Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 1588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 738
Thu hoạch ngoài ý muốn trên biển (3/3)

❊ ❊ ❊

Đứng trên du thuyền cao nhìn xuống, tuy vẫn có thể thấy được một vài cảnh quan của rạn san hô, nhưng dù sao vẫn có chút khó khăn, những con sóng bị thuyền rẽ ra khi di chuyển đã cản trở phần lớn tầm nhìn.

Nhưng khi đến Đảo Xanh, xuống thuyền, bước đi trên con đê chắn sóng hình chữ L dài, tầm nhìn bỗng chốc trở nên thoáng đãng.

“Ba ba, ba nắm tay con được không?” Hi Hi dù đang nắm tay bố, nhưng khi bước trên con đê chắn sóng như đang nổi trên mặt biển, nghe tiếng nước biển bên dưới vỗ vào các cọc, cột của con đê, cô bé cảm thấy không chút an toàn nào, lí nhí nói: “Đừng buông tay nhé.”

Dương Dật đang dắt Mặc Phi lên đê, nghe Hi Hi nói vậy, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cô bé, liền bế bổng cô bé lên.

Trong lòng bố, cảm giác an toàn của Hi Hi tăng vọt, cuối cùng cũng có thể nhìn ngắm đại dương xinh đẹp này!

“Ba ba, cá lớn ở đâu ạ?” Hi Hi nghi hoặc xoay đầu hỏi.

“Cá lớn phải để chiều nay đi chiếc tàu lớn kia mới xem được, sáng nay chúng ta chơi quanh đảo này đã.” Dương Dật cười nói, “Con có muốn xem cá nhỏ không? Tuy không to bằng cá voi nhưng cũng rất đẹp, hơn nữa con còn có thể nhìn thấy san hô nữa đấy!”

“Dạ muốn!” Hi Hi hồi phục lại sự năng động, ôm cổ bố cười khúc khích.

Muốn ngắm rạn san hô thì rõ ràng đứng trên đê chắn sóng không phải là trải nghiệm tốt nhất. Trong lịch trình vui chơi mà Dương Dật đặt trước có một hạng mục tàu đáy kính, tại đê chắn sóng, họ đổi sang tàu đáy kính có quy mô như một chiếc xe buýt.

Đúng như cái tên, phần đáy của con tàu này đã được thay thế một phần tấm thép bằng kính trong suốt, hơn nữa nó hơi giống tàu ngầm, phần đáy chìm xuống nước khá sâu.

Du khách dùng ghế đẩu nhỏ ngồi trên lối đi hẹp ở giữa, chỗ ngồi này chắc chắn không thoải mái, hơn nữa phía trước phía sau còn hơi chật chội, nhưng không sao, quan trọng là họ có thể nhìn ra ngoài từ cửa sổ kính hai bên, cảm giác như chính mình cũng đang đặt thân vào lòng đại dương vậy.

Hi Hi ở ngay bên cạnh bố, cô bé vừa vào đã bị cái "thế giới dưới đáy biển" kỳ diệu này thu hút, cô bé chẳng màng đến việc ngồi xuống, bám lấy tấm kính nhìn với vẻ ngạc nhiên.

Thì ra đáy biển là như thế này sao!

Từng tảng đá, rồi còn rất nhiều cá nhỏ!

Cảnh sắc ở đây chưa phải là đẹp nhất, đợi đến khi tàu đáy kính đi ra vùng biển xa hơn Đảo Xanh một chút, cuối cùng dừng lại trên một rạn san hô, một bức tranh tuyệt đẹp mới bắt đầu mở ra trước mắt Hi Hi!

“Oa!” Hi Hi nhìn ra ngoài tấm kính, mắt mở to hết cỡ, tiếng kêu kinh ngạc liên hồi.

Những rạn san hô như bụi cây kia cũng chưa hẳn là đặc biệt nhất, nó cùng lắm chỉ giống như hòn non bộ trong bể cá, điều khiến Hi Hi nhìn đến hoa cả mắt chính là từng con cá nhỏ muôn màu muôn vẻ kia!

Có con toàn thân màu vàng, cũng có con màu đỏ pha vàng, có con màu trắng lẫn màu đỏ, lại có con kẻ sọc đen trắng giống hệt ngựa vằn, đẹp nhất vẫn là những con cá nhỏ có nhiều màu sắc trên người nhưng lại không hề rối mắt!

