Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.909 lượt xem — Trang 19 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2024 19:17:15 bởi Ct.Ly>


CÓ LẼ EM VỀ TRONG ĐÁY LY


Linh cảm em về trong đáy ly
ngập ngừng sao chẳng nói năng chi
mười năm có lẽ đau thành quách
thương lắm những giờ khắc biệt ly

Trăng nước ngày xưa chừng ngự trị
bến tình thuở ấy thắm đôi khi
và sương đã lạnh đôi vai ấm
thuở ấy, mười năm có dễ gì

Rét mướt mỗi mùa thu đến đi
ta về bến đợi lúc phân ly
từ em xa quá bàn tay ấy
ủ kín trong hồn giọt lệ thi

Mười năm tiễn biệt một người đi
nổi nhớ trăm năm bước phân kỳ
Dáng em mờ ảo bàn chân bước
Có phải em về trong đáy ly?


NGÃ DU TỬ/ SG


R


Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI MẮT THU
 
Áo khuya trăng mặc vàng trầm tích
Ồ, một màu trăng nhuộm Sài Gòn
Ngày xưa đã gội thu sương tuyết
Chợt nhớ bên trời thuở sắt son
 
Vương vấn một đời trăng cổ tích
Nợ nần em mang dáng từ bi
Thương đôi mắt ứa chiều luân lạc
Khuấy động lòng tôi buổi kinh kỳ
 
Thương quá ngày đi không hò hẹn
Có ánh trăng vàng tiễn bước chân
Chênh vênh trong cõi người ta ấy
Lòng bỗng ngậm ngùi đêm tiễn chân
 
Đêm nay trăng nhuộm vàng góc phố
Rất lạ, như là ánh trăng xưa
Đôi mắt thu nào tôi rất nhớ
Còn trong tiềm thức cứ như vừa...
Hiện giữa đêm nào buổi tiễn đưa
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2024 15:12:27 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>


NGỰA VÁ CHIẾC XE THỔ MỘ  


Không còn có
"Dốc đồi giữa buổi trưa hè
Một con ngựa kéo cả xe chất đầy"*
chú ngựa lim dim mắt
cùng người xà ích
ngóng trông, đợi khách
lên xe thổ mộ chụp hình


là tuấn mã tung vó
phải bốn mùa chôn chân
tội lắm vó câu


cha ông ngày xưa ra trận,
loài ngựa hồng rung lạc rộn đường quân
sinh tử nhẹ như lông


cũng ngựa hồng
chen vào nơi "cấm cung du lịch"
thỏa mãn cơn vui kẻ bỏ dăm đồng
thẹn với tổ tông./.

NGÃ DU TỬ/ SG 
(2012)
* thơ trong giáo khoa thư
























Đăng nhập để trả lời
0

QUÊN...


Nghĩa là như đã quên ta
Bao năm còn nhuộm phong ba đầu đời
Ngạc kình tung tóe sóng khơi
Ta - con chim én rong chơi mãi mùa

Biển đời lớp lớp sóng đùa
em mãi miết mộng cũng vừa đi hoang
Có hoài nhớ những âm vang
Bao nhiêu năm vẫn đa mang nổi sầu

Làm sao biết chuyện bể dâu
Ôm lòng đợi mãi canh thâu gọi tình
Lắng trong hơi thở bình minh
Quanh đời rộn tiếng cầu kinh đầu ngày


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0


NHỚ MỘT CHIỀU XUÂN


Ơi nhớ quá một chiều xuân còn đó
Dáng em thon làm xao xuyến hồn anh
Ánh mắt ấy và nụ môi hàm tiếu
Hương hoa Xuân đã nở muộn trên cành

Ngày xuân chín bản tình ca mật ngọt
Có em vui tha thướt dáng trang đài
Áo dài đỏ và môi thơm ửng chín
Đôi má hồng chút e thẹn cùng ai

Ta bỗng thấy trần gian yêu quá đổi
Mộng mùa trôi cùng mây nước bên trời
Em dung dị trước cuộc đời thánh thiện
Sáng bừng lên giữa sóng gió cuộc đời

Rồi từ đó ta thức mình lãng tử
Bàn chân quen theo nhịp sống vỗ bờ
Vui em nhé, tình lên màu mắt biếc
Tôi quay về gõ thức những trang thơ.


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

HUẾ XƯA


Em về Huế, anh gửi lời thăm Huế
Trường Tiền ơi nhớ lắm buổi qua cầu
Cùng ai đó với áo dài tha thướt
Buổi ngao du ta gặp gỡ lần đầu

Em dung dị với áo dài lụa trắng
Nhưng thanh cao trước phượng nở vẹn dòng
Ngày Son trẻ còn chút lòng nhút nhát
Khi qua cầu chẳng để dấu chân dung

Từ độ ấy nhiều năm sau còn nhớ
Buổi hạ vàng có phượng thắm rưng rưng
Tôi trở lại là mảnh hồn thương nhớ
Áo trắng về gõ nhịp một trời thương.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2024 16:44:57 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Xanh biếc trang văn
Tặng anh Việt Vũ Thư
 
Trời sương lạnh nhưng lòng nghe ấm áp
Tình bạn bè nồng thắm mãi còn nhau
Bất ngờ khó có người dang tay đỡ
Văn chương ơi, ta thân mến cúi đầu
 
Dù mai mốt Sông Quê còn trắc trở
Trong lòng nhau, cố gắng đến quên mình
Tôi tin chắc vì người mà dâng hiến
Ai cũng yêu, trân trọng với chữ tình
 
Đời có lúc đôi khi còn khốn khó
Nhưng không sao quanh tôi bạn đồng hành
Thơ yêu mến có vòng tay bè bạn
Đời cuối cùng văn vẫn xanh biếc xanh
 
Ngã Du Tử/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
 

CÒN LẠI TÌNH EM BUỔI TIỄN ĐƯA


Mùa vui nào rồi cũng qua thôi
Em đi trong dạ cứ bồi hồi
Năm tháng đi qua còn vọng động
Khối tình nạm bạc ngát hương đời

Em đến cùng tôi chẳng hẹn thề
Mưa ngày, nắng ấm vẫn đam mê
Bâng khuâng trên nhánh đời sương khói
Chẳng biết còn chăng mỗi bước về?

Mây nước một đời khách lãng du
Bao năm đi giữa gió sương mù
Chiều nay gội lại miền thương nhớ
Một thuở tình xanh mộng thiên thu

Áo đỏ em về buổi tiễn đưa
Lòng như thác đổ nắng ban trưa
Chiều đi chầm chậm, thương em quá
Ta vẫn còn nghe... Sóng như vừa

Xa quá tình em, xa rất xa
Áo em hun hút mắt ai nhòa
Tôi về đọc lại dòng thơ viết
Còn lại tình em tiếng thiết tha

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

Khuôn mặt có thể khác nhau nhưng Tôi là tôi.


LÀ TÔI


Tôi như con nước vơi đầy
Lúc vui, buồn, nhớ giữa ngày trắng đen
Sự đời lắm việc bon chen
Bình an trước cả nhọc nhằn thị phi

Dòng sông tuổi trẻ - xuân thì
Mấy mươi năm chuyến xe đi vô tình
Thời gian như mủi tên nhanh
Khổ vui nào cũng duyên đành vậy thôi

Từ tôi thằng bé trong nôi
Đến khi nhập thế giữa đời lênh đênh
May thay sống chốn thị thành
Thấy trời đất có màu xanh cùng người

Thế gian còn cả tỉ người
Khổ vui mong được nụ cười mãn viên
Đời người lắm nỗi ưu phiền
Tu thân để biết bình yên một đời

Cũng tôi - duy nhất là tôi
Răng khác rứa, thời gian trôi mỗi ngày
“Tìm chi cuối nẻo chân mây
Thế gian trước mặt hiện bày ngỗn ngang”

Giữ tâm mình thật bình an
Ngay từng giờ trước trần gian mịt mùng.


Phạm Ngọc Dũ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
 

HƯƠNG THỜI GIAN


Thơm lừng hương sớm heo may
mùi hương xưa. Mấy năm nay bỗng thèm
hương xuân con gái của em
không son phấn, tôi ngóng tìm ngày xưa.



Xa rồi bao độ nắng mưa
thương sao ngày cũ cũng vừa ngang qua
mơ trăng thức ngắm quan hà
sáng soi nhân thế vàng pha tình hồng



Tìm về bến cũ dòng sông
hương tình cổ lục phương Đông có còn
Em giờ mất hút dấu son
màu hương xưa, mãnh hồn con một thời



Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2024 16:59:27 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

GIẤC MƠ ĐÊM THÁNG TƯ


Sáng nay dậy mặt trời lên tiếng gọi
Bầy sẻ nâu vui ríu rít gọi đàn
Ta ôn lại giấc mơ đêm rất lạ
Đặt vào tâm còn ấm lúc nghĩ bàn

Trong góc nhớ tháng tư còn ướt mực
Thảng thốt, hoài nghi sự thực giữa đời
Mẹ vất vả bên cuộc đời tất tả
Nắng mưa sương mãi chăm chỉ bên trời.

Thương em lắm mùa xuân chừng rét mướt
Và hạ về từng cánh phượng rưng rưng
Em thôi học bươn vào đời trước tuổi
Ta ngại ngần thương nếp áo thư sinh

Rồi quang gánh theo ta vào thành phố
Thời xuân trôi theo bụi sóng thị thành
Hơn bốn mươi năm quay đầu đứng ngắm
Thiên Di nào cũng có những đường tên

Đêm mơ thấy tấm bia đời đứng bắn
Đường tên bay như thiện xạ kỳ tài
Sáng thức dậy tim hồng bên ngực trái
Vỗ liên hồi buổi thúc giục sớm mai



Phạm Ngọc Dũ/ SG
4.4.24


































Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2024 15:14:03 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

CÓ THỂ KHAI PHÓNG


Khi ánh sáng dân chủ bừng lên
sẽ khai phóng những tâm hồn ma mị
đầu óc đặc nhưng rẫy đầy quyền lực
cả sự sợ hãi không đâu trong mỗi con người

Chỉ dân chủ mới thay đổi nếp nghĩ lỗi thời
suốt bảy mươi năm
như cánh bướm đẹp cần hóa thân từ kén
đời trần gian không thể sống hai lần
dân tôi ơi sao cứ mãi ngại ngần

Có cuộc thay đổi nào không chịu điều mất mát
cuộc đổi thay nầy tin chắc chẳng bao nhiêu
không phải người nắm quyền không biết
bởi lòng tham sinh tội lỗi đớn hèn

Hởi mặt người sao vẫn mãi bôi đen
có tội lỗi nào không bị dập tắt
những lầm than của bàn chân đất tội tình
đến khi nào đất nước có bình yên

Ta cứ mãi băn khoăn hoài thế cuộc
đêm hoài nghi những tia sáng giả hình
có thực sự cựa mình rồi thức giấc
hay còn ngủ mơ trước thực tại vô tình?

Dẫu yêu người mỗi thức dậy bình minh
cũng hoảng hốt với thế thời nghiệt ngã
và em ạ thời gian đang giục giã
mùa khai sinh cho dân tộc hồi sinh


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

EM KHÔNG VỀ
NGÀY THÁNG CŨNG BƠ VƠ


Lồng lộng gió mười phương vào đất Việt
Hân hoan bay những ý tưởng tung hoành
Bao nhiêu năm mùa đau nhỏ lệ
Gốc quê hương đỏ úa cội sang cành

Không có thật những màu mây công lý
Nên thắt lòng cho dân tộc quang vinh
Cũng chẳng có rồng quan san thiên lý
Nên lầm than là chuyện thường tình

Đêm gió bão cố nguyện cầu yên ắng
Bão đi qua lại dối trá tim mình
Đùa như thật nên thế thời lầm lạc
Thôi biết rồi thiên hạ quá điu linh

Phiến ảo ảnh mỗi bình minh hiển hiện
Nắng lên rồi tan biến việc thực hư
Chồi luân lý vừa ươm mầm mặc niệm
Trống vô thường gõ mãi nổi ưu tư

Hỏi lớp sóng nhân gian về thế sự
Trôi về đâu, vào cõi không bờ!
Đành quay lại phía ngày lên rất thật
Em không về ngày tháng cũng bơ vơ

NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

DỪNG BÊN CẦU


Dừng bên cầu ngắm áo bay
Nhớ người năm cũ tóc mây quê nhà
Thời gian vô tình đi qua
Cánh con bướm nhỏ mặn mà đường quê

Chợt nghe kỷ niệm kéo về
Gội cùng ai ánh trăng thề đường khuya
Bể dâu em khóc, ô kìa
Phương Nam mời gọi tôi lìa cố hương

Đường xưa biền biệt mù sương
Bóng chim tăm cá bên đường phố vui
Ôn lại mình, nhớ chao ôi
Dáng hoa đồng nội rối bời trái tim

Hình như tôi vẫn còn em
Bạc đầu mãi nhớ y nguyên bóng hình
Ngẩn ngơ chiều xuống lặng thinh
Dưới cầu hóa tím lục bình trôi xuôi.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

CHÂN DUNG TÔI


Suy nghĩ dài hơi trên mắt râu
ai hay lưu giữ đến mai sau
chiều lên rất chậm, ngày qua vội
khói thuốc vàng tay giấc mộng đầu

NGÃ DU TỬ/ SG


📎 49065374_2020..
Đăng nhập để trả lời
0

LÀ TÔI


Tôi như con nước vơi đầy
Lúc vui, buồn, nhớ giữa ngày trắng đen
Sự đời lắm việc bon chen
Bình an trước cả nhọc nhằn thị phi

Dòng sông tuổi trẻ - xuân thì
Mấy mươi năm chuyến xe đi vô tình
Thời gian như mủi tên nhanh
Khổ vui nào cũng duyên đành vậy thôi

Từ tôi thằng bé trong nôi
Đến khi nhập thế giữa đời lênh đênh
May thay sống chốn thị thành
Thấy trời đất có màu xanh cùng người

Thế gian còn cả tỉ người
Khổ vui mong được nụ cười mãn viên
Đời người lắm nỗi ưu phiền
Tu thân để biết bình yên một đời

Cũng tôi - duy nhất là tôi
Răng khác rứa, thời gian trôi mỗi ngày
“Tìm chi cuối nẻo chân mây
Thế gian trước mặt hiện bày ngỗn ngang”

Giữ tâm mình thật bình an
Ngay từng giờ trước trần gian mịt mùng.


Phạm Ngọc Dũ/ SG



Đăng nhập để trả lời
0

NHỚ SÔNG HÀN ĐÀ NẴNG


Khi sóng Hàn bình yên như nắng ấm
Tôi trở về quê ngoại buổi tinh mơ
Mùa xuân sang Đà Nẵng đẹp không ngờ
Như giục giã lòng người từ muôn hướng

Ghé thăm em một trời thương nhớ ấy
Tiếng em cười theo chân bước thiên đi
Tà áo em dù hết nét xuân thì
Vẫn trang trọng một thân hình kiều diễm

Ra mắt sách chiều êm trên bến cảng
Ơi thân quen những gương mặt Đà thành
Tàu Sông Hàn chở khách chạy vòng quanh
Qua mấy cây cầu giữa sông yên, gió nhẹ

Rất thú vị khi hoàng hôn buông khẽ
Thật lung linh lúc thành phố lên đèn
Tiếng nhạc lòng, tiếng chạm cốc rượu vang
Sao nhớ quá cả nụ cười thân thiện

Em cùng bạn: - Ta một đời dâng hiến
Cho người vui còn thắm những nụ cười
Đã nửa đời làm du tử rong chơi
Mong tất cả an bình trong cõi sống


Phạm Ngọc Dũ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

TÍM MÀU QUAN SAN


Giang đầu mấy cuộc tương tranh
Mùa đi chừng cũng dỗ dành phấn son
Lặng im như núi cùng non
Gọi em trong cuộc sống mòn bể dâu

Lỡ thời nhịp bước qua cầu
Dường như vó ngựa tím màu quan san
Dòng xưa lớp lớp, hàng hàng
Thế thời chìm nổi bàng hoàng trên tay

Xa Người màu biếc còn say
Dáng xưa em phía chân mây mịt mùng
Đêm nào tắt lửa nhà chung
Trầm tư bên bếp than hồng đợi nhau

