Ỷ Thế Hiếp Người

Lượt đọc: 1887 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 84.

❊ ❊ ❊

Triệu Thất không đặt câu hỏi. Tất nhiên sẽ đáp ứng y. Hắn dựa vào đầu giường, đắm chìm trong ánh mắt của Nhạc Thính Tùng, nghe theo mệnh lệnh bắt đầu thủ dâm.

Vừa bắt đầu, Nhạc Thính Tùng chỉ cho phép hắn mò phía dưới.

“Ừm…”

Triệu Thất động tình đã lâu, ngón tay vừa mới chạm vào đồ của mình liền không nhịn được híp mắt, thoải mái thở dài.

“Cảm giác thế nào?” Nhạc Thính Tùng nói, “Ngươi miêu tả lại cho ta.”

“Phía dưới tê tê dại dại, có chút nóng, rất sung sướng…” Triệu Thất đỏ mặt nhỏ giọng nói, “Mà còn chưa đủ.”

Nhạc Thính Tùng hỏi: “Vậy phải làm sao?”

“Ngươi sờ ta, sờ nơi này.” Triệu Thất muốn kéo tay Nhạc Thính Tùng.

Mà Nhạc Thính Tùng lại khoanh tay: “Không được, bây giờ ta còn đang thụ thương, ngươi chỉ có thể tự mình đến. Ngươi bây giờ muốn làm nơi nào?”

Triệu Thất bị gây khó dễ, nhìn y một hồi, chỉ lên đầu nhũ của mình: “Nơi này, nơi này rất ngứa.”

Nhạc Thính Tùng nói: “Vậy cũng tốt, tự ngươi chọn xem bên nào.”

Triệu Thất nhíu mày suy nghĩ một chốc, rồi lè lưỡi liếm ngón tay của mình, xoa đầu nhũ bên phải.

“Thoải mái không?” Nhạc Thính Tùng hỏi.

“Ừm.” Triệu Thất gật đầu, nhớ tới lời y vừa nói, vừa làm vừa miêu tả, “Bóp như vậy… Sẽ hơi đau, nhưng cảm giác càng tốt hơn, so với sờ nhẹ vào còn thoải mái hơn.”

“Ngươi thích đau sao?”

“… Đúng, đúng thế.” Triệu Thất lắp bắp nói, “Hơi, hơi hơi đau một chút, sẽ càng thêm… càng thêm kích thích.”

“Thì ra là vậy, ta nhớ rồi.” Nhạc Thính Tùng suy tư, “Nơi này của ngươi cũng sưng lên rồi, nhìn thật đáng thương.”

Triệu Thất cúi đầu nhìn, đầu nhũ bên phải đã lớn hơn bên trái một vòng, hắn lom lom nhìn Nhạc Thính Tùng, hi vọng y có thể mở lòng từ bi, để cho mình chơi bên khác.

Nhưng mà, Nhạc Thính Tùng thoạt nhìn cũng không có ý định này, y im lặng thưởng thức, cũng không kêu dừng, Triệu Thất chỉ có thể tiếp tục xoa miết đầu nhũ bên phải đã sưng tấy từ lâu.

“Bây giờ còn cảm thấy đau không?”

“Ừ.” Triệu Thất gật đầu như giã tỏi, “Rất đau, không tốt đẹp gì.”

Nhạc Thính Tùng lắc đầu: “Nói dối, nơi này của ngươi sắp bắn tinh.”

Xác thực, dương cụ Triệu Thất không động tới này nghiễm nhiên lại sắp phát hoả, cơ hồ chỉ cần thổi nhẹ, hắn sẽ lập tức bắn ra.

“Này sao có thể tính, ta đều không đụng tới ngươi.” Triệu Thất bất mãn nói nhỏ, “Ta muốn ngươi, coi như chỉ dùng tay cũng được.”

Nguyện vọng thẳng thắn như vậy làm Nhạc Thính Tùng không đành lòng từ chối, y duổi tay ra, cho phép Triệu Thất ở phía trên chà xát. Triệu Thất như nhặt được chí bảo, cầm lấy thả lên người mình.

Ngón tay Nhạc Thính Tùng thon dài mà ấm áp, bởi vì quanh năm luyện võ, lại có chút thô ráp. Triệu Thất mê muội nhìn nó trượt lên trượt xuống phía dưới mình, trong miệng nhỏ giọng phun tiếng thở dốc cực nóng mà ngọt ngào: “A, thoải mái… Ngươi lại nhúc nhích, a…”

Kỳ thực, Nhạc Thính Tùng vốn chẳng có kinh nghiệm gì, thủ pháp ngây ngô mới lạ, chỉ biết vuốt lên vuốt xuống, coi như đổi lại là y cũng sẽ không có khoái cảm gì. Nhưng mà Triệu Thất lại biểu hiện say mê, hồn cũng như bay mất, hai mắt tan rã phủ một tầng nước, lại vẫn mờ mịt không biết như cũ, mặc cho chúng không tiếng động mà trượt xuống hai má.

Bỗng nhiên, hắn hít khí, eo run rẩy, cuối cùng theo suối tóc đen mềm mại lướt xuống giường, cổ họng hắn phát ra một tiếng thở dài tựa như vui sướng lại giống như thống khổ.

Nhạc Thính Tùng nâng tay, tiếp lấy tinh dịch hắn vừa bắn ra, chậm rãi đưa trước mặt hắn.

Triệu Thất vẫn còn ở trong cao trào choáng váng, mờ mịt trợn tròn mắt nhìn một hồi, giọng nói trì độn: “Ai nha… Làm dơ.”

Nhạc Thính Tùng thấy vẻ mặt hắn hoảng hốt, trong lòng hơi động, dịu dàng hỏi: “Vậy nên làm sao bây giờ?”

Triệu Thất nghiêng đầu nghĩ một hồi, giống như đang suy nghĩ vấn đề quan trọng. Nhưng mà, vẻ mặt của hắn tuy nghiêm túc, động tác lại cực kỳ phóng đãng, ngón tay chấm lên thứ mình vừa bắn ra, cuối cùng giống như nghĩ ra một biện pháp hay, hắn vươn lưỡi, cẩn thận liếm láp bàn tay Nhạc Thính Tùng.

“Ta, ta liếm sạch là được rồi!” Triệu Thất lấy lòng nói, lại như tranh công cầu thưởng.

Nhạc Thính Tùng không nói một từ, chỉ nhìn hắn chăm chú.

Da Triệu Thất rất trắng, tóc rất đen, lúc không nói chuyện, dáng dấp phiêu nhiên không dính hạt bụi trần, rất mê người. Vậy mà lúc này, da thịt vốn trắng mềm lại đỏ ửng, suối tóc đen như vẩy mực uốn lượn bên trên, cả người bị tình dục làm nổi lên một phần diễm sắc, so với ngày xưa càng thêm dễ nhìn.

Kỳ diệu nhất chính là, vẻ mặt hắn như trẻ con vô hại, lại rũ lông mi nỗ lực liếm hết tinh dịch của mình, thỉnh thoảng còn ngước mắt trộm nhìn y, vẻ mặt này, rất đáng thương.

Nhạc Thính Tùng thấy dáng vẻ hắn như vậy, vốn muốn hỏi cũng cũng không nói ra được, sờ tóc hắn, vươn mình xuống giường, không biết từ đâu tìm đến một cây kim khâu quần áo. Y đặt nó dưới ánh nến hơ nóng một hồi, sau đó dùng nó đâm thủng bong bóng trên lòng bàn chân Triệu Thất, rắc thuốc bột, lại dùng vải sạch băng kỹ, còn giúp hắn nắn lại khớp chân.

Triệu Thất đưa hai cái chân đần độn mà nhìn y bận rộn, đầu óc hỗn độn mơ hồ cảm thấy không đúng.

Là gì chứ?

Hắn không nghĩ ra, chỉ cảm thấy lúc này cực kỳ an tâm.

Ban ngày mệt mỏi, mấy ngày nay chịu kinh hoàng, ngay giờ này đều hóa thành hư không. Hắn hưởng thụ sự lười biếng từ sâu trong cơ thể, cố gắng chống đỡ đến khi Nhạc Thính Tùng bò lên giường, rúc vào người y, dễ dàng ngủ mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »