Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.900 lượt xem — Trang 23 / 24

KHAI PHÓNG 


Khi ánh sáng dân chủ bừng lên
sẽ khai phóng những tâm hồn ma mị
đầu óc đặc nhưng rẫy đầy quyền lực
cả sự sợ hãi không đâu trong mỗi con người

Chỉ dân chủ
mới thay đổi nếp nghĩ lỗi thời suốt bảy mươi năm
như cánh bướm đẹp cần có hóa thân từ kén
đời trần gian không thể sống hai lần
dân tôi ơi sao cứ mãi ngại ngần

Có cuộc thay đổi nào không chịu nhiều mất mát
cuộc đổi thay nầy tin chắc chẳng bao nhiêu
không phải người nắm quyến không biết
bởi lòng tham sinh tội lỗi đớn hèn

Hởi mặt người sao vẫn mãi bôi đen
có gian manh nào không bị dập tắt
những lầm than của bàn chân đất tội tình
đến khi nào đất nước có bình yên

Ta cứ mãi băn khoăn hoài thế cuộc
đêm hoài nghi những tia sáng giả hình
có thực sự cựa mình rồi thức giấc
hay còn ngủ mơ trước thực tại vô tình?

Dẫu yêu người mỗi thức dậy bình minh
cũng hoảng hốt với thế thời ngiệt ngã
và em ạ thời gian đang giục giã
mùa khai sinh cho dân tộc hồi sinh


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
KỶ NIỆM LAGI NHỚ ĐỜI
 
Năm nào đó chừng 4,5 năm có lẽ, tôi đi ra Lagi cùng với các đồng nghiệp, công việc xong tôi gọi nsna Đỗ Hữu Thế và Thục Oanh đã hẹn, Trời bắt đầu trở gió. Trong balo tôi máy ảnh với 3 ống kính đủ các tiêu cự.
Tôi đến quán Gió gọi ly café cho tỉnh ngồi chuyện trò với Thế, Oanh. Thế và Oanh vồn vả lắm.
Kỳ nầy anh ra em có mấy địa điềm bào đảm anh đến là mê và chỉ sáng tác, lòng mở cờ, vui lắm.
Trời bắt đầu đỗ mưa từ nhẹ sang nặng hạt chúng tôi ở quán café đến vài lần di chuyển, Sau cùng các anh em gọi tôi về trả xe vì người chủ xe cần phương tiện, khốn nổi mưa dai dẵng và nặng hạt, Tôi quyết định về mặc dù thế và Oanh bảo rằng: “mưa lớn anh về ướt hết máy móc là mệt lắm, (máy ảnh nếu bị mưa ướt có thể bĩ hư vì các vi mạch, ống kính có thể bị ẩm dễ bị mốc, muốn lau chùi phải mất công sức và tiền bạc)
Khi tôi về mưa như cầm chỉnh đỗ, trời ơi ướt như chuột lạnh run lại không nhớ chỗ về!
Tôi gọi điện liên tục cho Thế, qua điện thoại Thế hướng dẫn tôi chạy ngược lại, báo hại chuyến đi nhớ đời ấy, tôi về Sài Gòn viết bài up trên trang tôi có tag qua cho Thế Oanh, hổng biết có đọc chưa?
Vừa rồi Thục Oanh vào Sài Gòn dự đám cưới, cũng có tôi nữa nhắc lại thấy vui.
Gửi lại bài thơ ngày ấy như một kỷ niệm ở Lagi khó quên.
NDT
 
LAGI NGÀY NHỚ
Gửi Thế và Oanh Lagi 
 
Đến Lagi một ngày nắng đẹp
Nhưng bất ngờ một trận mưa dai
Cafe với vài người quen từ độ
Thơ còn bay trên đỉnh mộng ngày dài 
 
Ơi quán gió ngồi thong dong từng giọt
Chuyện trò nhau những thành bại trong đời
Ngày như vội cơn mưa chiều bất chợt
Kéo thật dài theo mỗi nhánh thơ trôi 
 
Tôi còn những dặm dài trên đại lộ
Áo độc hành vắt vội giữa tháng năm
Em nào biết hành trình đang quá vội
Nên chia tay trong gió dãi mưa dầm 
 
Dẫu rất ngắn cũng vui ngày gặp gỡ
Bụi mưa còn vương đẫm ướt hồn quê
Xin thân mến một lần qua Bình Thuận
Níu chân tôi nổi nhớ ngập lối về  
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(2015)
 
Đăng nhập để trả lời
0
 

DÒNG SÔNG THỰC TẠI


Dòng sông nào rát mặt
rác lùa về đêm qua
dòng sông nào xé mắt
chất độc vừa thải ra

Dòng sông thời thơ ấu
trong veo nhận bầu trời
áng mây nào trắng muốt
nhuộm xanh tuổi hồng trôi

Mấy mươi năm thống nhất
dòng sông nào cũng đau
dọc suốt triền Nam Bắc
mắt trăm sông đục ngầu

Sống lưng Trường Sơn dọc
xẻ ngang sườn là sông
ơi dòng sông đất nước
đặc quánh sầu long đong

Đêm qua sông kêu cứu
sáng nay sông chết rồi
hết sông Trà, sông Nhuệ
đến sông Gianh, sông Hồng

Ơi sông Tiền, sông Hậu
mang phù sa dâng đời
cũng ngậm buồn đau đáu
biết làm gì sông ơi!

Công nghệ thời sản xuất
chất độc thải ra sông
mặc môi trường hủy hoại
nổi tai ương trắng đồng

Sông Sài Gòn tức tưởi
bể bờ đến thương tâm
kỹ nghệ thời hút cát
lỡ lói đến trăm năm

Khi lòng người tán tận
vì lợi lạc đồng tiền
những dòng sông đất Việt
muôn đời sau lụy phiền


NGÃ DU TỬ/ SG
(Trích Muôn dặm tình quê, NXB Văn Hóa Văn nghệ 2012)





























 
 
Đăng nhập để trả lời
0

TÔI GỬI CÁC BẠN BÀI THƠ RẤT CŨ TÔI VIẾT NĂM 1975, TUY KỸ THUẬT KO NHƯ SAU NẦY NHƯNG NÓ LÀ MỘT KỶ NIỆM VỚI CHA TÔI KHI TRÒ CHUYỆN VỀ LẬP THÂN. MẾN, NDT


HỔ TỰ THUẬT

Tôi sinh ra giữa núi rừng trùng điệp
bên người cha chúa tể của núi rừng
mỗi bình minh thong thả đứng ung dung
nghe nhạc điệu của núi rừng hòa tấu

Tôi theo người suốt quãng đời thơ ấu
trời cho tôi người cha thật oai hùng
ơi lòng cha sao quá đổi bao dung
người chỉ bảo từng đường đi nước bước

Có đôi lúc tôi tỏ ra ngang ngược
người cho rằng: Bướng bỉnh ắt tài hoa
tôi ngao du khắp xứ sở rừng già
ôi, rất tuyệt giống hùm thiêng thơ mộng

Hương hoa của mùa xuân ngào ngạt
mặc sức đùa vui với cả giống nòi
ngày hạ dài hê hả vệt nắng soi
nghe ấm áp loài thú rừng nhiệt đới

Những bản tình ca tháng ngày mong đợi
triệu con tim làm lay động rừng già
ngày thu về nghe lành lạnh thịt da
thương con suối đỗ dồn khua róc rách

Cũng ngày ấy: - Tôi, mẹ cha xa cách
cha dắt tôi hùng cứ một góc rừng
khi chia tay lòng bỗng thấy rưng rưng
tôi vui sướng giờ biết mình đã lớn

Mùa đông dài cây rừng buồn lã ngọn
cành bạc đầu im ỉm đứng bâng khuâng
loài thú rừng ngần ngại những bước chân
trong hang động tìm về từng hơi ấm

Ngày đông vẻ trầm ngâm tịch lặng
bước chân non làm lay động rừng già
đưa mắt nhìn mọi vật như im xa
nghe rét mướt dội về từng thớ thịt

Hởi rừng núi muôn đời là kỳ bí
trái tim tôi gõ nhịp phách ân cần
bước bắt đầu ngự trị một giang san
hương xuân mới với nụ non lộc biếc

NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
GIỮA PHỐ CHIỀU
 
Chiều nay giữa phố ta ngồi
nhìn thiên hạ biết bao người lại qua
mắt nào đo đếm phong ba
mắt nào thấu thị ngọc ngà trần gian

Phấn hương lớp lớp hàng hàng
mùa xiêm áo cũng rộn ràng thướt tha
ngắm nhìn no mắt dáng hoa
có còn ai hiểu lòng ta thế nào?

Chùm sao Bắc đẩu trên cao
Sài Gòn ơi, gửi lời chào nghĩa nhân
và em hãy cứ ân cần
mỗi bước đi vững đôi chân thiện lành

Ta từng tháng thắm, ngày xanh
bàn chân muôn dặm hành trình bể dâu
đi qua mưa gió dãi dầu
có ai hiểu được nhiệm mầu trần gian?
 
Nghiệm cả đời viết bài văn
trang nghiêm mà đọc trước thăng trầm này
ta ngồi giữa phố chiều nay
vẫn còn Em mở vòng tay đợi mình
 
Ngã Du Tử/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0

GIEO HẠT


Sông vẫn chảy
và dòng đời xuôi ngược
Còn gì Em?
trong cõi mộng sông hồ
Thương con chữ
giữa đời mông mênh quá
Chuyện cõi người
tung tẩy phép được thua

Cứ thong thả
dày lên từng trang viết
Áo chàm phai -
theo nhịp gõ thời gian
Ta đứng giữa muôn trùng:
- Gieo nắm hạt
Nghĩa & ân.
Thương cùng mến vô vàn

NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC TƯƠNG PHÙNG


Ta về lại quê nhà thương dĩ vãng
Áo tiểu thư đã lạc mất bên đời
Thôi đành vậy, quê nhà thương đất khách
Bóng giai nhân còn hiện phía trùng khơi

Ngày còn đẫm nắng vàng thơm trang giấy
Bài thơ chưa kết thúc... vẫn chờ nhau
Ta mơ thấy người trở về thắp lửa
Mùa Vinh quang ta thâm tạ cúi đầu

Đã chờ nhau bao năm rồi thế hả
Những phong ba giông tố đã qua rồi
Ta ngồi lại. Mơ giấc mơ đại hải
Giai nhân ơi vẫn rực rỡ giữa đời.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2025 15:02:15 bởi Ct.Ly>

DUNG THÂN PHẬN MÌNH


Là tôi giữa cõi đời này
Cảm ơn mây nước, trăng say gọi mời
Chân đi khắp bốn phương trời
Yêu em mải miết viết lời thơ văn

Một đời biết mấy trầm thăng
Bước đi mới thấy đất bằng, núi cao
Sông sâu, biển rộng dâng trào
Cạn sâu còn biết chỗ nào trú chân

Mái nhà nơi chốn an thân
gia đình, bè bạn ân cần thăm nhau
Nghìn xưa cho đến muôn sau
Kiếp người xuôi ngược bể dâu cả đời

Biển đời lắm những chơi vơi
Thị phi nhân thế lắm lời nỉ non
Thôi còn một tấm lòng son
Phước duyên gắng giữ cho tròn niềm tin

Phận người chung cuộc tử sinh
Trần gian còn lại chữ tình nghĩa ân
Ánh sao Khuê sáng vô ngần
Phòng tứ bảo* nguyện dung thân đời mình



Ngã Du Tử/ SG
*Tứ bảo: Giấy, bút, mực, sách

R
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀI NGHI
 
Lịch sử ơi! Bảy mươi năm trầm tích 
Sẽ xới tung lớp bụi lấp thời gian
Oái ăm thay, nhiều sự thật kinh hoàng
Mãi rào chắn bằng cánh tay bạo ngược 

Lần tìm kiếm, may ra vừa thấy được 
Hiện nguyên hình những mảnh ghép toát mồ hôi 
Chẳng lẽ nào dối trá mãi sinh sôi 
Còn sự thật chao ôi! Như tóc rối 

Đâu thế có muôn đời đối trá
Lớp lớp người đào xới cũng tìm ra
Đất nước ta xinh đẹp rất hiền hòa 
Không dung túng những mặt người tội ác 

Tôi tin cả những nỗi lòng sự thật 
Sẽ tìm ra manh mối những hoài nghi 
Người lương tri đầy đất nước trong ngoài 
Thấy tất cả những gì còn giấu kín 

Lẽ nào, trăm triệu dân không đủ lớn 
Mùa đổi thay đang lần đến từng ngày 
Chắc chắn rằng sẽ một cuộc đối thay 
Dòng Lạc Việt tự tồn trên thân thể Mẹ 

Tình dân tộc, nghĩa đồng bào trân trọng 
Niềm thiêng liêng trong ý thức tự cường 
Dựa ngoại bang nào cũng đau xót thê lương 
Mai mốt lớn cháu con không chê trách 

Chỉ sự thật minh oan bao khuất tất 
Lịch sử dối gian được viết lại đàng hoàng 
Dân Việt này chắc chắn hết gian nan
Niềm vui đó, bao giờ dân có được?

NGÃ DU TỬ 
(2000)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2025 06:00:31 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
LÀ TÔI
 
Tôi như con nước vơi đầy
Lúc vui buồn nhớ những ngày trắng đen
Sự đời lắm việc bon chen
Bình an trước cả nhọc nhằn thị phi

Dòng sông tuổi trẻ - Xuân thì
Mấy mươi năm chuyến xe đi vô tình
Thời gian như mũi tên nhanh
Khổ vui nào cũng duyên đành vậy thôi
 
Từ tôi thằng bé trong nôi
Đến khi nhập thế giữa đời lênh đênh
May thay sống chốn thị thành
Thấy trời đất một màu xanh cùng người
 
Thế gian còn cả tỷ người
Khổ vui xin được nụ cười mãn viên
Đời người lắm nỗi ưu phiền
Tu thân để biết bình yên một đời
 
Cũng tôi – Duy nhất là tôi
Răng khác rứa, thời gian trôi mỗi ngày
“Tìm chi cuối nẻo chân mây
Thế gian trước mặt hiển bày ngỗn ngang”*
 
Giữ tâm mình thật bình an
Ngày từng giờ trước trần gian mịt mùng
 
Ngã Du Tử/ SG
*câu thơ trong Trường ca: Chơi Giữa Thường Hằng
 
📎 19059508_1386..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2025 15:17:43 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Tôi viết 2 bài cùng một lúc khi xem tranh của Trần Quang Dinh người Phan Thiết, đăng trong ĐƯƠNG THỜI SỐ 35 tập 11, tháng 11/2009 giới thiệu tranh của họa sĩ. Rất tài hoa
Thân mến, NDT
 
GIẤC MƠ THUYỀN
Tặng họa sĩ TRẦN QUANG DINH , Phan Thiết
 
Giấc mơ thuyền 
lung linh và ảo diệu
sáng phương tôi.
Sẽ một ngày
thuyền về tới bến bờ nhân văn hội họa
Bước vào trời Nam nốt lạ
làm xuyến xao trái tim đất Sài Thành.

Ngọn lửa tình trong anh
khát khao cháy bỏng
để hóa thân vào giấc mơ thuyền
bay bỗng triền miên
Dẫu thân phận thuyền cô đơn
nhưng ý tưởng hồn nhiên ngự trị
hạnh phúc muôn đời dung dị
như con thuyền rẽ sóng là ra khơi
hướng tâm linh bừng sáng phía chân trời
Hạnh phúc mở
 
HẠNH PHÚC THUYỀN
Cảm tác từ bức tranh HẠNH PHÚC THUYỀN 2 
họa sĩ TRẦN QUNG DINH Phan Thiết*
 
Rồi dừng lại những gam màu xám trắng
niềm hân hoan từ nhịp sống dội về
tiếng ngân nga lan tỏa giục đam mê
về hội tụ trong tâm hồn trổ búp
 
Tôi đứng trước giấc mơ thuyền hạnh phúc
hồn say sưa con mắt nói của thuyền
bể trần gian còn lắm sóng truân chuyên
đời hạnh phúc từ tay mình độ lượng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
2009
*Báo ĐƯƠNG THỜI số 35 (Tập 11) tháng 11/2009 trang 38 - 39 giới thiệu tranh của hs TQD

 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2025 15:08:56 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
TÌNH NHƯ NẮNG MỚI
(Cho người tri âm)

Hỏi nắng sớm vừa lên trong thành phố
Mảnh khăn choàng ấm áp buổi gió đông?
Áo em bay kỳ ảo - áo lụa hồng
Ơi tha thướt cùng bước chân nhảy múa 

Ta đứng ngắm dung nhan em trước cửa
Quán cafe tình tự bước em vào
Nắng Sài Gòn ca hát phía trên cao
Tay dung dẻ đón em vào lối mộng

Tình yêu em lặng thầm vươn cao rộng
Không ồn ào như màu nắng lung linh
Suối tình yêu chảy dòng mát trong lành
Như nhật nguyệt dung hồn cho sự sống

Này em ạ, muôn đời trời đất rộng
Tình yêu em mở lối cõi người ta
Trái tim anh như ánh sáng ngọc ngà
Như màu nắng tinh anh - bình minh sớm

Ngày thâm tạ tình em tràn nắng mới
Xóa tan bao nỗi đau đáu bên lòng
Ta một đời thơ phú bước thong dong
Dìu em bước mỗi ngày cùng nắng mới.

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
HÔM NAY TÔI ĐĂNG CẢ TRƯỜNG CA: 
Trường ca: SÓNG THỊ THÀNH VÀ EM
 
1.Bước ra từ nhánh Sông Quê
Có chàng Du Tử hướng về phương Đông
Quảy trên lưng khúc phiêu bồng
Tình tang câu hát gió lồng chân mây
 
2.Đêm về suy nghiệm riêng tây
Ngày vui theo nhịp thuyền đầy văn thơ
Mặc đời ai gọi ngu ngơ
Áo văn chương khoác tỉnh bơ với ngày
 
3.Em rằng: thơ phú trắng tay
Nghiệp duyên tôi dẫu đắng cay cũng đành
Ngữa tay hứng nắng siêu linh
Vui tôi còn thắm chữ tình vác vai
 
4.Mộng mơ ngồi đếm một hai
Đôi khi trầm mặc chiều dài nước non
Thanh lương gõ nhịp vuông tròn
Cung văn gửi một dấu son tặng người
 
5.Ngày xưa: học tập giúp đời
Thời nay sương sớm ngậm ngùi đôi vai
Thâu canh chờ đến ban mai
Mong ngày xanh thắm cho dài tháng năm
 
6.Cung tay rút ruột thân tằm
Cho tơ vàng ánh trăm năm để dành
Đời sao lắm kẻ đành hanh
Vung tay ngỗ ngáo giữa xanh đỏ vàng
 
7.Tôi em lỗi nhịp mùa sang
Áo xiêm thất lạc bên đàng trần ai
Ừ thì ngày ngắn, đêm dài
Chung lưng đấu cật trước đài nhân gian
 
8.Mặc đời, suy nghĩ, ân cần
Thương các con, gắng tay làm hàm nhai
Ơn trời bước nhịp một hai
Sóng gian nan gội trên vai vợ chồng
 
