Liễu Như Ngọc bước đi uyển chuyển, thân hình lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng để lộ những đường cong gợi cảm, khiến đám đông dưới đài không khỏi nưốt nước miếng ừng ực.
Lâm Phong xoa cằm, quan sát Liễu Như Ngọc. Có lẽ do ảnh hưởng của việc xuyên không, trọng sinh, ngoài vợ mình ra, hắn luôn coi những người phụ nữ trạc tuổi là trẻ con, không hề có hứng thú.
Liễu Như Ngọc tiến lên lôi đài, hơi nghiêng người về phía trước, để lộ khe ngực sâu hút, chắp tay nói: "Tiểu nữ Liễu Như Ngọc bái kiến Triệu chưởng môn."
Lâm Phong cũng chắp tay đáp lễ.
Dưới đài xôn xao: "Không phải chứ, Liễu cô nương định thật sự giao đấu với Triệu chưởng môn sao?"
"Phi đao của Triệu chưởng môn đâu phải để làm cảnh, ra tay là trí mạng đấy.”
"Triệu chưởng môn võ công lợi hại như vậy chắc sẽ thương hoa tiếc ngọc thôi."
"Cũng chưa biết ai thắng đâu, võ công của Liễu cô nương cũng không phải dạng vừa."
Võ giả trẻ tuổi đeo trường kiếm đứng cạnh Lâm Phong khi nãy lại lên tiếng.
"Ha ha, một đám ếch ngồi đáy giếng, lo bò trắng răng. Đúng là rước họa vào thân."
Một võ giả khác tỏ vẻ không hài lòng.
"Ê ê, huynh nói năng kiểu gì đấy!"
Dưới đài ồn ào náo nhiệt.
Trên đài, Liễu Như Ngọc nhẹ giọng hỏi: "Triệu chưởng môn, chúng ta bắt đầu chứ?"
Vèo, Lâm Phong không nói lời nào, vung tay bắn ra một ngọn phi đao, cắt đứt khăn che mặt của Liễu Như Ngọc, để lộ khuôn mặt xinh đẹp còn quyến rũ hơn cả Vân Mộng Vũ.
"Oa ~" Dưới đài lại một tràng trầm trồ.
"Liễu cô nương đẹp quá!"
"Quả không hổ danh là Liễu Như Ngọc."
"Đúng là đẹp đến nao lòng."
Liễu Như Ngọc cười duyên một tiếng: "Đa tạ Triệu chưởng môn nương tay, tiểu nữ xin cam bái hạ phong. Triệu chưởng môn, mời theo ta vào phòng một lát."
Lâm Phong gật đầu, theo Liễu Như Ngọc bước vào tửu lâu.
Hai người vừa đi, bốn nữ tử áo trắng liền lên thu dọn lôi đài.
Liễu Như Ngọc dẫn Lâm Phong vào một căn phòng yên tĩnh.
"Triệu chưởng môn xin chờ một lát, đồ nhắm rượu sẽ có ngay."
Lâm Phong nói: "Ta không uống rượu, cho ta một bình trà ngon là được."
“Được, ta sẽ cho người dâng trà cho Triệu chưởng môn.”
Lâm Phong ngồi trong phòng một lúc, thị nữ nhanh chóng mang lên một bàn thức ăn ngon.
Sau khi bày biện xong, Liễu Như Ngọc bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Liễu Như Ngọc đã thay một bộ váy sa mỏng manh, hở vai, lấp ló đôi chân thon dài, trước ngực được che chắn bằng lớp lụa mỏng tinh xảo, càng thêm phần quyến rũ.
Liễu Như Ngọc khẽ cười, ánh mắt đưa tình: "Để Triệu chưởng môn đợi lâu rồi."
Lâm Phong cầm đũa lên, nói: Không lâu, đồ ăn vừa mới bày xong.”
Nói rồi, hắn cúi đầu ăn, không hề để ý đến Liễu Như Ngọc.
Liễu Như Ngọc có chút lúng túng, mình đã tỉ mỉ trang điểm như vậy, mà hắn ta không thèm nhìn, chẳng lẽ mình còn không bằng đồ ăn trên bàn sao?
Liễu Như Ngọc nói: "Ăn cơm như vậy cũng thật vô vị, hay là chúng ta nói chuyện gì đó đi?"
Lâm Phong nuốt một miếng thịt bò, đáp: "Ta cũng đang định nói, cô có biết Vân Mộng Vũ ở đâu không?"
Trong lòng Liễu Như Ngọc bốc lên một ngọn lửa giận. Hắn ta thắng mình trong cuộc tỷ thí chọn chồng, kết quả lại hỏi về Vân Mộng Vũ, chăng lẽ hắn ta là do Vân Mộng Vũ phái đến để chọc giận mình?
Nàng cố nén giận, đáp: "Sư tỷ Mộng Vũ đã mất tích rất lâu rồi, không ai biết nàng đi đâu cả."
Lâm Phong nhíu mày: "Mất tích? Trước khi mất tích, bên cạnh nàng có người tên là Trương Hiểu Vũ không?"
"Ta không biết. Nàng mất tích ở chân núi Huyết Ma Tông. Thời điểm nàng mất tích, đúng lúc Mưa Ma giành chiến thắng trong cuộc thí luyện của Huyết Ma Tông, đi ra từ Thần Sơn Huyết Ma."
Lâm Phong lẩm bẩm: "Mưa Ma... Mưa Ma..."
