Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.908 lượt xem — Trang 21 / 24
Thơ thuở đôi mươi
 
KÝ ỨC XANH
 
 Ngày xưa ấy tôi mười lăm, em mười sáu
Thường rủ nhau bắt bướm tận bìa rừng
Khi cuối ngày, mặt trời khóc rưng rưng
Tôi không nói tiễn em về tận ngõ
 
Ừ, chẳng nói nhưng lòng em vẫn rõ
Tình thơ ngây không dám nói bao giờ
Thời gian ơi! Hãy cứ để như thơ
Đừng trôi nữa sẽ ngập ngừng... Người lớn
 
Xác bướm bìa rừng chiều xưa tôi vẫn giữ
Mà em tôi xa lắc tận phương nào
Cuộc đời dài như một giấc chiêm bao
Còn đâu nữa ngày thơ ngây dạo ấy
 
Tôi khao khát một cái nhìn lửa nẩy
Giận hờn tôi không bắt dế làm quà
Chiếc quẹt diêm xưa thần thánh hiện ra
Men ký ức tràn về từng thớ thịt
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Khi tôi viết bài nầy Quảng Ngãi hầu như chỉ thấy LÚA và MÍA, bây giờ MÍA chỉ còn là cổ tích của dân tôi.
Mến, NDT


QUÊ HƯƠNG VÀ NỔI NHỚ



Quê hương tôi,
điệp trùng cơn sóng lúa
Mía ngọt ngào dâng tặng non sông
Mùa trăng thanh xiêm áo ngập con đường
Ngày tất tả đồng trên ruộng dưới
Vốn chân đất nên thật hiền, rất thảo
Thả hồn xanh hò hẹn với quê

Ngồi suy tư gõ tình lên di cảo
Bức tranh quê rộn rã giấc mơ vừa
Và còn đây dòng suy tưởng miên man
Thành quách xưa mờ tỏ vết thời gian
Nhặt giùm tôi từng viên gạch đỗ
Trộn mồ hôi xây dựng xóa điêu tàn

Nầy em hởi,
có còn chăng tha thiết
Níu tháng năm mãi miết đợi chờ
Nhớ tình quê tôi dệt võng thành thơ
cho non nước ngọt thơm hồn thiên cổ
Đừng tẻ nhạt với người dân lao khổ
Đời quanh năm chồng chất nợ áo cơm...

Ruộng cày lúa trổ trong tim
Sớm khuya cơ cực mơ niềm hưng vinh

Quê hương tôi nghèo
từ thuở nằm nôi
Ca dao mẹ vẫn ru lời hò hẹn
Niềm khát khao từng mòn mỏi luống cày
Mùa mưa đến nổi kinh hoàng giông tố
Mùa nắng nung khô khốc những bàn chân
Dân quê tôi chịu đựng âm thầm
Niềm mơ ước ươm xanh đời hạnh phúc
Mong mai sau tất cả đơm chồi
Cho thành quách tươi cười hương nắng mới
Cùng tất cả thắm một màu xanh dịu vợi
Của thanh bình của ước vọng trào dâng
Xin ngã mũ chào những người chân đất
Sống hết mình mong sông núi thanh tân


NGÃ DU TỬ
(1992)


Đăng nhập để trả lời
0
LỐI CŨ MÙA XƯA
 
Tơ vàng rắc dưới xanh trời
Tuổi xuân ngày ấy một thời đã xa
Tóc huyền hong phía đông nhà
Bên tây có kẻ lén qua mắt nhìn
Nhìn thôi, lòng lại lặng thinh
Tóc em cứ chải để bình minh hôn
(Lỡ mai cô ấy lấy chồng
Bên đây chắc có người trông theo người)
Em bên kia nở nụ cười
Bên đây xanh mượt giữa đời hồn nhiên
 
Đã đành chẳng nợ, không duyên
Bên kia xuất giá lòng riêng bên này
Tóc huyền hong giữa ban ngày
Còn đâu mà ngắm để say một mình
Bên đây vụt mất chữ tình
Tại mình, hay lỗi vô tình dững dưng
Nhà em pháo nổ tưng bừng
Bên đây mắt ướt lòng rưng rưng buồn
Mạch sầu len, giọt lệ buông
Cho vơi tiếc nhớ theo muôn trùng về
 
Theo chồng em bước ra đi
Mắt đầm nước mắt vu qui nhà người
Hay là em khóc cho tôi
Giữ cho kín đáo để rồi buồn tênh
Ngày mai khắp nẻo dập duyềnh
Giang hà trăm nhánh mông mênh phương nào
Giá như ngày ấy đem trao
Chữ tình ươm nụ khát khao tim này
Phải chăng sẽ khác đường bay
Dòng thơ tình viết chẳng ray rức hồn
 
NGÃ DU TỬ/ SG
1989
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHƠI THUYỀN
 
Xuôi thuyền trên sóng trường giang
Theo sông con nước có nàng tiên thơ
Lỡ thời lỡ cả cuộc cờ
Về thu mình lại, ngu ngơ mấy mùa
 
Hỏi rằng: - Kẻ được, người thua
Áo xiêm ư? Nắng cùng mưa im lìm
Nước non quạnh quẽ lặng im
Trời xa chim én chao nghiêng cánh chiều
 
Đi tìm một sự tin yêu
Nào hay sóng vỗ cô liêu mạn tàu
Thời gian thanh thản qua mau
Còn non nước cuộc mai sau còn dài
 
Trống dồn vang giục ban mai
Lửa gươm hò hẹn anh tài cung nghinh
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1989)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG NHẠC
 
Ngón đỗ suối sầu trên phím nhạc
Nghìn xưa vang nhắc để bây giờ
Ai đem tiếng nấc chiều nay thức
Lịm sống hoàng hôn, nhỏ lệ thơ
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1989)
 
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT THUỞ TÌNH ĐẦU
 
Lỡ đánh mất thiên đường tình đôi lứa
Nên tâm tư buồn giận suốt nẻo về
Từ dạo ấy mảnh tâm hồn loáng lệ
Vào thế gian làm hạt mưa mây
 
Tháp tình xanh vun đắp suốt tháng ngày
Ôi xuân sắc một thời ta mộng mị
Khoảng thương nhớ trời yêu mây giăng lối
Tiễn em về ta thuộc cả đường đi
 
Nhưng thuở ấy thanh xuân nông nổi quá
Tình xanh em nuôi nấng cũng bẽ bàng
Tưởng bỏ lái em về sang khác bến
Ngày tháng trôi em cũng lắm lênh đênh
 
Ai về lại dòng sông xưa thuở ấy
Cho nhắn lời thăm lại bến sông xưa
Rằng có nhớ đường về quên cả lối
Thuở mười năm một thời đã xa rồi
 
NGÃ DU TỬ
(1990)
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỐI DIỆN
 
Đang đối diện với biển đời bão tố
Nghe trùng vây tứ phía bủa quanh mình
Có lẽ nào mãi yên ắng, lặng thinh
Nghìn khốn khổ rền chiêng vang trống dội
 
Ta dũng tướng chưa khi nào biết mỏi
Dù quân reo, dù ngựa hí ầm vang
Cứ thản nhiên chỉnh đốn, chẳng bàng hoàng
Một sức trẻ với trái tim nhiệt huyết
 
Ta dong ruổi vững tin và cương quyết
Niềm vinh quang sẽ đón đợi ta về
Gắng đạp bằng tất thảy những phong ba
Lòng cúi xuống tạ đất trời thánh lễ
 
Sự dịu kỳ của con người như thế
Vững niềm tin thanh thế sẽ quay về
Cây đời xanh kết trái thật xum xuê
Ngày khắc khổ trôi dần theo năm tháng
 
Mỗi người nghèo một ngày đều có thể
Chở vinh quang dạo cuối đất cùng trời
 
NGÃ DU TỬ/1984
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHẠNH LÒNG
 
Xa xôi sóng dậy sông dài
Buông chèo, gác mái nhớ ai bến đò
Thuyền neo bến để mộng mơ
Nghe buồn man mác trơ vơ chốn này
Buồn trông sông nước chiều nay
Tìm đâu cho thấy chân mây thuở nào
Bên mành thuyền chợt lao đao
Nhịp về bên mái xôn xao cánh buồm
Mai rời bến nhớ gió nồm…
 
NGÃ DU TỬ/ SG
1985
 
Đăng nhập để trả lời
0
LÃNG TỬ & QUÁN CAFÉ
 
Mỗi sáng lúc mặt trời thức giấc
Khi nắng dịu đi qua ngày tất bật
Ta thường thăm người ngọc quán café
Rung động con tim mỗi nhịp đi về
Rất đơn giản dịu kỳ và ý vị
Lãng tử ơi! Đời thường thêm nghĩa lý
Giang hồ ơi! Chết giấc trước nàng thơ
 
Tóc óng ả lả lơi cùng làn gió
Thân hồn nhiên đùa giỡn sóng trần gian
Đôi mắt xanh như biển thẳm
Đắm bao con thuyền không vùng vẫy nổi sóng khơi
Tâm hồn em vỗ nhịp khuấy cõi người
Yêu trăng nước mây trời và gió lộng
 
Ta đứng trước giữa vô cùng thực mộng
Màu bình yên dưới mắt sóng ngàn trùng
Giữa xa xăm, mênh mông thinh không
Nàng sáng lên hòn ngọc bích long lanh
Thuyền lãng du cũng chao đảo chòng chành
Chưa mắc cạn suốt cả mùa lãng tử
 
Ngày trở lại ly tách buồn thế sự
Dáng xưa đâu? – Người ngọc đã xa rồi
Hồn viễn khách cô đơn trùm quán xá
Tiếc nhớ em bàng bạc phủ quanh đời
 
NGÃ DU TỬ/ SG
199O 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG XƯA
 
Suối tóc mộng em ngồi hong năm cũ
Lời ru tình em dệt thuở còn xanh
Ta một thời thuyền em làm chao đảo
Từ em: - Thơ kết trái ngọt trĩu cành
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯỚC SAU
 
Phía trước mặt trùng trùng rừng cam hạt
hảy đến đó sẽ hả hê giải khát
đoàn quân đã đến hồi nhược bạc
cũng hồi sinh nghe da thịt căng tràn
 
Khúc hoan ca là cả nghìn vàng
đâu dễ kiếm đời trăm năm một thuở
biển mênh mông lớp lớp trùng sóng dữ
tận chân trời xa thẳm cả tự do
 
Trời đất mịt mùng mây đen đây đó
vạn thuở tìm châu được mấy người
vác nổi sầu đi khắp - máu tươm tươi
tiếng khóc giữa đời vọng lên cao dội lại
Thành thanh âm rờn rợn suốt đêm dài ...


Nhắp men tình đạm bạc buổi đông mai
nghe hơi ấm dự phần vào da thịt
bao lâu rồi thiên hạ bỏ quên tiết khí
nghe ngàn phương ngồi khóc rả bên đời


Trí tuệ chân chính nhễ nhại những mồ hôi
đành đơn độc bụi thời gian phủ kín
tâm huyết xót xa hồn ta câm nín
uống cạn sầu ôm hận đến thiên thu


Nguồn về đâu? - Mải miết chảy xa mù
nghe đau nhói dòng sông buồn dân tộc
ở đâu đó người ta chia nhau bỗng lộc
thời áo cơm giun dế gọi mơ hồ
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM
 
Nghe từ đồng điệu mê ly
Mầm hạnh phúc bỗng diệu kỳ trổ hoa
Chữ tình lòng cứ thiết tha
Trăm năm được mất chỉ là duyên thôi
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHẠNH LÒNG
 
Xa xôi sóng dậy sông dài
Buông chèo, gác mái nhớ ai bến đò
Thuyền neo bến để mộng mơ
Nghe buồn man mác trơ vơ chốn này
Buồn trông sông nước chiều nay
Tìm đâu cho thấy chân mây thuở nào
Bên mành thuyền chợt lao đao
Nhịp về bên mái xôn xao cánh buồm
Mai rời bến nhớ gió nồm…
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHƠI THUYỀN
 
Xuôi thuyền trên sóng trường giang
Theo sông con nước có nàng tiên thơ
Lỡ thời lỡ cả cuộc cờ
Về thu mình lại, ngu ngơ mấy mùa
 
Hỏi rằng: - Kẻ được, người thua
Áo xiêm ư? Nắng cùng mưa im lìm
Nước non quạnh quẽ lặng im
Trời xa chim én chao nghiêng cánh chiều
 
Đi tìm một sự tin yêu
Nào hay sóng vỗ cô liêu mạn tàu
Thời gian thanh thản qua mau
Còn non nước cuộc mai sau còn dài
 
Trống dồn vang giục ban mai
Lửa gươm hò hẹn anh tài cung nghinh
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
TIỄN ĐƯA
 
Ta tiễn người đi về viễn phương
Bên đường ai khóc nhuộm sương vương
Đuối chiều mây mỏi hôn hoàng
Nắng vàng sợi nắng ta vàng cả tim
 
Con đường đưa tiễn cây lùi lại
Tâm sự đi xa chắc bùi ngùi
Vỡ đời Hồng Hạc uy nghi
Bão giông gắng gõi cũng ghi mấy dòng
 
Mai bên ấy đẹp thênh thang
Chất ngất trời xuân chó bẽ bàng
Thế sự ta về lãng mạn
Chuyện thần tiên ta mang máng mơ hồ
 
Người đi quay gót thèm lưu luyến
Ta chợt hiểu rằng chuyện phôi pha
Ngọn đèn thấp thoáng xa xa
Bãi khuya tím ngắt nhói da diết tình
 
Đêm sâu bỗng vọng tiếng bình minh
Như nhớ chuyện xưa tình theo dòng
Giọt buồn đọng lại bến sông
Vầng trăng khuyết vắt chờ mong tháng ngày
 
Ngã Du Tử/ SG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHẮN GỬI
 
Hương tóc cũ một thời xuân kiêu hãnh
Nỗi mừng vui mãnh liệt những đợi chờ
Hào hiệp quá tình em như biển mặn
Mộng bên trời cao ngất những trang thơ
 
Ta bây giờ suốt cả đời thi phú
Tình em đong thân ái những ngày dài
Con sông nhỏ chở tình anh ăm ắp
Thương lục bình vừa trôi vẫn trổ hoa
 
Câu ca Thánh, một lời nguyện xao động
Những ngày xanh ai biết dạt phương nào
Lòng thiên hạ bao nhiêu người cao rộng
Dung nhan mình nhìn lại cũng gầy hao
 
Ta đứng dậy đưa mắt nhìn quang khoáng
Sự tàn phai bên cạnh sắc xuân hồng
Người có phải nhìn đời màu danh hảo
Chờ ăn năn úp mặt phía hoàng hôn
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0

NHẶT PHIẾN TÌNH XƯA


Thả con chữ rong chơi ngàn phím nhớ
Nhặt phiến tình Em, dán tận mùa xưa
Tôi độc hành đi ngược chiều gió thổi
Khoác trên vai sương tuyết cứ như vừa...


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

Ngày ấy khổ quá, lục lại tập thơ cũ viết tay đánh máy lại up lên như nhắc nhớ.


ĐỐI DIỆN


Đang đối diện với biển đời bão tố
Nghe trùng vây tứ phía bủa quanh mình
Có lẽ nào mãi yên ắng, lặng thinh
Nghìn khốn khổ rền chiêng vang trống dội 


Ta dũng tướng chưa khi nào biết mỏi
Dù quân reo, dù ngựa hí ầm vang
Cứ thản nhiên chỉnh đốn, chẳng bàng hoàng
Một sức trẻ với trái tim nhiệt huyết


Ta dong ruổi vững tin và cương quyết
Niềm vinh quang sẽ đón đợi ta về
Gắng đạp bằng tất thảy những phong ba
Lòng cúi xuống tạ đất trời thánh lễ 


Sự diệu kỳ của con người như thế
Vững niềm tin thanh thế sẽ quay về
Cây đời xanh kết trái thật xum xuê
Ngày khắc khổ trôi dần theo năm tháng 


Mỗi người nghèo một ngày đều có thể
Chở vinh quang dạo cuối đất cùng trời


NGÃ DU TỬ/1984


Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ

Anh chợt nhớ niềm vui vừa qua ngõ
hồn như thơ trân trọng dáng em gầy
hương ngày ấy còn lưu trong trí nhớ
tiếng em cười còn vang vọng quanh đây.

Niềm âu yếm khí nắng vàng mở cửa
ngày thênh thang thương nhớ gọi nhau về
em rạng rỡ nụ cười vui trước gió
lòng hân hoan đón nhận những đam mê

Yêu em lắm như mặt trời yêu quả đất
lòng thiện lành nhật nguyệt sẽ yêu thương
ngày sẽ thắp mặt trời soi ánh sáng
có tình anh thong thả giữa đời thường
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CHO QUAN THAM
 
Trăm năm vỡ một trận cười
Nào, đi cho hết phận người trần gian
Nghiệm quãng đường rảo bước chân
Ô hay, thua được cũng ngần ấy thôi
 
Quan, dân rồi cũng một đời 
Sống sao cho xứng làm người, khó thay
Được ngồi cao thỏa no say
Xênh xang giày nọ, mũ này sướng chưa?
 
Một thời mắt thánh vải thưa
Tung hô tả hữu, tưởng thừa quyền uy
Lệnh trên, lạc xuống đôi khi
Tài hèn, sức mọn lo nghi lễ vàng
 
Sau ngày chúc tụng ầm vang
Rồi im bặt tiếng, vô vàn tội danh
Một phen đỗ nát tan tành
Bốn bề song sắt vây quanh, rõ đời
 
Trần gian sòng phẳng cuộc chơi
Tham lam cũng chỉ một thời hả hê
Lưới trời lồng lộng tứ bề
Khi vui sướng có thấy gì lương tâm!
Đời người quán trọ trăm năm
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
 
NHỚ TIẾC MỘT THỜI
 
Người ngồi lại dưới mặt trời u ám
Tôi bước qua thầm nhắc chuyện qua rồi
Tay nâng cánh mai vàng vừa rụng xuống
Tiếc một đời chưa thỏa mộng trùng khơi
 
Nắng và gió vẫn bên đời thổi tạt
Trên cánh hoa danh dự rất lặng thầm
 Như thân ái một niềm yêu cánh mỏng
Nét đẹp nào còn lại với ngày xanh
 
Rồi cúi xuống hôn cánh hoa vừa rụng
Ôi làn hương còn phảng phất bên trời
Người ngồi đó với linh hồn rời rã
Tôi bước qua thương lắm dáng con người
 
Gió đã thổi xa bao niềm hy vọng
Biết còn ai thương mến dáng anh hào
Thân đài các một thời không son phấn
Làm tin yêu bao thế hệ đồng bào
 
Mỗi bước ngã có bàn tay định mệnh
Hiến dâng nào cũng nhắc nhớ, vinh danh
Tôi đứng giữa con đường đầy sương gió
Mơ ngày vàng, nắng ấm rực trời xanh
 
NGÃ DU TỬ/ SG







 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 NHẮN GỬI MỘT LẦN RỒI THÔI
 
Tàn đêm còn lục tờ sử cũ
Nhắc nhớ tiền nhân gọi khản ngày
Thành quách bao phen rung với lắc
Vì đâu nên nỗi chuyện hôm nay?
 
Biển Đông thuyền giặc vào cướp bóc
Mắt lệ thần dân đặc quánh ngày
Quan lớn ngồi yên nhìn thế cuộc
Trăm dân còn dỡ cuộc tỉnh say
 
Tổ quốc muôn đời dân đất Việt
Làm sao cho hưng chấn cơ đồ
Ghế cao nhưng thấp đầu thua thiệt
Mai mốt thành ra kẻ tội đồ 
 
Nào phải công danh chỉ có tham
Lo dân, vì nước mới trường tồn
Sớm hôm nghĩ kế gom đầy túi
Sau trước cũng rồi một chỗ chôn 
 
Tiền của xênh xang chỉ nhất thời
Nhắn ai, tôi gửi một lần thôi
Cõi người sự nghiệp xin làm trọng
Chớ để nghìn năm tiếng rủa đời 
 
Đất nước tôi còn mấy nẻo sông
Đập trên bọn nó đã chắn dòng
Cửu Long còn hận màu ngập mặn
Châu thổ Rồng thiêng - Chết cánh đồng.
 
Thương nước, giận mình trông tội nước
Yêu nòi ghét những thói khom lưng
Hởi trang hào kiệt còn thương nước
Chớ để giống giòng khóc giang sơn 
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
CUỘC TRÒ CHUYỆN THÚ VỊ
 
Màu nắng mật nhuộm vàng từng chồi biếc
con chim cao hứng hót vang trời
tôi bình yên thong thả một đôi lời
cuộc trò chuyện đang đến hồi hấp dẫn
 
Ai khanh tướng, ai công hầu, ai lận đận
cùng về đây hội tụ dưới hiên nhà
rượu rót đầy thi hứng bật ngâm nga
là đen trắng, vàng thau ồ mặc mặc
 
Tôi đã sống dưới mắt đời rất thật
còn dại khôn làm sao nói cho cùng
cứ mở lòng cho cõi yêu thương
về trổ búp trong tâm hồn từng đóa 
 
Buổi trò chuyện nghe cây đời ra lá
làm xanh cành những khuôn mặt anh em
và mỗi người càng lúc càng gần thêm
như tôi và anh lần lần tha thiết 
 
Bọn chúng mình đều là dân nước Việt
nên thương nhau luôn từng điểm dị đồng
quê hương mình mãi mãi sẽ là chung
không ai có quyền nhân danh tổ quốc 
 
Chẳng ai có quyền đem tài nguyên đất nước
trao ngoại bang củng cố thế lực mình
dân thời nào cũng thầm lặng hy sinh
lòng dân tộc chẳng lẽ nào thua cuộc
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
DƯ ÂM
 
Thời yêu dấu mắt nai ngày tuổi ngọc
Có em tôi dung dẽ mặt sân trường
Thời trai trẻ muôn đời là hạnh phúc
Có bạn bè cùng học tập, yêu thương
 
Rồi chợt buổi cây phượng già nhuộm lửa
Buổi chia tay rưng rức một cung buồn
Tôi đưa em lá thư tình mắc cạn
Nên một đời thất lạc cuộc tròn vuông
 
Thuở non sông cúi mặt buồn chinh chiến
Những người trai lần lượt bước lên đường
Ôi cuộc chiến, sao bi thương quá đổi
Tiếp theo nhau từng đợt ra chiến trường
 
Rồi kết thúc trước anh em một bọc
Chữ đồng bào nghe chua xót thê lương
Nào chủ nghĩa với anh em dân tộc
Thét gào nhau theo bể sóng trùng dương
 
Từ ngày ấy xa nhà theo cơm áo
Ngồi cô đơn lại mơ chuyện lên đường
Nghe sông núi lệ hờn đôi mắt đỏ
Gẫm bên đời còn lại chút dư hương
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
NGHIỆM THẾ THƯỜNG
 
Thời giả tạo người tài mai danh ẩn…
Gió trăng mây làm bạn với sông hồ
Ngày lặng ngắm những ngậm ngùi nhân thế
Đêm yên lành suy nghiệm những tung hô
 
Không lạ nữa cuộc nhiễu nhương thế sự
Đuốc non sông u ám lẫn mơ hồ
Tiếng mời gọi ngọt bùi quanh miếng thịt
Lắm anh tài lạc nẻo chợ, bơ vơ
 
Thời mạc vận về tựa lưng cùng núi
Ngắm cây cao, đùa với gió sương mờ
Giả từ phố với thị phi trùng điệp
Thương nước non mắt nhỏ lệ thành thơ
 
Ngày từng trải bước chân hoang khắp chốn
Rõ mắt đời đục quánh những tròng ngươi
Dẫu yêu lắm cũng đành treo thao thức
Chẳng phân bua chuyện thua được cõi người
 
Áo dâu bể sẽ có ngày rách toạc
Sẽ phơi trần sự thật những vai u
Và dự báo loài rắn nào lên kiệu
Cũng chào thua vì giông tố mịt mù
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2024 15:18:17 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
SUY TƯ
 
 Đêm chợp mắt suy tư về thăm thẳm 
Sông núi mong khoác áo mới từng giờ 
Thương dân tộc còn mơ ngày thực giấc 
Sẽ vươn vai cường tráng sánh với người 

Nửa thế kỷ cứ lần khân chưa thật
Bước chân vào cửa thế giới tự do 
Trung Cộng mãi dả tâm kiềm hãm 
Sao dân ta còn ngần ngại sang đò

Nếu dũng cảm và đồng lòng cương quyết 
Nước non này sẽ khoác áo thành tân
Lòng dân tộc mông dân giàu nước mạnh 
Độc lập, hào hùng mạnh mẽ thoát gian truân 

Ta mong lắm ngày nước nhà hùng mạnh
Người láng giềng chẳng bắt nạt dân ta
Sẽ bước lên dõng dạc trước lễ đài 
Đàn chim Việt tung cánh cùng hoàn vũ.

Ngã Du Tử/ SG
Đăng nhập để trả lời
0

 NẮNG PHƯƠNG NAM
 
Nắng phương Nam của vàng chiều sông nước
Nước Tiền Giang đầy ánh nắng thủy tinh
Cánh đồng lúa vàng thơm mùi hương mới
Trời phương Nam rực nắng gió thanh bình
 
Em khăn rằn quàng lên cổ rất xinh
Hàm răng trắng thả nụ cười ý nhị
Như hạt bắp được no mùa – đắc ý
Lãng tử nào không rung động tình thương
 
Ngày phương Nam nghe ấm tận tâm hồn
Về đến phố còn hương thơm ngỏ lối
Như nhắc nhớ những tấm lòng quá vội
Buổi miền Tây - No con mắt đa tình
 
(Nếu thời ấy cắm đầu ra hướng Bắc
Chắc chi ta ấm áp được đời mình
Bước định mệnh chẳng chịu ra phương ấy)
Dặn lòng nhau sống chết cũng Sài Gòn
 
Kịp bây giờ nhớ lại buổi em son
Ngọc ngà ấy làm sao em cam nổi
Chắc quang gánh chỉ đầy lên mưa gió
NGÃ DU TỬ/ SG
Lạnh thấu xương. Nóng rát bỏng đời mình?
 
Nắng phương Nam hồn vía cũng mê kinh
Cây và trái ngọt lành đôi bờ mộng
Trời phương Nam còn đầy bao miền nhớ
Mở trang thơ: - Sáng cả những trang lòng
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0

GIAI NHÂN & LỜI THƠ XƯA


Nặng tình bao cuộc gió mưa
Gieo neo đời, vẫn đủ vừa nhân gian
Yêu em, buổi ấy ngang tàng
Tuổi xuân nào biết quy hàng giai nhân


Ngại ngùng, chỉ chút bâng khuâng
Nghìn trùng xa, dẫu nắng sương cũng từng
Chuyện giai nhân với anh hùng
Mùa trôi theo, quả nhọc lòng biển xanh


Yêu người gửi mộng thơ lành
Viết lên giấy thắm để dành trao em
Gửi vào ngày, nhắn cho đêm
Cộng thêm khuya sớm chong đèn làm thơ


Có khi sóng gió bất ngờ
Mười năm chưa gửi được thư cho người
Giai nhân hỡi, trần gian ơi
Con tim đi lạc nẻo lời Hoa xa


Ngang đời lắm những ngọc ngà
Bước chân có mỏi cũng sa mù ngày
Thương đời, ngồi đếm đốt tay
Về thôi. Nhớ lại tháng ngày phiêu diêu

NGÃ DU TỬ/ SG




Đăng nhập để trả lời
0
THI CA
              Thời nào thơ cũng cô đơn
              May còn Em, chia nỗi buồn cùng tôi
              Mai sau non nước tài bồi
              Ngoài trăm năm, cánh thơ trôi theo dòng
 
Lõm trăng khuyết vừa xanh mầm độ lượng
Áo từ bi vội khoác xuống dương trần
Cảnh thanh bình chạm thật những châu thân
Vườn nhà Mẹ thơm hương mùa rất mới
 
Những con người suốt đời rát mặt
Cũng hân hoan khỏa ánh sáng ngọc ngà
Thật nồng nàn, trời trăng gió bao la
Và như thể hòa mình cùng vũ trụ
 
Ta thi sĩ, mơ được hoài lãng tử
Chân thi ca dạo bước khắp nhân tình
Đời nhọc nhằn bao huyễn hoặc u minh
Xin nhật tụng từng mối tình chân thật


Giở trang thơ gọi ngày tràn mặt đất
Cho thương yêu về hội tụ xây thành
Cuộc đời vui theo nhịp những bàn chân
Mùa hạnh phúc mở từng ô cửa một.
 
NGÃ DU TỬ/SG


 
Đăng nhập để trả lời
0

TỰU TRƯỜNG & LỜI KHUYÊN


Sắp Trung thu rộn sân trường
Bầy chim non, khắp phố phường, thôn quê
Đường vui áo trắng tụ về
Non sông nhộn nhịp, mùa hè đã qua


Mái học đường thắm ngàn hoa
Thầy cô, bục giảng bước ra lễ đài
Bắt đầu nhịp bước tương lai
Chào lớp mới - Tháng ngày dài ganh đua


Bạn bè học tập vui đùa
Biển kiến thức, cùng bước vào mở mang
Sự học nào cũng gian nan
Học hành chăm chỉ huy hoàng mai sau


Mùa tựu trường đã bắt đầu
Ngày nay học tập ngày sau giúp đời
Cố lên nào, các bạn ơi
Gia đình, tổ quốc nơi nơi đang chờ...


NGÃ DU TỬ/ SG













 















Đăng nhập để trả lời
0