Chúng đều không lớn lắm, cỡ bằng bàn tay hoặc bằng ngón tay, bơi lội tung tăng giữa các khe rạn san hô, dường như chẳng hề bận tâm đến những "gã khổng lồ" đi ngang qua bên cạnh... Tất nhiên, có lẽ chúng cũng đã quen với việc bị người ta vây xem rồi.

“Đẹp quá đi! Ba ba, nó còn đẹp hơn cả cá vàng của Hinh Nhi nữa!” Hi Hi dù đang tích cực nói với bố về phát hiện của mình, nhưng thực tế đầu chẳng hề xoay chuyển, ánh mắt đã bị mấy con cá nhỏ xinh đẹp này dính chặt lấy!

Mặc Phi cũng xem rất say sưa, nhưng cô không chỉ mải mê chơi một mình, mà còn bế cậu bé Tiểu Đồng Đồng hơn bốn tháng tuổi, để thằng bé cũng có thể lại gần nhìn cá nhỏ.

Đôi mắt tròn xoe của nhóc con dõi theo những con cá đang bơi lượn, một lúc sau, cái đầu nhỏ lại bị một con cá khác thu hút mà xoay theo, nhìn một hồi lâu, thằng bé mới ngơ ngác quay đầu lại nhìn mẹ, như thể cũng muốn kể cho mẹ nghe phát hiện của mình vậy.

“Có phải rất đẹp không nào?” Mặc Phi cười tủm tỉm dụi vào cái đầu nhỏ của con, âu yếm cọ cọ rồi nói.

Dương Dật nghe thấy động tĩnh liền cầm máy ảnh quay sang, chụp Mặc Phi và hai mẹ con, đúng lúc nhóc con bị mẹ chọc cho cười khúc khích, đôi má lúm đồng tiền ấy dưới ống kính trông vô cùng đáng yêu!

“Ba ba, con cũng muốn chụp, chụp cá vàng nhỏ!” Hi Hi nhớ lại việc mình từng làm vào tầm này năm ngoái, liền hào hứng xoay đầu đòi máy ảnh từ bố.

Nữ phóng viên nhỏ chính thức lên sóng, cô bé ôm chiếc máy ảnh DSLR, tuy không linh hoạt bằng nhưng cũng thông minh sử dụng màn hình nhỏ, chụp được không ít hình ảnh về cá vàng và rạn san hô.

Nhìn vẻ chơi đùa không biết mệt mỏi của Hi Hi, Mặc Phi và Dương Dật cũng nhìn nhau cười, xoay người tựa vai ngồi cùng nhau.

---❊ ❖ ❊---

Muốn xem cá voi thì phải chạy ra vùng biển sâu hơn, Dương Dật và gia đình chơi ở Đảo Xanh đến hơn mười một giờ thì quay về du thuyền ăn buffet, sau bữa trưa, chiếc du thuyền sang trọng của họ lại xuất phát, hướng về phía đại dương bao la hơn.

Tuy nhiên, mùa này không phải là thời điểm tốt để quan sát cá voi.

Ở Úc, từ tháng năm đến tháng mười một hàng năm là mùa cá voi di cư, mà tháng bảy và tháng chín đi biển quan sát lại càng dễ thấy cá voi, thậm chí là cả cá voi lưng gù khổng lồ.

Dương Dật họ đến bây giờ quả thực không đúng lúc lắm, có lẽ vẫn còn một chút hy vọng có thể thấy cá voi minke, nhưng vận may hôm nay không đứng về phía Dương Dật, du thuyền chạy hơn hai tiếng đồng hồ, mặt biển ngoài mấy con chim biển bay sượt qua thì không thể thấy dấu vết của cá voi.

“Tôi rất tiếc, các bạn, nhưng tôi buộc phải quay thuyền trở về rồi!” Vị thuyền trưởng có bộ râu quai nón đi tới, lắc đầu, trong tiếng than thở tiếc nuối của mọi người, ông nhún vai nói.

“Ba ba, ông ấy nói gì vậy ạ?” Hi Hi nghe đến mức mơ hồ, thực ra cô bé cũng có thể nghe hiểu được đại đa số, chỉ là chưa thể lĩnh hội được ý nghĩa sâu xa của đối phương.

“Thuyền trưởng đến bảo với chúng ta là chúng ta không gặp được cá voi, nhưng giờ phải quay về rồi, không thể đợi đến tối được.” Dương Dật nói với Hi Hi.

