Lâm Phong không vào thắng sơn môn Kiếm Tông, mà dùng Tinh Thần Lực liên lạc với sư phụ.
"Lão sư." Lâm Phong truyền âm vào đầu Hồng tiên sinh, khi ông đang luyện công buổi sáng.
Hồng tiên sinh không mấy kinh ngạc, hai thầy trò trước kia cũng đã dùng Tinh Thần Lực để giao tiếp.
Nghe thấy giọng Lâm Phong, Hồng tiên sinh mỉm cười, "Tiểu Phong, con đến rồi à."
Có thể dùng Tinh Thần giao tiếp chứng tỏ khoảng cách không xa.
Lâm Phong nói: "Lão sư, con không qua đó gặp ngài đâu. Lần này con đến là để báo cho ngài một chuyện vô cùng quan trọng. Ngài hãy đến Tàng Thư Các ở chủ phong Kiếm Tông, con vừa nói, ngài vừa tìm kiếm những sách vở liên quan.”
Thấy Lâm Phong nói chuyện trịnh trọng, sắc mặt Hồng tiên sinh cũng trở nên nghiêm nghị.
Ông đến Tàng Thư Các ở chủ phong Kiếm Tông, Lâm Phong kể cho ông nghe chuyện về Thái Hư Ác Linh.
Hồng tiên sinh tìm những cuốn sách liên quan để đối chiếu.
Lâm Phong cũng kể lại việc mình đã tiêu diệt Lý Xuân Thu và đánh lén bốn Thái Hư Ác Linh của Vô Cực Tông.
Hồng tiên sinh nghe xong, thất thần ngồi xuống đất.
"Haizz, trước kia ta cứ nghĩ đánh bại những võ giả làm mưa làm gió kia là có thể giúp bách tính sống cuộc sống tốt đẹp hơn. Sau đó ta phát hiện phía sau những võ giả đó là các tông môn, đại gia tộc. Hai vấn đề này còn chưa giải quyết xong, con lại nói cho ta biết còn có Thái Hư Ác Linh thỉnh thoảng lại đồ sát thành trì. Lão sư cảm thấy cả đời này mình không thể hoàn thành tâm nguyện rồi.”
Lâm Phong vội vàng an ủi, "Lão sư, ngài làm vậy đã là rất tốt rồi, nếu không sao có thể được Nhân Hoàng Kiếm tán thành. Ngài còn có Tinh Thần Lực, đó chính là lợi khí để đối phó với Thái Hư Ác Linh. Sớm muộn gì chúng ta cũng tiêu diệt hết bọn chúng."
"Chút Tinh Thần Lực của ta căn bản không đủ làm gì."
"Lão sư, Dung Nhược Tổ Sư chắc chắn đã lưu lại võ học Tinh Thần Lực. Nếu không, làm sao ông ấy đối phó được với Thái Hư Ác Linh?"
Hồng tiên sinh đứng dậy, "Đúng, Dung Nhược Tổ Sư chính là dùng võ học Tinh Thần Lực để đối phó Thái Hư Ác Linh. Nếu có người giúp đờ, có lẽ ông ấy đã làm nên sự nghiệp rồi. Nói đến, Dung Nhược Tổ Sư cũng là trưởng lão của Vân Kiếm phong chúng ta, sư công ta thường xuyên nhắc tới ông ấy.”
Đến đây, Hồng tiên sinh đột nhiên ngây người ra.
Lâm Phong gọi ông hai tiếng, "Lão sư, lão sư, sao vậy?"
Hồng tiên sinh rời khỏi Tàng Thư Các ở chủ phong, bay về phía Vân Kiếm phong.
"Lão sư không sao, lão sư chỉ là đột nhiên nhớ ra chuyện sư công con bế tử quan. Sư công con rất có nghiên cứu về Dung Nhược Tổ Sư. Có lẽ ông ấy biết chút gì đó. Sư gia con cũng coi như kỳ tài ngút trời, có rất lớn cơ hội đột phá Tông Sư, không nên cứ mãi bế quan không ra. Ta phải đến nơi sư công con bế quan xem một chút."
Hồng tiên sinh về đến Vân Kiếm phong, dẫn theo Nguyệt Nga, Chu Linh Hoa và hơn mười đệ tử Ôn Gia đến nơi lão phong chủ bế quan.
Nơi bế quan của lão phong chủ là một khu vực rộng lớn có tường bao quanh, bên trong có núi, có nước, có phòng ốc.
Môn nhân đệ tử không ai dám bay qua, cũng không ai dám bước vào.
Hôm nay nghe được chuyện về Nạp Lan Dung Nhược, Hồng tiên sinh liên tưởng đến việc lão sư bế quan.
Hồng tiên sinh luôn không dám vào, ông sợ nhìn thấy kết quả mình không muốn thấy.
Nhưng chuyện này sớm muộn øì cũng phải đến, Hồng tiên sinh quyết định tự mình vào xem một lần.
Hồng tiên sinh nói với các đệ tử: "Mọi người ở bên ngoài chờ ta, ta vào xem sư công các con."
"Xin nghe sư mệnh." Chu Linh Hoa và Nguyệt Nga cùng đám đệ tử đồng thanh đáp.
Hồng tiên sinh khẽ nhón chân, nhảy qua bức tường cao hai trượng, rơi vào khu vực sư phụ ông bế quan.
Sau khi xuống đất, ông bước đi trên hành lang lát đá cuội, hai bên mọc đầy hoa cỏ cây cối.
Hồng tiên sinh từng ở đây bế quan, đối với nơi này quen thuộc như lòng bàn tay.
Ông chậm rãi đi về phía trước, vòng qua một tiểu hình diễn võ trường, đi thêm vài chục bước, qua một ngã rẽ thì thấy một tòa nhà nhỏ ba tầng.
Tòa lầu gỗ này được xây dựng chuyên để tu luyện Tử Nguyệt Thần Công, tu luyện ở lầu ba là hiệu quả nhất.
Hồng tiên sinh đứng ngoài lầu, cất tiếng gọi, "Sư phụ, sư phụ có ở đây không?"
Giọng Hồng tiên sinh có chút run rẩy, những năm này ông quen với việc môn nhân đệ tử gọi mình là sư phụ, đã rất lâu rồi ông chưa gọi sư phụ.
Không ai đáp lại, trái tim Hồng tiên sinh đần chìm xuống.
Ông bước vào tầng một của lầu gỗ, phát hiện trên mặt đất tích một lớp bụi dày.
Điều này cho thấy tòa lầu gỗ này đã lâu không ai quét dọn.
Hồng tiên sinh rất muốn quay đầu rời đi, không nhìn thấy kết quả thì trong lòng vẫn còn một tia hy vọng.
Nhưng ông lại không muốn tự lừa dối mình, có những việc sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Ông nặng nề bước lên lầu hai.
Lầu hai cũng như vậy, ngay cả đồ uống trà trên bàn cũng phủ đầy bụi.
Hồng tiên sinh lại lên lầu ba, lầu ba cũng không có ai, Hồng tiên sinh thở dài một hơi.
Ông từ lầu ba nhảy xuống, tiếp tục tìm kiếm trong nơi sư phụ bế quan.
Ông đi một vòng cũng không thấy lão sư đâu.
Lẽ nào lão sư đã rời đi? Không phải chứ, Vân Kiếm phong có nhà của lão sư, có người thân và đệ tử, lão sư sẽ không đi mà không từ biệt.
Hồng tiên sinh đột nhiên nhớ ra trong nơi bế quan còn có một hang động bí ẩn, do chính ông hồi nhỏ phát hiện.
Lúc đó ông đã trốn trong hang động đó một thời gian dài, khiến lão sư tìm mãi không ra, bị tìm thấy thì còn bị lão sư đánh cho một trận.
Nhớ lại chuyện cũ trăm năm trước, Hồng tiên sinh khẽ cười.
Ông vòng qua bụi cây bụi cỏ, tiến vào hang động đó.
Vừa bước vào, nước mắt Hồng tiên sinh đã trào ra.
Sư phụ ông, xác đã khô kiệt, ngồi xếp bằng trong hang động.
Hồng tiên sinh quỳ xuống đất khóc không thành tiếng, "Hu hu hu, sư phụ!"
Hồng tiên sinh khóc rất lâu, từng màn chuyện cũ hiện lên trong đầu.
Khi đó ông chỉ là một tiểu ăn mày bình thường, bị người ta định cưa đứt hai chân để bắt đi ăn xin.
Ông rất sợ, nhưng còn quá nhỏ, căn bản không có sức chống cự.
Ngay lúc tuyệt vọng, sư phụ từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh chết đám ăn mày đó, cứu ông.
Sư phụ sờ vào xương cốt của ông rồi nói ông có cốt cách thanh kỳ, là vật liệu tốt để luyện võ.
Còn nói ông có duyên với mình, vui lòng thu ông làm đồ đệ.
Hồng tiên sinh lập tức đồng ý, theo sư phụ lên Vân Kiếm phong.
Ông quả nhiên là kỳ tài luyện võ, thường xuyên khiến lão sư vui mừng khôn xiết, lão sư đối đãi với ông như con ruột.
Trước khi bế quan, lão sư nói với ông: "Ôn Gia ta không có ai có tư chất Tông Sư, sau này Vân Kiếm phong giao lại cho con. Lần bế quan này của ta rất quan trọng, ngắn thì vài chục năm, dài thì mấy trăm năm. Chúng ta sư đồ xin từ biệt, ngày ta xuất quan, chính là ngày chúng ta gặp lại."
Lúc đó lão sư khí phách ngút trời, Hồng tiên sinh còn tưởng rằng lão sư vài chục năm nữa có thể xuất quan, kết quả chờ đợi ròng rã mấy trăm năm.
Hồng tiên sinh khóc như một đứa trẻ, "Hu hu hu, lão sư, đồ nhi đợi ngài mấy trăm năm, sao ngài lại vô thanh vô tức mà đi như vậy."
Hồng tiên sinh khóc một hồi lâu, mới bắt đầu xem xét di vật của sư phụ.
Lão sư ôm trong ngực một gói da trâu.
Hồng tiên sinh mở gói da trâu ra, phát hiện bên trong có một hộp ngọc dài cỡ hai ngón tay.
Ông mở hộp ra, bên trong có một phong thư, trên thư viết: Ái đồ Văn Viễn thân gửi.
Hồng tiên sinh cầm thư lên đọc, "Giang hồ khách qua đường ngoảnh lại, năm tháng vội vã tựa nước trôi. Trong nháy mắt, ngươi ta sư đồ đã quen biết hơn trăm năm..."