Lâm Phong lại hỏi: Mưa trong Mưa Ma là mưa nào?”
"Là mưa trong 'trời mưa'. Truyền thuyết Mưa Ma là kỳ tài ngút trời, tự sáng tạo ra Huyết Vũ Phiên Vân Ma Công, đánh khắp Tiên Thiên vô địch thủ."
Lâm Phong thầm nghĩ, chẳng lẽ Mưa Ma chính là Trương ca?
Trương ca vì bị Huyết Ma Công cắn trả nên mới đi vào Ma Đạo, có lẽ hắn đã gia nhập Huyết Ma Tông.
Vân Mộng Vũ mất tích cũng ở Huyết Ma Tông.
Hình như mọi thứ đều khớp.
Trương ca có lẽ đã gặp kỳ ngộ, một bước lên trời thành Mưa Ma.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Mưa Ma đó có phải đến từ Chính Đạo không?"
Liễu Như Ngọc gắp cho Lâm Phong một cái đùi gà: "Ngươi ăn cái đùi gà này đi, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Liễu Như Ngọc lần đầu gắp thức ăn cho người khác, đũa vẫn sạch sẽ, Lâm Phong không để ý, ăn hết cái đùi gà.
Liễu Như Ngọc ngậm đũa, cười nói: Nghe nói Mưa Ma xuất thân từ hàn vi, không phải người trong Ma Đạo, có thể đến từ Chính Đạo."
Nàng cảm thấy Lâm Phong rất có thể đang tìm người, người kia có thể là Mưa Ma, nên nói: "Ta còn biết một bí mật về Mưa Ma, ngươi có muốn nghe không?"
Lâm Phong gật đầu: "Nói mau."
"Ăn cái này đi ta sẽ nói."
Liễu Như Ngọc gắp một miếng cật heo, định bỏ vào bát cho Lâm Phong.
Lâm Phong vội vàng né bát ra: "Liễu cô nương, đũa cô dùng rồi, đừng gắp đồ cho ta, không hay lắm."
Liễu Như Ngọc giật giật khóe mắt, suýt chút nữa thì chửi ầm lên, nghĩ đến phi đao của Lâm Phong lợi hại, nàng đành nhịn, chỉ có thể thầm mắng trong lòng.
Hắn ta còn chê mình gắp đồ cho, hắn ta không nhìn lại cái bộ dạng ngốc nghếch của mình à?
Chê mình gắp đồ, còn tham gia luận võ kén chồng.
Người này chắc chắn có vấn đề.
Nghĩ đến đây, Liễu Như Ngọc đứng dậy, đi đến bên cạnh Lâm Phong, xoay người muốn ngồi lên người hắn.
Lâm Phong đứng dậy né sang một bên, Liễu Như Ngọc ngã xuống ghế của Lâm Phong.
Lâm Phong nghiêm mặt nói: "Liễu cô nương xin tự trọng."
Liễu Như Ngọc đưa chân định móc chân Lâm Phong: "Ngươi tham gia luận võ kén chồng, chẳng lẽ chỉ để hỏi ta mấy câu thôi sao?"
Lâm Phong gật đầu: "Chỉ muốn hỏi hai câu thôi. Hỏi xong rồi, cơm cũng ăn gần hết, ta nên cáo từ."
Gân xanh trên trán Liễu Như Ngọc nổi lên. Tung hoành Ma Đạo nhiều năm như vậy, chưa từng gặp ai như Lâm Phong.
"Ngươi mẹ nó!"
Liễu Như Ngọc nổi giận, vung tay đâm tới. Trong tay nàng xuất hiện một chiếc Nga Mi Thứ, đâm về eo Lâm Phong.
Lâm Phong né sang một bên, một ngón tay điểm ra, trúng huyệt đạo của Liễu Như Ngọc.
Liễu Như Ngọc lập tức không động đậy được.
Lâm Phong chắp tay nói: "Đa tạ đã chiêu đãi, bí mật về Mưa Ma ta không cần nghe nữa. Triệu mỗ xin cáo từ.”
Liễu Như Ngọc trừng mắt nhìn Lâm Phong, hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Lâm Phong từ cửa sổ bay ra ngoài, bay xa rồi xoay tay bắn ngược lại, một đạo chân khí từ cửa sổ bắn vào phòng, đánh lên người Liễu Như Ngọc, giải huyệt cho nàng.
Liễu Như Ngọc vừa cử động được liền chạy ngay đến cửa sổ nhìn ra ngoài, bên ngoài đâu còn bóng dáng Lâm Phong.
"Loảng xoảng!", Liễu Như Ngọc quay người, lật tung cả bàn ăn.
Bốn thị nữ đang đợi bên ngoài cửa lập tức đẩy cửa xông vào.
"Tiểu thư, có chuyện gì vậy?"
Liễu Như Ngọc không trả lời.
Nàng nheo mắt, cắn môi nói: "Điều tra cho ta, tìm ra cái Phi Đao Môn đó. Tuyên bố khắp thiên hạ chuyện chưởng môn Phi Đao Môn Triệu Thiên Phong thắng luận võ kén chồng!"
"Vâng." Hai thị nữ đáp rồi lập tức rời đi.
...
Chưởng môn và Trưởng lão Phi Đao Môn vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui vì thực lực tăng tiến, không hề biết Lâm Phong đã gây ra họa lớn cho họ.
Lâm Phong tìm người không xong, liền bay thẳng về Huyết Ma Tông.