Mai sau ai bắt nhịp cầu
Hãy vì nhau. Tìm đến nhau, nhé người
Và em nở nụ mỉm cười
Bao dung lòng gọi cho đời thăng hoa.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

VỆT LẠ TÀI HOA
Tưởng tiếc thi sĩ Bích Khê (1916-2016)


Một vệt lạ tài hoa
Vụt sáng trên vùng trời thi ca
Rồi chợt tắt
Muôn người còn tưởng tiếc
Là tượng trưng
Là siêu thực
Bay qua nền văn chương Việt lung linh
Dội vào muôn phương
Hóa thành sắc màu ảo diệu
Mở ra một khuôn thước lạ lùng

NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH TỰ CÙNG VĂN


Cầm Danh dự giữ trên tay
Đời trăm năm chẳng đổi thay tấc lòng
Sóng đời còn những long đong
Ngại gì em, cứ thong dong nương bờ

Thanh Xuân ngày ấy tình cờ
Rọi dáng xưa, đến bây giờ còn vương
Bước chân khắp nẻo vô thường
Ngao du cùng những mười phương sông hồ

Mắt ngày sông núi nên thơ
Ơn đời, thơ phú từng giờ thăng hoa
Áo em rực rỡ giang hà
Ta về hát khúc Kiêu sa tặng người

Cánh đồng xanh, bầu trời trôi
Có con diều thắm mồ côi lượn lờ
Tầng không mây trắng xanh mơ
Tay cầm sợi nhớ đôi bờ thực hư

Ơ kìa, cánh nhạn thiên thu
Tự do, thư thái vẽ tờ mây trôi
Ngàn năm cánh nhạn thảnh thơi
Trăm năm còn mãi bời bời trần gian

Ta từ gội gió quan san
Trở về tỉnh thức giữa trang thơ mình
Trời thi ca rộng thinh thinh
Thản nhiên đời, viết tự tình trang văn


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

DÁNG LỤA NOEL
(Gửi ai mặc chiếc áo vàng)


Mở cánh cửa gió đông tràn lành lạnh
Áo em vàng buổi sớm đón Noel
Em con chiên suốt cả đời ngoan đạo
Dáng em đi tô điểm sóng thị thành

Ta lãng tử vừa như nghe kinh nguyện
Đẹp cho đời, vui ánh mắt cuối năm
Phố vừa thức nhận màu vàng hạnh phúc
Màu từ bi sáng quá, bỗng nhớ rằm

Mùa Giáng Sinh rộn ràng như năm mới
Cổng nhà thờ vang vọng tiếng cầu kinh
Nhớ mùa đông rong ruổi với người tình
Ta ngoại đạo cùng em vui Thánh lễ

Noel này đèn hoa cùng sáng thế
Có dáng em đi lễ sớm giữa thị thành
Áo em vàng rực rỡ Mùa Giáng Sinh
Cao hứng vội viết vần thơ xưng tụng.


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0

MƠ THÁI BÌNH


giáp một vòng mưa nắng
ta về lại sông xưa
hát ca cùng dã thảo
bên cuộc đời sớm trưa

gõ vào lưng vách núi
nghe gió ru đại ngàn
mùa xanh lên từ độ
cho muôn đời hợp tan

trăng soi bên thềm vắng
chữ nhàn lên tiếng ca
yên bình ta lặng ngắm
màu vàng son quan hà

thả thuyền trên sông cũ
ngâm nga điệu nhân từ
lời thơ như dòng sửa
mớm vào đời giọng ru

ngày lên từng nắng ấm
mỗi cuộc đời hân hoan
xum xuê lừng kim cổ
mơ thái bình hương lâng


NGÃ DU TỬ/ SG

























Đăng nhập để trả lời
0

VỊNH NGỌC DŨ PHẠM - NGÃ DU TỬ

NGỌC ở trong tâm lóng lánh trăng
DŨ - Người quên mất chuyện đua chen
PHẠM trù triết học rong chơi mãi
Một cõi vô vi giữa thường hằng. 


NGÃ xuống trần gian chốn tuyết băng
DU vào nghiệp kén tiếng thơ ngân
TỬ tôn dòng dõi văn thiên bẩm
Thi áng thơm bay đến mấy tầng.

Châu Thạch
(Đà Nẵng)


Đăng nhập để trả lời
0

TRỌ GIỮA NHÀ MÌNH


Tôi về ngủ trọ nhà mình
Bao năm xa, mỗi một mình giang san
Kể từ buổi ấy lên đàng
Gửi quê hương với trăng vàng sáng soi

Trải bao dâu bể sóng dồi
Về quê quán, trọ cái nôi - Rún nhà
Suy tư nhiều nổi xót xa
Nửa đêm chợt tỉnh: - Trường ca khách về

Mắt nhìn chính hướng sao khuê
Văn chương là nghiệp bên lề nhân sinh
Áo nào vừa với chính mình
Mặc vào thân, nhớ đăng trình buổi xưa

Bao lần cung đón giao thừa
Mùa xuân qua ngõ như vừa hôm qua
Sáng ra uống một ấm trà
Gẫm trọ đêm, chợt ngộ ra trăm bề

Về nhà mình - trọ giữa quê
Thấy ra tôi trước bốn bề nhân gian


Ngã Du Tử/ SG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2024 12:54:53 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

Nữ nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai gửi file ảnh thơ rất đẹp, bài thơ viết rất lâu. Niềm vui được nhân lên.
Tks nhiều nghe Như Mai, chúc an vui. NDT


GIỮ LẤY MÙA VUI CỦA SÓNG ĐỜI


Có những mùa hoa trên tháp bút
Lạc loài đang độ tuổi vừa xuân
Nghìn sau cánh hạc hoài bay mãi
sao khóc một thời tuổi mới xanh?

Nắng đã vừa lên ươm sắc mộng
Gọi nghìn thương nhớ tuổi đôi mươi
Sức trẻ còn vươn vai sức sống
Có ai nhìn lại phía bên đời?

Em đã đi qua ngày tuổi trẻ
Nhớ gì thân thiết một đường bay
Tình đã lên màu thương nhớ cũ
Này em, non nước đã mùa thay

Tiếc chi rằm nọ thuở trăng xưa
Sáng trưng trên lũng quê ngày ấy
Mời em, trăng sáng cùng chiêm ngưỡng
Cũng một mùa trăng, một cách say

Thương tiếc ngày xuân thời mới lớn
Qua rồi, sao luyến nhớ khôn nguôi
Mỗi ngày một khác khung trời mới
Giữ lấy mùa vui giữa sóng đời
Phạm Ngọc Dũ

Võ Thị Như Mai đã dịch sang tiếng Anh và làm ảnh thơ rất đẹp và trang trọng:

RETAIN THE JOYFUL SEASON, THE WAVES OF LIFE


There are flower seasons on the pen tower
Isolated in their blooming time
Cranes still flying a thousand years later
Why crying for the short youthful chime?

The sun rising and nurturing our dreams
Reminding us the fondness in twenties
When you are young, easy to reach out
Do you look back other side of life?

You have passed those days of the youth
Hard to remember a flight path so dear
Love has shone its loving in memory
My sweetheart, a new season for the country

Why regret that fullmoon in the past my love
It was so bright in the town valley
You were invited to admire the moon with me
It was the same season, we were impassioned

With great regret, our blossoming age
Passing through leaving great fondness
Each day is another new day in this life
Retain the joyful season, the waves of life


Vo Thi Nhu Mai


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2024 02:24:28 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Trích Trong THI PHẨM: ẤM MỘT MIỀN HƯƠNG
MÀU ÁO THIÊN THANH
 
Em cứ mãi hồn nhiên như thế nhé
Áo thiên thanh - Xanh biếc, mắt môi hồng
Cho hồn anh lung linh hoài con chữ
Diễm tình hồng như suối chảy về sông.
 
Thơ êm ả như khúc sông mùa hạ
Trôi miên man hồn hậu suốt đời mình
Tiếng em cười đánh thức ánh bình minh
Ồ, đời sống thăng hoa từ dạo ấy
 
Em lộng lẫy giữa trần gian thi phú
Áo thiên thanh như sóng biển ôm bờ
Ngôn ngữ tình cùng nhạc điệu trong thơ
Hoà nhân thế muôn màu xanh bất tận.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG SẮC HỒNG NHAN

Vẫn tha thướt giữa vườn an thắm thiết
Mắt môi vừa chúm chím một niềm tin
Cánh hoa thơm vừa nở sớm phận mình
Mơ bóng xế được một lần tận hiến

Em thơ mộng bên hiên nhiều sắc diện
Giữa cõi đời mải miết sống vô tư
Ta say mê dung mạo với lòng từ
Em hiền thục, hiện bên đời huyền nhiệm

Đời thân ái, sẽ vì em dâng hiến
Thuở tinh anh còn lại chút khải huyền
Không mặc cả trước trần gian đa sự
Em đùa vui cùng mây nước, ngọc tuyền

Rồi chiêm ngưỡng mắt thiên ân say đắm
Giữa cõi ngày thâm tạ nét hồng nhan
Em là ai, trăng gió cũng bàng hoàng
Ta chào đón nàng thơ hồn nhã nhạc.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
GÕ THỨC TRANG THƠ               
 
Ơi nhớ quá một chiều xuân còn đó
Dáng em thon làm xao xuyến hồn anh
Ánh mắt ấy và nụ môi hàm tiếu
Hương hoa Xuân đã nở muộn trên cành

Ngày xuân chín bản tình ca mật ngọt
Có em vui tha thướt dáng trang đài
Áo dài đỏ và môi thơm ửng chín
Đôi má hồng chút e thẹn cùng ai

Ta bỗng thấy trần gian yêu quá đổi
Mộng mùa trôi cùng mây gió bên trời
Em dung dị trước cuộc đời thánh thiện
Sáng bừng lên giữa sóng gió cuộc đời

Rồi từ đó ta thức mình lãng tử
Bàn chân quen theo nhịp sống vô bờ
Vui em nhé, tình lên màu mắt biếc
Tôi quay về gõ thức những trang thơ
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
VƯƠNG LẠI THÁNG NGÀY
                                
Một ánh nhìn mắt em có thể anh cảm xúc
bài thơ tình phóng khoáng đậu trên tay
Sen mùa hạ, nắng mùa thu mát dịu
áo sương pha còn vương lại tháng ngày.
 
Có khi nào tay nắm chặt bàn tay
rồi kiêu hãnh mời em vào đại sảnh
nghe như máu tràn dâng vừa tụ lại
mộng mơ nào vừa thức giấc mơ say.
 
Em là hoa. Hương của ngày tỏa ngát
sao diệu huyền lan tỏa khắp thinh không
ta nắm tay trên đại lộ tình hồng
hồn bất tận thương yêu từ vạn thuở.
 
Có lẽ từ xa xưa ta mắc nợ
ánh mắt này trả nợ đến ngàn sau
mùa xiêm y em đủng đỉnh qua cầu
vẫn còn đọng ánh mắt đầy lưu luyến.

NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2024 23:55:21 bởi Thanh Vân>
THÁNH NỮ HOA HỒNG
 
Chẳng có đoá hồng cho ngày em đến
Buồn không em áo đỏ rực buổi chờ mong
Chiều nay em đứng ngắm chuyện dòng sông
Để nỗi nhớ nghĩ về anh xa tít tắp

Trên những con đường người lại qua nối tiếp
Mắt môi thơm em cứ mãi trông chờ
Phút yêu anh có khi nhớ không ngờ
Thầm lặng tình xanh, chân dung chàng nghệ sĩ
 
Này Em
Đâu cần hoa hồng mới thăng hoa hạnh phúc
Ta vẫn mãi bình yên trong dung dị cuộc tình
Ta cần nhau trân trọng mỗi bình minh
Quấn quýt bên nhau trong vòng tay ấm áp
 
Đâu cần hoa hồng, mùa xanh cũng vừa đến
Cành yêu thương thơm ngát câu chuyện tình
Áo hoa xinh. Thắm thiết cuộc tình xanh
Ơi nhan sắc bừng lên cùng ngày tháng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
R
Đăng nhập để trả lời
0