Ỷ Thế Hiếp Người

Lượt đọc: 1911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 67.

❊ ❊ ❊

Triệu Thất hoàn toàn bị y làm cho hồ đồ.

Chuyện như vậy không cần nói đạo lý sao? Hắn suy nghĩ một chút, phát hiện mình có thể dễ dàng nói ra rất nhiều lý do khiến mình thích Nhạc Thính Tùng: Tỷ như y có võ công cao cường này, là người chính trực này, thân phận hiển hách này, đối xử rất tốt với mình này…

Thế nhưng cẩn thận nghĩ lại, những lý do này hình như đều không là gì cả.

Trong tất cả những người mình quen biết, Triệu Vũ Thành có khả năng là người lợi hại nhất; Triệu Tứ cũng từng rất chính trực ; còn thân phận hiển hách, Nhạc Kiệu là người có một không hai… Những người này từng đối xử với mình rất tốt, thế nhưng tại sao mình lại không thích bọn họ?

Triệu Thất nghiêm túc nghĩ một hồi, kỳ thật trong lòng đã sớm có đáp án.

Nhưng hắn vẫn tìm ra chỗ hở “Không đúng, coi như đây là chuyện không thể nói lý. Vậy nhưng ngươi thích ta cùng với ta thích ngươi, căn bản là hai chuyện khác nhau!”

Nhạc Thính Tùng nghe xong, vẻ mặt xoắn xuýt, giống như xưa nay chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Trầm mặc rất lâu, y mới bồn chồn hỏi: “Ngươi thật sự không thích ta nha?”

“Ha ha, đúng là dưa ngốc.” Triệu Thất bỗng nhiên bật cười, hỏi ngược lại, “Nếu như lời ta nói lúc đó là thật, ngươi sẽ làm thế nào? Trực tiếp bỏ đi sao?”

“Ta rút lại lời lúc đó.” Nhạc Thính Tùng đính chính, “Ý là không truy cứu chuyện ngươi vẽ linh tinh vào sách của ta… A, ngươi không nói thì thôi, ta còn muốn phạt ngươi đấy.”

Triệu Thất lắc đầu cười: “Cãi chày cãi cối.”

Rốt cục hắn cũng băng kỹ vết thương.

Điều khiến Triệu Thất thầm vui vẻ là, công pháp mà Nhạc Thính Tùng luyện quả thật rất thần kỳ, nơi đó đã không còn chảy máu. Mà sắc mặt của y cũng đang chuyển biến tốt lên.

Giống như hết thảy đều đi theo chiều hướng tốt.

“Ngươi vẫn chưa trả lời ta.” Nhạc Thính Tùng nghiêng đầu, lên tiếng nhắc nhở.

Triệu Thất lấy lại tinh thần, cố ý xoay người chậm rì rì, mắt thấy Nhạc Thính Tùng đã gấp không chịu được, cười thần bí: “Bận đến bây giờ đều quên mất, ta còn một câu quan trọng phải nói cho ngươi.”

“Là gì vậy?”

Triệu Thất ghé sát tai y, nhỏ giọng nói nhanh câu gì.

Ngọn lửa liếm láp củi khô phát ra tiếng vang lách tách, không khí hoà thuận vui vẻ ấm áp bao trùm khắp sơn động. Trong góc khác, động tác của Lưu Thanh ngừng lại, một con thỏ suýt nữa rơi thẳng vào trong lửa.

Nơi này chỉ là một sơn động đơn sơ, thậm chí hiện tại cũng không thuộc về một mình bọn họ. Cuộc sống hai người ăn bữa sáng lo bữa tối, dù là thân thể hay tinh thần đều chịu thương tổn. Bên ngoài lại là đám người như hổ rình mồi chờ bọn họ.

Vậy nhưng vào giờ phút này, trong lòng bọn họ phun trào, là vui mừng và viên mãn trước nay chưa từng có.

“Ta biết.” Nhạc Thính Tùng khẽ cười, thân mật chạm lên chóp mũi Triệu Thất, nhỏ giọng nói, “Ta cũng thế.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »