Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 5924 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1672
Uy mãnh

❊ ❊ ❊

Xe ngựa lững thững tiến lên, Trưởng Tôn Hoàng hậu vén rèm xe lên vừa vặn nhìn thấy Tô Trình, trên mặt Tô Trình là biểu cảm gì vậy?

"Tô tiểu tử, lại đây!" Trưởng Tôn Hoàng hậu vẫy vẫy tay với Tô Trình.

Tô Trình thúc ngựa đi tới bên cạnh xe ngựa của Trưởng Tôn Hoàng hậu, hỏi: "Hoàng hậu nương nương có gì phân phó?"

Trưởng Tôn Hoàng hậu nhướn mày hỏi: "Ngươi làm sao vậy? Bản cung tới xem tàu hỏa, sao ngươi lại mặt ủ mày chau thế kia? Sao nào? Không hoan nghênh bản cung?"

Trước mặt Trưởng Tôn Hoàng hậu ai dám nói chữ "không"? Chuyện này còn nghiêm trọng hơn so với trước mặt Hoàng đế nhiều, ai bảo Lý Thế Dân là một kẻ cuồng bảo vệ vợ chứ.

Tô Trình vội vàng nói: "Thần làm sao dám chứ? Chỉ là, hiện giờ nhà ga đã không còn là nhà ga trước kia nữa, nơi đó náo nhiệt lắm, Hoàng hậu nương nương cũng không báo trước với thần một tiếng, thần cũng tiện chuẩn bị, dọn dẹp hiện trường trước, tránh làm kinh động đến Hoàng hậu nương nương!"

Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy có chút kinh ngạc hỏi: "Náo nhiệt? Nhà ga không phải xây ở một nơi khá hoang vắng sao? Còn có thể náo nhiệt đến mức nào?"

Lúc xây dựng nhà ga, mặc dù Tô Trình chọn một nơi khá gần thành Trường An và Tô gia trang, nhưng lại chọn một vùng đất hoang, cách xa các thôn làng.

Thật ra Trưởng Tôn Hoàng hậu cũng hiểu, chờ sau khi đường sắt xây xong thông xe, khu vực xung quanh nhà ga sẽ nhanh chóng trở nên náo nhiệt.

Cho nên, nếu Tô Trình nói sau này nhà ga sẽ trở nên vô cùng náo nhiệt, Trưởng Tôn Hoàng hậu cũng có thể hiểu được, nhưng hiện tại đường sắt còn chưa xây xong thông xe, nhà ga thì có thể náo nhiệt đến mức nào chứ?

Tô Trình cười nói: "Rất náo nhiệt, trong thành Trường An này thứ không thiếu nhất chính là người, tự nhiên cũng không thiếu những kẻ giàu sang nhàn rỗi. Tàu hỏa lại là một sự vật mới mẻ, cho nên, rất nhiều kẻ giàu sang nhàn rỗi trong thành Trường An đã chạy tới đua với tàu hỏa."

"Họ càng chạy càng hăng, càng hăng thì càng tới nhiều, dần dần có người nhìn thấy cơ hội kinh doanh, tới bày sạp bán chút đồ ăn, làm chút buôn bán nhỏ."

Hóa ra là chuyện như vậy, Trưởng Tôn Hoàng hậu cười nói: "Ngươi không cần bận tâm, mang theo nhiều thị vệ thế này, không kinh động được bản cung đâu, bản cung cũng đâu phải lớn lên trong thâm cung."

Thật ra trong lòng Trưởng Tôn Hoàng hậu nghĩ là, không phải chỉ là mấy công tử nhà giàu tới vui chơi thôi sao, không phải chỉ là mấy bách tính nhân cơ hội bày sạp thôi sao, còn có thể náo nhiệt tới mức nào chứ?

Nhà ga cách Tô gia trang thật ra cũng không xa, cho nên không bao lâu sau, nhà ga đã xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Còn chưa tiến vào nhà ga, âm thanh huyên náo đã truyền vào trong tai.

Trưởng Tôn Hoàng hậu, Trường Lạc công chúa, Võ Hủ bọn họ nghe thấy động tĩnh này cũng không nhịn được mà vén rèm ra ngoài nhìn ngó.

Sau đó họ liền chấn kinh, họ không ngờ nhà ga lại náo nhiệt như vậy, thậm chí cảm thấy có chút phồn hoa.

Thái tử Lý Trị càng há hốc miệng, vẻ mặt chấn kinh nhìn phía trước, kêu lên: "Sao lại nhiều người thế này? Sao lại náo nhiệt đến mức này?"

Không phải nói nhà ga xây ở nơi hẻo lánh và hoang vắng sao?

Hẻo lánh thì đúng là có hẻo lánh hơn một chút, nhưng hoàn toàn không hoang vắng, trái lại còn đặc biệt náo nhiệt.

Tô Trình cười nói: "Bởi vì tàu hỏa quá kỳ diệu, cho nên thu hút rất nhiều người tới, dần dần cũng có người tới làm buôn bán nhỏ, liền trở nên náo nhiệt."

Lý Trị cảm thán: "Đường sắt còn chưa xây xong thông xe đã náo nhiệt như vậy, vậy đợi sau khi tàu hỏa xây xong thông xe, chắc chắn sẽ càng trở nên náo nhiệt hơn nữa!"

Tô Trình cười nói: "Đó là tự nhiên, trước tiên chắc chắn sẽ có rất nhiều khách sạn, còn có quán cơm, cũng có rất nhiều cửa tiệm, có dịch vụ xe ngựa, nếu vận chuyển hàng hóa thì vẫn cần nhân lực, cũng sẽ không ít cửa tiệm, cả khu vực này dần dần sẽ mọc lên như nấm, từ từ có lẽ sẽ biến thành một thị trấn nhỏ."

Thật ra Tô Trình đã bắt đầu quy hoạch khai thác khu vực xung quanh nhà ga rồi, toàn bộ khế đất vùng này đều nằm trong tay Tô Trình, qua hai ngày nữa là bắt đầu xây nhà, đợi sau khi nhà ga chính thức thông xe, liền cho thuê hết các cửa tiệm.

Đoàn xe rầm rộ tiến vào nhà ga, mặc dù bên ngoài nhà ga đã trở nên rất náo nhiệt, giống như một cái chợ, nhưng bên trong nhà ga vẫn rất vắng vẻ, dù sao thì nhà ga vẫn chưa mở cửa đối ngoại.

Bách tính xung quanh và những kẻ giàu sang nhàn rỗi chạy từ thành Trường An tới nhìn thấy đoàn xe dài dằng dặc và thị vệ vây quanh này, tức thì đều hiểu là chắc chắn có nhân vật lớn tới.

Các thợ thủ công trong nhà ga đang bận rộn, đường ray đã lắp đặt gần xong, đang bốc lương thực, rau củ và thịt vào toa cuối cùng.

Thái tử Lý Trị đã sớm trợn to mắt, kêu lên: "Đây chính là tàu hỏa sao! Lớn thế này! Uy mãnh thế này!"

Mặc dù sớm đã nghe nói qua, nhưng Lý Trị vẫn bị tàu hỏa làm cho chấn kinh.

Đúng là một quái vật khổng lồ!

Đầu tàu lớn như vậy đã đành, phía sau còn nối theo nhiều toa xe như thế, hơn nữa mỗi một toa xe đều lớn như vậy!

Lý Trị cũng không bận tâm nhiều nữa, trực tiếp nhảy xuống ngựa chạy về phía tàu hỏa, thị vệ phía sau cũng vội vàng nhảy xuống ùa theo chạy qua đó.

Sau khi nhảy xuống, Lý Trị mới phát hiện tàu hỏa còn trở nên lớn hơn, cậu ngửa đầu nhìn tàu hỏa, vươn tay ra sờ lên tàu hỏa.

"Giống như một quái thú bằng thép vậy!" Lý Trị vẻ mặt kích động cảm thán.

"Toa xe lớn thật! Thật sự chất đầy đường ray luôn! Cái này phải nặng bao nhiêu chứ!" Lý Trị sải đôi chân nhỏ vừa đi vừa cảm thán.

Đứng trước tàu hỏa, cảm nhận trực quan nhất của cậu chỉ có hai điểm, một là lớn, hai là nặng.

Cũng chỉ có tận mắt nhìn thấy mới có thể cảm nhận trực quan sức tác động của tàu hỏa!

Đừng nói là Trưởng Tôn Hoàng hậu, ngay cả Trường Lạc công chúa và Võ Hủ bọn họ trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đây chính là tàu hỏa sao!

So với tàu hỏa, chiếc xe hơi chạy bằng hơi nước trước kia quả thực giống như một đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé vậy.

"Thật sự lớn quá! Uy mãnh thật!" Trưởng Tôn Hoàng hậu cảm thán nói.

Tô Trình bước tới cười nói: "Hoàng hậu nương nương, tàu hỏa sắp sửa khởi hành rồi."

Trưởng Tôn Hoàng hậu cười nói: "Vậy sao, thế thì bản cung phải xem cho kỹ xem toa xe nặng thế này rốt cuộc tàu hỏa làm sao kéo nổi!"

Lý Trị lon ton chạy theo sau lưng Tô Trình nghe vậy cảm thấy sáng mắt lên, vẻ mặt kích động nói: "Tàu hỏa sắp khởi hành rồi? Vậy chúng ta mau lên ngựa đi! Chúng ta chạy theo đuổi tàu hỏa!"

Cậu vẫn luôn mong ngóng đến nhà ga, không chỉ là muốn xem tàu hỏa, mà còn muốn cùng tàu hỏa đua chạy, cậu cảm thấy cái đó thú vị lắm.

Tô Trình cười nói: "Chạy cái gì mà chạy? Chúng ta cứ đứng ở đây xem là được rồi."

Lý Trị nghe vậy lập tức ngẩn người: "A? Chúng ta chỉ đứng đây xem thôi? Vậy thì chán quá! Chúng ta không phải nên cưỡi ngựa chạy theo tàu hỏa sao? Lần trước Phụ hoàng tới cũng cưỡi ngựa chạy theo tàu hỏa mà!"

Tô Trình cười nói: "Lúc Bệ hạ tới nhà ga còn chưa có người ngoài, bây giờ điện hạ cũng thấy bên ngoài có bao nhiêu người rồi đó, lát nữa khi tàu hỏa khởi hành, sẽ có rất nhiều người cưỡi ngựa chạy theo tàu hỏa, thực sự là quá hỗn loạn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »