Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1706 | 12 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1344
Một phút cuối cùng

❊ ❊ ❊

Trong đại sảnh tối đen như mực, một đốm đèn vàng vọt leo lét nhấp nháy, miễn cưỡng chiếu sáng một chiếc bàn ăn.

Dương Gian, Trương Vỹ, Lưu Kỳ, Miêu Tiểu Thiện và Vương San San, năm người ngồi vây quanh chiếc bàn này. Họ bất động, không phát ra một chút âm thanh nào, ngay cả tiếng thở cũng cố gắng kiềm chế.

Bởi vì phía sau lưng họ, trong bóng tối mịt mù kia, đang đứng san sát những bóng người.

Nhưng lúc này, ánh mắt Dương Gian khóa chặt vào phía sau Trương Vỹ, nơi một kẻ vừa thò người ra khỏi bóng tối, lộ ra một khuôn mặt xa lạ.

Nói là người thì không bằng nói thứ này rất có thể là quỷ.

Trương Vỹ lúc này hơi thở có chút rối loạn, mí mắt khẽ động, không kìm được mà nhìn lên trên. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng, kẻ trên đỉnh đầu mình lạnh lẽo thấu xương, không hề có một chút nhiệt độ nào, chỉ cần đến gần thôi đã khiến người ta sởn gai ốc, nhưng tay cậu vẫn nắm chặt lấy cây rìu đỏ kia.

Con quỷ vẫn giữ nguyên tư thế quái dị này bất động, chỉ có gương mặt lạnh lẽo xa lạ kia luôn hướng về phía Dương Gian.

"Dương Gian, quỷ bây giờ không những đã xuất hiện, còn đứng đó bất động, đây là một cơ hội tốt, ra tay lúc này... có thể thắng."

Lưu Kỳ cũng chằm chằm nhìn con quỷ sau lưng Trương Vỹ, trong lòng nóng lòng muốn thử, bàn tay đặt dưới bàn vẫn luôn nắm chặt vòng Quỷ Thằng.

Anh ta tin rằng mình phối hợp với Dương Gian tuyệt đối có thể ngay lập tức hạn chế, thậm chí là giam giữ con quỷ này.

Dương Gian vẫn không trả lời, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho Lưu Kỳ đừng làm bậy.

"Tôi biết rồi." Lưu Kỳ thấy cảnh này, đành phải đè nén sự thôi thúc đó xuống.

Anh ta có thể đi đến ngày hôm nay, nhãn quan cần có vẫn là có. Lúc này Dương Gian chưa hành động có nghĩa là đây không phải thời điểm ra tay, dù sao cũng là đội trưởng của Tổng bộ, cơ hội mà anh ta nhìn ra được thì Dương Gian không thể không nhìn ra.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Mười một giờ năm mươi sáu phút, mười một giờ năm mươi bảy phút...

Con quỷ sau lưng Trương Vỹ vẫn bất động.

Khung cảnh lúc này tĩnh lặng đến đáng sợ, tất cả mọi người đều căng chặt thần kinh.

"Chỉ còn ba phút cuối cùng, tôi không tin kẻ đang xuất hiện sau lưng Trương Vỹ lại là quỷ, tôi tin con quỷ thực sự vẫn đang ẩn nấp trong đại sảnh này, chưa xuất hiện." Ánh mắt Dương Gian bình tĩnh, trong lòng chỉ có duy nhất suy nghĩ này.

Anh đang đánh cược.

Bởi vì thời gian con quỷ này xuất hiện quá sớm, 11 giờ 55 phút mới xuất hiện, cho nên anh có lý do để nghi ngờ con quỷ đầu tiên xuất hiện này có thể là giả, mục đích là để dụ anh ra tay.

Tất nhiên, cũng có khả năng con quỷ sau lưng Trương Vỹ là thật.

Nếu vậy, thì có nghĩa là Dương Gian đã thua cược, con quỷ đã thuận lợi hoàn thành giao dịch, có thể lặng lẽ rời đi, thuận lợi vượt qua ngày hôm nay, thoát khỏi sự ràng buộc của quy luật giết người.

Giả sử, phán đoán này của Dương Gian là đúng.

Con quỷ sẽ xuất hiện trong ba phút cuối cùng, đồng thời cũng có nghĩa là quỷ đã không còn thời gian để điều chỉnh kế hoạch nữa. Đến lúc đó, quỷ không thể ẩn nấp trong thời gian giao dịch, lại không thể rời khỏi phạm vi tầm mắt của Dương Gian, khi ấy ra tay chắc chắn sẽ thắng.

Đây mới là cách làm thỏa đáng nhất, nếu không chỉ cần xuất hiện một sơ hở nhỏ, người thân của tất cả mọi người đều sẽ chết một người, đến lúc đó cho dù có giam giữ được quỷ thì cũng đã gây ra tổn thất không thể vãn hồi.

Mà Dương Gian cũng tin vào phán đoán của mình, cho dù là trong vài phút cuối cùng anh cũng không lựa chọn ra tay, ngay cả khi anh hiểu rõ, ra tay lúc này thì con quỷ sau lưng Trương Vỹ tuyệt đối có thể xử lý được.

Thời gian đã đến 11 giờ 58 phút tối.

Chỉ còn hai phút cuối cùng là ngày hôm nay sẽ kết thúc.

Nhưng ngay lúc này.

Trong đám người đang bao phủ bởi bóng tối xung quanh, lại có tiếng bước chân vang lên.

Nghe thấy tiếng bước chân thứ hai vang lên, Dương Gian hiểu ra, mình đã đặt cược đúng.

Kẻ phía sau Trương Vỹ căn bản không phải là quỷ thật.

"Hóa ra là vậy." Lưu Kỳ lúc này cũng lập tức hiểu ra, anh ta kinh nghi bất định, khi nhìn về phía Dương Gian lần nữa thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Tình huống vừa rồi, Dương Gian dựa vào cái gì mà khẳng định quỷ là giả?

Chẳng lẽ có chi tiết nào mà mình đã bỏ sót sao?

Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, Lưu Kỳ lại không tìm ra chút sơ hở nào có thể chứng minh con quỷ sau lưng Trương Vỹ là giả.

Khả năng duy nhất chính là phán đoán cá nhân.

Sau khi tiếng bước chân thứ hai xuất hiện, nó di chuyển với tần suất cực nhanh tiến về phía mọi người.

"Ở sau lưng tôi." Miêu Tiểu Thiện lúc này sắc mặt hơi biến đổi, không kìm được khẽ nói.

"Đừng căng thẳng, cứ giữ bình tĩnh là được." Dương Gian nói.

Đám người trong bóng tối phía sau Miêu Tiểu Thiện chủ động nhường ra một con đường, một bóng hình lạnh lẽo áp sát tới. Bóng hình này tiến đến phía sau Miêu Tiểu Thiện, và như trước đó, chậm rãi thò ra nửa thân người.

Tương tự, một khuôn mặt xa lạ mà lạnh lẽo xuất hiện dưới ánh đèn lờ mờ.

Hơn nữa khuôn mặt xa lạ này lại giống hệt với kẻ phía sau lưng Trương Vỹ.

"Giống hệt?" Vương San San nhìn trái nhìn phải, hoàn toàn không phân biệt được sự khác biệt giữa hai kẻ này.

Lưu Kỳ lúc này lại muốn ra tay, anh ta nhìn Dương Gian, nhưng phát hiện Dương Gian vẫn ngồi đó, không hề có ý định ra tay.

"Còn không ra tay sao? Chỉ còn lại hai phút cuối cùng, khoan đã, chẳng lẽ nói con quỷ thứ hai cũng có thể là giả?"

Sau khi trải qua chuyện vừa rồi, anh ta cũng nhanh chóng phản ứng lại, có lẽ con quỷ thứ hai xuất hiện này cũng là giả, dù sao thủ đoạn như vậy có thể dùng một lần, cũng có thể dùng lần thứ hai.

Nhưng thời gian còn lại chắc đã không đủ để quỷ thực hiện loại hành động này mới phải.

Rất nhanh. Lại có tình huống mới xuất hiện.

Tiếng bước chân thứ ba, thứ tư, thứ năm xuất hiện gần như cùng lúc.

Ba tiếng bước chân này nhanh chóng áp sát, xuất hiện sau lưng ba người Miêu Tiểu Thiện, Lưu Kỳ và Dương Gian.

Dương Gian lúc này cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo truyền đến từ phía sau, một kẻ toàn thân băng giá cùng với tiếng bước chân xuất hiện đứng sau lưng anh, tình huống bên phía Vương San San và Lưu Kỳ cũng tương tự như vậy.

Sau đó. Ba kẻ quỷ dị này cũng thò thân hình ra, phơi bày một gương mặt xa lạ dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt xa lạ này giống hệt kẻ phía sau Miêu Tiểu Thiện và Trương Vỹ, không phân biệt được ai với ai.

Thời gian đã đến 11 giờ 59 phút.

Trong một phút cuối cùng này, quỷ đã xuất hiện trước mặt Dương Gian, nhưng lại không phải xuất hiện theo cách anh tưởng tượng.

Năm người lạ mặt, trong đó một là quỷ. Điều này là không thể nghi ngờ.

"Thế này thì khó rồi, chỉ còn lại một phút cuối, không ngờ quỷ lại có thể nghĩ ra thủ đoạn như vậy." Lưu Kỳ lúc này dù có muốn ra tay cũng phải cân nhắc một chút.

Bởi vì anh ta chỉ có thể ra tay với một con quỷ, một khi chọn sai, vậy thì không chừng sẽ dẫn đến hậu quả khủng khiếp gì đó.

Nhưng một phút cuối cùng này căn bản không có thời gian cho người ta suy nghĩ.

Dương Gian đảo mắt nhìn lướt qua con quỷ sau lưng mỗi người, khoảnh khắc này anh biết đây là cơ hội cuối cùng, chỉ cần ra tay đủ nhanh, anh hoàn toàn có thể giải quyết sự kiện linh dị này ngay trước khi quỷ giết người.

Trong chớp mắt, một bàn tay quỷ đen cháy của anh vươn ra, với một góc độ không thể tin nổi trực tiếp bóp chặt cổ kẻ quỷ dị sau lưng mình.

Quỷ hỏa bùng lên, trong tích tắc bao trùm và thiêu đốt nó.

Cùng lúc đó, Quỷ Nhãn của Dương Gian đột ngột mở ra, lần này anh đã chuẩn bị sẵn sàng, không hề có chút sơ suất nào, trực tiếp mở Quỷ Vực lên tầng sáu.

Quỷ Vực tầng sáu có thể tạm dừng mọi thứ, bao gồm cả linh dị, chỉ là quỷ càng khủng bố thì thời gian có thể bị tạm dừng càng ít.

Ánh sáng đỏ thẫm đặc quánh như máu tươi, lúc này xuất hiện, tựa như một dòng sông máu đổ ập tới, trực tiếp nuốt chửng mọi thứ trước mắt.

Tất cả mọi người đều bị bao trùm trong Quỷ Vực tầng sáu.

Khoảnh khắc này, mọi thứ đều tĩnh lặng, bao gồm cả Dương Gian.

Thứ duy nhất không bị tạm dừng chính là Quỷ Nhãn.

Quỷ Nhãn lúc này xoay chuyển không yên, đang dò xét mọi bất thường trong Quỷ Vực.

Trong phạm vi Quỷ Vực cấp độ này, quỷ thật và quỷ giả rất dễ dàng để phân biệt.

Dương Gian lập tức khóa chặt vị trí của Lệ Quỷ thực sự. Ở phía sau lưng Miêu Tiểu Thiện.

Thế nhưng trong khi Dương Gian tìm ra con quỷ thực sự, bản thân con quỷ cũng biết mình đã bị lộ, những mánh khóe nhỏ của nó không thể qua mắt được sự dò xét của Quỷ Nhãn.

Hơn nữa lúc này chỉ còn lại một phút cuối cùng, nó không còn thời gian dư thừa để dùng tính mạng của những người khác nhằm uy hiếp Dương Gian.

Có thể nói, quỷ vào lúc này đã mất đi thủ đoạn khống chế Dương Gian.

Mà rơi vào tình cảnh này, không phải do Dương Gian gây ra, mà là do con quỷ quá mức cẩn thận. Nó dùng quỷ giả để lừa Dương Gian, tiêu tốn mất thời gian cuối cùng, dẫn đến không còn dư thời gian để điều chỉnh.

Vốn tưởng rằng một phút cuối cùng này, Dương Gian có thể khiến quỷ không còn cách nào khác.

Thế nhưng, sự việc xảy ra ngay khoảnh khắc tiếp theo lại khiến anh cảm thấy kinh ngạc.

Trong Quỷ Vực tầng sáu, con quỷ đó lúc này lại cử động.

Nó dường như không bị ảnh hưởng, không, vẫn là chịu ảnh hưởng, chỉ là động tác chậm chạp đi đôi chút, Quỷ Vực tầng sáu không hoàn toàn tạm dừng được con quỷ này, chỉ làm chậm lại hành động của Lệ Quỷ mà thôi.

Lệ Quỷ lúc này chậm rãi nhấc tay đặt lên đầu Miêu Tiểu Thiện.

Đôi bàn tay lạnh lẽo hơi tái nhợt chẳng có gì đặc biệt, nhưng lúc này đôi bàn tay lạnh lẽo, tái nhợt đó đối với một người bình thường mà nói lại là chí mạng.

"Không thể nào, sao con quỷ này có thể ra tay giết người, nguyện vọng của nó còn chưa thực hiện, Miêu Tiểu Thiện cũng không hề có giao tình gì với nó... Khoan đã, Miêu Tiểu Thiện bị tấn công, điều này chứng tỏ trong người thân của cô ấy có một người đã cầu nguyện với Lệ Quỷ, Lệ Quỷ còn giấu một tay, nó đã sớm thực hiện nguyện vọng của người thân Miêu Tiểu Thiện, chỉ chờ khoảnh khắc này để cướp đi sinh mạng của Miêu Tiểu Thiện."

Quỷ Nhãn của Dương Gian rút đi sắc vàng, hóa thành một mảnh đỏ thẫm. Anh chằm chằm nhìn chằm chằm một màn này, dưới chân một mảng nước đọng cuồn cuộn, không chịu ảnh hưởng của Quỷ Vực tầng sáu.

Một thanh đại đao kiểu dáng cũ kỹ, rỉ sét loang lổ chậm rãi trồi lên từ trong nước.

Đây là linh dị vũ khí trong tay Trương Tiện Quang, cũng là thứ mà hắn sau khi chủ động vứt bỏ trường thương đã chuẩn bị để đối phó với Nguyện Vọng Quỷ.

"Dùng Quỷ Vực tầng năm đưa Miêu Tiểu Thiện tạm thời đi nơi khác, sau đó một đao xé nát con Nguyện Vọng Quỷ này."

Quỷ Vực tầng sáu của Dương Gian rút đi, biến thành Quỷ Vực tầng năm.

Sự linh dị đáng sợ có thể tạm dừng mọi thứ tiêu tan.

Lúc này quỷ không còn sự ảnh hưởng của Quỷ Vực tầng sáu nữa liền ra tay giết người, nhưng Quỷ Vực tầng năm trong khi đưa Miêu Tiểu Thiện đi, đồng thời một đao của Dương Gian đã chém ra từ không trung.

Tất cả mọi thứ đều va chạm vào nhau trong vài chục giây cuối cùng này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1362
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »