Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1730 | 12 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1365
Hứa Nguyện

❊ ❊ ❊

Mười lăm phút theo thỏa thuận, giờ mới chỉ trôi qua được tám phút.

Thế nhưng vùng đất linh dị này đã bắt đầu phô diễn ra sự khủng khiếp thực sự của nó. Vô số con quỷ với khuôn mặt phủ đầy giấy vàng đang tràn tới từ khắp bốn phương tám hướng, trong không khí nồng nặc mùi tro giấy cháy. Dương Gian không hề cảm thấy xa lạ với điều này, khi còn làm người đưa thư, cậu từng cùng Chu Đăng ngồi xe buýt linh dị đi ngang qua nơi đây.

Chỉ là lần đó chiếc xe buýt dừng lại ở một ngã tư, tại ngã tư đó có một cái chậu than, thứ đang cháy trong chậu chính là loại giấy vàng này.

Ngã tư từng đi ngang qua đó hẳn là nằm trong cái huyện thành tĩnh lặng này, bây giờ chỉ là cùng một nơi, nhưng ở những địa điểm khác nhau mà thôi.

Đám quỷ tràn tới đã phong tỏa đường lui của tất cả mọi người, bao gồm cả Dương Gian.

Trong tình huống này, chỉ dựa vào ảnh hưởng linh dị thì đã có thể khiến quỷ vực xung quanh biến mất, cách duy nhất để sống sót là xe buýt linh dị khởi động lại, sau đó những người còn lại chạy lên xe lánh nạn.

Nhưng hiện tại xe buýt đã tắt máy, muốn khởi động lại thì chỉ có thể chờ đợi. Còn phải chờ bao lâu thì không ai dám chắc, bởi vì đây là một khoảng thời gian ngẫu nhiên.

Thế nhưng, sự tấn công của lũ quỷ đã bắt đầu rồi.

Những Ngự Quỷ Giả ít ỏi còn lại vừa xuống khỏi xe buýt lúc này nào còn dám đứng yên tại chỗ, dù cho đối diện với những quả bóng da đang lăn trên đất, họ cũng buộc phải hành động.

"Đi tới gần xe buýt, đây là con đường sống duy nhất của chúng ta. Chỉ khi xe buýt khởi động lại chúng ta mới có thể sống sót, còn lại thì phải xem vận may thôi."

Trong tình huống khẩn cấp này, không ai còn tâm trí để ghi thù Dương Gian nữa. Nếu muốn sống, họ chỉ còn cách tiếp tục giãy giụa, vứt bỏ mọi hận thù ra sau đầu, nghĩ đủ mọi cách để cầu sinh.

"Cùng hành động nào, xông qua đó."

Bốn Ngự Quỷ Giả còn lại lúc này không hề nội chiến, cũng chẳng ai lo thân nấy, ngược lại còn đoàn kết một cách ăn ý.

Bởi vì ai cũng hiểu rõ, nếu chỉ dựa vào bản thân thì xác suất sống sót gần như bằng không, nếu tụ lại hành động với nhau, biết đâu lại có kỳ tích xảy ra.

Bốn Ngự Quỷ Giả này tranh thủ trước khi đám quỷ xung quanh vây tới, sử dụng mọi thủ đoạn để tránh né những quả bóng da lăn trên đường, đánh cược với hiểm nguy cực lớn, cuối cùng thành công tiến đến bên cạnh xe buýt linh dị.

Lúc này, cửa lên xuống của xe buýt đã mở, nhưng bên trong khoang xe tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ thấp thoáng nghe thấy vài âm thanh quái dị truyền ra.

"Giờ chúng ta phải làm sao đây? Xe buýt linh dị tắt máy rồi, ngay cả quỷ cũng không thể ở trên xe. Bây giờ chúng ta lên xe thì sợ là chắc chắn phải chết." Một Ngự Quỷ Giả giọng run rẩy nói.

Gã đàn ông có khuôn mặt thối rữa kia cắn răng nói: "Đợi. Chúng ta đợi ở đây đến giây phút cuối cùng. Nếu xe buýt vẫn chưa khởi động thì chúng ta cũng phải lên xe. Thay vì đối mặt với số lượng quỷ đông đảo thế này, chi bằng đánh cược một phen. Biết đâu linh dị trên xe buýt không thể giết chết chúng ta, cũng có thể sau khi lên xe, chúng ta vẫn có thể giãy giụa được một thời gian, nếu may mắn thì biết đâu còn trụ được đến lúc xe buýt khởi động."

"Được, cứ làm thế đi."

"Tôi cũng không có ý kiến."

Mấy tên Ngự Quỷ Giả này nghiến răng đồng ý với phương án điên rồ mà nghẹt thở này.

Đằng nào cũng là đánh cược mạng sống, họ chỉ chọn phương án mà mình cảm thấy có hy vọng hơn mà thôi.

Lúc này.

Quả bóng da lăn dưới chân Dương Gian cũng đang xì hơi nhanh chóng, trở nên héo quắt. Linh dị đáng sợ đang gây ảnh hưởng lên xung quanh cậu, điều này có nghĩa là cậu đã thoát khỏi quỷ vực vừa rồi, hoàn toàn tiến vào địa giới của tòa huyện thành này.

Kể từ khoảnh khắc này, cậu có thể bị một đám Lệ Quỷ tấn công bất cứ lúc nào, thậm chí là... giết chết.

Khí lạnh âm u ập tới, khiến người ta dựng cả tóc gáy.

Dương Gian không do dự, Quỷ Hỏa lập tức bùng lên, trực tiếp bao phủ lấy một vòng xung quanh cậu. Cậu lợi dụng quỷ vực của Quỷ Hỏa để cô lập bản thân, tránh bị Lệ Quỷ nhắm tới.

Quỷ Hỏa cháy vô cùng dữ dội, gần như nhấn chìm toàn bộ thân hình cậu vào trong biển lửa, hơn nữa Quỷ Hỏa còn đang lan tỏa ra xung quanh, trực tiếp bao trùm lấy hàng Lệ Quỷ ở hàng đầu tiên.

Ngọn lửa bốc cháy, cố gắng đốt cháy đám Lệ Quỷ.

Quỷ Hỏa quả nhiên có tác dụng, những con Lệ Quỷ ở hàng đầu tiên bị đốt cháy, cơ thể âm u lạnh lẽo trở thành nhiên liệu cho Quỷ Hỏa, sau đó bùng cháy dữ dội. Trong lúc đang bốc cháy, lũ quỷ cũng mất đi khả năng hành động, đứng yên tại chỗ không thể nhúc nhích.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, càng nhiều quỷ hơn đã vượt qua Quỷ Hỏa đang cháy, lại tiếp tục áp sát tới.

"Tốc độ đốt cháy của Quỷ Hỏa không theo kịp tốc độ tràn tới của Lệ Quỷ. Trước số lượng này, dù cho sự tấn công linh dị của tôi có mãnh liệt đến đâu, nếu phải chia sẻ ra thì cũng trở nên nhỏ bé không đáng kể."

Dương Gian nhìn một cái liền hiểu rõ, vì vậy cậu cũng không định sử dụng Quỷ Hồ, bởi vì đám quỷ này đủ sức lấp đầy Quỷ Hồ trong thời gian ngắn, dù là Quỷ Hồ cũng không thể trì hoãn được bao lâu.

Rút cây thương đỏ ra, Quỷ Thủ lạnh lẽo của cậu nắm chặt lấy thân thương, thấp giọng hứa một điều nguyện ước: "Trong vòng năm phút, ta sẽ không bị Lệ Quỷ tấn công."

Cậu lúc này đang sử dụng linh dị của Hứa Nguyện Quỷ để câu giờ.

Linh dị của Hứa Nguyện Quỷ có hiệu lực.

Máu tươi thấm ra từ cây thương, nhuộm đỏ lòng bàn tay Dương Gian, tiếp đó lan dần lên cánh tay cậu.

Chỉ mới một lần hứa nguyện, sự xâm thực của linh dị đã lớn đến mức này, có thể tưởng tượng được độ khó để thực hiện nguyện vọng lần này lớn đến nhường nào.

Cũng may Dương Gian chỉ hứa nguyện trong năm phút, chứ không phải mười phút, hay thậm chí nửa giờ, nếu không thì cái giá phải trả sẽ còn lớn hơn bây giờ nhiều.

"Không cần phải gánh chịu cái giá này, trực tiếp khởi động lại để sự xâm thực linh dị này biến mất." Sau khi hứa nguyện, Dương Gian rất dứt khoát khởi động lại bản thân.

Cánh tay nhuộm đỏ đã khôi phục lại như cũ, mọi thứ dường như chưa từng xảy ra.

Đám Lệ Quỷ phủ giấy vàng tràn tới, mặc dù đầy rẫy hiểm nguy và khủng hoảng, nhưng Dương Gian lúc này lại không hề bị Lệ Quỷ tấn công.

Nguyện vọng vừa hứa đã có hiệu lực, trong vòng năm phút, cậu né tránh được mọi sự tấn công của Lệ Quỷ, bản thân đang ở trong trạng thái được bảo vệ.

"Quả nhiên là hiệu nghiệm thật."

Dương Gian nắm cây thương, xuyên qua giữa đám Lệ Quỷ mà không hề hấn gì, thậm chí cậu còn va vào người Lệ Quỷ, đám Lệ Quỷ cũng không có bất kỳ phản ứng nào với cậu.

"Còn có chuyện như vậy sao?" Những người khác trước xe buýt nhìn thấy cảnh tượng này đều ngẩn người.

Họ cứ tưởng Dương Gian sẽ liều mạng sống chết với quỷ, cuối cùng không trụ nổi mà chết ở nơi này. Tất nhiên họ cũng từng nghĩ Dương Gian dùng thủ đoạn nào đó để thoát khỏi đây, ví dụ như khởi động lại xe buýt linh dị, ví dụ như sử dụng quỷ vực lợi hại hơn... nhưng duy nhất chưa từng nghĩ tới việc Dương Gian chỉ nói một câu mà quỷ thực sự không tấn công cậu nữa.

"Điều này không hợp lẽ thường." Gã đàn ông có khuôn mặt thối rữa kia kinh nghi bất định, dựa vào kinh nghiệm của gã thì không cách nào lý giải được Dương Gian đã làm thế nào.

Chẳng lẽ lời nói của cậu có thể ảnh hưởng đến Lệ Quỷ sao?

Dù cho có thể ảnh hưởng đến Lệ Quỷ thì cũng không thể nào ảnh hưởng đến số lượng quỷ đông đảo đến thế này chứ.

Nhưng lúc này đã không còn thời gian để họ suy nghĩ chuyện đó nữa.

Bởi vì lúc này lũ quỷ đã vây kín xe buýt, họ không thể phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám quỷ không ngừng áp sát tới.

Tình huống quỷ dị lại xuất hiện.

Một Ngự Quỷ Giả lúc này đột nhiên ôm lấy cổ mình, cảm nhận được một sự nghẹt thở mãnh liệt, tiếp đó cơ thể xẹp xuống nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng giống như quả bóng da đang lăn trên đất, trong nháy mắt đã xì hơi, chớp mắt đã biến thành một cái xác khô quắt queo nằm co quắp dưới đất.

Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, hắn cứ thế bị linh dị giết chết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1362
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »