Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 1588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 781
Không có gì trì hoãn (2/4)

❊ ❊ ❊

Tiết mục của Dương Dật đương nhiên là tiết mục đinh, được xếp ở cuối cùng, cho nên sau khi anh hát xong, buổi hòa nhạc từ thiện của "Thử thách cực hạn" cũng tuyên bố kết thúc. Dưới ánh mắt mong chờ của Wilson, Mặc Hiểu Quyên cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, rồi gật đầu với anh ta: "Đi thôi, anh Dương đang đợi anh ở hậu trường."

Cơ hội đến rồi!

Wilson vội vàng đứng dậy, chỉnh lại bộ vest thẳng thớm trên người, tinh thần phấn chấn đi theo Mặc Hiểu Quyên đến hậu trường.

Chẳng bao lâu, anh ta đã nhìn thấy Dương Dật vừa mới thay xong quần áo đi vào.

"Cao thế?" Đến gần rồi, Wilson mới có cảm nhận thực tế về vóc dáng của Dương Dật. Bản thân anh ta cũng thuộc hàng cao lớn, khoảng một mét tám mươi mốt, thế nhưng Dương Dật còn cao hơn anh ta một chút, không giống với người gốc Hoa trong ấn tượng của anh ta lắm.

Tất nhiên, Wilson là một người đại diện chuyên nghiệp, lúc này sẽ không dễ dàng mất tập trung, anh ta chủ động chào hỏi Dương Dật, đồng thời giới thiệu lai lịch của bản thân.

"Chào anh, ông Wilson." Dương Dật bắt tay Wilson, mỉm cười bình thản.

Phản ứng không mấy nhiệt tình? Tình huống Wilson lo lắng đã xảy ra.

Thực ra trong lần giao tiếp đầu tiên với Mặc Hiểu Quyên, cũng như lúc nhìn thấy khí chất phi phàm của Dương Dật khi xuất hiện trên sân khấu, Wilson đã lờ mờ có dự cảm. Dù sao Wilson cũng hay đi lại trong giới thượng lưu ở đô thị lớn, anh ta từng gặp những người có khí chất giống Dương Dật, cơ bản mà nói đều là người giàu sang hoặc quyền quý!

Người có tiền, có thân phận, liệu có vui lòng hạ thấp thân phận mình để gia nhập một công ty môi giới không?

Tất nhiên, trong tiềm thức Wilson đã tự giấu đi nhận định này, anh ta mong Dương Dật có thể là một ca sĩ bình thường, hy vọng bước vào một sân khấu hoạt động mà anh ta cho là cao cấp hơn.

Nhưng hiện tại xem ra, nhận định ban đầu của mình không hề sai...

Wilson vẫn rất nhiệt tình giới thiệu với Dương Dật về bản thân và thực lực của công ty anh ta trong lĩnh vực âm nhạc ở Mỹ: "...Nếu anh nguyện ý gia nhập công ty chúng tôi, ký hợp đồng môi giới âm nhạc với Công ty môi giới Trân Bảo của chúng tôi, chúng tôi sẽ dốc toàn lực cung cấp cho anh những dịch vụ tốt nhất, từ định hướng hình ảnh, quảng bá chương trình, đến thu âm album, v.v..."

Thế nhưng, Dương Dật chỉ lịch sự nghe anh ta nói xong những lời này.

Nếu là trường hợp khác, Dương Dật sẽ không đồng ý gặp Wilson, bản thân anh cũng có không ít việc, những vụ tiếp cận của các công ty môi giới này, cơ bản đều giao cho Mặc Hiểu Quyên đuổi đi.

Nhưng Wilson là người duy nhất trong số những người đại diện âm nhạc ở Mỹ không liên lạc với Dương Dật hay công ty của anh thông qua điện thoại, mà là người duy nhất chọn cách lặn lội đường xa chạy tới Trung Hoa, thậm chí tìm đến tận địa chỉ công ty của anh ở Giang Thành!

"...Vì sự chân thành này của anh, tôi cũng không thể để anh lặn lội đường xa tới đây mà lại phải chịu cảnh 'bế môn khanh' (đóng cửa không tiếp). Cho nên tôi mới bảo người đại diện của tôi đưa anh đến Ma Đô, nghe anh trình bày ý định đến đây." Dương Dật cười nói với Wilson, "Nhưng, bạn của tôi à, xin lỗi, câu trả lời của tôi vẫn là không!"

"Tôi sẽ không gia nhập công ty môi giới nào của Mỹ, không chỉ là Công ty môi giới Trân Bảo, mà còn là tất cả các công ty môi giới, công ty thu âm khác." Dương Dật cũng bày tỏ rõ ràng ý định của mình.

Wilson rất thất vọng, thử hỏi Dương Dật: "Tôi có thể biết tại sao không? Vì âm nhạc của anh thực sự rất hay, nhưng ở Mỹ lại không có độ phổ biến cao, điều này rất đáng tiếc, tôi có thể giúp anh sắp xếp các chương trình truyền hình ở Mỹ, như là 'Show đối thoại Prada', chương trình talkshow có sức ảnh hưởng rộng nhất toàn nước Mỹ!"

"Show đối thoại Prada?" Biểu cảm của Dương Dật hơi kỳ lạ, "Tôi nhớ anh có một ca sĩ ký hợp đồng đã phải chịu đả kích rất lớn trong chương trình này."

Động tác của Mặc Hiểu Quyên rất nhanh, chỉ trong một đêm, cô đã cho người điều tra ra hồ sơ của Wilson từ Mỹ. Tất nhiên, đây đều là thông tin công khai, không có gì đặc biệt cần bảo mật. Cho nên Dương Dật rất hiểu về Wilson, còn hiểu hơn cả việc anh hiểu chính mình!

"Anh biết chuyện của Boon?" Wilson hơi ngạc nhiên nhìn Dương Dật.

"Xin lỗi, tôi phải xác nhận tính chân thực về thân phận của anh." Dương Dật cười nói.

"À, không sao, thực ra đây không phải bí mật gì. Chỉ là khi tôi ký hợp đồng với Boon, đã không tìm hiểu kỹ rằng cậu ta là người có tư tưởng phân biệt chủng tộc, dù sao tôi với cậu ta đều là người da trắng." Wilson bất đắc dĩ nói, "Sau khi sự việc xảy ra, công ty đã chấm dứt hợp đồng với Boon, tôi cũng phải chịu phạt."

Dương Dật biết những điều này, anh còn biết vận khí của Wilson quả thực khá tệ, những nghệ sĩ qua tay anh ta đều không mang lại cho anh ta thành tích gì đáng kể.

Tuy nhiên, nhân phẩm của người này cũng không tệ, Dương Dật nhìn từ tư liệu thấy rằng, mặc dù nghệ sĩ của anh ta là bùn nhão không trát lên tường nổi, Wilson vẫn hết lòng giúp họ tranh thủ mọi cơ hội để xoay chuyển tình thế, cho đến khi hợp đồng kết thúc...

Mặc dù vậy, Dương Dật vẫn từ chối Wilson: "Xin lỗi, tôi thực sự không có hứng thú gì nhiều với làng nhạc Mỹ, hơn nữa, cho dù tôi muốn phát triển ở Mỹ, tôi cũng sẽ chọn tự mình mở công ty. Tôi không phải là một ca sĩ bình thường, tin rằng điều này anh sớm đã biết rồi!"

---❊ ❖ ❊---

Tiễn vị Wilson đang thất vọng ra về, Dương Dật đến phòng nghỉ bên cạnh, gặp Mặc Phi, Hi Hi và Tiểu Đồng Đồng.

"Ba ba, ba hát hay quá đi!" Hi Hi vừa nãy ở hàng ghế khán giả xem chương trình cùng mẹ, lúc này sự hưng phấn vẫn chưa giảm bớt, bé lắc lư đôi bàn tay nhỏ dùng để cổ vũ, bày tỏ sự tán dương của mình với ba.

"Chỉ hát hay thôi sao? Ba kéo violin không đẹp trai hả?" Dương Dật trêu chọc Hi Hi, cười nói.

"Cũng siêu đẹp trai luôn ạ! Chỉ là, ba ba ơi, bài hát ba và bác Đơn hát, con không hiểu ạ." Hi Hi đưa đôi bàn tay nhỏ cho Tiểu Đồng Đồng đang rướn người "a a" đòi hỏi, rồi quay cái đầu nhỏ sang nói với ba, "Mẹ bảo, mẹ bảo là tiếng quê hương của mẹ ạ."

"Đúng vậy, tiếng Mân Nam, nếu con muốn học, ba hoặc mẹ đều có thể dạy con." Dương Dật cười nói.

"Con muốn học, con muốn học!" Hi Hi nhảy nhót tung tăng, vui vẻ nói.

"Học với ba con đi, anh ấy có kiên nhẫn." Mặc Phi cười nói ở bên cạnh, "Mẹ con còn phải chăm em nữa kìa!"

Dương Dật xoa xoa cái đầu nhỏ của Hi Hi, đổi chủ đề: "Hi Hi, cuốn sách mang đến hôm nay, con và mẹ đã quyên góp rồi chứ?"

Hoạt động ý nghĩa thế này, Dương Dật đương nhiên cũng không thể để Hi Hi bỏ lỡ, anh đã chuẩn bị sẵn sách quyên góp cho Hi Hi từ lâu.

"Quyên góp rồi ạ! Mẹ bảo cô nhỏ đưa con đi, ở đó có rất nhiều sách, cái bàn to và dài ơi là dài..." Hi Hi hào hứng miêu tả lại cảnh tượng lúc quyên góp sách cho ba nghe.

"Vậy tốt lắm! Con biết không, con quyên góp những cuốn sách này, sẽ có rất nhiều anh chị nhà không có tiền mua sách được có sách để đọc." Dương Dật dịu dàng nói với Hi Hi, "Con như vậy là đang giúp đỡ họ đấy."

---❊ ❖ ❊---

Trên đường về khách sạn, Mặc Phi biết chuyện Dương Dật từ chối Wilson, cô tò mò cầm tư liệu của Wilson lên xem, lật hai trang, ngược lại nhìn thấy một từ vựng quen mắt.

"Anh Wilson này là người bang Texas à!" Mặc Phi quay đầu nói với Dương Dật.

Nông trại của cha vợ Dương Dật cũng ở bang Texas.

"Đúng vậy, nhưng anh ta làm việc ở New York, công ty môi giới ở New York." Dương Dật nói.

Mặc Phi không còn hứng thú lắm, cô tiện thể nói chuyện về việc nghỉ hè về nhà với Dương Dật: "Chúng ta định khi nào thì đi chỗ ba em? Lần trước mẹ gọi điện lại thúc giục rồi."

"Đợi Hi Hi tốt nghiệp mẫu giáo, chúng ta sẽ qua đó. Còn phải ở chỗ ba chúng ta một kỳ nghỉ hè, khoảng hai tháng, thời gian còn dài, đừng vội!" Dương Dật cười nói.

"Không phải em vội, là ba mẹ em vội, họ chưa từng được bế Tiểu Đồng Đồng đâu!" Mặc Phi nói với vẻ đầy cảm xúc.

"Sắp rồi, chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa thôi!" Dương Dật ôm lấy vai Mặc Phi, an ủi.

"Ừm!" Mặc Phi khẽ gật đầu.

Trong xe yên tĩnh trở lại, dù sao cũng đã rất muộn, Hi Hi sau khi hưng phấn xong, giờ cũng buồn ngủ díp mắt bên cạnh ba.

Dương Dật lại bắt đầu suy nghĩ: "Đúng vậy! Phải ở Mỹ tận hai tháng, thời gian không ngắn đâu!"

Thời gian lâu như vậy, có thể làm gì nhỉ?

Lúc này, những lời của Wilson trước đó lại vang vọng bên tai Dương Dật.

Hay là, cũng để lại chút ấn tượng sâu sắc cho mấy người nước ngoài này ở Mỹ đi?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:780
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »