Ỷ Thế Hiếp Người

Lượt đọc: 1847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 70.

❊ ❊ ❊

“Ngươi… Có phải lúc động tình, thần trí ngươi hoàn toàn biến mất?” Lưu Thanh hỏi, “Kỳ thực đây mới là thần hiệu chân thật của Hoa Tín Đan. Nếu như người uống thuốc động lòng với người nào, dược tính sẽ từ từ ăn mòn ý thức, khiến người đó từng bước lâm vào ham vui dâm thú. Mà theo bản tính lạc lối, tình yêu sẽ dần dần phai nhạt. Quá trình này là khác nhau tuỳ theo tình cảm nhiều hay ít, có thể là mười ngày nửa tháng, cũng có thể là ba năm năm năm. Đợi đến khi dược lực bào mòn hết yêu thương, người uống thuốc mới có thể khôi phục lại bình thường.”

“Không thể!” Triệu Thất nói như đinh chém sắt, “Khi đó rõ ràng ta còn…”

—— A, ngươi nói yêu hắn, kỳ thực chỉ là một cái cớ, làm bộ vì hắn chịu nhục để che giấu đi rằng ngươi sợ chết mà thôi.

“… Không thể.” Triệu Thất lặp lại một lần, là phủ định, càng giống như đang thuyết phục chính mình.

Lưu Thanh chậm rãi nói: “Thuốc này vốn dùng để trừng phạt đám kỹ nữ lén lút chạy trốn theo người. Đương nhiên, cũng không phải ai cũng có tư cách này…”

Triệu Thất thất thần.

Rốt cục mình tỉnh lại vào lúc nào? Hắn liều mạng hồi tưởng, lòng đã nguội lạnh hơn nửa.

Khó trách thời gian đó càng ngày hắn càng có tinh thần, còn có thể nghĩ ra biện pháp cầu cứu bên ngoài. Đó không phải vì Nhạc Kiệu buông lỏng cảnh giác với hắn, mà là vì lòng hắn đã chết đi rồi.

Hoá ra, hắn tự cho là tình vững hơn sắt, dĩ nhiên lại kiên trì không tới một năm rưỡi.

Mà Nhạc Thính Tùng thì sao?

Lần này, hắn có thể kiên trì bao lâu?

“Tìm thuốc giải ở đâu?” Triệu Thất cao giọng hỏi, “Noãn Hương Các của các ngươi nhất định có, ở đâu?!”

Lưu Thanh còn đang giảng giải lịch sử và sự tích nổi danh của hoãn thúc Hoa Tín Đoan, sau khi bị cắt đứt, vẫn cảm thấy chưa nói đã: “Ồ, thuốc giải? Nha, này nói ra cũng rất dài dòng.”

“Vậy ngươi nói tóm tắt!” Triệu Thất ác thanh ác khí nói.

Lưu Thanh thấy vành mắt hắn ửng đỏ, cũng không biết là nghĩ tới điều gì, thành thật khai báo: “Thuốc giải của Hoa Tín Đan quả thật Noãn Hương Các có, mà bên trong viên thuốc này tổng cộng có hai mươi bốn vị hoa thuốc, bởi vì mùa bất đồng, dược tính sẽ có sai biệt. Bởi vậy, nhất định phải có thuốc dẫn.”

“Thuốc dẫn gì?”

“Thời điểm luyện đan, trong vách lò luyện sẽ ngưng tụ hoa lộ. Dùng nó uống chung với thuốc giải mới có thể diệt trừ tận gốc dược tính.”

Triệu Thất tối tăm chửi một câu.

Đều đã tám năm, coi như hoa lộ kia có tồn tại, bây giờ cũng đã thành nước cống, nhất định là không có hi vọng. Hắn hỏi: “Còn cách khác không?”

“Cái này… Ngược lại là cũng có.” Lưu Thanh trầm ngâm, “Nếu có linh dược như Bách Ưu Bách Khoảng Không Tán, cũng có thể thử một lần.”

“Ngoài ra thì sao?”

“Hoặc là tìm Bồng Lai tiên y, Côn Lôn thánh thủ cũng được.”

Những người này Triệu Thất chưa bao giờ nghe tới, chỉ cảm thấy như mấy cái tên mờ mịt. Hắn chưa chết tâm, tiếp tục ép hỏi, cuối cùng chơi Lưu Thanh đến mức vết thương sắp chảy máu cũng chưa nghe được biện pháp gì khả thi.

“Vậy… ngươi biết phương pháp trì hoãn không?”

Lưu Thanh gật đầu: “Vậy cũng rất đơn giản. Tình cảm càng sâu, phát tác càng mau. Chỉ cần ngươi thích ít đi, thần trí sẽ lạc lối chậm một chút.”

Triệu Thất ngơ ngác nhìn gã, lập tức nhảy dựng lên, cầm dây thừng buộc lên người Lưu Thanh.

Quá doạ người, tiểu tử này vừa nãy còn gật đầu!

Nhưng dù sao khoảng cách giữa bọn họ cũng rất xa. Dây thừng của Triệu Thất còn chưa tới gần Lưu Thanh, gã đã ra tay nhanh như chớp, dễ dàng bắt được cổ tay Triệu Thất.

“Ta chịch mẹ ngươi cha ngươi đại gia ngươi!” Triệu Thất chửi ầm lên, câu nói đầu tiên chính là chịch cả nhà Lưu Thanh, “Ngươi cái đồ vong ân phụ nghĩa lấy oán trả ơn, ỷ mạnh hiếp yếu, ân đền oán trả, hảo hán cái mẹ gì.”

“Xuỵt.” Lưu Thanh nhỏ giọng, thần sắc nghiêm nghị, “Đừng nói chuyện, dưới núi có người đến.”

Triệu Thất giật mình. Hắn không nghe thấy gì vả, mà Lưu Thanh cũng buông lỏng tay hắn, thoạt nhìn không giống như đang nói dối.

Là ai tới? Chẳng lẽ là Triệu Vũ Thành?

Nếu như lúc này bị gã truy cản…

“Các ngươi đi đi.” Lưu Thanh nhẹ giọng nói, “Ta ở lại chỗ này, có thể giúp các ngươi chặn được một lúc.”

Triệu Thất hoài nghi nhìn gã: “Ngươi tốt bụng như vậy à?”

Lưu Thanh cười: “Ta đã làm nhiều chuyện sai lầm, coi như dùng cái mạng quèn này để bồi tội với công tử. Đương nhiên, nếu như ngươi muốn cảm tạ, có thể hôn ta một cái, để trước khi chết ta có thể thực hiện tâm nguyện nhiều năm nha.”

Triệu Thất mắt điếc tai ngơ trước lời trêu chọc của gã, cấp tốc chống cành cây chạy đến bên người Nhạc Thính Tùng, cố hết sức vác y lên. Còn không quên thắt bọc quần áo bên nhánh cây, lảo đảo đi ra ngoài.

Lưu Thanh lẳng lặng nhìn hắn.

Vẫn giống người năm đó như đúc. Rõ ràng đều đã như vậy mà vẫn có thể cao ngạo, đối với người không thích hắn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn.

Lại như người trong tranh vẽ, ánh mắt hướng ra bên ngoài, nhưng rốt cuộc ánh mắt đó đang nhìn ai vậy?

Mặc dù đã biết đáp án, nhưng nhìn theo bóng lưng hắn, Lưu Thanh chung quy vẫn không nhịn được: “Sau này lúc ngươi nhớ đến ta, chỉ nhớ về điểm tốt, được không?”

Lúc này Triệu Thất đã tập tễnh đi tới cửa động. Lưu Thanh vốn cho là hắn sẽ không để ý chút nào mà đi luôn, không ngờ hắn lại đột nhiên dừng bước.

Trái tim Lưu Thanh nhảy lên kịch liệt, gã hít sâu một hơi, nhìn hắn không chớp mắt.

Triệu Thất quay đầu lại làm cái mặt quỷ, cười nhạo:

“Nếu trên mặt ngươi mạ vàng thì may ra lão tử mới nhớ tới ngươi ấy!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132 Chương 133
Tiến »