“Ba ba, tại sao chúng ta không thể gặp được cá voi ạ?” Gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Hi Hi lộ ra vẻ thất vọng, điều này khiến người khác nhìn vào rất xót xa, nhưng lần này cô bé không quấy khóc mà ngồi trong lòng bố, lí nhí hỏi.

“Có lẽ là vì cá voi cảm thấy, nó vẫn muốn lưu lại chút cảm giác bí ẩn trước mặt Hi Hi, đợi sau này có cơ hội sẽ lại gặp con?” Dương Dật cười nói.

“Thật không ạ?” Hi Hi có chút kinh ngạc.

“Thật đấy, cá voi thông minh lắm, nó không giống như cá thường, nó cũng là động vật có vú giống như con người vậy…”

“Động vật có vú là gì ạ?”

Hành trình quay về tẻ nhạt trôi qua rất nhanh trong những lời phổ cập kiến thức thú vị của bố.

Tuy nhiên, khi Dương Dật cũng tưởng rằng chuyến đi Úc của họ sẽ kết thúc nhạt nhòa như vậy, thì những du khách trên boong tàu đột nhiên reo hò.

Đã xảy ra chuyện gì?

Có một thiếu niên da đen nhiệt tình chạy xộc vào khoang thuyền, kêu lớn: “Này! Mọi người, mau nhìn kìa, có cá heo, rất nhiều cá heo!”

Dương Dật vội vàng bế Hi Hi lên, đỡ lấy Mặc Phi ngồi lâu chân hơi mềm nhũn, cùng nhau đi ra boong tàu, tiến đến phía mạn tàu nơi mọi người đang vây quanh.

Chỉ thấy trên mặt đại dương lấp lánh dưới ánh nắng, có một đàn bóng đen đang nhấp nhô.

“Ba ba, dolphin (cá heo) đâu ạ?” Hi Hi vẫn chưa nhìn thấy, cô bé ôm cổ bố, lo lắng nhìn quanh bốn phía.

“Con nhìn kìa, đằng kia, đằng kia chính là cá heo!”

Dương Dật vừa dứt lời, như thể cảm nhận được sự hiện diện của Hi Hi đại nhân, đàn cá heo ở đằng xa bỗng nhiên bắt đầu từng con một nhảy vọt lên khỏi mặt nước, vạch ra một đường cong tuyệt đẹp rồi lại đâm mình xuống biển.

“Oa!” Lần này Hi Hi đã nhìn thấy, cô bé mở to đôi mắt, kích động ôm chặt lấy cổ bố, người còn rướn lên cao, dường như muốn lên cao hơn nữa để nhìn thấy nhiều cá heo hơn vậy.

Đàn cá heo không sợ tàu thuyền của con người, chúng còn cố ý bơi lại gần du thuyền của Dương Dật, rồi lại nhảy vọt lên khỏi mặt nước nhảy múa.

Khoảng cách gần đến mức, cơ thể trơn bóng như thể được bôi dầu của cá heo, phần mỏ ngắn, ngốc nghếch, cùng với những tia nước bắn tung tóe lấp lánh dưới ánh nắng khi chúng nhảy lên, đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Dương Dật một tay bế Hi Hi, một tay cầm máy ảnh bận rộn chụp ảnh, anh cảm thấy bóng dáng khỏe khoắn của những chú cá heo trong ống kính trông thật đẹp trai!

Hi Hi tuy đang say sưa ngắm nhìn đến quên cả nói chuyện, nhưng khóe mắt, đuôi mày cô bé cũng đã nhuốm đầy niềm vui, nụ cười hạnh phúc, hoàn toàn không còn thấy sự tiếc nuối lúc nãy nữa.

“Hi Hi à, thấy cá heo rồi, thực ra dưới góc độ khoa học thì chúng ta cũng coi như là đã thấy cá lớn rồi đấy!” Nhìn theo bóng dáng cá heo rời đi, Dương Dật cười nói với Hi Hi.

“Hì hì, vì cá heo cũng rất lớn mà!” Hi Hi nhìn thấy cá heo cũng đã mãn nguyện rồi, cô bé cười khúc khích nói với bố.

“Không chỉ vì lý do này đâu, mà còn vì cá heo cũng thuộc bộ cá voi, chúng thật ra có chút tương đồng với cá voi…” Thôi được rồi, bài phổ cập kiến thức lần này so với màn nhảy múa của cá heo lúc nãy, đúng là hơi tẻ nhạt rồi đấy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:709
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »