Lâm Phong vừa điều khiến tinh thần thể lặn xuống vùng biển gần đó, liền phát hiện hàng ngàn con cá đồng loạt vọt lên khỏi mặt nước.
Những con cá này xòe vây ngực, bay vút đi mấy trăm mét.
Đây chẳng phải cá chuồn sao?
Cá chuồn bay lên khỏi mặt nước có lẽ là để trốn tránh các loài cá săn mồi khác.
Tinh thần thể tiến vào làn nước, lẻn đến vị trí cá chuồn vừa bay lên và thấy một con cá mập xanh khổng lồ.
Con cá mập xanh này đài đến năm mét, vì đuổi không kịp cá chuồn nên nó đang ăn trứng cá một cách ngon lành.
Cá mập xanh nghiền nát trứng cá, phát ra những tiếng "bốp bốp" trong miệng.
Tinh thần thể quan sát một lúc, phát hiện con cá mập xanh này tuy to lớn nhưng không phải yêu thú.
Tinh thần thể không chút do dự lao tới, gieo dấu ấn tinh thần lên nó.
Ý chí tinh thần của cá mập xanh rất bình thường, chỉ vùng vẫy đôi chút rồi bị gieo dấu ấn thành công.
Tỉnh thần thể vội vàng thông qua dấu ấn để bổ sung một chút Tỉnh Thần Lực.
Nhờ ngụm Tinh Thần Lực này, tinh thần thể mới cầm cự được.
Tinh thần thể tiếp tục tìm kiếm những loài cá lớn trong đại dương để gieo dấu ấn, bổ sung Tinh Thần Lực.
Lâm Phong không định để tinh thần thể tiếp tục đi lang thang nữa, mà muốn nó thăm dò kỹ lưỡng vùng biển này.
Diện tích biển của hành tinh này lớn gấp nhiều lần diện tích lục địa.
Lục địa đã có nhiều sản vật phong phú, trong biển cả chắc chắn còn nhiều thứ tốt hơn nữa.
Đồng thời, Lâm Phong cũng ra lệnh cho các tinh thần thể trên Thần Châu đại lục gieo dấu ấn tinh thần lên các loài động vật.
Như vậy có thể dùng động vật làm chỉ dẫn, biết đâu chúng có thể giúp khôi phục Tinh Thần Lực.
...
Sáng sớm thứ hai, Lâm Phong mặc một bộ áo vải thô, đến quảng trường huyện thành từ sớm để chờ đợi.
Những người trúng tuyển hôm qua cũng lục tục kéo đến.
Mọi người chào hỏi vài câu rồi kiên nhẫn đứng chờ.
Lâm Phong đợi khoảng nửa canh giờ thì người của Phi Đao môn đến dẫn người.
Dẫn đầu vẫn là vị sư huynh tên Triệu Nhất Long.
Sau khi điểm danh, hắn phát hiện chỉ có chín người, thiếu một người.
Tổng cộng có mười người trúng tuyển hôm qua.
Lúc này, một thiếu niên trúng tuyển bước ra nói: "Lý Nhị là đồng hương của ta, nhà hắn chín đời đơn truyền, chỉ có một mụn con là nó thôi, cha mẹ nó không cho nó gia nhập môn phái, nó không đến đâu."
Chuyện này cũng bình thường, dù sao võ giả Ma Đạo cạnh tranh rất khốc liệt, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi, không muốn gia nhập cũng không ai ép.
Triệu Nhất Long nói với mọi người: "Vào Phi Đao môn chúng ta coi như là người trong giang hồ, mà đã bước vào giang hồ thì khó tránh khỏi gió tanh mưa máu, nguy hiểm không cần phải nói nhiều, nếu ai không muốn gia nhập thì bây giờ rời đi vẫn kịp."
Mọi người im lặng, xem ra không ai muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Triệu Nhất Long vung tay lên, "Đi thôi, về sơn môn.”
Mọi người được sắp xếp lên hai cỗ xe ngựa, xe chậm rãi rời khỏi huyện thành.
Buổi trưa, mọi người ăn tạm chút gì đó trên xe, đến tối mịt mới đến được Phi Đao môn.
Phi Đao môn chiếm trọn một ngọn núi, trong môn các lầu gỗ san sát, trông cũng có chút quy mô.
Sau khi xuống xe, Triệu Nhất Long sắp xếp cho mọi người một bữa thịt cá, coi như là đón tiếp tân đệ tử.
Ăn xong, Triệu Nhất Long tìm hai gian phòng trống, sắp xếp chỗ ở cho các đệ tử mới.
Phòng của Lâm Phong có tổng cộng bốn đệ tử mới, tính cả hắn.
Bốn người nằm trên một chiếc giường lớn, trừ Lâm Phong ra, ba người kia đều kích động không ngủ được.
Thiếu niên đầu trọc nằm cạnh Lâm Phong huých tay anh.
"Ca, em tên Triệu Nhị Cẩu. Lúc khảo hạch em thấy anh ném phi đao rồi, anh lợi hại hơn bọn em nhiều. Chắc anh sẽ sớm trở thành đệ tử nội môn thôi. Chờ anh phát đạt, nhớ chiếu cố tiểu đệ nhé."
Chưa kịp để Lâm Phong trả lời, một người bên cạnh đã dội một gáo nước lạnh.
"Trở thành đệ tử nội môn? Mơ đẹp quá đấy. Bọn mình là đệ tử mới, sau khi học kiến thức cơ bản sẽ phải làm tạp dịch một năm. Vận may tốt thì được đi cho ngựa ăn, hoặc làm tạp vụ trong bếp. Vận đen thì phải đi hốt phân. Thời gian luyện công chẳng được bao nhiêu."
Một người khác hỏi: "Vậy bao giờ mới có thể nổi danh được?"
"Muốn nổi danh cũng dễ thôi, đệ tử nội ngoại môn đều có bảng xếp hạng. Đệ tử trên bảng xếp hạng không phải làm việc, mà thứ hạng càng cao thì đãi ngộ càng tốt. Chỉ cần có bản lĩnh lớn, có thể khiêu chiến đệ tử trên bảng xếp hạng, thắng thì thay thế vị trí của họ, một bước lên mây."
Triệu Nhị Cẩu hỏi: "Vậy thắng chưởng môn có được làm chưởng môn không?"
“Muốn làm chưởng môn, chỉ thắng chưởng môn không đủ, còn phải được Trưởng Lão Hội tán thành, không thì cũng chỉ làm trưởng lão thôi.”
Một người khác hỏi: "Sao ngươi biết nhiều thế?"
"Ấy, đừng nói nữa. Ta năm tuổi được Thiết Quyền Môn chọn trúng, ở Thiết Quyền Môn làm tạp dịch một năm thì bị đuổi ra. Công phu chẳng học được bao nhiêu, ngược lại thăm dò được không ít thông tin. Ma Đạo chúng ta, nắm đấm lớn mới là đạo lý. Mọi người ngủ đi, chẳng có gì mà kích động, thời gian khổ cực còn dài."
Mấy người vốn tưởng rằng vào môn phái là có thể trở thành đại hiệp tung hoành giang hồ, ai ngờ còn phải làm tạp dịch một năm, hưng phấn lập tức tan biến.
Lâm Phong thì vui vẻ, đúng là Ma Đạo có khác, thượng vị toàn bằng thực lực. Đã có quy tắc này thì mình phải tận dụng thôi. Hai ngày nữa sẽ tranh cái chức chưởng môn mà làm.
Sáng sớm hôm sau, chín người mới bị gọi ra diễn võ trường xem các đệ tử khác luyện công.
Sau đó mỗi người được phát một quyển võ học tầm thường « Lưu Tinh Phi Đao », Triệu Nhất Long giải thích qua một lượt rồi bảo mọi người tự luyện tập.
Lâm Phong trực tiếp tăng điểm cho bí kíp này lên cảnh giới viên mãn.
Võ học tầm thường mà cũng có thể luyện ra nội lực, mọi người cầm bí kíp không khỏi có chút hưng phấn.
Nhưng chưa kịp để họ hưng phấn lâu, Triệu Nhất Long lại gọi họ lại, giao việc tạp dịch.
Làm việc gì thì bốc thăm quyết định.
Lâm Phong vận khí không tốt, bốc phải việc hốt phân.
Mấy người nhìn Lâm Phong với ánh mắt thương hại, cũng có chút hả hê, lúc khảo hạch lợi hại đến mấy thì vẫn phải đi hốt phân thôi.
Hốt phân không phải việc gì tốt đẹp, làm lâu sẽ bị ám mùi, rửa cũng không sạch.
Triệu Nhất Long cũng thấy Lâm Phong quá đen, Phi Đao môn chú trọng công bằng, hắn không có quyền đổi việc cho Lâm Phong.
Lâm Phong tiện tay vấy một cái, que gỗ có ba chữ "Hốt Phân” cắm phập vào hồng tâm bia xa xa.
Lâm Phong đã dùng thủ pháp ném mạnh của « Lưu Tinh Phi Đao ».
Ánh mắt Triệu Nhất Long ngưng lại, trong lòng kinh ngạc không thôi, chiêu này của Lâm Phong còn hơn cả ba năm khổ luyện của hắn.
Nhưng bí kíp vừa mới phát đến tay anh ta mà!
Hốt phân thì hốt, Lâm Phong không đời nào làm cái việc này, anh ta nhìn Triệu Nhất Long hỏi: "Nghe nói khiêu chiến đệ tử trên bảng xếp hạng có thể thay thế vị trí của họ?"
...
"Bảng xếp hạng ở đâu, dẫn ta đi xem."
Triệu Nhất Long dẫn Lâm Phong đến bảng xếp hạng cạnh diễn võ trường.
Các đệ tử mới khác cũng đi theo sau hai người.
Bảng xếp hạng nội môn và ngoại môn được đặt cạnh nhau.
Bảng nội môn có hai mươi vị trí, bảng ngoại môn có một trăm vị trí.
Lâm Phong chỉ vào vị trí thứ nhất trên bảng ngoại môn nói: "Ta muốn khiêu chiến người này."
Triệu Nhất Long nói: "Ngươi gõ chuông đồng bên cạnh là được, nếu vị sư huynh kia ở trong môn thì nhất định phải chấp nhận khiêu chiến của ngươi."
Lâm Phong không còn thời gian để chậm trễ, anh ta muốn khiêu chiến đệ tử ngoại môn trước để thăm dò thực lực. Nếu không có vấn đề gì thì khiêu chiến đệ tử nội môn. Có được công pháp của môn phái rồi sẽ khiêu chiến chưởng môn, sau đó đến Trưởng Lão Hội, tự mình làm chưởng môn. Chỉ có dùng võ học của Phi Đao môn đánh bại người của Phi Đao môn thì bọn họ mới phục.
Đợi lên làm chưởng môn rồi sẽ rời khỏi Phi Đao môn, dùng thân phận chưởng môn Phi Đao môn ngao du giang hồ.
“Tùng tùng tùng," sau khi lên kế hoạch, Lâm Phong gõ chuông đồng bên cạnh bảng xếp hạng ngoại môn.