn hỏi, Lý Mặc sẽ lấy mấy phần trăm từ số bảo tàng tìm được?"

"Sau đó rất nhiều cư dân mạng đưa ra đủ loại câu hỏi hóc búa tương tự, đặc biệt là nhóm người bản địa. Hồ Guatavita là thánh địa tín ngưỡng trong lòng họ, họ chịu lùi một bước là vì chính phủ đồng ý sẽ cải thiện môi trường sống cho họ sau khi tìm thấy kho báu."

"Hiện tại không xa bờ hồ đã tìm thấy một mẻ vàng bạc đá quý, chỉ là số lượng không nhiều lắm. Nếu Lý Mặc muốn lấy đi một phần trong đó, vậy khả năng cao họ vẫn sẽ tiếp tục sống trong môi trường bất công."

"Dưới sự dẫn dắt dư luận của những kẻ có ý đồ, càng ngày càng có nhiều người trên mạng bắt đầu tìm kiếm tin tức về Lý Mặc, tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của anh."

"Phải công khai chi phí mời Lý Mặc."

"Lý Mặc dù sao cũng là tỷ phú đẳng cấp thế giới, sao có thể vô duyên vô cớ tới làm cu li miễn phí được. Tôi đoán chính phủ chắc chắn đã hứa hẹn rất lớn, thực sự tìm thấy kho báu vàng trong truyền thuyết thì Lý Mặc mới có thể lấy phần lớn, dù sao thì phần chính phủ lấy cũng là của cải từ trên trời rơi xuống."

"Lý Mặc vừa là đại sư tầm bảo, cũng là một thương nhân. Đã là thương nhân thì chắc chắn không thấy lợi không dậy sớm, nên chúng ta phải biết anh ta sẽ lấy đi bao nhiêu kho báu. Bởi vì của cải tổ tông để lại là thuộc về tất cả người dân Colombia chúng ta, nên chúng ta có quyền được biết nội tình."

"Chính phủ tầm bảo hàng chục năm nay không có kết quả gì, nên họ chắc chắn sẽ vì muốn có được một phần kho báu mà làm ra những hành động điên rồ. Dù sao thì có hay không, so với trước kia, họ chỉ có được lợi lộc thôi."

"Lý Mặc dù sao cũng là người ngoài, Colombia cầu cạnh anh ta, đó chẳng phải là tự dâng máu thịt của mình tới trước mặt cho anh ta xẻ thịt sao."

"Ám muội, giữa họ chắc chắn có ám muội."

"Chúng ta phải nhận được một câu trả lời, nếu không ngày mai chúng ta sẽ tới hiện trường kháng nghị."

"Kháng nghị, kháng nghị, đó là kho báu thuộc về tổ tiên chúng ta."

"Kháng nghị."

Sona đọc một vài chủ đề thảo luận trên mạng, chỉ là một phần rất nhỏ trong đó.

"Lý tiên sinh, xem tình hình thì sự việc sẽ ngày càng lớn hơn, nếu có người đứng sau nhân cơ hội châm dầu vào lửa, e rằng ngày mai sẽ xảy ra chuyện."

Sona vẻ mặt lo lắng.

"Không cần lo lắng, cô cứ đi làm việc của mình đi."

Sona thấy anh không để tâm tới chuyện này, thở dài một tiếng rồi xin cáo từ rời đi.

"Tư Quân, xem ra chúng ta có cơ hội tiến vào sâu trong rừng mưa rồi." Lý Mặc lại tới bên bàn ăn, cẩn thận xem xét bản phác thảo vẽ trên đó, "Linh cảm của tôi có lẽ thực sự không sai."

Nếu không phải rất hiểu Lý Mặc, Tần Tư Quân sẽ nghĩ anh là người viển vông. Chỉ là một tấm da thú thôi mà, thế mà lại bị anh giải mã thành như vậy, chẳng lẽ bí mật của cái gọi là bản đồ kho báu lại bị phá giải dễ dàng thế sao.

Lý Mặc thấy vẻ mặt không tin lắm của anh ta, cười nói: "Đương nhiên đây là suy đoán của tôi, nhưng phải nói rằng, đôi khi bí mật của bản đồ kho báu thực sự đơn giản như vậy đấy."

"Lý Mặc, nếu làm theo cách nói của cậu, vậy chúng ta tìm kiếm e rằng cũng vô cùng khó khăn. Cậu xem, cái 'Hồ Vàng' này vẽ chỉ là tùy ý cho xong, căn bản không có tọa độ rõ ràng làm tham số. Hơn nữa, Hồ Vàng ngày nay và Hồ Vàng thời cổ đại đã khác nhau một trời một vực rồi, chỉ cần lệch đi một chút, thì chỗ kéo dài ra đó chính là sự khác biệt một trời một vực."

Tần Tư Quân không phải muốn đả kích anh, mà là nói ra sự thật. Sự thật đúng là như vậy, chỉ cần lộ trình lệch đi, thì nơi chôn giấu kho báu cuối cùng sẽ lệch đi rất xa.

"Nỗi lo của anh không phải không có lý, điều chúng ta nghĩ tới thì người để lại bản đồ kho báu lúc đầu chắc chắn cũng đã nghĩ tới. Dù sao thì người ta cũng định một ngày nào đó trong tương lai sẽ lấy lại toàn bộ kho báu, không thể nào tự tạo cho mình rắc rối to đùng được."

Lý Mặc nhìn bản phác thảo vẽ tay, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tư Quân, nếu, tôi nói là nếu suy đoán của tôi gần với sự thật, thì ở cuối bốn phương hướng chắc chắn có địa tiêu (dấu hiệu địa lý) nào đó rất nổi bật."

Tần Tư Quân lúc này cũng khẽ gật đầu, anh ta vẫn tin vào trực giác của Lý Mặc.

"Đợi thêm hai ngày xem xu thế dư luận thế nào rồi tùy cơ ứng biến."

Tần Tư Quân về phòng nghỉ ngơi, Lý Mặc một mình ngồi trên ghế sofa trầm tư. Liệu hiện trường khai quật kho báu có lại tụ tập kháng nghị, thậm chí xông vào hiện trường hay không, anh cũng chẳng quản được. Nhưng chính phủ chắc chắn sẽ không dễ dàng để họ tụ tập kháng nghị lần nữa, dù sao tin tức tầm bảo lần này đã lan truyền khắp thế giới rồi.

Nếu ngay cả chút chuyện trong nước này mà cũng không dẹp yên được, thì ở trên quốc tế chỉ là đang tự bôi tro trát trấu vào mặt mình, tự vả vào mặt mình mà thôi.

Cho nên tối nay dư luận bắt đầu lên men, ngày mai chính phủ chắc chắn sẽ khẩn cấp đưa ra một phương án.

"Lần này kéo Jim và Phong Tử tới là đúng đắn, chuyện này quả thực là sở trường của họ."

Lý Mặc không quay về phòng ngủ bên trong để ngủ, mà nằm trên ghế sofa lướt điện thoại rồi dần chìm vào giấc ngủ. Vào một thời điểm trong đêm khuya, Lý Mặc trên ghế sofa đột ngột mở bừng hai mắt, trong bóng tối lóe lên hai luồng ánh sáng vàng. Anh bật dậy, mở cửa đi ra ngoài. Trong hành lang yên tĩnh không một tiếng động, ở lối vào thang máy cuối hành lang có bốn người đàn ông đang đứng canh gác cảnh giác.

Thấy Lý Mặc ăn mặc chỉnh tề bước ra, cả bốn đều ngạc nhiên. Một người trong đó chạy chậm lại gần, chào theo nghi thức quân đội rồi hạ giọng nói: "Lý tiên sinh, có cần chúng tôi làm gì không?"

"Tôi đi lên phòng khác ở tầng trên nghỉ ngơi, điện thoại của tôi sẽ luôn tắt máy. Sau khi trời sáng bất kể có chuyện gì cũng đừng đi tìm tôi, tự trong lòng biết tôi ở đâu là được."

"Rõ, hiểu rồi."

Lý Mặc gật đầu, không đi thang máy mà đi cầu thang bộ lên trên. Trên lầu có một phòng khác đã thuê từ trước, sau khi đổi chỗ ở, anh xem giờ, mới hơn ba giờ sáng, thế là thoải mái tắm nước nóng một trận, rồi sung sướng nằm lên giường từ từ chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

Trời Bogota cuối cùng cũng sáng, mưa cũng đã tạnh hẳn, mặt trời từ từ mọc lên từ bầu trời phía Đông. Bên ngoài khách sạn lớn lần lượt có người từ bốn phương tám hướng kéo tới, lần trước là chào đón Lý Mặc tới, lần này là tới... kháng nghị...

Nói anh là kẻ cướp.

Tần Tư Quân từ cửa sổ nhìn xuống dưới, bĩu môi nói: "Mọi người cứ coi như xem kịch chơi, họ không lên thì đừng để ý tới. Nếu lên xông tới tầng này, bất kể là ai, tất cả đều bắt lấy."

"Rõ."

Cảnh sát tới rồi, xe cứu thương của bệnh viện cũng tới, xem ra họ cũng phòng ngừa chu đáo, nhỡ đâu thực sự xảy ra xung đột chảy máu, xe cứu thương cũng có thể đưa người bị thương tới bệnh viện trong thời gian sớm nhất.

Dưới lầu quá ồn ào, trên lầu quá tĩnh lặng.

Sắc mặt Lehedo giống như đang ăn táo, ăn ăn mà đột nhiên phát hiện có một nửa con sâu, buồn nôn đến mức lồng lộn, muốn nôn mà lại không nôn ra được. Anh ta vã mồ hôi hột từ thang máy bước ra, thấy Tần Tư Quân đang đứng trong hành lang, vội vàng chạy chậm lại gần hỏi: "Tần tiên sinh, xin hỏi Lý tiên sinh đã ngủ dậy chưa?"

Tần Tư Quân không chút biểu cảm, nhìn chằm chằm anh ta rồi lắc đầu, trầm giọng nói: "Lý tiên sinh không có trong phòng. Lehedo tiên sinh, dân chúng của các người thật đúng là nhiệt tình, chỉ là quá trớn thì cũng không tốt. Anh chỉ nhìn thấy mặt tốt của Lý tiên sinh, một khi anh ấy nổi giận, cũng không biết sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đâu."

Lehedo bị ánh mắt sắc lạnh của anh ta nhìn đến mức hơi run rẩy, anh ta nghi hoặc hỏi: "Lý tiên sinh đi đâu rồi?"

"Chúng tôi cũng không rõ, sáng sớm đã bị tiếng kháng nghị dưới lầu làm cho thức giấc, gõ cửa phòng Lý tiên sinh hồi lâu mà không có động tĩnh, thế là tìm nhân viên phục vụ phòng dùng chìa khóa dự phòng vào. Bên trong không tìm thấy Lý tiên sinh, nếu anh không tin có thể vào xem."

Lehedo nhìn cánh cửa phòng Lý Mặc đang khép hờ, biết anh ta chắc không cần thiết phải nói dối chuyện này. Xác suất Lý Mặc đi lạc gần như bằng không, anh ta chỉ muốn thông qua cách này để nói cho một số người biết, anh không muốn nhúng tay vào chuyện rắc rối dưới lầu đó.

Trốn đi thì tai mới thanh tịnh được.

"Lehedo tiên sinh, khách sạn đã bị người kháng nghị bao vây rồi, còn hiện trường khai quật kho báu thì sao? Đó là nơi chôn giấu kho báu mà Lý tiên sinh đã tiêu tốn biết bao tâm huyết mới suy đoán ra được, không thể bỏ dở giữa chừng được."

Tần Tư Quân bắt đầu dây dưa với anh ta.

Lehedo há miệng, anh ta không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào. Bất kể tụ tập kháng nghị nghiêm trọng tới mức nào, suy cho cùng trách nhiệm lớn nhất vẫn là của phía chính phủ họ.

"Tần tiên sinh xin yên tâm, hiện trường khai quật kho báu dù sao cũng có quân đội trú đóng, họ đều vũ trang đầy đủ, đối với người kháng nghị vẫn có tính răn đe rất mạnh."

"Cứ làm loạn thế này cũng không phải là cách, anh có dự tính gì không?"

"Tôi đây chẳng phải đang vội vàng tới bàn bạc với Lý tiên sinh một chút sao, muốn nghe suy nghĩ của anh ấy. Chỉ là điện thoại của anh ấy tắt máy không liên lạc được, nên chỉ đành tới gặp anh ấy một lần. Tần tiên sinh, anh còn cách liên lạc nào khác không?"

Tần Tư Quân lắc đầu, cũng không làm khó anh ta mà nói: "Với sự hiểu biết của tôi về cách làm người của Lý tiên sinh, anh ấy chắc chỉ muốn yên tĩnh, không muốn bị bên ngoài quấy rầy, trừ khi anh ấy tự xuất hiện, nếu không anh ấy sẽ không gặp anh đâu. Lehedo tiên sinh, tôi nghĩ việc cấp bách nhất hiện nay của các người là đưa ra một phương án giải quyết sự kiện, nếu phía quý vị không kiểm soát được cục diện, vì an toàn cá nhân của Lý tiên sinh, chúng tôi sẽ lập tức hộ tống anh ấy rời đi."

Nếu hộ tống anh ấy về nước, thì Colombia sẽ trở thành trò cười cho cả thế giới, sau này ai còn muốn tới du lịch, tới đầu tư nữa, đây chẳng phải là đang đập bát cơm của mình sao?

Lehedo thở dài một tiếng, đành vội vã rời đi. Hiện tại sự việc nghiêm trọng, nếu không thể giải quyết vấn đề nhanh chóng, thì Lý Mặc thực sự sẽ rời khỏi Colombia.

Còn về chỗ kho báu đã tìm thấy, Lý Mặc cũng không để trong lòng, tiếp tục đào xuống dưới, cũng chưa chắc có thể có phát hiện mới. Nhưng anh có thể tìm thấy một chỗ, thì có thể tìm thấy chỗ thứ hai, rồi chỗ thứ ba...

Cho nên bất kể nói từ khía cạnh nào, tuyệt đối không được để Lý Mặc rời đi.

Tiếp theo chính là vấn đề lựa chọn, chỉ cần chính phủ đưa ra quyết định nào đó, thì mọi vấn đề đều sẽ không thành vấn đề.

Đài truyền hình, đài phát thanh đều đang đưa tin việc này, nghe nói ở hiện trường khai quật kho báu còn xảy ra xung đột, đã có người bị thương.

Thành phố Bogota này cuối cùng cũng nổi tiếng rồi.

Lý Mặc ở trong phòng trên lầu ngoài việc ăn uống vệ sinh ra, anh cơ bản sẽ không ra ngoài, càng không chủ động trêu chọc những kẻ gây sự đó.

Ngày đầu tiên chỉ có mấy nghìn người kháng nghị, đến sáng ngày thứ hai đã tăng gấp đôi lên tới hai vạn người gây rối, trong đó không thiếu những kẻ cơ hội, nên cục diện gần như mất kiểm soát, cho dù có lượng lớn cảnh sát xuất động cũng không có cách nào, trong đội ngũ kháng nghị có không ít 'người của mình' do Jim sắp xếp, họ chính là đang chớp thời cơ gây sự bất cứ lúc nào.

Đến hơn bốn giờ chiều, chính phủ cuối cùng đã tổ chức một cuộc họp báo, hơn nữa còn là tất cả các cơ quan ngôn luận quốc gia đồng loạt phát sóng.

Chính phủ Colombia công bố thỏa thuận đã ký kết giữa hai bên ra, điều khiến người ta quan tâm nhất đương nhiên là Lý Mặc có thể được chia bao nhiêu trong lần hợp tác này.

Sau đó số liệu cụ thể lần lượt được liệt kê ra.

Mỗi người trong lòng đều sẽ tính một bài toán, theo thỏa thuận Lý Mặc đã ký kết mà nhìn, chỉ có kho báu vàng anh tìm được đủ nhiều, vượt quá năm trăm tấn trở lên, anh mới được chia một nửa phần trăm trong đó.

Số lượng này nhiều sao? Chẳng nhiều chút nào.

Còn về việc nói vượt quá năm nghìn tấn, anh được chia ba phần trong đó, tỷ lệ này nhiều sao? Trông thì ba phần rất nhiều, nhưng thể lượng kho báu vàng lại đã vượt quá năm nghìn tấn rồi.

Năm nghìn tấn đấy, đây là con số khiến người ta phát điên tới mức nào chứ. Để tìm được nhiều kho báu như vậy, Lý Mặc phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực mới có thể làm được?

Hơn nữa không ai tin Lý Mặc thực sự có thể tìm thấy hơn năm nghìn tấn vàng, chuyện đó nghe như một câu chuyện nghìn lẻ một đêm vậy.

Cộc cộc cộc, Tần Tư Quân tới lầu trên gõ cửa phòng Lý Mặc.

Lý Mặc vừa mở cửa, vừa ngáp một cái nói: "Có phải có tin tốt gì không?"

"Đúng như cậu suy đoán, chính phủ buộc phải công bố nội dung hợp tác giữa hai bên. Cậu có thể xuất hiện rồi, tiếp theo xem Lehedo đàm phán với cậu thế nào đây."

Lý Mặc lấy một chai nước từ tủ lạnh ném cho anh ta: "Lehedo liên lạc với anh chưa?"

"Gửi một tin nhắn, anh ta lúc này vẫn còn ở hiện trường họp báo, đã thông báo cho tôi sự việc ngay lập tức. Tôi đoán tối nay anh ta sẽ tới, dù sao họ cũng đã vi phạm nội dung thỏa thuận giữa hai bên, đây là bằng chứng thép của một quốc gia không có tín nghĩa gì cả."

"Huống hồ còn thực sự cần Lý Mặc tiếp tục đi tìm bảo tàng cho họ, nên tiếp theo phải an ủi Lý Mặc thế nào, dùng cái gì để đả động nội tâm của anh ấy."

Lý Mặc tới tầng dưới, ngồi xuống ghế sofa, mông còn chưa nóng chỗ, Sona lại sốt ruột tới tìm anh.

"Lý tiên sinh, người kháng nghị bên ngoài khách sạn cơ bản đều giải tán rồi."

"Cái gì gọi là cơ bản đều giải tán rồi, còn những ai chưa giải tán?"

"Thái tử gia của khách sạn này đang dẫn theo mấy vệ sĩ ở tầng một đấy, trước khi tôi tới đây đã gặp cậu ta, cậu ta còn hỏi tôi về đủ loại chuyện liên quan tới ngài." Sona nghĩ ngợi rồi lại nói: "Tôi thấy vị tiên sinh Connelly đó trong tay dường như đang ôm một cái hộp lớn, anh ta đích thân làm, đến vệ sĩ cũng không cho chạm vào, chắc là có chuyện rất kỳ quái đấy."

"Sona tiểu thư, cô gọi Connelly tiên sinh lên đây đi, anh ta lần thứ hai mang bản đồ kho báu da thú tới chắc chắn đã biết được điều gì đó rồi."

Sau khi Sona đi rồi, Lý Mặc mới nhìn Tần Tư Quân cười nói: "Tiếp theo cứ để họ diễn theo kịch bản của chúng ta."

"Không vấn đề gì."

Connelly lần này tới, cả quá trình đều cười tươi, bước vào phòng, từ xa đã thấy anh ta làm động tác ôm với Lý Mặc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1232
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »