Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.900 lượt xem — Trang 20 / 24
TÌNH TỰ VỚI NÀNG THƠ 
 
Lỡ vương vấn đôi mắt hiền từ đó
và nụ cười hàm tiếu cứ lung linh
Mẹ cho em khuôn mặt, mắt môi xinh
cánh cửa sổ tâm hồn vừa mở lối

Tháng chạp hương hoa vừa trước ngõ
cũng làm vui cho thi khách thật thà
chào ra về: - Sao ngọt lịm cõi người ta
tôi thân ái tiễn em về, hẹn gặp.

Tôi trở lại Sài Gòn ngày nắng lạ
rộn ràng vui cùng ngày mới an lành
dư âm buổi tao phùng còn đọng xung quanh
và em nữa cái nhìn vô tư quá.

Này em, tháng chạp đi qua nhanh vội vã
Thêm tuổi trời yêu quá một nàng thơ
tôi yêu em cùng giây phút bất ngờ
thế cũng đủ dòng thơ thêm mộng đẹp.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(08/2/23 - Chạp Nhâm Dần)

 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỜI GỌI EM LÀ HƯƠNG SẮC

Vắt qua chiều một dải lụa em
vầng sáng ngập lung linh ngày hiện thực
đời vẫy gọi tên em là hương sắc
ta nâng niu vừa chớm một linh hồn
                                            
Đêm trò chuyện trước ngọc ngà thánh thể
mắt môi em rực sáng trước cổng ngày
và lãng tử mở toang đời quang gánh
giục thuyền thơ trầm bổng trước hồ đầy

Mùa hạ nhớ, theo em về quá khứ
bến bờ em vừa lặng sóng kinh thành
màu mắt biếc chưa xóa mùi dâu bể
để chiều nay chờ đợi nắng thị thành

Rồi từ đó,
- Ta thức cùng mộng mị
vùng say mê rộn rã một tâm hồn
ngày yêu mến, đêm ngược nguồn bất tận
vươn cánh dài theo sóng nước hoàng hôn

NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2024 19:04:00 bởi Ct.Ly>
 
HOA DUYÊN

Mây nước quê người chân bước qua
Một vùng xanh ngát đến xa xa
Chiều nghiêng vọc ngọc đôi bờ gọi
Mây trắng về đâu? – Chợt nhớ nhà

Nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
Thanh thản làm sao một đóa vàng
Dìu dịu làn hương vương trước gió
Dặt dè tùng bước rất nhặt khoan

Nhỡn nhơ bướm nhỏ dăm vòng lượn
Mất hút vào không một dấu nhòa
Sợi nắng cuối ngày giăng giăng lụa
Đọng lại ân tình trên cánh hoa

Ngẩn ngơ một đóa hiền như ngọc
Khép nép bên đời đứng lặng yên
Bất chợt đùa vui cùng gió nhẹ
Tặng người tôi gọi đóa hoa DUYÊN
 
NGÃ DU TỬ/ SG
R          
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM KHÚC XUÂN CÙNG EM

Và từ đó em sẽ vui mở hội
của trái tim xao động một cung ngày
mắt môi nào mở rộng một vòng tay
em kiều diễm trong tay cung nữ thánh

Tôi sẽ kể em nghe bao mùa sương lạnh
khúc tưng bừng trang trọng của hồn anh
suối mê ly em sẽ hát ngọt lành
như bản tình ca muôn đời bất tận.

Ta đứng giữa mùa xuân, chào trân trọng
một tình yêu vừa qua ngõ hồn mình
hương hoa nào sẽ thân ái trao anh?
ôi, ánh mắt vừa vui lên thành hạt
nhỏ xuống đời tươi mãi một dòng em.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(09/2/23)

Đăng nhập để trả lời
0

MỖI HÓA SINH MỘT SẮC MÀU


Mặc lá vàng rơi ngang ngang nỗi nhớ
và mùa thu đã đến tự bao giờ
màu trang nghiêm đã nhuộm những dòng thơ
lòng mộ chí xem tượng đài trầm mặc

Mây lưng trời có còn thắc mắc
trôi về đâu trùng điệp quê hương
mỗi bước chân đi dù lấm cả bụi đường
nghe da thịt ướp hương ngàn hoa cỏ

Đêm sập xuống dáng ai đứng đó
bóng trầm tư mặt trời hôm qua
tiếng hiu quạnh gọi vang đồi hoang lạ
loài tắc kè lên giọng thiết tha