9.Dòng đời như chuyện dòng sông
Bình yên cũng nhận, bão giông chẳng sờn
Ngã nào đo đếm thiệt hơn
Ngã nào trong đục trước sơn giang nầy
10.Miệt mài nắng sớm, sương mai
Thương em quảy gánh trên vai nhọc nhằn
Hằn từng đêm những vết nhăn
Thâm quầng con mắt buồn, trăn trở nhiều
 
11.Nửa đời vai lệch, chân xiêu
Quên thanh xuân những yêu kiều thuở xưa
Ngày qua, gội nhánh nắng mưa
Đêm về mắt ứa thiếu thừa cơm canh
 
12.Thương em tôi dỗ với dành
Ráng lên em, mai xứng danh mẹ hiền
Này em, kiếp trước Giáng Tiên
Nên giờ đứng giữa hai miền Nam Trung
 
13.Bước nhân sinh đến vô cùng
Giờ còn giới hạn trước thung lũng nghèo
Mai nầy hết cảnh gieo neo
Tôi em cùng nắm tay gieo nhân từ
 
14.Gập ghềnh nhịp phách chân như
Khổ vui mặc niệm, tạ từ bước qua
Đều chân em nhé cùng ta
Tháng năm thắm áo, ngọc ngà thắm quê
 
15.Lạc nguồn sau một cơn mê
Cả dân ta khổ tứ bề lầm than
Thôi thì em, gọi trăng vàng
Xuống cùng ta giỡn với ngàn thi ca
 
16.Rượu trần gian rót đêm qua
Ngâm sang sảng giọng ta và em nghe
Biết đâu mai mốt xuân hè
Văn theo duyên mệnh gửi về trăm năm
 
17.Hát lên em buổi thăng trầm
Thị thành sẽ nhớ thuở cầm cố thơ
Thế gian ai biết chữ ngờ
Thiên đường là mộng, văn thơ là tình
 
18.Chiều tàn mơ một bình minh
Dãi dầu sẽ hết nổi linh đinh ngày
Thầm mong chờ một mùa sau
Bội thu từ lúc thắm màu sắt son
 
 
19.Mai về ôn lại nguồn cơn
Nhớ thương một thuở giang sơn thắt lòng
Sông quê nhiều đục, ít trong
Lẽ nào ta chọn long đong quê nhà
 
20.Này em, lập nghiệp quê xa
Còn hơn bó gối mù sa tháng ngày
Phải không em, cuộc đổi thay
Biết đâu có những mùa may thị thành
 
21.Giã từ quê quán, tre xanh
Thôi, ngày tháng ấy cũng đành chia xa
Vẫy tay chào những âm ba
Tháng ngày hò hẹn cùng ta tự tình
 
22.Ngày nào duyên nợ ba sinh
Trầu xanh, cau thắm cho mình chung đôi
Anh còn em, em có tôi
Cùng nhau dìu bước qua đồi mộng mơ
 
23.Em bán buôn anh làm thơ
Cung đàn nắn nót xanh bờ thanh xuân
Nầy em tuổi ấy như rừng
Suối yêu thương chảy thơm lừng mùa non
 
24.Nụ cười gieo mộng vuông tròn
Trăm năm để một dấu son tặng người
Một đời trổ nhánh ngàn khơi
Mỗi ngày thêm mới dòng trôi tương hòa
 
25.Có người thân ái cùng ta
Có người nhập cuộc mù sa tháng ngày
Ta còn nhịp đập chung say
Sợ gì em, những rủi may cuộc đời
 
26.Hãy vui cùng những rong chơi
Ngại ngùng chi, nhánh thuyền rời bến xưa
Xứ người, đất rộng người thưa
Đãi người mới, ta vốn thừa sắt son
 
27.Thương em từ lúc còn son
Trắng trong áo mới eo thon rạng ngời
Mùa vui chưa kịp rong chơi
Áo cô dâu mặc vào người theo ta
 
 
28.Trôi theo nhịp sống quan hà
Chồng con là nợ duyên qua phận nầy
Vu quy em hứng trên tay
Bao chàng thờ thẩn mấy ngày đắp chăn
 
29.Nhà người sau trước có anh
Bước chân ra có trăng thanh sánh cùng
Mong đời liền nhánh thủy chung
Tháng ngày chia sớt vạn trùng quan san
 
30.Này em gánh biển, trèo non
Vững đôi chân cứng đá mòn, vui thay
Trần gian ta nhập hội này
Làm sao hiểu được tháng ngày mai sau
 
31.Dây trầu đã quyện thân cau
Luôn chăm bón sẽ xanh màu phúc duyên
Trời cao, đất rộng trăm miền
Lẽ nào không thắm giữa triền nhân gian
 
32.Giả từ quê quán thu sang
Hởi non sông, nhịp bước vàng sánh đôi
Thương em đôi lúc bồi hồi
Mẹ cùng cha vốn cái nôi quê nhà
 
33.Đường tàu bắt nhịp rời ga
Làng quê từ ấy mờ xa, xa dần
Ta cùng nhau nhé ân cần
Đời hăm hở gọi theo chân bụi đường
 
34.Cuộc ngày đầy những gió sương
Không sao em, chỉ là hương sắc tình
Đầu ngày thắm nắng bình minh
Suy tư cùng những linh đinh quê nhà
 
35.Mẹ rằng: Lập nghiệp quê xa
Đầu nan vạn sự trên xa xứ người
Cha rằng: khó lắm con ơi
Ráng nghe con, cả một đời đỡ nâng
 
36.Phố Sài Gòn đến rất gần
Người xe như nước ngoài sân ga chiều
Sài Gòn ơi, ta rất yêu
Rồi mai năm tháng dắt dìu cùng nhau
 
 
37.Trời cao không phụ lòng này
Quê người ngày tháng dần đầy áo cơm
Ta còn nhớ dáng em thon
Bước về qua ngỏ lối mòn thật quen
 
38.Kể chi em những nhọc nhằn
Kể chi nhau những trầm thăng một đời
Ta và em dưới vòm trời
Cũng như nhau những con người thế gian
 
39.Khổ vui lớp lớp hàng hàng
Từ tâm nuôi dưỡng bên đàng trần ai
Theo nhau ngày tháng đường dài
Kệ người, ta cứ miệt mài chính danh
 
40.Văn chương là nghiệp đã đành
Núi sông là nợ cùng xanh đôi bờ
Gõ hoài theo nhịp tim thơ
Mặc đời, ta vẫn ngu ngơ khóc cười
 
41.Nặng lòng con chữ đầy vơi
Nặng lòng cùng với trang đời nhân văn
Nước non ngàn dặm còn hằn
Mai sau ai mở trang văn đọc cùng.
 
42.Ngày trôi theo những dòng sông
Khi nào đục, lúc nào trong cũng thường
Thoảng thơm ngan ngát làn hương
Mười năm qua vội, tuổi hường trôi mau
 
43.Sóng thời gian phủ chân cầu
Rong rêu từ lúc xanh màu phúc duyên
Bến sông xa một lá thuyền
Triền miên trước sóng an nhiên tháng ngày
 
44.Ta từ bao nỗi đắng cay
Dòng đời may rủi, rủi may trùng trùng
Thôi em, đừng nghĩ mông lung
Phước duyên nào cũng từ nguồn nhân duyên
 
45.Được làm một gái thuyền quyên
Là vô lượng phúc trên miền nhân gian
Nhủ lòng sống vẹn chữ tâm
Thị phi nào cũng sai lầm nhé em
 
 
46.Mở lòng với các anh em
Mùa vui rồi sẽ được êm ấm cùng
Cõi người còn có riêng chung
Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau
 
47.Đường suông hay thác ghềnh sâu
Đồng cam cộng khổ qua cầu sánh đôi
Thương nhau chẳng ngại dốc đời
Núi cao ư, sẽ qua đồi an nhiên
 
48.Đời người biết mấy truân chuyên
Rằng thi vị, nghiệm nhánh phiền nhân gian
Là dân rồi mới nên quan
Hết quan trở lại áo dân lệ thường
 
49.Cõi người ta cứ thêm hương
Dù cay đắng cũng thế thường vui lên
Buồn làm chi chuyện hư nên
Làm sao biết trước thiên duyên cuộc cờ
 
50.Vui lên em sẽ là thơ
Buồn quanh quẩn chỉ thẩn thờ lòng đau
Lâu lâu cùng đến phố lầu
Còn thưởng ngoạn để mai sau bớt buồn
 
51.Chiều qua thẫm một tiếng chuông
Vọng về từ lúc khói sương quê nhà
Chuyện ngày qua, đã trôi xa
Ngày mai còn phía trước và em anh
 
52.Cùng nhau tay nắm đồng hành
Khổ vui nào cũng xây thành tình yêu
Cày sâu, cuốc bẩm sớm chiều
Không giàu sang cũng cơm niêu qua ngày
 
53.Ngọt bùi chan với đắng cay
Mốt mai thú vị men này sẻ chia
Hai mươi năm tạc văn bia
Làm kỷ niệm lúc ngày dzià quê cha
 
54.Cả nhà ra đón mắt nhòa
Tình yêu thương đã vỡ òa trước sân
Người thân, làng xóm ân cần
Vui nào hơn, bè bạn thân đón chào
 
 
55.Ban ngày rõ mắt chiêm bao
Trần gian nầy, có ai nào như ta?
Là vui trong cõi người ta
Trùng lai duyên ấy đất và trời thương
 
56.Đã dày bao cuộc nắng sương
Nghiệm ra thấy cả sắc hương cõi đời
Thuyền rời quê cũ rong chơi
Hai mươi năm dạo khắp nơi Sài Gòn
 
57.Ngày em còn thắm nét son
Cầu chữ Y, khắp Sài Gòn, ChoLon
Em gồng gánh anh và con
Thương nhau một thuở cùng non nước này
 
58.Chăm làm. Siêng nhặt liền tay
Rồi ra, đời cũng có ngày an thân
Lật trang đời nhớ thời xuân
Thước phim ngày ấy để dành mai sau.
 
59.Bạn bè mừng gặp lại nhau
Hiểu ra năm tháng dãi dầu áo cơm
Lỡ thời đành chịu thiệt hơn
Thế thời, ta giấu nổi buồn trăm năm
 
60.Thì thôi anh hóa thân tằm
Nhã tơ vàng óng âm thầm văn chương
Kể chi chăm chỉ dưới trường
Hồi hương khổ luyện tỏ tường nhân sinh
 
61.Một đời trước cõi hư vinh
Trọ mình trong bước đăng trình thơ văn
Trăm năm vỗ cánh chim bằng
Mùa xuân chừng sẽ băng băng lộ trình
 
62.Ta về đối mặt phù sinh
Bên đời còn những tự tình lên khơi
Nhón chân ngắm áng mây trời
Trần gian ta hát giữa đời bao la
 
63.Trải qua bao nhịp quan hà
Mới hay rằng lắm phù sa quanh mình
Giục lòng gọi nắng bình minh
Rọi ngày cho ấm gieo tình sắt son
 
 
64.Cùng em giữa cuộc vuông tròn
Giữ chân dung chuyện nước non một thời
Ta từ bao cuộc rong chơi
Hiểu ra trong cõi khóc cười bể dâu
 
65.Nhớ ngày canh cánh lo âu
Vàng thau chìm nổi buổi đầu đổi thay
Bao người đối diện đắng cay
Cũng đành chấp nhận cái ngày oan khiên
 
66.Tội tình chi đến lụy phiền
Gia đình “ngụy”, nhận đảo điên đến giờ
Mười lăm năm lệ thành thơ
Mười năm ngồi xếp cuộc cờ thanh xuân
 
67.Cổng trường đại học xa xăm
Nổi oan ngày ấy trăm năm có còn?
Ta về tìm được người con
Nghĩa Hành quê, vốn giống dòng phong gia
 
68.Cùng nhau dưới một mái nhà
Biết sẻ chia gian khó và yêu thương
Mơ trăm năm chuyện con đường
Trần gian mong hiểu để nhường nhịn đi
 
69.Vui thay, trời đất dịu kỳ
Khổ đau nào quản đền nghì Trúc Mai
Bạn bè, thơ phú lai rai
Sài Gòn ơi, cứ miệt mài bón chăm
 
70.Đôi khi nghĩ lại xa xăm
Khá lên, ta sẽ về thăm quê nhà
Hai mươi năm đã rời xa
Nhớ quê, lòng chợt mắt sa lệ buồn
 
71.Thời gian nhuộm mái tóc suông
Rối bời bởi nắng, gió, sương thị thành
Sá gì con tạo đành hanh
Nhọc nhằn từ thuở tóc xanh theo chồng
 
72.Sáng cùng em phía đầu đông
Xong. Về chăm sóc cho con đầu lòng
Kể chi ngày tháng long đong
Nợ cơm áo giữa Sài Gòn đua tranh
73.Ráng nghe em cứ chân thành
Mai sau trời đất dỗ dành chúng ta
Nằm mơ có một vuông nhà
Tự do bày biện hát ca vui đùa
 
74.Miệt mài ngày tháng đong đưa
Nghĩ ra chừng cũng đủ vừa tin yêu
Thịnh suy, suy thịnh trăm điều
Lẽ nào no gió cánh diều không bay
 
75.Bao nhiêu năm cuộc tĩnh say
Hiểu ra nghĩa lý cuộc ngày trần gian
Trời nào phụ kẻ siêng năng
Không gian có chỗ đất bằng sánh vai
 
76.Bạn bè so chén lai rai
Giọt buồn đem cắn chia hai làm mồi
Khổ vui còn lại bên đời
Hoàng kim nào sẽ lên ngôi mai này
 
77.Về Bình Thạnh một sớm mai
Thuê vuông nhà nhỏ trăng cài gió mây
Ta về nhập cuộc hội nầy
Còn em xoay xở liền tay mọi bề
 
78.Mắt em nhớ thuở tròn xoe
Mong tôi về buổi xuân hè chiều hôm
Thương em từ độ vừa son
Một sương hai nắng chưa mòn nét xuân
 
79.Cha vừa rát mặt vào Nam
Quê nhà thiếu áo, đói cơm tội tình
Ta bây giờ cũng linh đinh
Thương cha bệnh hoạn thương mình nghèo ghê
 
80.Thuốc men, cơm áo trăm bề
Thân cha tù túng giữa “quê xứ người”
Ngày nào thong thả rong chơi
Bây giờ cực nhọc cha ơi... Xót lòng
 
81.Này em đời lỡ long đong
Cũng đành chịu cảnh long đong cùng người
Thảo thơm sống giữa cõi đời
Mai sau trời đất nhớ lời nỉ non
 
82.Ta còn một tấm lòng son
Bên cha người đã cùng non nước này
Thời gian còn những bàn tay
Tự do chăm bón cho đầy yêu thương
 
83.Mai kia còn lại con đường
Ngập tràn hạnh phúc ngát hương ngược dòng
Thế rồi ... người cũng thong dong
Về nơi chín suối đau lòng các con
 
84.Tết về, trong những nhành xuân
Mẹ cùng con quấn khăn tang trắng trời
Người vừa cởi hạc xa khơi
Lòng con còn những rối bời trần gian
 
85.Sóng ngày còn những gian nan
Cha đi để lại bên đàng tiếc thương
Ngậm ngùi nhang khói làn hương
Cha ơi, còn nỗi xót vương bên lòng
 
86.Ta từ ngày tháng long đong
Vẫn bước đi với cõi lòng bình yên
Đãi nhân gian một chữ hiền
Làm thơ anh viết một thiên sử tình
 
87.Mùa lên theo nhịp bình sinh
Gót ngày không mỏi hành trình áo cơm
Vui nhé em hạt thảo thơm
Thờ cha, ta nhớ nghĩa ơn cùng người
 
88.Cha dạy anh sống trên đời
Thẳng đường đi trước khóc cười bể dâu
Dặn lòng trong cuộc nông sâu
Ghìm cương nào quản vó câu gập ghềnh
 
89.Sóng đời còn lắm nổi nênh
Cùng nhau thong thả giữa mênh mông ngày
Và em hãy nắm chặt tay
Mốt mai ắt cũng có ngày thênh thang
 
90.Dễ gì trong cõi nhân gian
Buổi đầu ai chẳng gian nan, thường tình
Nợ nần nhau chuyện ba sinh
Thương em, tôi dỗ với dành yêu thương
 
91.Mỗi ngày lên gội nắng sương
Vẫn vui trong cuộc sống thường nhật thôi
Bán mua tiếp diễn liên hồi
Vui nào hơn cả một đời tự do
 
92.Giận mình còn lắm âu lo
Tiếc cha sao vội sang đò trần gian
Để con nước mắt cạn dòng
Thân trai còn những long đong xứ người
 
93.Sinh tiền cha chứng nghiệm đời
Hiểu con trong cảnh nổi trôi phận mình
Gội ngày sương gió mưu sinh
Tình yêu con vẫn màu xanh vô cùng
 
94.Cha giờ mây gió ung dung
Trả trần gian lại, dạo cùng Bồng Lai
Các con tháng rộng, năm dài
Con đường trước mặt tương lai đón chờ
 
95.Gìn lòng theo những trang thơ
Mùa vui em nhé bến mơ ngọt ngào
Cha giờ dong ruổi trên cao
Độ trì con cháu lẽ nào chẳng nên?
 
96.Giả từ ngày tháng lênh đênh
Bình an qua những thác ghềnh gian nan
Thẳng lưng, đi tới đường hoàng
Mùa xiêm áo cũng rộn ràng đôi chân
 
97.Thương mình chăm bón tình thân
Thương em giờ bớt nhọc nhằn đôi vai
Xưa hàm tiếu, giờ mãn khai
Thời gian rực thắm cánh mai ân tình
 
98.Lấp đầy khoảng trống bình minh
Tạ ơn em, nắng vàng xinh cõi ngày
Mở lòng đón nhận trên tay
Không gian nan sao có ngày yên vui
 
99.Thị thành còn sóng ngậm ngùi
Ta còn em, vẫn cái cười nợ nhau
Vốn đời sống đủ muôn màu
Chọn màu xanh thắm qua cầu cùng anh
 
100.Ngày sẽ vui. Đời như tranh,
Hẹn nhau đi hết hành trình trần gian
Sóng thị thành viết trang văn
Gửi nhân gian thắm trời xanh mây hồng...
 
101.Đi qua năm tháng phiêu bồng
Ô hay, còn lại tiếng lòng thanh yên
Còn bao trăng mộng rất hiền
Còn bao dự liệu bên triền văn chương
 
102.Đời người trọ quán mù sương
Mai sau còn mất? giữ hương quê nhà
Oanh nào còn lại câu ca
Ta giờ còn lại ngọc ngà nết văn
 
103.Đi qua cát bụi thưa rằng:
Cả đời còn nợ trang văn tự tình
Nhớ người xưa, viết thi kinh
Áo hoa sẽ thắm bình sinh sắc ngời
 
104.Thì ra, phù thế rong chơi
Cũng ngần con chữ đầy vơi nỗi niềm
Người mơ danh lợi áo xiêm
Ta từ tốn chọn thanh yên một đời
 
105.Lẽ nào chữ nghĩa rong chơi
Lại quên danh dự giữa thời vàng thau
Muôn màu trong cuộc bể dâu
Làm sao giữ được thanh cao mỗi ngày
 
106.Một đời ấm lạnh đôi tay
Một đời thơm thảo ta bày cuộc vui
Mai sau còn những ngậm ngùi
Muôn sau còn những nụ cười trần gian
 
107.Nhị nguyên một cặp sinh tồn
Tương tác nhau để sống còn có nhau
Trời cao, đất rộng nhiệm mầu
Ai qua giông tố sống giàu nghĩa nhân
 
108.Đời người chẳng trọng thâm ân
Núi vàng, bể bạc dần dần xa bay
Không mai sau, cũng đời này
Gẫm ra sẽ thấy bàn tay Đất Trời
 
109. Gìn ân giữ nghĩa em ơi
An nhiên vui sống giữa đời bao la
Thênh thang mở lối người ta
Văn chương là đạo, quê là nhớ thương
 
 
110.Trăm năm một cuộc hí trường
Ghét ghen nhau, nhận đau thương riêng mình
Một đời tranh đấu mưu sinh
Tự tồn nhưng thắm chữ tình, chữ tâm
 
111.Đi qua bể khổ phận tằm
Suy mình, nghiệm lại trăm năm phận người
Nổi nênh ngày cũng mỉm cười
Khổ vui, lòng cũng giòn tươi thật thà
 
112. Đêm về thơ nhạc hoan ca
Mặc thế gian, kệ người ta mưu cầu...
Đời người bao cuộc bể dâu
Nói sao cùng những nông sâu sự đời
 
113.Trang văn chừng đủ yêu người
Cung tay dừng bút cho đời phấn hương
Nào ai hiểu hết vô thường
Ta còn đi giữa khói sương đời này.
 
NGÃ DU TỬ
SÀI GÒN VIỆT NAM
 
Đăng nhập để trả lời
0
BÀU TRẮNG, THÁP POSHANƯ & LẦU ÔNG HOÀNG
 
Trời Phan Thiết một ngày tươi, nắng ấm
Với anh anh em họp mặt phố biển này
Thương một ngày tay nắm những bàn tay
Cùng ca hát theo bãi bờ biển mặn
 
Chiều Bàu Trắng lằn bánh in dốc cát
Xe địa hình giòn giã tiếng đùa vui
Đồi cát ơi, sẽ nhớ cả tiếng cười
(Ngày trở lại về thăm Bình Thuận nhé)
 
Nước dừa trái còn thơm hương cổ họng
Khi vui chơi dạo đồi cát quay về
Cứ rộn ràng từng trải nghiệm xuống lên
Còn hồi họp phút lên cao, xuống thấp
 
Lên dốc đá - Đường xưa Hàn Mặc Tử
và Mộng Cầm hò hẹn khối tình sâu
Bờ biển trắng sóng bạc đầu tha thiết
Vỗ vào bờ. Núi Cố mãi xanh màu
 
Tháp Poshanư trầm mặc ngày tư lự
Nụ cười tươi. Gió mơn râu người giữ tháp
Cụ già Chăm điềm nhiên nhìn du khách
Chắc ông vui, có người viếng tháp thiêng.
 
Tôi ngồi xuống hỏi thăm vài mẫu chuyện
Trời xanh trong mây trắng giỡn tầng không
Chia tay ông gật đầu. Tôi bước tiếp
Phút bình nhiên giữa trời đất vô cùng.
 
Ngã Du Tử
(Cảm xúc Phan Thiết, 9/6/25)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2025 04:26:22 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

TRỞ VỀ NHỚ BUỔI RA ĐI


Trở về vườn cũ nắng lên
Bâng khuâng trước cửa, bên thềm gió reo
Bốn mươi năm thoắt qua vèo
Ngẫn ngơ tôi đứng hồn treo nóc nhà


Nhớ thật lâu dáng cha già
Thời gieo neo ấy lòng cha ngậm ngùi
Về nguyên quán nơi chôn nhau
Qua thời quan cách. Lòng đau chín mười


Hình như lịm tắt tiếng cười
Các con bỗng... hoá thành người nông dân
Bút rơi. Cuốc xuổng ân cần
Đắng lòng quê, thân xác thân rã rời
...

Biệt quê, chạy tuốt xứ người
Sài Gòn ngày ấy giúp thời trẻ trai
Ơn trời cơm áo lai rai
Rất may còn có tương lai con mình


Ba mươi năm cuộc trường chinh
Ngồi nhớ lại bỗng thấy mình giỏi giang
Phúc duyên con cái đường hoàng
Biết yêu thương, hiếu để cùng mẹ cha


Về vườn cũ nhớ mẹ cha
Thương ngày ấy, thuở sơn hà tai ương
Thời gian dâu biển dặm trường
Làm sao xoá được vết thương tâm hồn.


Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

BÊN TRIỀN DỐC CŨ


Triền dốc cũ có ai còn đứng đợi
Áo lãng du treo trước gió hiên đời
Nhìn non nước cùng mây trời bàng bạc
Đời vô tình, bước thong thả rong chơi

Cơn gió nổi từng ngày còn thổi tạt
Cánh tay ai gân guốc nổi nhọc nhằn
Nhiều mảnh đời khốn đốn quá gian nan
Thương đất nước cũng đành nhìn thế cục

Sương gió lạnh từng hồi ngang thân phận
Nỗi co ro tê buốt mảnh hồn người
Buổi hoàng hôn thổn thức tiếng mưa rơi
Sao dai dẳng mang mang buồn thế sự

Viết cho đời buồn vui cùng trang sử
Những câu văn rụng xuống đậu lòng người
Ta một đời mơ ước buổi lên ngôi
Dân tộc Việt mở cổng ngày vinh hiển


Ngã Du Tử/SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.07.2025 17:01:07 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 

Nhà thơ: Tường Linh có viết Khúc Ca Quy Ẩn, bấy giờ nhiều người họa. Tôi chỉ tặng anh bài thơ: GỬI NGƯỜI QUY ẨN. 


1.KHÚC CA QUY ẨN
Tường Linh

Bạch diện qua rồi, vẫn trắng tay
Thư sinh buổi trước, gã cuồng nay
Lạc đường quay ngựa, vương tình bút
Xa ruộng, lìa quê, nhớ luống cày...

Ðọc sách nửa đời chưa sáng ý
Bão bùng tơi tả cánh mơ bay
Nghìn câu nguyện ước tan theo mộng
Ráng đỏ mây phai nắng cuối ngày

Hiên vắng ta ngồi đêm nguyệt tận
Mắt buồn người hiện giữa cơn say
Khúc thu người tiễn ta chiều cũ
Dương liễu đầu sông lá rụng đầy

Không chén trường đình mà lảo đảo
Không màng sự nghiệp cũng ngây ngây
Sông Thu nào phải là sông Dịch
Hai phía thầm đau nhạn lạc bầy

Ta đã hẹn người ngày tái kiến
Hội Xuân đời ghép hội rồng mây
Người không còn nữa, ta phiêu dạt
Trở lại còn ai gặp nữa đây?

Quê cũ, cổng làng ai đứng đợi?
Chiều Xuân lạnh chiếu rượu xuân bày
Sông xưa lở cả đôi bờ đẹp
Hoang vắng, đò thôi cập bến này

Trời mênh mông quá, vô tình quá!
Không hận nhưng lòng tiếc lắm thay!
Vốn nặng cưu mang tình cố lý
Về nhìn hiên cúc gió thu lay

Ta ngâm khe khẽ bài tương biệt
Người trách thầm qua nét nhíu mày
Nhân ảnh mờ chìm trong đáy cốc
Rượu chiều sóng sánh bởi heo may

Ta chờ nghe tiếng thân thương cũ
Người gửi riêng ta thuở đọa đày
Chiều bỗng tuôn mưa, trời nổi sấm
Chén buồn còn lại chất men cay 

Bóng người mãi mãi là hư ảnh
Mưa suốt đêm trường, gió lạnh vây
Rượu rót chờ người không hiện nữa
Bài thơ chiêu niệm ý hao gầy 

Cố nhân! Ta gọi tên bằng hữu
Vạn nẻo trầm luân mất dấu giày
Ta ngó lên nguồn, trông xuống biển
Hỏi cùng nam bắc, hỏi đông tây...

Lặng im xẻ nghé tan đàn hết!
Tiếp những mười năm hẹn đã chầy
Mồ bạn lạc loài bao cõi lạ
Nén hương chưa đốt tỏ lòng này 

Tri âm, tri kỷ như sao sớm
Chút nghĩa kim bằng cũng hiếm thay!
Cuối cuộc viễn hành đơn độc quá
Bơ phờ cánh hạc khép đường bay

Gẫm bao chí lớn trong thiên hạ
Chẳng được còn xanh với cỏ cây
Thì ta một chấm nhân sinh nhỏ
Mong mỏi gì hơn ở kiếp này?

Cũng chẳng tính chi còn với mất
Càng không than vãn chuyện riêng tây
Ðàn xưa trỗi lại bài lưu thủy
Lắm nỗi niềm trao với nước mây 

Khúc ca quy ẩn đưa xa nhịp
Khắc nét đời thơ chiếc bóng gầy
Vang mãi dư âm triều hệ lụy
Thơ chào tuyệt tích gửi ai đây?

Tường Linh
(Tân Tỵ)
Copy trên trang anh Võ Thạnh Văn)

GỬI NGƯỜI QUI ẨN
Kính tặng nhà thơ Tường Linh

Tôi viết bài thơ gửi tới anh
Đêm nay mưa gió gội kinh thành
Có người mắt ướt thương con chữ
Đoạn cuối tài hoa bước độc hành

Sóng sánh mắt buồn thương cố quận
Sài đô vương lệ với tha nhân
Vàng thu hương cúc bay theo gió
Như thuở còn xuân bút nhập thần

Làm sao xanh mãi với nhân gian
Thơ với người thơ chớ bẽ bàng
Lỡ cuộc trăm năm đâu phải yếu
Chẳng qua sương gió cứ ngang tàng

Vẫn biết thế gian là mắt trắng
Thì thôi anh hãy cứ cười vang
Tâm sự để đời chiêm nghiệm lấy
Cứ say mà ngắm ánh trăng vàng

Đã biết dòng đời là cõi mộng
Có gì đau đáu với phù sinh
Thì thôi non nước mang giùm nhé
Gửi đến mai sau trọn chữ tình.

Ngã Du Tử/ SG
(Trích Mắt tháng giêng, NXB Thanh niên 2011)


Đăng nhập để trả lời
0
DƯ ÂM
("Ở đời được một tri âm đã nhiều")

Chiều không em, nỗi nhớ chợt bồi hồi
Mùa gặp gỡ hôm nào còn đọng lại
Em thánh thiện như một loài hoa dại
Hương ngạt ngào, e ấp trước vườn xưa.

Nụ cười duyên tô thắm buổi xuân vừa
Anh chết điếng giữa mê ly lồng lộng
Dáng thanh lịch giữa trời cao, đất rộng
Áo tiểu thư rực rỡ trước cổng ngày

Mong một lần tay nắm chặt bàn tay
Rồi dung dẻ theo tháng ngày tình tự
Lòng viễn khách mơ giấc mơ đại hải
Tháng năm dài thôi phong kín suy tư.

Em thân yêu dung mạo rất hiền từ
Ta quý lắm một tâm hồn thanh khiết
Lỡ đã chọn tình yêu màu xanh biếc
Ta một đời vui có được tri âm.

NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0

BẢO LỘC MỘT ĐÊM AN LÀNH
(Gửi Ng. Ry)


Về Bảo Lộc một đêm đông
Tầng hầm khách sạn ấm nồng bình yên.
Một đêm thơ mộng bình nhiên
Tôi và bạn - Nụ cười hiền trổ hoa

Sáng ra, đi dạo vườn nhà
Phong Lan, cùng những nụ hoa thật đầy
Hương trăm hoa thoảng ngây ngây
Ơ kìa nắng mới, ngàn mây bồng bềnh

Lòng du tử nhẹ thênh thênh
Cafe nóng, phút ấm êm chuyện đời
Thưa rằng: Cuộc sống mù khơi
Còn trong nhau thắm nụ cười như nhiên

Bước chân lội khắp mọi miền
Bảo Lâm dừng lại bên triền cao nguyên
Gửi lời thơ với bạn hiền
Tình bè bạn quý thiêng liêng vô cùng

Đời người có cả riêng chung
Tình yêu thương mới ung dung cõi người
Ta về giữa phố chiều vơi
Còn nhau kỷ niệm một thời Bảo Lâm.



Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

CHỜ NHỮNG HỒI SINH


Còn những hồi sinh chờ phía trước
Ngại gì em chút chua xót giao mùa
Thềm đã mọc những mầm xanh nụ nõn
Cây vươn cao cành sẽ lớn hơn xưa

Đèn đã thắp lo sợ gì bóng tối
Tiếng em cười thấm dải đất hồi sinh
Tay mười ngón ôm choàng lên nổi nhớ
Quê hương ơi, long lanh mắt đẫm tình

Tay gầy guộc lật lại thời đã cũ
Hạt cơm ngon rõ khó trước nổi đời
Ngày mắt Mẹ đẫm buồn đầy tủi nhục
Điệu ru hờn dân tộc đến tàn hơi


Thời thức dậy thơm mùi hương vạn phúc
Áo nhân văn là lượt lại với người
Và những hân hoan vừa mới khoác
Ca dao vang mùa dân chủ đón mời

Ngã Du Tử


Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH LÊN XANH HUYỀN THOẠI


Người anh nhớ, anh yêu thương từ thuở
Gặp lần đầu rực rỡ trước bình minh
Sáng lung linh ánh mắt sáng ươm tình
Vừa e ấp, nụ hoa xinh hàm tiếu

Em thục nữ, nét yêu kiều mộng mị
Hình bóng như xuân chín dưới vườn hồng
Ơi cánh hoa vừa nở dậy mùa xuân
Lòng thâm tạ, ơn cõi người khai hội

Mong một sớm ngày sau em mở lối
Mùa tin yêu ngập tia nắng yêu thương
Mau đi em, lời hẹn ước con đường
Đầy ánh sáng trong tim anh chân thật

Khoác áo điểm trang trong tình yêu chất ngất
Như màu xanh trùng điệp núi cùng non
Mùa yêu thương lòng trìu mến vuông tròn
Như quả đất quanh mặt trời ánh sáng

Em và anh đan tay mùa lãng mạn
Ngày thăng hoa cùng trời đất muôn trùng
Mỗi cuộc tình chưa có mẫu số chung
Thì em nhé tình lên xanh huyền thoại

Vàng mắt nhớ áo đỏ em có phải
Có tình anh tỏa sáng giữa dưới trần gian.
Trái tim em mở cửa đón cung vàng
Hồn nhã nhạc ái tình ngân réo rắc


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

Mùa Vu Lan PL 2569, (2025) gửi lại bài thơ cho mẹ và em, như lời chân thành của 2 phụ nữ tôi yêu quý nhất. NDT


CỔ TÍCH MẸ VÀ EM


Tiếng em từ độ thu nào
Còn trôi trong mắt như màu thu nay
Sáng trưng trên mấy từng mây
Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi



Rằng xưa một nhánh tao nôi
Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình
Cũng từ nhật nguyệt lung linh
Kết tinh thành cả dáng hình của tôi



Tháng ngày hạnh phúc êm trôi
Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha
Niềm vui xanh nhánh trổ hoa
Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan



Từ em lạc chốn địa đàng
Bao dung trên khoảng ánh vàng nắng sương
Theo Em đi khắp muôn phương
Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng
….
Yêu em vừa buổi núi sông
Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi
Cơ đồ trong mái nhà thôi
Có em từ đó vàng phơi thơ tình



Nảy mầm từng tứ thơ xinh
Xanh cành tươi tắn có hình dáng Em
Trôi theo ngày tháng lã mềm
Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
KHI LÀM THƠ YÊU EM
 
Khi tôi làm thơ yêu em
Nắng hồn nhiên thổi qua bờ sông nhớ
Gió lãng mạn trôi theo từng hơi thở
Tôi ngập ngừng những con chữ yêu thương
 
Thắng năm xác phượng ngập đường
Còn thơm mùi hương góc phố
Em eo thon tóc bay sân trường, đại lộ
Làm xuyến xao ánh mắt những chàng trai
 
Làm thơ yêu em ngây thơ vụng dại
Viết thành thơ chưa dám ngỏ, lạ kỳ
Ngày suy tư ngây ngất đến mê ly
Về chung lối cứ tha hồ đùa giỡn
 
Em mỹ lệ dưới khung trời thơ mộng
Vẫn ngại ngần nhút nhát cánh thơ trao
Tháng tư ơi, thương nhớ chẳng kịp chào
Rồi mộng mị áo cơm mùa giông bão
 …
Xa tít tắp phía nghìn trùng mưa nắng
Em xưa ơi, còn nhớ buổi hẹn hò
Vẫn như thuở yêu em viết vội thành thơ
Hương con chữ còn thơm theo ngày tháng
 
Ngã Du Tử/ SG
(Trích: Vàng Gieo Tâm Thức)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2025 12:49:45 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

Trường ca:

NIỀM MƠ DŨNG KHÁCH

Nghe gió rít cơ hồ như trước mặt
Chùn chân ư. Người kỵ sĩ ngang tàng?
Không, quê nhà cùng mây nước quan san
Vì nòi giống ngại ngùng gì mưa gió

Một sắc mặt với tiếng cười rạng nở
Dưới chân xa làm sao chẳng tung hoành
Đã đương đầu những vạn lý trường chinh
Thì dũng khách có hề chi ái ngại

Chiều chưa chín với nổi lòng réo gọi
Tiếng kiêu binh vẫn dai dẵng phía ngày
Đưa mắt nhìn, đuôi kiếm nắm chặt tay
Nghe giục giã tiếng người đang đứng đợi

Quê hương Việt muôn đời mong vươn tới
Có lẽ nào không góp sức cùng nhau
Tiếng chân ai vừa khai nhịp bước mau
Như hối hả trước muôn trùng sóng gió

Tình non nước đang độ vừa chín bói
Giục ngựa mau theo vó sớm biên thùy
Về kinh thành san sớt những hiểm nguy
Dân tộc sẽ rực màu vàng dân chủ

Mấy mươi năm cứ mãi trong ru ngủ
Núi sông xương vẫn ôm hận trắng trời
Thống nhất rồi cơm áo vẫn im hơi
Đành lặng tiếng từng mùa đau ngang trái

Cả dân tộc khổ từng ngày ái ngại
Đếm lầm than uất nghẹn dưới từng nhà
Ai lưu vong trên dòng thác quê cha
Nghe thân thế nhọc nhằn từng thớ thịt

Nghe giá rét bao mươi năm mộng mị
Núi sông ơi có nghe tiếng thở dài
Đảng cầm quyền sao chẳng biết thương ai
Chỉ hăm hở phụng vì danh với lợi!

Nơi núi thẳm là thần dân thua cuộc
Chỉ là người có trọng trách với non sông
Nơi rừng sâu là đồng loại giống dòng
Đang tức tưởi trước nổi buồn thua cuộc

Có người lính một lòng yêu đất nước
Cải hiên ngang người quản ngục khoan thai
Vì căm giận run người lời nhục mạ
Rằng : "Miền Nam là bè lũ tay sai"

Rồi tối ấy bị giam cầm, đánh đập
Khi sáng ra báo cáo : - chết bất ngờ
Mối hận nầy không cho phép làm ngơ
Nổi gầm thét bọn quan giam vỡ mật

Nghe kể lại những người tù cải tạo
Mà thương người chiến sĩ rất xứng danh
Xác thân anh nằm lại phía bìa rừng
Lòng đồng đội cứ chiều về thương tưởng

Ngày trắng mắt nhìn xa về tứ hướng
Đến cây rừng cũng run rẫy trước cường toang
Đêm trôi theo từng giấc ngủ chập chờn
Lòng lạnh giá từ đồng bằng đến núi

Sao đất nước mãi chìm trong nhục tủi
Mùa trăng yên không còn hiện bên trời
Tuổi mười hai chân rảo bước khắp nơi
Chân quờ quạng tìm miếng cơm kiếm sống

Phiên nhật tụng : "cố cắn răng chịu đựng"
Áo thanh xuân rách nát khắp sông hồ
Ai đã từng xưng tụng và tung hô
Ngồi co rúm trước nổi đời cơ cực

Người lính trận tung hoành thời ngang dọc
Đành co ro trong nét mặt oán hờn
Thương cả đời trong nổi nhớ cô đơn
Ơi đồng đội, cả bọn mình thua cuộc?!

Vận đã lỡ ngày chiến tranh kết thúc
Cùng trôi theo những năm tháng đọa đày
Ở quê nhà không có một đường bay
Đành thúc thủ theo chân ngày luân lạc

Mùa tăm tối biết tìm đâu cánh hạc
Để xa bay cho đỡ kiếp sống mòn
Đã khinh thường bọn giá áo túi cơm
Lòng giục giã lên đường tìm hướng sống

Đêm thấp thỏm giữa rừng xa lồng lộng
Ngày đầu tiên hồn vía dậy phương xa
Dẫu ly quê, nhưng được ngắm trăng ngà
Bớt đau khổ hơn quê nhà nguy khốn

Cả đất nước cùng bo bo, cơm độn
Tự do hơn vì thấy được hồi sinh
Ai đã từng chứng kiến thuở bình minh
Của thống nhất nước nhà may mới hiểu

Đất nước nầy là quốc gia nhược tiểu
Các ông to thường chia chát thị phần
Xét cho cùng khi chấm dứt chiến tranh
Lòng dân tộc tan hoang nguồn đạo lý

Điều rất thật là lòng tham và ích kỷ
Không khoan dung, lịch sự với dân Nam
Nhốt dân Nam trong cái rọ tù đày
Và từ đó lòng người thành ly tán

Nổi rên xiết của dân lành ta thán
Núi sông xương đã tô thắm đền đài
Ai ngoãnh mặt với mắt đầy máu lệ
Tội dân tôi suốt mấy chục năm dài

Tổ quốc quật cường sao đày đọa tương lai?
Nên lũ lượt cả triệu người bỏ nước
Cuộc di tản lần đầu trong lịch sử
Khắp hành tinh choáng váng nổi kinh hoàng

Cả trăm người chòng chành chiếc thuyền nan
Biết nguy hiểm nhưng phải đành chấp nhận
Đem tự do đánh đổi cùng số phận
Ôi, quê hương thống nhất là thế sao?

Lịch sử ngàn năm vẫn mãi tự hào
Nghe chua chát, nghìn sau còn đứt ruột
Ngày đặc quánh những nổi buồn non nước
Xác thân người rẻ rúng đến vậy ư?

Lịch sử sang trang : - Từ ấy đến giờ
Máu lệ nhỏ trên bao triền xác lập
Từ đồng bãi đến biển xanh ngơ ngác
Sao quê hương như đày đọa cuộc người

Ngày nhọc nhằn, đêm nơm nớp âu lo
Người thua cuộc như cá nằm trên thớt
Kẻ chiến thắng muốn bắt ai thì bắt
chẳng luật lệ gì chỉ mủi súng AK

Vết thương loang đỏ cả nửa sơn hà
Tội dân tộc còn dìm trong khốn khổ
Ông làng bên chỉ làm người lính nhỏ
Nhưng tư thù, tối ấy bị dẫn đi

Nghe xôn xao ông đã được nằm lì
Cùng "phản động" dưới hào sâu trên núi
Lịch sử Việt đầy oán hờn nhục tủi
Trăm năm sau còn mưng mủ bên lòng

Lòng dũng khách buồn hơn cho thế cuộc
Gió van lơn ngơ ngẫn một vùng trời
Thanh kiếm sườn bẻ gãy ném xa khơi
Tiếng than oán cứ bay đi lồng lộng

Chuyện học hành thầm ban đi khắp chốn
Trường cấp ba lý lịch xấu không cho vào!
Thôi học hành, ngơ ngác triệu chim non
Đành cấy hái, học cày, làm rau đậu

Thủy lợi, trồng rừng kẻ trước người sau
Cứ từng đợt tha hồ đi kiến thiết
Vàng mắt nhớ một khung trời oanh liệt
Đã xa rồi muôn dặm thuở thanh xuân

Khắp miền Nam rầm rập những đoàn dân
Như măng sữa lên đường đi chiến dịch:
Sáng ra nông trường, chiều về chính trị
Tiếng ong ve than oán cứ xầm xì

Những dòng người cứ lầm lũi bước đi
Là xung kích, đâu cần thanh niên có
Phải kiến thiết sau chiến tranh gian khó
Tiến lên nào, hởi sức mạnh thanh niên!

Giờ nghĩ ngơi, rừng hoang lộ trăng hiền
Là ca hát, chuyện trò cùng tâm sự
Đoàn chim non như bầy người lữ thứ
Hết rừng hoang lại đến chốn non già

Dưới vòm trời cứ mãnh liệt ngâm ca
Khi nghỉ việc là tụm năm, tụm bảy
Cũng nhờ vậy nên nhọc nhằn cả thảy
Không làm đau suốt nắng dãi, mưa dầu

Nông trường xanh những bãi mía, nương dâu
Là thành quả của tháng ngày khó nhọc
Dẫu miếng sống có quá nhiều cơ cực
Cũng trôi theo bước chân trẻ từng ngày

Mười lăm năm sau có chút đổi thay
Là tháo rọ buộc vào năm tháng trước
Quê với quán giờ đây người xuôi ngược
Vào miền Nam dựng nghiệp buổi lên đường

Tiễn chân đi hạt lệ rỏ thương vương
Lệ hy vọng là niềm vui bỏ xứ!
Cô bạn gái đưa bạn trai trong xóm
Thẹn, vụng về cúi xuống lỡ nụ hôn

Bàn tay thon vẫy theo bánh xe lăn
Nhòe, phơ phất bên trời lòng yêu mến
Bước rẽ lối có khi lòng thắp nến
Ngày hân hoan khi giả biệt quê nhà

Ta một thời cũng cung kiếm xông pha
Cũng nước mắt cùng mồ hôi khó nhọc
Cũng mưa nắng với gió sương xuôi ngược
Nên thương ai đã vất vả trăm bề 

Đã một thời sương gió buốt lê thê
Cứ vùng vẫy với đôi chân lãng mạn
Đôi mắt nhớ một chiều về cố quận
Mà rưng rưng vị lệ mặn ngược dòng
...

Ngày cuối năm xuôi ngược ở Sài Gòn
Cùng bè bạn giữa góc chiều quán xá
Trước con đường có dăm người khách lạ
Đón xe về cho kịp với quê xa

Tiếng yêu thương có vọng đến quê nhà
Hoài trông ngóng mắt buồn giăng lối nhớ
Ơi, thương lắm những mặt người khốn khó
Chắc bơ vơ trước giờ phút giao thừa

Nên đành lòng đợi xe chiều ba mươi
Mà đường phố càng vắng dần về tối
Năm sẽ hết, ắt người nhà chờ đợi
Về trước quê đầm ấm với gia đình

Tết quê nhà sao quá đổi thiêng liêng
Và lần giở hai mươi năm qua gấp
Ôi đất nước suốt chiều dài Nam Bắc
Bao nhiêu người cuộc sống có niềm vui?

Vết thương đau khi quá đổi ngậm ngùi
Đầy bất lực đôi vai trần dân dã
Đám quan chức - sao gọi là đầy tớ
Chỉ biết vinh thân cùng ghế lớn, ngôi cao

Thần dân tháng ngày mài miệt lao đao
Giải với phóng chỉ toàn là giả dối
Hởi chủ nghĩa đã quá nhiều tội lỗi
Quê hương nầy máu lệ đã dày lên

Các quan ta cứ vênh mặt ngông nghênh
Rồi xà xẻo từ rừng về đến phố
Và như thế thênh thang đời quan lộ
Mặc dân tình chết khát giữa đói ăn 

Đất nước thanh bình sao quá bất an
Người lương thiện sợ bọn người ác độc
Pháp luật quay lưng những lương dân áo cộc
Lẫn quần thô - xứ sở lắm anh hùng

Giáo dục vốn là khai phóng cho chung
Sao bế tắc loay hoay thời với thế
Dại dột đem thuyết Mác Lê vào Đất Việt
Làm đảo điên nền luân lý nước nhà

Mấy mươi năm đất nước mãi Tàu, Nga
Nền văn hiến cô đơn và rét buốt
U mê chọn Mác, Lê, Mao làm cật ruột
Dân lầm than từ độ ấy đến giờ

Hết chiến tranh ba mươi năm mãi xác xơ
Ban lãnh đạo chẳng biết gì quản lý
Bởi tất thảy hẹp hòi và đố kỵ
Lo vét vơ cho đầy túi mỗi người

Rồi tha hồ nhũng lạm khắp nơi nơi
Nên dân tộc triền miên trong đói khổ
Cả đất nước nhuộm một màu đen tối
Mà dân lành gánh nợ đến xanh xương

Năm tháng qua internet dẫn đường
Mở sự thật, chuyện thường ngày mới biết
Toàn lũ quỷ cứ ngỡ rằng dân Việt
Cúi cong mình làm mọi kẻ xâm lăng

Một ngàn năm đã đô hộ giống dòng
Dân nước Việt bị vào vòng tăm tối
Tiền nhân hởi tiếng rên dân đồng vọng
Theo chiều dài đất nước đến xa khơi

Bọn quan tham bè cánh kết như rừng
Rằng quy hoạch dự án xanh đất lạnh
Ai không oán lời giối gian ranh mảnh
Những người dân bỗng chốc hóa bần cùng

Khắp đất nước hàng hàng về Hà Nội
Những dân oan trắng mắt mãi trông chờ
Cửa quan cao nhất cứ ngoảnh mặt làm ngơ
Đói và rét lang thang đầy đường phố

Tội lỗi ấy mai sau đời lần giỡ
Biết bao giờ rõ mặt bọn gian tham
Vài con người đau khổ với dân oan
Nổ lực giúp bị cho là chống đối

Khi Bắc Nam đã nối liền một mối
Nổi oán than lan rộng khắp ba miền
Nổi nhục nào bằng tham vô độ triền miên
Xẻo đất nước và máu xương dân tộc

Và dũng khách nhìn đời lòng ngao ngán
Bởi túi tham vô đáy bọn tham tàn
Bèn quay về giấu mặt khóc giang san
Hỏi dân tộc bao giờ thành cao lớn 

Trong thiên hạ còn bao nhiêu người, ngợm
Có lẽ nào đất nước mãi triên miên
Các thần dân sao mòn mỏi muộn phiền
Lòng vẫn biết còn nhiều người yêu nước

Là vận nước cứ mãi hoài từ khước
Bao năm sau dân tộc sẽ lưu đày,
Sẽ một lần che mặt đốt niềm đau
Bọn xâm lược hả hê trò đốn mạt

Dân tộc Việt đã chịu nhiều tủi nhục
Núi sông ơi huyết lệ chuyển thành lời
Dũng khách giận mình, dân tình mãi im hơi
Không biết đứng, lấy gì đi đến đích

Viết trường ca nầy như thay lời hịch
Màu non sông có chuyển đỏ sang vàng
Bởi tham tiền vô độ với giang san
Bài lịch sử ngàn năm còn phán xét

Ai ngụy, ai tà, và ai danh chính
Sẽ nghìn sau còn lại với thời gian
Mong một ngày lịch sử sẽ sang trang
Cho dân tộc bừng lên màu chân lý

Ngày sẽ khác tàu Việt Nam chuyển bánh
Chạy trên ray thời dân chủ dẫn đường
Ta một đời mơ cường thịnh quê hương
Như núi thắm rực màu xanh cây lá

Như sông suối thuận xuôi về biển cả
Thành đại dương xanh biếc đến kỳ cùng
Dân tộc nầy sẽ có một ngày chung
Vui độc lập, tự do và dân chủ./.

NGÃ DU TỬ/ Sài Gòn


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.09.2025 15:23:42 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

THƠ CHO SINH NHẬT 10/9/25

Rất vui em tặng dòng thơ
Trổ tài thi phú giữa bờ thực hư
mười năm khoác áo chân như
Ánh sao Khuê sáng rọi từ bi văn

Em phong lưu rất ân cần
Mùa Xuân hoa có bước chân ngắn dài
Mỗi thời điềm đạm khoan thai
Nhạc lòng hương dậy cùng ai bước đều

Một đời vui cõi rong rêu
Một đời no gió cánh diều thơ văn
Trăm năm chơi giữa thường hằng
Ngày sinh nhật viết phẩm văn an lành

Yêu người hiền, quý hùng anh
Cả đời vui với chính danh thế thường
Hồn chữ nghĩa, cõi văn chương
Một đời mãi giữ lửa hương thắm tình.


Ngã Du Tử/ SG
SN 10/ 9/ 2025


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2025 11:05:19 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

HOÀI NGHI


Lịch sử 70 năm trầm tích 
Sẽ xới tung lớp bụi lấp thời gian
Oái ăm thay, nhiều sự thật kinh hoàng
Mãi rào chắn bằng cánh tay bạo ngược

Lần tìm kiếm, may ra vừa thấy được
Hiện nguyên hình những mảnh ghép toát mồ hôi
Chẳng lẽ nào dối trá mải sinh sôi
Còn sự thật chao ôi! Như tóc rối

Đâu thế có muôn đời đối trá
Lớp lớp người đào xới cũng tìm ra
Đất nước ta xinh đẹp rất hiền hòa
Không dung túng những mặt người tội ác

Tôi tin cả những nỗi lòng sự thật
Sẽ tìm ra manh mối những hoài nghi
Người lương tri đầy đất nước trong ngoài
Thấy tất cả những gì còn giấu kín

Lẽ nào, trăm triệu dân không đủ lớn
Mùa đổi thay đang lần đến từng ngày
Chắc chắn rằng sẽ một cuộc đối thay
Dòng Lạc Việt tự tồn thân thể Mẹ

Tình dân tộc, nghĩa đồng bào trân trọng
Niềm thiêng liêng trong ý thức tự cường
Dựa ngoại bang nào cũng đau xót thê lương
Mai mốt lớn cháu con không chê trách

Chỉ sự thật minh oan bao khuất tất
Lịch sử dối gian được viết lại đàng hoàng
Dân Việt này chắc chắn hết gian nan
Niềm vui đó, bao giờ dân có được?

NGÃ DU TỬ
(2000)


Đăng nhập để trả lời
0

THƠ TÌNH TUỔI 40


Ngữa tay em hứng hoa vàng
Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì
Bất thần chao cánh thiên di
Gói tình em ngọc lưu ly ẩn mình

Nụ cười hàm tiếu lung linh
Nhốt phong ba buổi đăng trình thuơng yêu
Thuơng sao ngày tháng rong rêu
Không ai thắp gió cánh diều bay cao

Bây giờ còn lại hanh hao
Ngữa tay em hứng lao xao tim mình
Hoa vàng rơi cánh rung rinh
Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong

Em về gởi trọn nhớ mong
Giữ tình anh để trong lòng nghìn sau.


Ngã Du Tử/ SG
1997


Đăng nhập để trả lời
0

CHỜ NHỮNG HỒI SINH


Còn những hồi sinh chờ phía trước
Ngại gì em chút chua xót giao mùa
Thềm đã mọc những mầm xanh nụ nõn
Cây vươn cao cành sẽ lớn hơn xưa

Đèn đã thắp lo sợ gì bóng tối
Tiếng em cười thấm dải đất hồi sinh
Tay mười ngón ôm choàng lên nổi nhớ
Quê hương ơi, long lanh mắt đẫm tình

Tay gầy guộc lật lại thời đã cũ
Hạt cơm ngon rõ khó trước nổi đời
Ngày mắt Mẹ đẫm buồn đầy tủi nhục
Điệu ru hờn dân tộc đến tàn hơi


Thời thức dậy thơm mùi hương vạn phúc
Áo nhân văn là lượt lại với người
Và những hân hoan vừa mới khoác
Ca dao vang mùa dân chủ đón mời

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ LẠI ĐỒNG THÁP

Tôi trở lại thăm đất lành Đồng Tháp
Ôi ngày xưa, thương nhớ quá tình người
Những cô nàng thong thả dáng xinh tươi
Như sức sống hồng Sen vừa cao quý

Hởi Tháp Mười thiên nhiên Người ban tặng
Vạn sen hồng rạng rỡ áo bà ba
Dáng lưng ong đáy thắt rất mặn mà
Làm ngơ ngẫn tâm hồn du khách đến

Chào Đồng Tháp ngỡ ngàng em dâng hiến 
Làng Hoa xuân Sa Đéc đủ sắc màu
Mãn Đình Hồng, Mai, Thọ… thắm mai sau
Nét thắm tươi hy vọng một vùng trời 

Vườn trái cây Cao Lãnh sắc xanh tươi
Mùa trái ngọt Bưởi, Quýt, Xoài hớn hở 
Gửi trăm phương, ngàn hướng những ngọt ngào
Dâng tấc dạ chính mình mong khách nhớ

Thăm lại vùng Tràm Chim hơi bỡ ngỡ
Vườn Quốc gia đã đổi khác từng ngày
Ơi! những cánh cò mỏi mệt cả ngày bay
Về hội ngộ ríu rang trên cây lớn

Cảm ơn em - Mảnh đất lành Đồng Tháp
Hồn như thơ sông nước ngập thuyền đầy
Tôi hân hoan nghỉ lại một đêm say
Lòng cảm xúc viết bài thơ dâng tặng. 

Ngã Du Tử/ SG
Ngày trở lại Đồng Tháp 2024)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2026 22:13:43 bởi Ct.Ly>

Hạt Thơm Chừng Đã tách Mầm


Vầng trăng vỗ về cát trắng
đầu non phủ kín mặt người
thương ta một đời du tử
lỡ thời thế cuộc trêu ngươi

Mơ xưa xanh màu hiện tại
áo khuya đen kịt hồn người
ta về bên hiên ngóng đợi
tự do còn rộng tay người

Mùa đi trắng đồng bờ bãi
muôn đời vạt nắng xanh tươi
ai hay đỏ màu hoang phế
tiếc kỳ chân lý xưa trôi

Mặt người lô nhô hồn phách
hình như đâu đó lộ hiền
trần gian áo thiền có rách?
thôi về tu tập an nhiên

Cỏ non ươm mầm xuân nụ
tiếng Em cười ấm nhân gian
hạt thơm tách mầm vỡ đất
đời nghe đây đó rộn vàng.



NGÃ DU TỬ/ SG

R
Đăng nhập để trả lời
0