"Nếu các người không muốn xảy ra chuyện gì thì tốt nhất nên rời khỏi đây sớm một chút. Vừa nãy con Quỷ Anh đó dường như đã nhắm vào Vương San San, hơn nữa thứ này đang không ngừng trưởng thành. Lần trước khi tôi gặp nó, nó vẫn chưa thể sử dụng Quỷ Vực, hiện giờ nó đã có xu hướng sắp nắm giữ được Quỷ Vực rồi, lần tới không biết sẽ biến thành dáng vẻ gì nữa."
"Tôi có thể cảm nhận được, một khi thứ đó hoàn toàn trưởng thành, mức độ kinh dị là không thể đo lường."
Dương Gian quay trở lại nhà của Vương Bân, lập tức lên tiếng nói.
"Cậu, cậu rốt cuộc là người hay là quỷ?" Vương Bân mang theo vẻ kinh hoàng hỏi.
Dương Gian đáp: "Không biết, có lẽ là người, có lẽ là quỷ đi. Bản thân tôi cũng không rõ lắm, nhưng cứu được mạng các người là đủ rồi, cơ mà bây giờ hình như không phải lúc để nói chuyện này đâu nhỉ."
"Đúng, đúng, đúng, rời khỏi đây, tôi đi thu dọn đồ đạc." Vương Bân phản ứng lại nói.
"Thứ đó chết rồi sao? Nó sẽ không quay lại nữa chứ?" Vương Hải Yến ở bên cạnh vẫn còn chưa hết bàng hoàng hỏi.
Vương Hải Yến có chút kích động nói: "Cái gì? Vậy sao cậu không giết quách thứ đó đi, chúng tôi mời cậu đến chính là chuyên để đối phó với con quỷ đó, bây giờ cậu thả nó đi, sau này chúng tôi phải làm sao đây? Nếu cậu không giết được thứ đó, chúng tôi sẽ không trả tiền cho cậu đâu, ai biết được có phải cậu cố tình thả nó đi hay không."
"Tuy tôi và Vương San San là bạn học, nhưng tình cảm là tình cảm, công việc là công việc. Ý của dì là muốn quỵt nợ à?" Dương Gian nhìn bà ta nói.
"Chuyện chưa giải quyết mà đã muốn cầm tiền? Cậu tưởng năm mươi vạn dễ kiếm lắm sao?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nghiêm túc nói: "Dì sai rồi, không phải năm mươi vạn, là một trăm vạn."
"Ai nói là một trăm vạn, trước đó tôi nghe rõ ràng chồng tôi nói cậu hét giá năm mươi vạn." Vương Hải Yến nói.
Dương Gian xoa xoa đầu, ngồi xuống ghế sofa: "Thật là nhức đầu, tôi vẫn được coi là người khá có nguyên tắc, nên thế nào thì là thế đó. Nếu dì muốn tôi tranh cãi thì tôi cũng chịu thôi, tôi đọc sách không nhiều, kinh nghiệm xã hội lại thiếu, không cãi lại được những người xã hội như các người. Đã vậy thì chuyến này cứ coi như tôi nể mặt Vương San San mà tặng không vậy."
"Đúng rồi, dì Vương, dì thường thích hoa gì?"
"Hoa nhài, sao cậu lại hỏi chuyện này?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nói: "Lần sau có dịp đi tảo mộ tôi sẽ tiện tay mang đến cho dì. Nếu lần tới dì lại gặp phải con quỷ đó, dì cứ đích thân ra mặt đi, cái miệng dì lợi hại như vậy chắc chắn có thể thuyết phục con Quỷ Anh đó đừng giết các người. Tôi đi đây, hy vọng các người lát nữa vẫn còn có thể bước chân ra khỏi tòa nhà này."
Nói xong, liền định đứng dậy rời đi.
Cậu muốn xem xem người mẹ này của Vương San San coi trọng tiền hay coi trọng mạng hơn.
Bản thân cậu không có thời gian ở đây đấu khẩu.
Nhìn thấy Dương Gian muốn đi, sắc mặt Vương Hải Yến lập tức thay đổi, bà ta vội vàng làm hòa: "Cậu học sinh này, chờ chút, chờ chút, làm gì vậy, có chuyện gì thì từ từ thương lượng chứ? Đừng giận mà, dì xin lỗi cậu, hơn nữa cậu và San San là bạn học, giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải là điều nên làm sao? Hai ngày nay San San vẫn luôn nhớ tới cậu đấy."
"Bạn học với nhau không sai, giúp đỡ lẫn nhau cũng không sai. Vừa nãy tôi đã giúp dì và gia đình, bây giờ tôi nghèo túng, chật vật, có phải dì cũng nên lấy một trăm vạn ra giúp đỡ tôi không? Không thể nào tôi nói chuyện tình cảm, các người bàn chuyện làm ăn, tôi bàn chuyện làm ăn, các người lại nói chuyện tình cảm được, làm cho đối tượng yếu thế như tôi dù thế nào cũng chịu thiệt, chỗ tốt toàn là các người những kẻ có tiền lấy hết."
"Cho nên tôi đã thông minh hơn một chút, một trăm vạn thiếu một phân cũng không được." Dương Gian nói rất nghiêm túc.
Cậu không nổi giận ngay tại chỗ đã là rất kiềm chế, rất giữ thể diện rồi.
Vương Hải Yến trên mặt rất ngượng ngùng, bà ta đương nhiên hiểu Dương Gian đang nói chuyện lần trước đưa con gái San San về nhà, mình dùng hai trăm đồng để đuổi khéo cậu đi.
Dương Gian nói: "Dì cũng đừng làm thân nữa, tuy tôi và Vương San San là bạn học nhưng với dì cũng chỉ gặp nhau hai ba lần, cho nên giữa chúng ta cứ giữ mối quan hệ tiền bạc thuần túy là tốt nhất. Các người ra tiền, tôi giúp việc, điều này rất công bằng. Các người dùng tiền mua mạng, tôi bán mạng kiếm tiền, điều này cũng rất công bằng."
"Đúng, đúng, đúng, điều này quả thực rất công bằng. Nhưng cậu học sinh à, tiền này chúng tôi đã đưa, nhưng chuyện này cậu cũng phải tìm cách giải quyết giúp chúng tôi chứ? Tại sao thứ đó không tìm nhà khác mà cứ nhằm vào nhà chúng tôi?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nói: "Nó không phải đến tìm các người, mà là đến tìm Vương San San. Lần trước ở trường tôi đã định nói rồi, chỉ là trong trường có thứ kinh dị hơn cả con Quỷ Anh này nên không nhắc đến."
"Tôi cảm thấy là do hai dấu bàn tay trên cổ Vương San San, hồi ở trường nó từng bị Quỷ Anh tập kích một lần, lần đó được tôi cứu. Nhưng Quỷ Anh hẳn là đã nhắm vào con bé rồi, cho nên mới tiếp tục tới tập kích."
"Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi, cụ thể thì tôi phải tìm người tư vấn một chút."
Vương Hải Yến hỏi: "Có thể giải quyết không?"
"Trả tiền xong rồi tôi nói cho dì biết." Dương Gian nhìn bà ta nói.
"Ting..."
Đột nhiên, lúc này điện thoại của cậu truyền đến một tin nhắn.
Thông tin hiển thị, bạn đã nhận được một trăm vạn.
"?"
Lúc này Vương Bân từ trong phòng bước ra, ông ta nói: "Cậu học sinh, tiền vừa nãy tôi đã chuyển cho cậu rồi, hy vọng chuyện của San San cậu để tâm nhiều hơn một chút, còn có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, chỉ cần nhà chúng tôi làm được sẽ không từ chối."
Dương Gian cười nói: "Vẫn là Vương thúc thúc sảng khoái, nhìn cái là biết người thành công, làm việc nhanh gọn, sống có chữ tín... Nhưng sao ông lại có số tài khoản ngân hàng của tôi?"
"Tôi làm việc ở công ty tín dụng, theo bản năng nghề nghiệp, trước đây trong buổi họp phụ huynh ở trường tôi đã lấy điện thoại chụp lại một bản tư liệu." Vương Bân nói.
"Thảo nào chỗ ngồi bên cạnh Vương San San toàn là những người có điều kiện gia đình khá giả, như kẻ nghèo kiết xác như tôi chỉ có thể ngồi xa tít tắp, Vương thúc thúc quả thật không ít tốn tâm tư nhỉ." Dương Gian nói, cậu có chút khâm phục người đàn ông tên Vương Bân này.
Mới học cấp ba đã chuẩn bị sẵn sàng mở đường quan hệ cho Vương San San rồi.
Vương Bân cười gượng một tiếng, không nói thêm gì.
Đây cũng không phải là ý tưởng của riêng một mình ông, mà là một vài phụ huynh có điều kiện khá giả tự phát tổ chức, mình chẳng qua chỉ góp vui một chút mà thôi.
"Được rồi, thời gian cũng sắp rồi, nên đi thôi." Dương Gian nhìn nhìn thời gian.
Quỷ Vực còn chưa đến một phút thời gian.
Rất nhanh, vài người rời khỏi khu chung cư, ngồi xe lao nhanh rời khỏi vùng này.
Trong thời gian đó vì Quỷ Vực vẫn còn, nên không gặp phải con Quỷ Anh kia.
Dường như bên trong Quỷ Vực có thể ngăn cách sự tìm kiếm của những con quỷ khác.
Điều này rất quan trọng, phải ghi nhớ lại.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Dương Gian, xin, xin lỗi."
Trên xe, Vương San San đã khôi phục lại chút bình tĩnh, lén nắm lấy tay Dương Gian, nói khẽ.
"Chẳng có gì phải xin lỗi cả, tôi có thể đến cũng là vì tiền thôi." Dương Gian nói.
"Cảm ơn cậu." Vương San San trả lời đầy cảm kích.
Vương Bân đang lái xe liền hỏi: "Cậu học sinh, giờ chúng ta đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, rời khỏi khu chung cư đó đủ xa là được, thứ đó dù có muốn tìm đến cũng cần chút thời gian." Dương Gian nói.
"Nếu ra nước ngoài thì liệu có thể thoát khỏi con quỷ đó không?" Vương Hải Yến ở bên cạnh nói.
Dương Gian nói: "Nếu không thoát được thì sao? Hơn nữa nước ngoài không có sự kiện linh dị sao? Sự kiện linh dị ở nước ngoài bùng nổ còn nghiêm trọng hơn trong nước, ở đó không có người chuyên trách xử lý các sự kiện tương tự, chỉ có thể thuê người, cho nên ở nước ngoài xử lý một vụ việc như thế này giá cả đều khởi điểm từ vài triệu đô la Mỹ. Vương thúc thúc, ông không tin có thể đi dò hỏi thử xem, trước đó trong điện thoại tôi không lừa ông đâu."
"Vậy chuyện dấu bàn tay trên cổ San San... cậu có thể giải quyết không?" Vương Hải Yến khách khí hỏi, không dám giở thói giận dữ lung tung nữa.
Tiền đều đã đưa rồi, lỡ như Dương Gian này nổi giận không quản nữa thì cả nhà mình biết làm sao?
Dương Gian nghĩ một lát, nói: "Tôi chỉ có thể hỏi thử, chuyện này nếu không giải quyết được thì tôi cũng chịu, Vương San San chỉ có thể phó mặc cho số phận."
Cậu lập tức cầm lấy điện thoại định vị vệ tinh, gọi cho nhân viên trực tổng đài Lưu Tiểu Vũ.
Mượn chuyện của Vương San San này, cậu cũng có thể hiểu thêm một chút kiến thức liên quan đến lệ quỷ, đối với bản thân mình sau này cũng sẽ có ích.
Rất nhanh, phía Lưu Tiểu Vũ đã bắt máy.
"Dương Gian, là anh sao?"
"Là tôi." Dương Gian nói: "Nhân viên trực tổng đài các cô một ngày hai mươi bốn tiếng đều online sao, lúc nào gọi cũng thông?"
"Chúng tôi là dịch vụ một kèm một, một Ngự Quỷ Giả chỉ có một nhân viên trực tổng đài, tôi là nhân viên trực tổng đài chuyên trách của anh, ngoài việc phụ trách kết nối với anh ra thì bình thường không làm bất cứ công việc nào khác." Lưu Tiểu Vũ trả lời theo đúng tác phong công việc.
"Được rồi, tôi không muốn tán gẫu với cô mấy chuyện lãng mạn đó." Dương Gian nói.
"?" Lưu Tiểu Vũ.
Dương Gian nói: "Tôi ở đây gặp chút rắc rối, tình hình đại khái tôi kể cho cô nghe, cô xem thử có thể cho chút ý kiến tham khảo nào không."