Mặc thời gian cứ thản nhiên biền biệt
lá vàng rơi ủ dưới chân mềm
con chim chuyền cành còn hót gì thêm
vì lửa hạ đã xa bờ cát trắng

Gió ưu tư thổi bao mùa thầm lặng
qua phận người treo từng nhánh sông riêng
thơ hiển linh gõ cửa khắp trăm miền
như lá rụng thắm phù sa đất cũ

Mỗi hoá sinh một sắc màu luân vũ
vàng thu qua xuân hé nụ đơm chồi
cây đời xanh lòng khát vọng lên ngôi
dâng nhiệt huyết hát dưới trời cao rộng


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
CÒN ĐỌNG
 
Sợ chia tay, em sẽ nhiều bịn rịn
nên ngại ngần nhìn bóng dáng em qua
em áo mỏng trên đường dài xa vội
anh lên xe còn tưởng dáng lụa là

Xuân còn đây, những niềm vui còn đó
anh trở về lòng thổn thức tình em
thương em lắm - vàng lên cùng ý thức
gặp lại nhau trân trọng nụ tình riêng.

Thôi chào nhé, nguyên xuân còn phơi phới
dáng thanh tao còn đọng mãi bên lòng
xa em quá lắng lòng nghe tình tự
nàng thơ anh mãi mãi điểm màu hồng.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(28/2/23)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2024 14:00:51 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
THẮP MỘNG NIỀM TIN  

Từ em thắp mộng thật đầy
Trăm năm ta cũng chung tay đắp bồi
Mai này ngôi sao đổi ngôi
Ta về hát giữa đỉnh trời bao la

Muôn đời trong cõi người ta
Áo xiêm là nợ, người hoa rạng ngời
Gặp nhau dưới một vòm trời
Cứ vui dù buổi thế thời nghiệt oan

Bước chân thẳng tới đường hoàng
Gia đình, bè bạn, giang san giữ gìn
Một đời mãi thắp niềm tin...
Lửa yêu thương cháy trong tim từng giờ
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG MẮT TIỄN ĐƯA

Này em hởi! nàng thơ ta kiều diễm
Lời tài hoa cung đón sóng mắt lành
Nhớ buổi chiều theo sóng bước bên anh
Em đưa tiễn - Mắt như sao Việt lạnh

Ôi chia tay, buồn như chiều cố quận
Hồn trên non, chợt thân đã xa nguồn
Nầy, em hởi. Sóng mắt chiều ngày ấy
Như bủa vây con tim loáng máu hồng

Lăn bánh rời xa tít cả khoãng không
Nhưng sóng mắt vẫn xanh màu ngọc bích
Thương quá đỗi ánh mắt chiều sóng biếc
Nụ cười ngoan. Tim thổn thức vô cùng

Cả một đời quảy gánh gọi yêu thương
Anh về ngự giữa hồn em son phấn.

NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2024 16:56:40 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
NHỚ

Anh chợt nhớ niềm vui vừa qua ngõ
hồn như thơ trân trọng dáng em gầy
hương ngày ấy còn lưu trong trí nhớ
tiếng em cười còn vang vọng quanh đây.

Niềm âu yếm khí nắng vàng mở cửa
ngày thênh thang thương nhớ gọi nhau về
em rạng rỡ nụ cười vui trước gió
lòng hân hoan đón nhận những đam mê

Yêu em lắm như mắt nguồn nhớ mẹ
lòng chân lành nhật nguyệt sẽ yêu thương
ngày sẽ thắp mặt trời soi ánh sáng
có tình anh thong thả giữa đời thường
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2024 07:35:14 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
TRỂ CHUYẾN TÀU

Trễ chuyến tàu, nỗi nhớ sẽ dài thêm  
Ngóng và chờ - buồn quá phải không em?
Áo em xinh, xin hãy để làm rèm
Cho ánh mắt gợn buồn. Thương biết mấy

Có trễ tàu nên biết được tình em
Vàng nỗi nhớ cơn mộng lành mong ngóng
Đền đợi chờ trong đôi mắt em ngoan
Để em biết tình yêu là cao đẹp...

Thương lắm mỗi người bên khung cửa hẹp
Ta còn nhau trong hạnh phúc tương phùng
Lời thơ còn đọng lại buổi riêng chung
Em vui sướng hiện trong màu mắt biếc
Mắt hồng nhan như biển sóng muôn trùng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ MỘT CHIỀU XUÂN
 
Ơi nhớ quá một chiều xuân còn đó
Dáng em thon làm xao xuyến hồn anh
Ánh mắt ấy và nụ môi hàm tiếu
Hương hoa Xuân đã nở muộn trên cành
 
Ngày xuân chín bản tình ca mật ngọt
Có em vui tha thướt dáng trang đài
Áo dài đỏ và môi thơm ửng chín
Đôi má hồng chút e thẹn cùng ai
 
Ta bỗng thấy trần gian yêu quá đổi
Mộng mùa trôi cùng mây nước bên trời
Em dung dị trước cuộc đời thánh thiện
Sáng bừng lên giữa sóng gió cuộc đời
 
Rồi từ đó ta thức mình lãng tử
Bàn chân quen theo nhịp sống vỗ bờ
Vui em nhé, tình lên màu mắt biếc
Ta quay về gõ thức những trang thơ.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN LẠI TÌNH NHAU BUỔI TIỄN ĐƯA
 
Tình đã ngời lên sóng mắt môi
Em đi trong dạ cứ bồi hồi
Năm tháng đi qua còn vọng động
Khối tình dâu bể ngát hương đời
 
Em đến cùng ta chẳng hẹn thề
Mưa ngày, nắng ấm vẫn đam mê
Bâng khuâng trên nhánh đời sương khói
Chẳng biết còn chăng mỗi bước về?
 
Mây nước một đời khách lãng du
Báo năm đi giữa gió sương mù
Chiều nay nhớ lại miền thương nhớ
Một thuở tình xanh: -  Mộng thiên thu
 
Áo đỏ em về buổi tiễn đưa
Lòng như thác đổ nắng gió trưa
Chiều đi chầm chậm, thương em quá
Ta vẫn còn nghe... Sóng như vừa
 
Xa quá tình em, xa rất xa
Áo em hun hút mắt ai nhòa
Tôi về đọc lại dòng thơ viết
Còn lại tình nhau buổi thiết tha
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
ẤM MỘT MIỀN HƯƠNG
 
Vùng kỷ niệm một ngày xuân vừa chớm
Áo thanh tân lấp lánh một cung đường
Em thanh lịch như một nàng cung nữ
Mắt tương tư nồng ấm một trời hương
 
Trời Đà Nẵng đầy hồn hoa và nắng
Cơn gió hiền chạm mái tóc phong sương
Em tha thướt tà áo dài trước gió
Mắt môi thơm ấm mải miết miền thương
 
Thương biết mấy hồn mình vừa qua ngõ
Cổng tình em mở cửa trái tim hiền
Dáng thanh mảnh với nụ cười e ấp
Ta một đời chết giấc trước dáng tiên
 
Vườn địa đàng dưới vòm trời lên tiếng
Ngày thăng hoa đóa tình bỗng dậy thì
Mùa hoa bướm ngọt ngào chung lối mộng
Nghe trần gian rộn rã viết tình thi
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2024 13:49:24 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 GIÓ QUYỆN HỒN TRĂNG 
 
Có phải em là trăng rọi miền sáng lung linh
Chung quanh anh tha hồ gió
Tung tóc chiều còn vướng vít tình em
Khi sao đêm nhoà nhạt nhớ tinh cầu
Anh còn lại một bóng hình yêu mến
 
Anh ngồi hát vu vơ tình xuân mộng
Mơ một ngày trăng gió quyện hồn mê
Áo em đỏ rực rỡ màu quyến rũ
Ngoài xa xăm lồng lộng gió trăng về
 
Anh một đời làm du tử rong chơi
Thương yêu quá một ngày xanh kiều diễm
Ai từng bảo: Sẽ đến mùa tương tiến
Quyện vào nhau để trả nợ ân tình
 
Mau lên em. Hồn đã dậy thương yêu
Cho môi mắt trong nhau ngày ấm lại
Cho non nước thơm hạt tình gieo mới
Để ngày vui còn vọng với vô cùng
 
Hãy mặn nồng từ buổi mới tinh khôi
Như nhật nguyệt, ngày đêm không toan tính
Em kiêu hãnh bước đi vào đại sảnh
Phút hoan ca trong vương quốc ân tình
 
Em là gió tha hồ bay tám hướng
Anh làm mây dong ruổi khắp tinh cầu
Mỗi cuộc tình mẫu số chẳng như nhau?
Mai còn lại bến trần gian ân hưởng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA ÁO XIÊM QUA
 
Mùa xiêm áo em vội vàng xuống phố
Áo nàng thơ làm lộng lẫy đất trời
Em rực rỡ dưới khung trời ngày hạ
Mùa bình an từng mỗi khắc, mỗi thời

Tôi một đời mải miết gánh thơ chơi
Em kỳ ảo mùa xuân trong góc nhớ
Em khép nép sau nụ cười vừa nở
Trên môi thơm e ấp, mắt làm duyên

Bước chân ai in dấu buổi đầu tiên
Em cúi xuống mở cả trời cảm xúc
Trái tim em rộn ràng trong lồng ngực
Hân hoan nào ngây ngất giữa ngày mơ

Em yêu tôi - phút bất chợt tình cờ
Như nần nợ từ lâu vô lượng kiếp
Em trang trọng, tôi một đời lịch thiệp
Trần gian ơi, yêu mến lắm cuộc đời

Áo hoa xinh nắng gắt cũng lên khơi
Ơi nhan sắc trên thân hình kiều mị
Mỗi đời người có bao điều thi vị
Mùa nhớ thương từng hơi thở ngập lòng.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
LỘNG LẪY NÉT HOA
 
Em lộng lẫy như đầu ngày rực rỡ
Mãnh hồn anh soi rọi ánh bình minh
Em áo đỏ bừng lên màu chiến thắng
Có tình anh vun đắp vạn lý tình
 
Ngời ánh mắt tơ lòng thêm lãng mạn
Cho tâm hồn rung động đến ngàn sau
Em áo xanh hiền hậu suốt một màu
Ôi kiều diễm cho nhân tình rạng rỡ
 
Mỗi sớm mai có tình em trong đó
Ánh mắt em dõi theo bước hành trình
Cảm ơn em, cảm ơn đời hạnh phúc
Đời trăm năm còn thắm chữ ân tình.
 
Ngồi đếm lại ngày xanh cùng tháng thắm
Con sông đời còn lớp lớp sóng xô
Áo vẫn thắm cùng nắng mưa hạnh ngộ
Mỗi ngày lên thắm mãi nết ngọc ngà.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG THỜI GIAN
 
Thơm lùng hương sớm heo may
Mùi hương xưa. Mấy năm nay bỗng thèm
Hương xuân con gái của em 
Không son phấn tôi ngóng tìm ngày xưa
 
Xa rồi bao độ nắng mưa
Thương sao ngày cũ cũng vừa ngang qua
Mơ trăng thức ngắm quan hà
Sáng soi nhân thế vàng pha tình hồng
 
Tìm về bến cũ dòng sông
Hương tình cổ lục phương Đông có còn
Em giờ mất hút dấu son 
Màu hương xưa, mảnh hồn con một thời
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 


📎 5d3bace1e9251e7b4734
Đăng nhập để trả lời
0

BÌNH AN LẶNG NGẮM ĐÔI BỜ NHỊ NGUYÊN


Ta từ duyên nợ phận tằm
Xếp ngôn ngữ, nhã tơ vàng rong chơi
Vỗ tay hát xẩm với người
Vui cùng bạn trước trận cười bể dâu

Thật thà chơn chất trước sau
Biết ai có hiểu nổi đau phận mình
Một đời mưa nắng bình sinh
Thơ văn bày tỏ tâm tình nhân gian

Vui cùng mây nước quan san
Mặc đời, chữ nghĩa riêng mang hẹn hò
Đêm về ấm lạnh văn thơ
Bình an lặng ngắm đôi bờ nhị nguyên.


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.06.2024 07:11:10 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
ĐÔI MẮT THU
 
Áo khuya trăng mặc vàng trầm tích
Ồ, một màu trăng nhuộm Sài Gòn
Ngày xưa đã gội thu sương tuyết
Chợt nhớ bên trời thuở sắt son
 
Vương vấn một đời trăng cổ tích
Nợ nần em mang dáng từ bi
Thương đôi mắt ứa chiều luân lạc
Khuấy động lòng tôi buổi kinh kỳ
 
Thương quá ngày đi không hò hẹn
Có ánh trăng vàng tiễn bước chân
Chênh vênh trong cõi người ta ấy
Lòng bỗng ngậm ngùi đêm tiễn chân
 
Đêm nay trăng nhuộm vàng góc phố
Rất lạ, như là ánh trăng xưa
Đôi mắt thu nào tôi rất nhớ
Còn trong tiềm thức cứ như vừa...
Hiện giữa đêm nào buổi tiễn đưa
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
RỒI CŨNG PHẤN SON

Giang đầu mấy cuộc tương tranh
Mùa đi chừng cũng dỗ dành phấn son
Lặng im như núi cùng non
Gọi Em trong cuộc sống mòn bể dâu

Lỡ thì nhịp bước qua cầu
Chừng như vó ngựa tím màu quan san
Dòng xưa lớp lớp hàng hàng
Thế thời chìm nổi bàng hoàng trên tay

Xa người màu biếc còn say
Dáng Em xưa, phía chân mây mịt mùng
Đêm nào lửa tắt nhà chung
Trầm tư bên bếp than hồng … đợi nhau

Mai sau ai bắt nhịp cầu
Hãy vì nhau, tìm đến nhau nhé người
Và em nở nụ mỉm cười
Bao dung lòng gọi cho đời thăng hoa

NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0

CÒN MÃI MỘT DÒNG SÔNG
Tặng tác giả Ánh Sao Đêm


Tình chảy mãi vào dòng sông bất tận
Mang yêu thương hòa cùng nước từ nguồn
Ngôn ngữ nào vực dậy sự yêu thương
Sau và trước thuở vào đời xuôi ngược

Là hậu duệ của Tây Sơn thuở trước
Đành rưng rưng giọt lệ kiếp tài hoa
Vệt thời gian xiêu lệch dưới tháp ngà
Làm thi sĩ chập chờn theo cơn mộng

Ai vỗ về nghìn sau trong gió lộng
Cho dòng sông đùa giỡn ánh trăng vàng
"Phím luân hồi gảy khúc nhạc bi hoan"*
Lòng xanh mượt cầu tương tư còn đợi

Hởi dòng sông giọng thi nhân ơi ới
Gọi hồn thơ về dự tiệc tương phùng
Có phải người vừa xướng điệu yêu thương
Vui hội ngộ mặc đời lên nhịp nhịp

Mỗi thời lên là một mùa chuyển tiếp
Có người thơ đàm đạo với người thơ
Phía bên đời ai xếp lại cuộc cờ
Tình chan chứa và dòng sông tỉnh lặng


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CHO QUAN THAM
 
Trăm năm vỡ một trận cười
Nào, đi cho hết phận người trần gian
Nghiệm quãng đường rảo bước chân
Ô hay, thua được cũng ngần ấy thôi
 
Quan, dân rồi cũng một đời 
Sống sao cho xứng làm người, khó thay
Được ngồi cao thỏa no say
Xênh xang giày nọ, mũ này sướng chưa?
 
Một thời mắt thánh vải thưa
Tung hô tả hữu, tưởng thừa quyền uy
Lệnh trên, lạc xuống đôi khi
Tài hèn, sức mọn lo nghi lễ vàng
 
Sau ngày chúc tụng ầm vang
Rồi im bặt tiếng, vô vàn tội danh
Một phen đỗ nát tan tành
Bốn bề song sắt vây quanh, rõ đời
 
Trần gian sòng phẳng cuộc chơi
Tham lam cũng chỉ một thời hả hê
Lưới trời lồng lộng tứ bề
Khi vui sướng có thấy gì lương tâm!
Đời người quán trọ trăm năm
 
Ngã Du Tử/ SG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bình yên ngày tháng đi về


Năm tháng đi qua vội vã
Mặt người hiu hắt về khuya
Bên đời còn màu giông tố
Bình yên ngày tháng tôi dzià


Bên em dẫu ngày lưng chén
Mà sao ấm áp lạ thường
Còn nhau giữa đời gian khó
Là duyên của sự yêu thương


Nghìn xưa bên đời hờ hững
Còn vang vọng tới ngàn sau
Thả hồn vào xanh giấc mộng
Bão đời hơn những cơn đau


Có ai biết mình đã đủ
Túi người rộng lắm lòng tham
Cả đời miệt mài thu vén
Vỡ ra thân xác đã tàn


Kệ người chạy theo danh lợi
Ta về ngồi lại cùng em
Mặc đời. An nhiên trước phố
Gẫm đời hiểu tiếng rơi đêm


Lỡ nhau một đời yêu mến
Cũng thường cho mỗi bình yên
Làm sao ai người hiểu được
Ngộ ra bớt chút ưu phiền.
 
Ngã Du Tử/ SG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN MÃI NIỀM TIN
 
Em ạ,
Mỗi bước ngã mọi điều như đổi khác
Đừng vô tình giẫm lại lối mòn xưa
Trời vô thường lúc nắng, lúc mưa
Ta kẻ sĩ phong trần đâu sá kể
 
Phải cân nhắc chữ: Tín, nhân, lễ, nghĩa
Để mai sau không u uất nỗi buồn vương
Mười lăm năm mài nhẵn ghế nhà trường
Và chữ nghĩa gieo muôn phương im lặng
 
Mờ mịt trời Nam chưa chỗ bán
Ừ thôi em, làm bạn với vệ đường
Dầu dãi nắng sương
Sờn vai khuya sớm
Đắp điếm áo cơm
Dòng đời phẳng lặng…
Nam nhi hề, mặc khốn khổ trần ai vang tiếng đục
Bước phong trần rướm máu: Bình yên ý thức
 
Thế sự mười năm buồn nhuộm ý
Tay gầy nguyện ước vẫn tròn câu
Nghiêng bầu ta hát dưới đêm thâu
Tâm sự cùng trăng trút cạn sông hồ
 
Thiên hạ cần tiền? – Ta dâng bầu nhiệt huyết
Thiên hạ cần ư? – Ta nào có phân vân
Giữa mất còn đừng giả nghĩa, giả nhân
Ta bình thản như trăng rằm lên xuống
 
Mới vào thu phải nào đông đến muộn
Mà lo toan áo gấm khoác quanh mình
Áo khinh cừu vắt vẻo dưới bình minh
Non nước rộng ai hiền ngu, quang chính
 
Bức dư đồ ai lần tay chỉ đính
Sau trăm năm thăng hóa đến bây giờ
Sao nhọc nhằn còn quá đổi ngây ngô
Chuỗi dài thời gian có gì khác lạ
 
Rồi bao lâu đất nước ngọc ngà
Khoác áo gấm ung dung cùng trẩy hội
Nhọc nhằn sông núi đơn côi
Muộn phiền bưng mặt khóc
 
Dáng nằm nghiêng theo chiều tổ quốc
Rằng non sông mai mốt sẽ tưng bừng
Cả trăm con Âu Lạc sẽ xanh cành
Cây Tổ quốc có đơm hoa tươi tốt?
 
Sữa mẹ Việt nuôi đàn con khôn lớn
Như tiền nhân thời nao cũng quật cường
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGHE LÒNG ẤM LẠI MÙA ĐÔNG
 
Uống đi em rượu đã kề môi
Sao không uống? - Đôi mắt buồn thăm thẳm
Rượu đã rót nhưng thế gian chật chội
Nổi co ro trước mắt kẻ dã tâm
 
Đêm đặc quánh trước mặt đời là thật
Bao nhiêu người lầm lạc giữa mê cung
Cảm ơn anh giữa trời đất muôn trùng
Vai kề cận một lần nghe cũng đủ
 
Có lẽ đời còn nhiều người mê ngủ
Ngày vào đông còn tưởng một xuân hồng
Cũng đành vậy, chuyện thế thời muôn sắc
Thôi quay về cuộn giữa giấc thinh không
 
Và ta thức bởi lời em chân thật
Dù thân ngà lạnh lắm buổi vừa đông
Em xa rồi ta hiểu thấu nguồn cơn
Trong gang tấc nghe lòng vừa đủ ấm
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM XÚC CAFE SÁNG
 
Vườn cafe buổi sáng đầy xao động
Ta ngồi nghe nắng sớm thỏ thẻ cùng:
Ồ, sự sống bắt đầu từ nhật nguyệt
Hiện diện đời vạn sự cứ vui chung
 
Ai say mê với tiền tài danh vọng
Ta một đời chăm bón cõi văn chương
Trên đại lộ đời người luôn hãnh bước
Sẽ về đâu? - Trời đất vốn diệu thường
 
Và lắng nghe từng âm thanh trước mặt
Chuyện thị phi muôn thuở chẳng khôn cùng
Tâm yên ắng trước cảnh đời xao động
Lòng khoan thai giữa trời đất riêng chung
 
Cảnh rộn rịp trước cuộc đời hối hả
Cũng làm vui con mắt mở cổng ngày
Tiếng hưng phế muôn đời luôn tiếp diễn
Cuộc đời này như sấp ngửa bàn tay
 
Ta còn lại những gì trên nhân thế?
Chợt ngộ ra: - Duy nhất một chữ tình
Thương quý lắm những tấm lòng chơn thật
Ngắm bình yên thiên hạ trước bình minh.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0

THƠ GỬI NGƯỜI ĐÀN BÀ


Người đàn bà
giấu tình trong con chữ
nên đêm về
mãi khép nép làm thơ
đời giông gió nghe ngại ngần hơi thở
Đếm phong sương mãi miết vỗ quanh bờ

Hồn đã dựng phía nghìn trùng lau lách
màu xanh rêu
phong kín tự lâu rồi
bật đứng dậy
từ nổi đau thống thiết
nắng vừa lên, đời sống giục liên hồi


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
VUI SỐNG TỪNG NGÀY
 
Bóng chiều ngã xuống đời dài
còn chăng tiếng nhớ của ai một thời
có người gom đầy túi thôi
có người dong ruổi giữa đời rong rêu
 
Ta về bóng đỗ phong phiêu
gõ vào nhân thế thương yêu cội nguồn
mong người thẫm một tiếng chuông
nhẹ lòng bất nhị, rạch truông cuộc đời
 
Nhìn Bắc đẩu, ngắm mây trời
trần gian còn lắm những lời nỉ non
mong ngày thắm cuộc vuông tròn
bên đời đi giữa sắt son an bình
 
Hiểu rằng thế sự u minh
thương đời dung thắm chữ tình, chữ tâm
mười lăm trăng sẽ tròn rằm
trăm năm rồi cũng chỗ nằm hắt hiu
 
Người mơ tiền, tôi mơ vui
yêu em tôi nở nụ cười thắm thơm
hỏi rằng: - Trong cuộc thua hơn
bình tâm, an lạc nỗi hờn nhân sinh
 
Lắng nghe tâm thức nhắc mình
một đời đứng trước bình sinh cõi người
mặc người nói, kệ kẻ cười
an nhiên, vui sống trong trời bao la
 
Mong ngày sương gió an hòa
nắng mưa cũng gội đi qua đời này
cầm bằng lá chẳng xanh cây
mỗi ngày sống đáng một ngày trần gian
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
MÂY TRẮNG NGHÌN TRÙNG
Kính tặng: cố Gs Hoàng Công Định
 
Ngại ngùng chi chuyện thị phi
Đường ngay ngõ thẳng một đi hai về
Bước chân giẫm mấy sơn khê
Sá gì nếm mật… bốn bề nước mây
 
Trót đem thanh thế ra bày
Giữa trần gian chuyện đắng cay thường tình
Chơi hết mình, sống hết mình
Để xem nhân nghĩa phù sinh thế nào
 
Ung dung vào trước ra sau
Mặc khanh tướng, kệ công hầu - lợi danh
Góc đời đọc sách xem tranh
Xếp ngôn ngữ lại xây thành quách thơ
 
Chán, tìm non nước ngao du
Như là mây trắng tự do nghìn trùng
Thương ai khó nhọc đã từng
Hương yêu thương sẽ theo ngàn phương bay
 
Lần tìm theo cuộc tỉnh say
Mới hay dòng lệ thấm đầy buồng tim
Muôn đời thế thái nhân tình
Lợi danh thua được cứ rình rập nhau
 
Hãy xem như nước qua cầu
Theo dòng trôi, chảy về đâu? - Mặc lòng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
.
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẨY THUYỀN RA KHƠI
 
Trùng dương sóng cả mênh mông
Đẩy thuyền! Vững lái cố công chống chèo
Mỗi thước đi một gieo neo
Quê hương lận đận cái nghèo triền miên
 
Nước non ơi, lệ sầu riêng!
Ngày lên khó nhọc quanh triền đời ai
Buồn thay, mảnh đất thở dài
Phía trên cao có ai hay nỗi niềm?
 
Thắp lên ngọn đuốc niềm tin
Cho hồn Lạc Việt – Cháu Tiên con Rồng
Đi về phía mặt trời hồng
Ngày lên tiếng hát theo dòng đời trôi
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1993)
 
Đăng nhập để trả lời
0