Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 5836 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1602
Trông mòn con mắt

❊ ❊ ❊

Không cần nghĩ cũng biết, giờ này Quốc công phủ náo nhiệt thế nào, bên cạnh Tô Trình chắc chắn đang oanh oanh yến yến, nên trong lòng Vương Thắng Nam có chút chua xót.

Bởi nàng cũng rất muốn đến Quốc công phủ gặp Tô Trình.

Trân Châu công chúa và Thổ Phồn vương phi cùng Tô Trình trở về Trường An, tất nhiên tiện đường ghé Quốc công phủ.

Dự Chương công chúa là muội muội của Trường Nhạc công chúa, lúc nào cũng có thể đến Quốc công phủ.

Nhưng nếu nàng đến Quốc công phủ thì chỉ có thể mang thân phận khách nhân, mà Tô Trình mới vừa trở về Trường An, ai lại bất nhã đến làm khách vào lúc này chứ?

Ngay cả mấy tên mặt dày mày dạn như Trình Xử Mặc còn chẳng dám tới cửa, nàng lấy tư cách gì mà chạy tới làm khách?

Quan trọng nhất là, nếu nàng tới Quốc công phủ, Trường Nhạc công chúa và Võ Hủ sẽ nhìn nàng thế nào?

Dẫu sao cũng là tiểu thư thế gia, tuy rất khát vọng gặp Tô Trình, nhưng cái kiêu hãnh giữ gìn suốt mười mấy năm vẫn còn đó.

Nàng có thể không kiêu kỳ trước mặt Tô Trình, nhưng không thể để Trường Nhạc công chúa và Võ Hủ coi thường, nhất là cái nha đầu Võ Hủ kia, hôm qua còn cố ý huyễn diệu kích tướng nàng, nếu nàng tới, không biết nha đầu đó sẽ nói những gì.

Vương Thắng Nam cứ đứng như thế bên cửa sổ sát đất của tầng ba Đồ thư quán, đờ đẫn nhìn về phía Quốc công phủ đằng xa.

Nàng cứ đứng như thế bên cửa sổ sát đất, nha hoàn của nàng tất nhiên cũng đứng theo, ngay phía sau nàng.

Nói ra thì, các nàng đứng lâu cũng thành quen, nhưng hiện giờ chân đã tê rần.

Bên cạnh có ghế nghỉ, các nàng rất muốn ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng tiểu thư cứ đứng đó, sao họ dám ngồi?

Vấn đề là, nhìn từ đây về phía Quốc công phủ thì thấy được gì chứ?

Chẳng thấy gì cả. Tiểu thư nếu muốn từ đây nhìn thấy Quốc công thì làm sao có thể?

Đừng nói là dùng mắt thường, dù có lấy ống nhòm tới, khoảng cách xa thế này cũng chẳng thấy nổi Quốc công.

Cho nên, tiểu thư hà tất phải đứng đây đờ đẫn nhìn về phía Quốc công phủ? Chỉ có thể nói, tiểu thư đối với Quốc công thật sự quá si tình.

“Tiểu thư, người đứng đây lâu thế rồi, cũng nên chú ý thân thể.” Nha hoàn nhịn không được lại lên tiếng khuyên nhủ.

“Phải đó tiểu thư, chúng ta đều thấy Trân Châu công chúa, Vương phi cùng Dự Chương công chúa đã tới Quốc công phủ, nếu tiểu thư muốn gặp Quốc công thì cứ tới đó thôi, Quốc công thấy tiểu thư chắc chắn sẽ vui, Trường Nhạc công chúa cũng sẽ không nói gì đâu.” Các nha hoàn khuyên nhủ.

Thực ra họ rất muốn hỏi một câu, tiểu thư người đứng bên cửa sổ sát đất lâu thế rồi, chân người không tê sao? Người không muốn ngồi lên ghế nghỉ tìm một cuốn sách đọc sao?

Vương Thắng Nam nào phải không biết đứng ở đây căn bản không thấy được Tô Trình? Nhưng nàng vẫn không nhịn được mà nhìn ra ngoài, vì nàng kỳ vọng Tô Trình sẽ tới.

Hôm nay Tô Trình ở nhà cũng chẳng có việc gì, biết đâu sẽ tới Đồ thư quán dạo một vòng.

Biết đâu Tô Trình đoán được nàng đang ở Đồ thư quán.

Tuy hy vọng rất mong manh, nhưng Vương Thắng Nam vẫn ôm vạn nhất hy vọng mà đợi ở đây.

Vương Thắng Nam khẽ lắc đầu: “Hôm qua Tô Trình mới vừa về Trường An, đâu có lý nào hôm nay đã tới cửa làm khách? Ta đến Tô gia trang cũng không phải để tới Quốc công phủ làm khách, chỉ là lâu rồi không tới Đồ thư quán, muốn tới ngồi một lát cho khuây khỏa tâm hồn.”

Nha hoàn không nhắc thì thôi, kinh nha hoàn nhắc như vậy, Vương Thắng Nam mới cảm thấy chân mình đã đứng đến tê dại.

“Cũng được, vậy ngồi xuống nghỉ một lát, tìm cuốn thi tập xem sao.” Vương Thắng Nam phân phó.

Nha hoàn vội vàng tiến lên đỡ nàng tới ghế nghỉ ngồi xuống, nha hoàn khác đi lấy thi tập.

Nha hoàn tâm như gương sáng, tuy tiểu thư không nói rõ muốn đọc thi tập gì, nhưng họ hiểu rõ, lấy thi tập của Vinh Quốc công tới là chắc chắn không sai.

Vương Thắng Nam ngồi trên ghế nghỉ, nhận lấy thi tập trải ra trước mặt, đây là tập thơ nàng yêu thích nhất, nhưng khi tập thơ bày ra trước mắt, nàng lại chẳng đọc lọt chữ nào.

Khi Tô Trình còn chưa về Trường An, nàng chưa từng bách thiết muốn gặp hắn đến thế, giờ biết Tô Trình đã về Trường An, đang ở trong Quốc công phủ, nỗi tương tư trong lòng cứ không ngừng cuồn cuộn, căn bản không cách nào bình tâm.

Tuy Vương Thắng Nam đã ngồi xuống, nhưng không phải nha hoàn nào cũng có thể ngồi theo.

Có nha hoàn nhìn ra ngoài, thấy trên đường bê tông của Đồ thư quán có một đám người cưỡi ngựa phi như bay tới.

“Mau nhìn bên ngoài, nhiều người quá!” Nha hoàn kinh ngạc thốt lên.

Bên ngoài có rất nhiều người? Lẽ nào Tô Trình thật sự tới Đồ thư quán? Vương Thắng Nam nghe xong liền đứng bật dậy, sải bước tới cửa sổ sát đất.

Trên con đường bê tông ngoài Đồ thư quán, đúng là có một đám người đang cưỡi ngựa phi nước đại.

Tuy khoảng cách khá xa, nhưng Vương Thắng Nam vẫn nhận ra ngay, đó chẳng phải mấy tên ngốc có tiếng ở Trường An sao?

“Trình Xử Mặc bọn họ thật là, hôm qua Tô Trình mới trở về, nào là tham gia khải hoàn đại điển, nào là dự tiệc trong cung, về đến nhà thời gian đã rất muộn, cho nên hôm nay mới thực sự tính là ngày đầu tiên Tô Trình trở về, vậy mà bọn Trình Xử Mặc đã chạy tới Tô gia trang.” Vương Thắng Nam lẩm bẩm.

Sở dĩ nói như vậy là vì trong lòng nàng lại chua xót, tiếc là hạm đội xuất hải vẫn chưa về Đại Đường, nếu không nàng cũng có thể quang minh chính đại, đường hoàng đi tìm Tô Trình rồi.

“Tiểu thư, đã thấy Trình Xử Mặc bọn họ chạy tới Quốc công phủ rồi, Quốc công phủ hôm nay náo nhiệt thế này, chúng ta qua đó cũng chẳng sao đâu.” Nha hoàn ở bên cạnh nói.

Vương Thắng Nam nghe xong cũng rất động tâm, nhưng ngay sau đó lại chậm rãi lắc đầu: “Hôm nay không thể qua đó! Không thể qua!”

Đùa gì vậy, Trình Xử Mặc bọn họ đều chạy tới đó, Quốc công phủ loạn thành cái dạng gì rồi? Tô Trình đâu có thời gian mà tương xử với nàng?

Hôm nay dù nàng có qua, cũng chỉ là gặp mặt một cái, sau đó lại có Trường Nhạc công chúa, Võ Hủ bọn họ bên cạnh, lẽ nào nàng chạy tới để ngắm mỹ nhân à?

Trình Xử Mặc bọn họ hạo hạo đãng đãng tới trước cửa Vinh Quốc công phủ, tất cả đều nhảy xuống ngựa, đứng trước cửa Quốc công phủ thò đầu thò cổ nhìn dáo dác.

Thực ra bọn họ cũng biết hôm nay tới tìm Tô Trình có chút không hợp lý, dẫu sao Tô Trình cũng mới vừa trở về Trường An.

Nhưng bọn họ vẫn không nhịn được mà chạy tới, vì bọn họ rất nhớ Tô Trình, đây không phải lời khách sáo, mà là lời tâm huyết.

Suốt một năm qua, bọn họ đều vô cùng nhớ Tô Trình, nhớ những ngày tháng Tô Trình ở Trường An dẫn dắt bọn họ ý khí phong phát, vung vẩy phương tù.

Tuy Tô Trình không ở Trường An, bọn họ vẫn có thể tiên y nộ mã, vẫn có thể hoành hành Trường An, vẫn có thể uống rượu tác nhạc, say nằm trên gối mỹ nhân, nhưng bọn họ lại luôn cảm thấy thiếu hụt cái gì đó.

Giống như thiếu mất chủ tâm cốt, thiếu mất tinh khí thần vậy. Không có Tô Trình ở đây, bọn họ dường như không có phương hướng, chỉ có thể làm một kẻ túy sinh mộng tử, hoàn khố.

Thế nhưng, bọn họ lại khao khát nhận được sự đồng tình, khao khát nhận được tiếng hát thải, tiếng hát thải chân thành.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »