“Người trẻ tuổi như cậu ta thấy nhiều rồi, đọc được vài cuốn sách đã tưởng mình có thể xông pha xã hội, kiếm bộn tiền, phát tài lớn, bước lên đỉnh cao nhân sinh, nhưng thực tế bước chân vào xã hội là một chuyện vô cùng đau khổ. Có học thức cũng có rất nhiều việc không thể làm. Như cậu chẳng hạn, muốn thu nhập cao, nhưng lại không muốn vào xưởng vặn ốc vít, càng không muốn lộ mặt ra bày sạp vỉa hè, làm tiểu thương, vậy cậu sống bằng cách nào? Học vấn cao cũng phải ăn cơm chứ, có hứng thú làm tiểu đệ của tôi không? Như vậy vừa có thể giúp cậu có thu nhập cao, vừa khiến cuộc đời cậu tràn đầy ý nghĩa, cậu có hứng thú không?”
“Tôi không phải là đa cấp, đừng vội từ chối, suy nghĩ một chút đã, nhưng phải nhanh lên, nên biết rằng suất làm tiểu đệ của tôi không còn nhiều đâu.”
Trên một con phố nhộn nhịp ở Đại Xương, một thanh niên mặc vest, chải tóc vuốt ngược đang ngồi trước một chiếc bàn nhỏ, dùng chất giọng trầm thấp thuyết phục một cậu nhóc mười sáu mười bảy tuổi ngồi đối diện.
“Tôi, tôi chỉ muốn tìm một công việc làm thêm, kiếm chút sinh hoạt phí thôi, không muốn gia nhập hội nhóm nào cả.” Cậu nhóc mười sáu mười bảy tuổi này sợ hãi quay đầu bỏ chạy.
“Đáng ghét, tiểu đệ sắp đến tay lại chạy mất rồi.”
Trương Vỹ tức giận đập bàn, cầm lon cô-ca bên cạnh lên tu một ngụm lớn.
“Đám phế vật các cậu ít ra cũng phải thể hiện chút tác dụng đi chứ, toàn bộ đều dựa vào đại ca là tôi đây chống đỡ, tuy A Vỹ tôi nổi tiếng là gánh vác được, nhưng cũng không thể cái gì cũng dựa vào tôi được, ngay cả việc tuyển người cũng cần tôi ra mặt, tôi thực sự lo lắng nhỡ ngày nào đó tôi không còn nữa, trị an cái Đại Xương này sẽ thành mớ hỗn độn.”
Sau đó cậu ta quay người quát mắng mấy tên tiểu đệ phía sau.
Thế nhưng mấy thằng bạn phía sau lại coi Trương Vỹ như đang đánh rắm, chỉ ngồi xổm dưới đất cầm điện thoại chơi game, thỉnh thoảng còn nói cười vui vẻ.
“Haizz, nếu không phải vì thấy các cậu đều là trẻ mồ côi, không có ai chăm sóc, tôi đã sớm đá các cậu ra khỏi hội nhóm rồi, từng đứa một ăn của tôi dùng của tôi, đến cả một tiếng gọi cha cũng không chịu gọi.” Trương Vỹ ra vẻ hận sắt không thành thép.
“A Vỹ, cậu đừng lảm nhảm nữa, mau, có khách tới rồi, mau tiếp khách đi.” Một tên tiểu đệ nhắc nhở.
Lúc này một cô gái trẻ tầm hơn hai mươi tuổi hiếu kỳ tiến lại gần, nghi ngờ nói: “Lương tháng hai vạn, không giới hạn tuổi tác học vấn, không giới hạn nam nữ. Thông tin tuyển dụng này của các cậu là thật hay giả vậy?”
“Đương nhiên là thật.”
Trương Vỹ lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, cậu ta chống cằm, trầm giọng nói: “Cô bé, tôi thấy cô tuổi còn trẻ chắc hẳn túi tiền eo hẹp, cuộc sống chắc chắn rất uất ức, cô một không có gia thế, hai không có bản lĩnh, giữa trưa nắng thế này còn phải ra ngoài tìm việc, cuộc sống thế này chẳng lẽ cô muốn tiếp tục sống mãi sao? Tôi thấy cô cái gì cũng tốt, chỉ thiếu mỗi một cơ hội, đúng không?”
Cô gái trẻ này vô thức gật đầu.
Khóe miệng Trương Vỹ lộ ra một nụ cười: “Bây giờ cơ hội đến rồi, chỉ cần cô nắm bắt được cơ hội này là có thể đổi đời, có hứng thú làm tiểu đệ của tôi không?”
“Lưu manh, biến thái, hừ.”
Cô gái trẻ này lập tức đứng bật dậy, sau đó mắng nhiếc một câu rồi tức giận bỏ chạy.
“…” Sắc mặt Trương Vỹ lập tức tối sầm lại.
Tiểu đệ sắp vào tay lại trượt mất?
Cậu ta quay đầu nhìn tờ thông tin tuyển dụng dựng bên cạnh, trong lòng không khỏi bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ là lương mình đưa ra thấp quá?
Lương tháng hai vạn, hình như đúng là hơi ít một chút, có nên tăng thêm chút nữa không? Lương tháng năm vạn?
“Xã hội bây giờ thay đổi nhanh thật, nhớ hồi còn đi học quá, tôi chỉ cần tiêu vài ngàn tiền tiêu vặt, mời vài bữa cơm là có thể nhờ Lệ Thối ca chép giúp tôi nửa học kỳ bài tập, mà Lệ Thối ca không những hết lòng hết sức, còn không hề oán trách, giờ nghĩ lại, tôi thật là một thằng khốn, Lệ Thối ca coi tôi là anh em, tôi lại lấy chút tiền đó đi sỉ nhục Lệ Thối ca.” Trương Vỹ nghĩ đến đây không nhịn được tự tát mình một cái.
“A Vỹ, hôm nay cậu có việc gì quên rồi không, hai hôm trước cậu nói muốn đi chuẩn bị cái gọi là họp lớp gì đó, bây giờ cậu đến đây tuyển dụng, chẳng lẽ không định đi tham gia buổi họp mặt nữa à?” Lúc này, một chàng trai trẻ tên A Phi vừa chơi điện thoại vừa nhắc nhở.
Trương Vỹ trầm mặc một chút, sau đó lập tức đứng dậy nói: “Hình như tôi quên mất chuyện này thật, cậu nhắc đúng lắm, tôi còn phải đi tham gia buổi họp mặt nữa, thế mà lại ở đây cùng các cậu làm cái trò tuyển dụng gì, thật là lãng phí thời gian của tôi, may mà tôi phản ứng đủ nhanh, vẫn còn kịp.” Nói rồi cậu ta lập tức cầm điện thoại lên mở nhóm lớp, bắt đầu liên lạc.
Một nhóm lớp, mấy chục con người, đại đa số ảnh đại diện đều đen sì, tựa như di ảnh vậy, chỉ có vài người là ảnh đại diện còn sáng.
Trương Vỹ lập tức bắt đầu liên lạc, Miêu Tiểu Thiện, Vương San San, Lưu Kỳ mấy người họ, đợi những người này đến đông đủ thì cậu ta mới gọi điện cho Lệ Thối ca.
Rất nhanh, Miêu Tiểu Thiện đã có phản hồi, cho biết cô ấy đã tới tòa nhà Thượng Thông.
Ngay lập tức, cậu ta đón xe đi thẳng đến tòa nhà Thượng Thông. Mà cây rìu lớn trong miệng Trương Vỹ chính là cây rìu linh dị mà hai hôm trước cậu ta nhặt được ở trường cấp hai bỏ hoang.
Tuy nhiên hiện tại cây rìu linh dị này vẫn đang ở chỗ Tiến sĩ Trần để tiến hành nghiên cứu, cố gắng làm rõ sức mạnh linh dị trên cây rìu đó, theo tiến độ nghiên cứu mà nói, hai ngày ngắn ngủi này vẫn chưa thể làm rõ được. Thế nhưng Trương Vỹ đã không đợi nổi nữa.
Cậu ta tìm được Tiến sĩ Trần, cưỡng chế mang cây rìu này đi.
Tiến sĩ Trần cũng không ngăn cản quá nhiều, ông chỉ dặn dò Trương Vỹ đừng để làm mất, nếu dùng xong thì mang trả lại, vì nghiên cứu vẫn chưa kết thúc.
Trương Vỹ đương nhiên miệng đầy đồng ý.
“Tiến sĩ, cứ để Trương Vỹ mang cây rìu đó đi như vậy liệu có dẫn đến hậu quả xấu gì không?” Trợ lý hỏi.
Tiến sĩ Trần nói: “Rìu tôi cũng đã cầm qua rồi, món đồ linh dị này rất ổn định, hơn nữa cực kỳ thích hợp cho người bình thường sử dụng, bởi vì người càng có sức mạnh linh dị mạnh thì cầm rìu lên càng thấy nặng, hơn nữa trên rìu cũng không có nguyền rủa gì, tạm thời sẽ không có vấn đề gì đâu, cứ để cậu ta mang đi, dù sao thứ đó vốn dĩ là của cậu ta.”
Ông nói là nói vậy, nhưng trong lòng cũng rất hiếu kỳ, bởi vì ông chưa từng thấy món đồ linh dị nào đặc thù như thế này.
Cây rìu màu đỏ đó nếu không phải sở hữu một vài đặc tính, ông thậm chí nghi ngờ đó chỉ là một cây rìu bình thường mà thôi.
Xem ra, cách xác định khả năng linh dị của cây rìu này tốt nhất là tự mình trải nghiệm.
“Tuy nhiên tin tức này vẫn phải thông báo cho Dương đội một tiếng, để Dương đội nắm bắt tình hình.” Tiến sĩ Trần sau đó lại nói.
Rất nhanh.
Dương Gian cũng biết chuyện này, nhưng anh không nói gì, chỉ ngầm đồng ý với hành vi này của Trương Vỹ.
Chỉ là lúc này Dương Gian còn có việc khác phải làm, anh tìm một nơi yên tĩnh tự mình lật xem tài liệu lưu trữ về các món đồ linh dị của tổng bộ, anh phải xác định xem tài nguyên bên phía tổng bộ rốt cuộc có những gì, thuận tiện cho việc sử dụng bất cứ lúc nào sau này.
“z0327, z0512.. những thứ mang mã số này lấy ra cho tôi, tôi muốn điều động.” Dương Gian cầm điện thoại liên hệ với phía tổng bộ.
“Được thôi, Dương đội.”
Người phụ trách phía tổng bộ rất khách khí, không từ chối yêu cầu của Dương Gian.
Mà trên tài liệu mà Dương Gian nói tới, những thứ đại diện cho các mã số này toàn bộ đều là những xấp tiền giấy quỷ dị sặc sỡ sắc màu.
Đúng vậy.
Đây chính là tiền quỷ.
Trong kho dự trữ của tổng bộ cũng có sự tồn tại của tiền quỷ, trong đó có tiền giấy mệnh giá ba đồng, bảy đồng, số lượng không ít, đều là những người phụ trách các nơi trước kia thu được từ các sự kiện linh dị, họ không biết tác dụng của tiền quỷ, cuối cùng đều nộp lên tổng bộ để tổng bộ thu nhận vào.
Bây giờ lại tiện cho Dương Gian rồi.
“Trương Tiện Quang bảo mình chuẩn bị nhiều tiền quỷ một chút, trước đó ông lão ở tiệm thuốc đông y cũng bảo mình có thời gian thì thu thập một ít tiền quỷ, rõ ràng thứ này có tác dụng rất lớn, đã như vậy, vậy thì tranh thủ lúc các đội trưởng khác còn chưa phát hiện ra, lấy sạch tiền giấy của tổng bộ đi đã.” Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
Mặc dù anh là đội trưởng chấp pháp, nhưng các đội trưởng khác cũng có quyền điều động vật phẩm linh dị của tổng bộ, vì vậy thứ này là ai ra tay trước người đó chiếm ưu thế.
Anh đã tính rồi.
Nếu có thể lấy sạch toàn bộ tiền quỷ của tổng bộ, vậy số tiền quỷ trong tay Dương Gian có thể đạt tới con số năm mươi đồng, xứng đáng là một khoản tiền lớn.
Số tiền này nếu để ở phố Quỷ đủ mua hai bộ quan tài, để ở trấn Bạch Thủy, cũng đủ mua vài bộ quần áo.
“Dương đội, thứ mang mã số z0512 này không còn nữa.” Bỗng nhiên, nhân viên tổng bộ báo cáo.
“Ai đã lấy đi rồi.” Dương Gian thần sắc hơi động.
Nhân viên nói: “Là đội trưởng Tào Dương đã điều động đi vài ngày trước.”
“Tôi biết rồi, những cái còn lại toàn bộ lấy ra cho tôi.” Dương Gian nói.
“Được, mười phút sau sẽ lấy ra, không biết Dương đội khi nào cần dùng.” Nhân viên tổng bộ nói.
Dương Gian nói: “Sau khi lấy đồ ra tôi sẽ lập tức đến lấy.”
“Rõ, Dương đội.”
Dương Gian nhận ra, Tào Dương chắc chắn là đã phát hiện ra tác dụng của tiền quỷ, bắt đầu sử dụng tiền quỷ rồi.
Anh đối với việc này cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Những đội trưởng này hiểu biết về sự kiện linh dị cũng rất nhiều, phát hiện ra tác dụng của tiền quỷ cũng là điều bình thường.
Cũng may mình ra tay còn khá sớm, nếu không muộn thêm vài tháng nữa số tiền quỷ này của tổng bộ đều sẽ bị điều đi hết.