Dương Gian nhìn thấy nhóm người này liền không có ý định rời đi. Anh chọn cách tiếp xúc với những kẻ này. Bởi vì, anh không nên sợ phiền phức, phiền phức mới là kẻ nên sợ anh mới đúng.
“Lương một năm một triệu hai trăm ngàn, đây là mức lương cao đấy, cho dù là cao quản của doanh nghiệp bình thường cũng chưa chắc lấy được.” Dương Gian mắt sáng lên nói. “Cứ quyết định như vậy đi, anh chuyển tiền qua đây, tôi lập tức gia nhập công ty của anh.”
Ngô Phong nhìn vẻ mặt phấn khích này của anh, không khỏi xem anh như loại lính mới bước chân vào xã hội.
“Chuyện này không thành vấn đề, nhưng trước khi cậu gia nhập công ty, còn cần phải làm một việc... cái hộp này cậu nhận ra chứ.” Hắn sau đó lại lấy ra một bức ảnh. Bức ảnh hiển thị một cái hộp màu vàng kim. Giống hệt kiểu dáng cái của Nghiêm Lực.
“Thứ này vốn dĩ nằm trong tay Nghiêm Lực, cậu ấy từ trung tâm thương mại đi ra chắc là đã giao thứ này cho cậu. Công ty chúng tôi đang tìm kiếm nó, nếu cậu có thể lấy nó ra, tôi sẵn sàng bỏ ra mười triệu để thu mua.”
“Tôi làm ăn rất thực tế, cũng không giấu gì cậu, thứ này là chế tạo từ vàng, giá trị hơn hai triệu bốn trăm ngàn, tôi có thể đưa cậu mười triệu, cậu vẫn còn hời chán.”
“Cậu thấy sao?”
Dương Gian nói: “Thứ này quả thực là Nghiêm Lực đưa cho tôi, cậu ấy bảo tôi giữ vài ngày, nhưng giờ mất rồi.”
“Mất rồi? Sao lại mất?” Ngô Phong lập tức truy hỏi.
“Nộp lên rồi.”
Dương Gian nói: “Nghe nói có thể đổi lấy một vị trí Ngự Quỷ Giả quốc tế, là đơn vị chính thức, cho nên tôi không chút do dự mà hiến tặng ra ngoài, có người còn khen tôi phẩm đức cao thượng, làm tôi vui sướng mất hai ba ngày.”
Ngô Phong nghe lời này suýt chút nữa hộc máu. Cậu thật đúng là ngây thơ đến mức đáng yêu, thứ này cả thế giới đều đang cầu mua giá cao, các quốc gia đều đang đổ xô tranh giành, cậu vậy mà lại nộp lên?
“Cậu gạt tôi, cậu không thành thật.” Ngô Phong nén giận, nhìn chằm chằm vào anh nói.
“Tôi không gạt người, anh nhìn xem, đây là thứ phía trên phát xuống, vài hôm nữa tôi có thể còn phải đi tham gia cái gì mà khảo hạch, đánh giá nữa.” Dương Gian lấy ra cái điện thoại định vị vệ tinh kia.
Điện thoại định vị vệ tinh của Ngự Quỷ Giả?
Ngô Phong nhìn một cái liền nhận ra, nhưng sau đó hắn lại tức không chịu nổi. Chẳng lẽ con quỷ bị nhốt kia thực sự đã bị tên Dương Gian này nộp lên rồi sao?
“Tại sao cậu lại nộp lên? Sao cậu nỡ nộp lên? Chẳng lẽ cậu không biết bên trong đó rốt cuộc là thứ gì sao? Cậu cũng tham gia sự kiện trung tâm thương mại lần đó, Nghiêm Lực không thể nào không nói gì với cậu.” Ngô Phong có chút tức giận nói.
Sự thiếu hụt thông tin, tình báo khiến hắn không biết gì về Dương Gian. Chỉ biết anh là một học sinh lớp 12, trở thành Ngự Quỷ Giả, là một người mới thuần túy.
Mà Dương Gian thì lợi dụng điểm này, cố ý giả vờ như không biết gì, để khai thác một chút tin tức hữu dụng.
“Biết chứ, đó là một con quỷ, là tôi và Nghiêm Lực cùng nhau bắt, rất nguy hiểm, anh không biết lần đó trong trung tâm thương mại đã chết bao nhiêu người đâu, thứ nguy hiểm như vậy chắc chắn giao cho trụ sở xử lý là tốt nhất, tôi không dám giữ lấy cả ngày đâu.” Dương Gian nói.
“Phải rồi, các người muốn con quỷ đó để làm gì? Có tác dụng gì sao?”
Ngô Phong nói: “Tác dụng lớn lắm, đã có thí nghiệm chứng thực thành công rồi...”
Lời vừa thốt ra, liền dừng lại.
Dương Gian truy vấn: “Thí nghiệm gì?”
“Đây là cơ mật, đã vậy trong tay cậu không có cái hộp đó thì không còn gì để nói nữa.” Ngô Phong lạnh mặt đứng lên, chuẩn bị rời đi.
Hộp đã nộp, bản thân đã gia nhập tổ chức Ngự Quỷ Giả quốc tế, tên Dương Gian trước mắt này đối với hắn chẳng có chút giá trị nào. Tiếp tục nói chuyện nữa chỉ là lãng phí thời gian.
“Đợi đã.” Dương Gian gọi họ lại.
“Còn chuyện gì nữa?”
Dương Gian nói: “Thực ra lúc nãy tôi nói dối, gạt các người... thật sự rất xin lỗi, cái hộp đó thực ra tôi vẫn chưa kịp nộp lên, vẫn còn ở chỗ tôi.”
“Cái gì?”
Ngô Phong bước chân khựng lại, đột ngột quay đầu nhìn anh.
“Cậu nói là thật sao, thứ đó thực sự vẫn còn trong tay cậu?”
Dương Gian nghiêm túc gật đầu: “Là thật, tôi đây nói chuyện luôn luôn rất chân thành, thẳng thắn.”
“Vậy cậu có chịu bán cho tôi với giá mười triệu không?”
Ngô Phong lại ngồi xuống, tiếp tục chủ đề trước đó: “Nộp lên thì cậu chẳng nhận được một xu nào, hơn nữa Ngự Quỷ Giả quốc tế tuyệt đối không phải là một chức vụ tốt, sự kiện lệ quỷ cậu cũng từng gặp rồi, cậu có tự tin mỗi lần xử lý sự kiện lệ quỷ đều có thể sống sót không?”
“Đây là một nghề nghiệp có rủi ro rất cao, cậu còn trẻ, một số thứ vẫn chưa kịp hưởng thụ, đầu rơi máu chảy, đó là những lời lừa người, lợi ích thực tế mới là thật... giao hộp ra đây, tiền sẽ không thiếu của cậu đâu.”
“Tôi phải nhận tiền trước, sau đó mới có thể đưa đồ cho anh.” Dương Gian nói.
“Được, nhưng tôi phải xem hàng trước.” Ngô Phong nói, sau đó ra hiệu cho đám người phía sau. Chẳng có giao dịch gì cả, cũng chẳng có mười triệu nào hết, bọn họ chỉ định cướp trực tiếp thôi.
Dù sao cũng là ăn bát cơm này, làm cái nghề vốn không cần bỏ vốn.
Dương Gian lắc đầu: “Không, không, không được, trước đó anh nói ứng lương cho tôi một năm, lại nói đưa tôi mười triệu, giờ tiền thì một xu cũng chưa thấy, tôi không tin lời anh nói, không nhìn thấy tiền tôi sẽ không lấy thứ đó ra đâu.”
“Thằng nhãi ranh đừng không biết điều, chúng tao...” Một người bên cạnh ác độc nói.
Ngô Phong quay đầu ra hiệu một cái, nói: “Thế này đi, tôi ứng cho cậu một năm lương, sau đó cậu cho tôi xem cái hộp đó, đợi chúng tôi xác nhận đồ không sai, tôi sẽ giao dịch với cậu, cậu thấy thế nào?”
Nếu cần thiết, hắn không muốn thực sự ra tay với một Ngự Quỷ Giả. Con quỷ trong cơ thể Dương Gian này đặc tính không rõ. Có thể giống như Nghiêm Lực, không có uy hiếp gì với con người, cũng có thể rất khó chơi.
Nhưng đánh bạc thì luôn có lúc thua, cho nên nếu có thể dùng chút tiền nhỏ giải quyết thì hắn vẫn sẵn lòng.
“Vậy cũng được, vậy chuyển khoản đi, đây là số tài khoản ngân hàng của tôi, vừa nhận được tiền là tôi đi lấy đồ ngay.” Dương Gian lấy điện thoại từ dưới bàn ra nói.
Ngô Phong suy nghĩ rồi do dự một chút, hắn nhìn Dương Gian. Dương Gian trông đầy vẻ ngây thơ, phấn khích, dường như đang tưởng tượng xem mười triệu đó dùng như thế nào.
“Được, tôi chuyển cho cậu ngay đây.” Ngô Phong trực tiếp dùng điện thoại chuyển khoản.
Rất nhanh. Trên điện thoại Dương Gian vang lên một tin nhắn, tài khoản nhận được một trăm đồng.
“Sao mới nhận được một trăm đồng, có phải anh chuyển nhầm rồi không?”
Ngô Phong nhìn số dư trên điện thoại Dương Gian, hoàn toàn xác nhận, đây là một học sinh nghèo, mới trở thành Ngự Quỷ Giả không lâu, quả thực là không có kinh nghiệm gì.
“Xin lỗi, sơ ý bấm nhầm, một trăm đồng này coi như là mời cậu đi ăn.” Sau đó hắn lại chuyển một khoản nữa. Lần này đúng rồi, là một triệu hai trăm ngàn.
“Nhận được rồi, thật tốt quá, cảm ơn anh nhiều lắm.” Dương Gian hơi kích động nắm lấy tay hắn nói.
“Không khách sệt, giờ có thể dẫn tôi đi lấy cái hộp đó được rồi chứ.” Ngô Phong nói.
Dương Gian gật đầu: “Tất nhiên là được, đi theo tôi.”
Ngay lập tức, anh dẫn nhóm người này rời khỏi quán cà phê, men theo con phố đi về phía trước.
“Có xa không? Bên chúng tôi có xe, có thể đưa cậu đi.” Ngô Phong nhìn Dương Gian đi phía trước, nhíu mày, mơ hồ cảm thấy chuyện có chút không ổn.
“Xe tôi đỗ ở bên này, hay là các người lái xe vòng qua đây đợi tôi?” Dương Gian quay đầu nhìn bọn họ nói.
“Không cần đâu.” Ngô Phong làm sao yên tâm để Dương Gian rời khỏi tầm mắt của mình. Nhưng càng đi về phía trước, hắn càng phát hiện không ổn. Người đi đường phía trước ngày càng ít đi. Đến cuối cùng trên cả con đường đi bộ không còn một bóng người.
“Đợi đã.” Ngô Phong vội vàng gọi giật lại, hắn nhìn quanh con phố không một bóng người, sắc mặt lập tức thay đổi. Dương Gian lúc này quay đầu lại, nhếch miệng cười: “Giờ mới phát hiện sao? Thật sự xin lỗi nhé, tôi lại gạt các người rồi, lúc nãy khi trò chuyện cùng các người tôi đã báo án rồi...”
“Không được cử động, giơ tay lên, nằm sấp xuống đất.”
Khoảnh khắc tiếp theo, từ các cửa hàng xung quanh lao ra từng nhân viên thi hành công vụ, người dẫn đội là Lưu đội. Lần này không phải sự kiện linh dị thông thường, mà là vụ án gây thương tích, tất cả nhân viên đều được trang bị súng.
“Thằng nhãi con này...” Ngô Phong tức đến trợn trừng mắt, suýt chút nữa lao lên đánh tên này một trận tơi bời.
“Rất tức giận, muốn đánh người? Tới đây, đánh vào đây này, đúng rồi, đánh vào đây.” Dương Gian chỉ chỉ vào trán mình.
“Mẹ kiếp.” Ngô Phong chửi ầm lên, thằng nhãi này đúng là mẹ kiếp cáo già thật. Không những lừa tiền của mình, còn gọi người tới bắt mình. Trên đời này lại có kẻ vô liêm sỉ đến thế.
Tuy tức giận thì tức giận, hắn lại thực sự không dám lao lên làm gì.
Dương Gian cười lạnh: “Đối phó với loại người như các người, tôi thậm chí còn không cần dùng đến năng lực của lệ quỷ, nhưng các người nên cảm thấy may mắn vì mình có thể bị bắt, nếu như ra tay với tôi, tôi sẽ khiến các người hối hận vì đã đến thế giới này.”
Nói xong, cũng không thèm để ý ánh mắt hung ác của đám người này. Anh bước tới, nói: “Lưu đội, những kẻ này là băng nhóm gây án, mưu đồ bắt cóc, tập kích tôi, nghi ngờ trên người mang theo vũ khí sát thương hàng loạt, anh cẩn thận một chút.”
Lưu đội chào một cái, rồi nói: “Cậu yên tâm, những tên hung đồ này tôi sẽ không để lọt một tên nào.”
“Vậy thì tốt, nơi này làm phiền anh rồi, tôi còn chút việc cần rời đi một lát.” Dương Gian nói.
Tội danh tập kích một vị Ngự Quỷ Giả nặng đến mức nào? Anh có thể nhìn ra từ kết cục của Lý quản lý lúc trước. Sờ sờ con mắt trên mu bàn tay. Dương Gian không cảm thấy sự xao động của việc khôi phục, trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít.
Có thể dùng não, anh tuyệt đối sẽ không dùng năng lực của con quỷ nhãn này. Như vậy ít nhiều có thể trì hoãn thời gian khôi phục.
Đáng tiếc, chỉ là không kiếm được mười triệu kia, nếu không thì lần này đại thắng rồi. Cho nên, bọn họ nào phải đến gây phiền phức. Đây là thần tài đưa tiền đến mà. Là người tốt. Dương Gian trong lòng thầm lặng tặng cho Ngô Phong một cái like.