Dạo quanh một vòng, cũng đã giải thích cặn kẽ một lượt, Tô Trình hỏi: "Các người đều hiểu cả chưa? Còn vấn đề gì nữa không?"
Vương Thanh Vân nhìn về phía các thợ thủ công, liên tục hỏi: "Tranh thủ lúc Quốc công còn ở đây, các người có thắc mắc gì thì mau hỏi ra đi, bỏ lỡ dịp này thì không còn lần sau nữa đâu."
"Hiểu rồi, đều hiểu cả rồi, đám tiểu nhân hiện tại đã hiểu rõ hết cả rồi, biết nên chế tạo xe hơi nước thế nào rồi." Các thợ thủ công liên miệng nói.
Vương Thanh Vân nghe xong mừng rỡ khôn xiết, nhìn Tô Trình liên miệng nói: "Ây da, đa tạ đa tạ, làm phiền ngài phải chạy một chuyến này, hóa ra những linh kiện này còn tồn tại nhiều vấn đề như vậy, nếu không phải ngài tới chỉ điểm một phen, còn không biết đến khi nào mới có thể chế tạo ra xe hơi nước nữa."
Tô Trình xua xua tay cười nói: "Không cần khách khí, chỉ là chuyện tiện tay thôi."
Đã chờ đợi đến sốt ruột từ lâu, Vương Thắng Nam dịu dàng nói: "Nói chuyện lâu như vậy, chắc chắn là khát rồi nhỉ? Chúng ta đi uống trà đi."
Vương Thanh Vân cười gật đầu nói: "Cũng đúng, nói lâu vậy rồi, cũng phải đi uống chén trà giải khát thôi, đi, chúng ta cùng đi uống trà."
Vương Thắng Nam nghe vậy quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng nói: "Tô Trình đã tìm ra cho huynh nhiều vấn đề như vậy, huynh chẳng lẽ không nên ở lại xưởng chế tạo xe hơi nước sao?"
Ở lại đây chế tạo xe hơi nước? Huynh ấy là công tử nhà Thái Nguyên Vương thị, chứ có phải thợ thủ công ở đây đâu, chế tạo xe hơi nước cũng đâu cần huynh ấy, mấy người thợ thủ công này cũng đều hiểu rõ cả rồi, huynh ấy ở đây làm gì cơ chứ?
Vương Thanh Vân cười nói: "Cứ giao nơi này cho các thợ thủ công là được, vừa hay huynh cũng khát rồi, chúng ta đi uống trà trước đã."
Vương Thắng Nam mỉm cười dịu dàng nói: "Huynh cũng khát rồi à, vậy thì huynh tự mình ra tiền sảnh uống trà đi."
Vương Thanh Vân nghe xong hơi ngẩn người, nghi hoặc hỏi: "Huynh tự mình ra tiền sảnh uống trà?"
"Muội và Tô Trình ra hậu viện hoa sảnh uống trà, huynh còn phải trông coi xưởng, cứ ra tiền sảnh mà uống trà đi, tiền sảnh gần xưởng hơn, không phải sao?" Khuôn mặt xinh đẹp của Vương Thắng Nam treo nụ cười như gió xuân, nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự cảnh cáo đầy sát khí.
Nếu như Vương Thanh Vân dám nói một chữ "không", e rằng nàng sẽ lập tức trở mặt không nhận người, dùng ánh mắt giết chết Vương Thanh Vân.
Hóa ra Vương Thắng Nam muốn uống trà nói chuyện riêng với Tô Trình, thực ra phản ứng đầu tiên của Vương Thanh Vân sau khi hiểu ra chính là bám theo.
Nhưng rất nhanh huynh ấy đã do dự, vì huynh hiểu rằng, nếu mình thật sự mặt dày bám theo, muội muội chắc chắn sẽ trở mặt với mình.
Dù sao sau khi có lá thư kia, muội muội đã có tự tin, mà huynh ấy cũng không có lý do gì để can thiệp nữa.
Huống chi, Tô Trình vừa nghe Vương Thắng Nam không khỏe đã lập tức chạy tới, còn nhiệt tình vô tư giúp huynh ấy một việc lớn như vậy, nếu huynh ấy mặt dày bám theo làm phiền buổi hẹn hò của hai người họ thì cũng quá không ra làm sao rồi.
Vương Thanh Vân hắng giọng một cái, cười nói: "Được thôi, vậy hai người cứ ra tiền sảnh uống trà trò chuyện đi, ta sẽ ở lại tiền sảnh đợi Tô Trình."
Mặc dù đã đồng ý, nhưng Vương Thanh Vân lại nhấn mạnh vào mấy chữ "uống trà trò chuyện", coi như là một lời nhắc nhở cho muội muội.
Tô Trình chỉ đứng bên cạnh mỉm cười lắng nghe, nghe thấy lời Vương Thanh Vân, cậu cũng cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ Vương Thanh Vân lại đồng ý sảng khoái như vậy.
Vương Thắng Nam quay người nhìn Tô Trình, ngọt ngào cười nói: "Chúng ta đi thôi."
Tô Trình gật đầu đi theo Vương Thắng Nam ra khỏi xưởng, đám nha hoàn phía sau vây quanh rồi đi xa dần.
Vương Thanh Vân không hề rời xưởng để ra tiền sảnh, mặc dù huynh ấy đúng là hơi khát, nhưng cũng đâu nhất thiết phải ra tiền sảnh uống trà, ở trong xưởng không uống được sao?
"Các người mau nghiêm túc ngẫm nghĩ lại đi, xem còn chỗ nào chưa hiểu hoặc không chắc chắn không, tranh thủ lúc Quốc công chưa rời đi, nếu có chỗ nào không chắc chắn, ta sẽ lại mời ngài ấy tới giải đáp giúp các người." Vương Thanh Vân liên tục dặn dò.
Mắt thấy sắp nhìn thấy ánh rạng đông của sự thành công, huynh ấy không muốn lại gặp phải vấn đề gì khiến công dã tràng xe cát, lần này Tô Trình có thể tới xưởng thật sự là rất hiếm có, bỏ lỡ dịp này thì thật sự không còn lần sau nữa.
Tô Trình và Vương Thắng Nam vai kề vai cùng đi về phía hậu viện, ánh nắng rải xuống thân người họ, vô cùng ấm áp tĩnh mịch.
Vương Thắng Nam hỏi: "Sao huynh lại tới đây? Là ca ca muội mời huynh tới chỉ điểm cho đám thợ thủ công kia à?"
Tô Trình cười lắc đầu nói: "Không phải, hôm qua ta gặp huynh ấy ở nhà ga, liền hỏi sao hai ngày nay không thấy muội, huynh ấy bảo muội không khỏe, ấp a ấp úng cũng chẳng nói ra được điều gì."
"Ta lo cho muội, nên hôm nay qua xem thử, muội sao vậy? Đâu không khỏe?"
Hóa ra là chuyện như vậy, còn tưởng là Vương Thanh Vân mời Tô Trình tới chỉ điểm cho đám thợ thủ công kia, hóa ra Tô Trình là vì lo lắng cho nàng nên mới tới.
Trong phút chốc, trong lòng Vương Thắng Nam tràn ngập sự ngọt ngào.
Vương Thắng Nam ngọt ngào cười nói: "Muội không sao, muội rất tốt."
Nếu phải nói đâu không khỏe, có lẽ là hơi đau đầu, không biết phải động phòng với Tô Trình thế nào.
Nhưng chuyện này sao mà ngại nói với Tô Trình được cơ chứ?
Vương Thắng Nam cũng chẳng biết là nên cảm ơn Vương Thanh Vân ăn nói xằng bậy, hay là nên oán trách Vương Thanh Vân ăn nói xằng bậy.
Thực ra khi nhìn thấy Vương Thắng Nam, Tô Trình đã hiểu ra, nàng chắc là thật sự không bị bệnh.
Cho nên, nghe Vương Thắng Nam nói vậy, cậu liền tin ngay, cười nói: "Ca ca muội còn bảo muội không khỏe, làm ta hết hồn, đã muội không sao, sao huynh ấy lại nói vậy chứ?"
Tên này chính là muốn gây khó dễ mà, Vương Thắng Nam cười nói: "Huynh ấy dựng cái xưởng ở tiền viện, suốt ngày đinh đinh đang đang, phiền chết đi được, muội mắng huynh ấy một trận, bảo là phiền đến mức đau cả đầu."
Tô Trình cười nói: "Tiền viện cách hậu viện cũng khá xa mà, vẫn nghe thấy à?"
Vương Thắng Nam cười gật đầu nói: "Lúc yên tĩnh thì loáng thoáng nghe được, muội cũng đã nói huynh ấy rồi, đã là gia đình đang chế tạo xe hơi nước thì huynh ấy không cần phải bận rộn vớ vẩn ở đây nữa, kết quả huynh ấy không nghe, còn làm phiền huynh tới xưởng giảng giải cho các thợ thủ công."
Tô Trình cười nói: "Không sao, đã tới rồi thì tiện thể nói cho họ biết, bản thiết kế đó quả thực không chính xác lắm, cho nên, gia đình muội mới không chế tạo ra được xe hơi nước."
"Sớm biết ca ca muội cũng dựng một cái xưởng ở đây để chế tạo xe hơi nước, ta đã nên qua chỉ điểm cho họ sớm hơn, để ca ca muội sớm chế tạo ra xe hơi nước, các bậc trưởng bối trong nhà muội biết được trong lòng chắc chắn cũng vui mừng."
Vì tương lai của hai người, Tô Trình cũng coi như là đã nghĩ đủ mọi cách để mưu tính rồi, nghĩ tới đây Vương Thắng Nam hơi cúi đầu, khẽ nói: "Thực ra huynh trưởng đã viết thư về nhà kể hết thực tình về tàu hỏa rồi."
"Cha và ông nội muội biết xong đều vô cùng kích động, cũng nhận thức đầy đủ được sự trân quý của bản thiết kế đó."
Tô Trình nghe vậy không khỏi bật cười, cậu biết ngay mà, sau khi Vương Thanh Vân đích thân trải nghiệm và chứng kiến sự lợi hại của tàu hỏa, chắc chắn sẽ viết thư về kể cho các bậc trưởng bối trong nhà.
Tuy nhiên, Tô Trình còn nghĩ tới một khả năng khác, cười hỏi: "Cha và ông nội muội sau khi nhận được thư của Thanh Vân thì tin luôn à? Không thấy quá khoa trương, tưởng Thanh Vân đang khoác lác đấy chứ?"