Tiếng súng ngừng lại. Trong đại sảnh cũng vì thế mà yên tĩnh.
Dương Gian ngồi trên ghế sofa, trong sự bình tĩnh lộ ra vài phần lãnh đạm quỷ dị, quét mắt nhìn những người trong câu lạc bộ này. Bên cạnh là thi thể của Diệp Tuấn đã đổ xuống, nước tử thi tanh hôi chảy ra từ vết thương, dần dần lan tỏa khắp nơi.
Cái đầu của thi thể này đã bị đánh nát, toàn bộ đạn đặc chế trong khẩu súng lục đều đã bắn hết.
Từ lúc ra tay đến khi kết thúc, quá trình này không quá mười giây.
Gọn gàng dứt khoát.
Hơn nữa còn cực kỳ tàn nhẫn, căn bản không cho Diệp Tuấn thời gian giao lưu.
"Hiện tại, còn ai muốn nói chuyện quy củ với tôi không? Các vị tiền bối?"
Dương Gian vô cùng nghiêm túc nói: "Tiện thể nhắc một câu, kỳ thật tôi vẫn luôn muốn làm một người tốt, cũng hy vọng các vị tiền bối cho tôi một cơ hội làm người tốt. Đối với chuyện vừa rồi, tôi có thể nói một lời xin lỗi, hy vọng mọi người đừng hiểu lầm tôi. Dù sao bản chất tôi không xấu, nhất thời xúc động, tin rằng các vị cũng có thể hiểu được, đúng không?"
"Đứa nhỏ, chưa trưởng thành, làm gì có ai không phạm sai lầm."
"..."
Ngươi nổ súng giết người mắt cũng không chớp một cái, lại còn nói ngươi muốn làm người tốt?
Nói nhảm cũng phải có chừng mực chứ, còn xin lỗi. Ngươi giết người rồi mới xin lỗi, đây tính là loại xin lỗi kiểu gì.
Mấy người khác lập tức nhíu mày trầm mặc.
Thủ đoạn của người mới này quá tàn nhẫn, lên tiếng chưa được mấy câu đã động thủ, nổ súng mà không hề có chút do dự nào. Chẳng lẽ hắn không biết Diệp Tuấn cũng là Ngự Quỷ Giả sao?
Trong tình huống thân phận ngang hàng, thế nào cũng phải thu liễm một chút chứ, vậy mà còn ngang ngược như thế.
Nhưng rõ ràng cảm nhận được người mới tên Dương Gian này hơi khó đối phó, tuy trong lòng có ý kiến nhưng không ai muốn làm chim đầu đàn.
Hơn nữa... Diệp Tuấn cũng chưa chắc đã chết.
Nếu chết rồi, thì con quỷ kia sẽ chui ra, đây tuyệt đối không phải là tin tốt.
Đột nhiên.
Thi thể Diệp Tuấn nằm trên mặt đất sau một lát liền co giật một chút.
"Hửm?" Dương Gian lập tức chú ý tới.
Là chưa chết hẳn, hay là Lệ Quỷ sắp phục tô?
Thi thể Diệp Tuấn tiếp tục co giật hai cái sau đó động tĩnh càng lúc càng lớn, tứ chi hiện lên một tư thế quỷ dị vặn vẹo trên mặt đất, mùi hôi thối rữa nồng nặc kèm theo nước tử thi không ngừng lan tỏa ra ngoài.
Cơ thể hắn trong chốc lát đã thối rữa đến mức độ này.
Theo tình trạng thối rữa này, hắn đáng lẽ ra đã phải chết từ mười mấy ngày trước mới đúng. Thật khó mà tưởng tượng một cái xác như thế này trước đó còn đang uống rượu trò chuyện ở quầy bar, sống như một người bình thường.
"Diệp Tuấn này nếu thật sự chết rồi, để lại một đống hỗn độn, các người tính thu dọn thế nào?" Trương Hàn ở bên cạnh có chút bất an.
Nếu vô duyên vô cớ chết một Ngự Quỷ Giả, chạy ra một con quỷ, đây chính là tai bay vạ gió.
Cho dù nhiều Ngự Quỷ Giả như vậy có thể đối phó, thì có ai nguyện ý vận dụng năng lực này chứ?
Dương Gian liếc hắn một cái, nhìn Diệp Tuấn thân thể không ngừng giãy giụa, vặn vẹo, trên mặt hắn không lộ chút sợ hãi nào.
Sống còn không sợ, còn sợ hắn chết sao? ...Mặc dù Ngự Quỷ Giả sau khi chết càng hung hiểm hơn.
"Còn giãy giụa? Để xem đánh gãy tay chân ngươi thì ngươi còn có thể vùng vẫy tiếp hay không." Dương Gian nheo mắt, hắn tiện tay vung lên, gậy ba khúc trong tay lập tức vươn ra.
Đây cũng là vũ khí trong tay Hách Thiếu Văn, thuộc loại đặc chế.
Không lưu lại chút dư địa nào, giơ tay liền một gậy đập vào cái xác đang giãy giụa vặn vẹo của Diệp Tuấn.
Lực đạo cực lớn trút ra, cái xác lập tức bị một gậy đập dập nằm rạp xuống đất, nửa cánh tay trực tiếp hiện ra trước mắt dưới tư thế gãy lìa, thậm chí thịt thối máu me trên đó đều bị đánh văng tung tóe.
"Động đi, tiếp tục động đi." Dương Gian hết gậy này đến gậy khác quất xuống.
Cái xác không biết là do hắn quất, hay là nguyên nhân của chính nó, đang điên cuồng giãy giụa vặn vẹo trên mặt đất.
Xung quanh máu thịt tung bay, mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi, hun người đến mức muốn nôn mửa.
"Chết rồi cũng không yên, ta muốn xem trong cái xác của ngươi rốt cuộc giấu một con quỷ như thế nào." Dương Gian vừa thở hổn hển, vừa tiếp tục cầm gậy ba khúc quất mạnh.
Trên mặt hắn mang theo vài phần dữ tợn phối hợp với sự lãnh đạm quỷ dị kia, trông giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục vậy.
Khiến người ta nhìn mà phát khiếp.
Đây không chỉ là một kẻ tàn nhẫn, mà còn là một tên điên.
Những người khác nhìn nhau.
Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, may mà trước đó Diệp Tuấn đi tìm phiền phức của Dương Gian này, may mà không phải là mình, nếu không người nằm trên đất bị đánh kia chính là mình rồi.
Quá tàn nhẫn.
Ngươi vẫn còn là một đứa trẻ mà.
Lúc này, trong bao sương tầng hai.
Một thanh niên nhìn thấy cảnh tượng này, lông mày nhíu chặt: "Người mới tên Dương Gian này, hoành hành vô kỵ, tàn nhẫn vô tình... vừa tới đã phá quán, đáng giết."
"Không động được, người ta đã lập công, bên trên đã có người chú ý tới rồi, làm bậy sẽ rất phiền phức, cho dù là ngươi cũng như vậy."
Một người khác bên cạnh gương mặt âm trầm, toàn thân bọc kín mít không nhìn ra nam nữ lên tiếng nói.
"Vậy thì càng phải giết, nếu hắn thành khí hậu, còn có không gian sinh tồn của chúng ta không? Chúng ta phải giết gà dọa khỉ, nếu không lại có người mới gia nhập thì chẳng phải loạn hết sao, câu lạc bộ này còn tổ chức nữa không?"
"Hiện tại người ta đang giết gà, chúng ta mới là khỉ, trấn giữ hiện trường cần phải có thực lực, Dương Gian này trông có vẻ lỗ mãng, kỳ thật đã nắm rõ quy củ." Người âm trầm kia lên tiếng: "Loại người nào đáng sợ nhất?"
"Người không giữ quy củ đáng sợ nhất. Không có quy củ thì không có ước thúc, sở dĩ Ngự Quỷ Giả và quỷ tồn tại sự khác biệt, không nằm ở mức độ kinh dị của bản thân, mà là vì Ngự Quỷ Giả có những loại ước thúc vô hình, mặc dù ngự trị ác quỷ nhưng bản chất vẫn là người, còn hắn..."
Nhìn thoáng qua Dương Gian đang quất thi thể phía dưới.
"Hắn càng giống một con quỷ hơn, hơn nữa ngươi hoàn toàn không biết gì về năng lực của hắn."
Thanh niên nói: "Dù khó đối phó thế nào, hắn rốt cuộc cũng chỉ là ngự trị một con quỷ mà thôi..."
Lúc này.
Sau khi quất một hồi, Dương Gian thở hổn hển nghỉ ngơi một chút.
Vừa chuẩn bị tiếp tục ra tay.
Diệp Tuấn vốn đã chết kia đột nhiên dùng bàn tay gần như tàn phế của mình nắm lấy chân Dương Gian, chợt lên tiếng: "Đại, đại ca, đừng đánh nữa được không, nể mặt chút đi mà, tôi dù sao cũng là quỷ nha, ngươi ngay cả quỷ mà cũng không sợ sao?"
"Hửm? Ngươi chưa chết?" Dương Gian ngẩn ra một chút.
"Chỉ thiếu chút nữa là tắt thở thôi." Diệp Tuấn nói.
Dương Gian đánh giá cái xác hình thù kỳ quái này: "Thật sự là chịu đòn tốt, đánh nát đầu, xác thành bộ dạng này mà vẫn còn ý thức, còn tưởng con quỷ trong cơ thể ngươi sắp chui ra, làm ta hơi phấn khích một chút."
"Đã không chết, vậy được, chúng ta tiếp tục bàn về quy củ ở đây đi."
"..." Diệp Tuấn bây giờ muốn chết cũng có.
Vô duyên vô cớ vận dụng một lần năng lực Lệ Quỷ không nói, còn đắc tội với tên điên này.
Quỷ Thủ Ấn của mình tên này căn bản ngay cả hỏi cũng không hỏi một câu, hoàn toàn không có ý sợ hãi.
Uy hiếp, đối với Dương Gian này không có chút tác dụng nào.
"Không, không bàn nữa có được không?" Diệp Tuấn nói.
"Ngươi không bàn, đến lượt ta bàn rồi, vậy ta tiếp tục bàn với ngươi về quy củ của ta, yên tâm, ta là một người tốt, sẽ không bắt nạt ngươi đâu." Dương Gian lại nhìn gậy ba khúc trong tay, vô cùng nghiêm túc nói.