Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 109
[tg17] hoàng đế hoang đường (phần 1).

❊ ❊ ❊

Chuông tang gõ vang, hoàng đế băng hà, kinh thành mọi nhà treo lên cờ trắng, mặc đồ trắng, chịu quốc tang.

Bên trong Càn Nguyên Cung, Cẩm Vinh nhìn hơn mười vị đại quan áo trắng mũ ô sa trắng, eo mang thắt lưng đen, khóc lóc phi thường thảm thiết, cảm giác có chút đau đầu.

"Cha ta chết ta còn chưa khổ sở, các ngươi khổ sở cái gì." Cẩm Vinh bẹp bẹp miệng nói.

Các đại thần đang quỳ nghe được lời này thì tức khắc dừng âm thanh, buông thõng tay áo, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cái này không giống kịch bản cho lắm.

Cù Các Lão cầm đầu đứng dậy nói, "Thái Tử điện hạ không thể vọng ngôn, tiên đế văn thành võ đức, anh minh nhân hậu, lão thần cảm nhớ vô cùng."

Cẩm Vinh nội tâm ha hả một tiếng, đừng tưởng rằng cô không phát hiện tay bọn họ còn cầm khăn tẩm nước gừng, ngẫu nhiên lau lau mắt làm bộ nước mắt đầm đìa.

Bảy ngày trước, lão cha hoàng đế của tiểu thái tử Cẩm Vinh băng hà, ba ngày đầu phần lớn thần tử vẫn là thiệt tình khóc, nhưng sau mấy ngày muốn khóc cũng không khóc được, cũng đành phải dùng chút biện pháp.

Cẩm Vinh tuy rằng cũng là quỳ, nhưng tốt xấu quỳ gối phía trên bọn họ, nhìn rõ ràng phía dưới. Cẩm Vinh cân nhắc, mấy đời trước làm hoàng đế, sau khi chết thuộc hạ phỏng chừng cũng là làm như vậy.

Trẫm tâm lớn lòng dạ rộng rãi cũng không thèm so đo, nhưng tiền đề là bị lăn lộn không phải chính mình, mỗi ngày quỳ, ba bữa cơm nước trong rau cải trắng còn chưa tính.

Bắt khóc, cũng khóc không được, mới làm cha con mấy năm, số lần gặp mặt cũng chẳng được mấy lần.

Cù Các Lão cùng vài vị đại thần phụ chính cũng nhìn ra Thái Tử không kiên nhẫn, bọn họ cũng không phải người không biết biến báo, cũng không đáng vì điểm này mà trách móc tân đế sắp đăng cơ, bọn họ cũng đã một phen lão xương cốt, quỳ nhiều thế này không biết trở về phải bôi bao nhiêu thuốc trị đau lưng.

Trải qua thương nghị, bọn họ quyết định giản lược tất cả những lễ nghi có thể giản lược được, bớt rất nhiều lễ nghi phiền phức.

Hoàng đế nhập hoàng lăng, Cẩm Vinh vẫn là thiệt tình thắp nén hương cho cha tiện nghi, lại ở trong lòng mặc niệm một đoạn kinh vãng sinh.

Lại nói tiếp, cha hoàng đế tiện nghi của Cẩm Vinh đời này thật đúng là khổ bức, tuổi nhỏ vất vả sống sót qua đấu tranh cung đình, bị thương thân thể, chăm lo việc nước, chấn hưng quốc gia, thân thể chẳng thể tốt lên được, con nối dõi cũng đơn bạc, chỉ có một đứa con trai là Lê Cẩm Vinh, còn ham chơi, ngã suýt vỡ đầu đi đời nhà ma.

Vừa lúc Cẩm Vinh xuyên lại, thực đáng tiếc, khổ bức Văn Đức hoàng đế không nhặt được một người xuyên việt so với nhi tử ban đầu biết phấn đấu hơn một chút, coi như an ủi lão, lại nhặt được Cẩm Vinh. Cho nên không thể xuất hiện tình huống một trận chết đi sống lại, lãng tử hồi đầu, chăm chỉ hiếu học, làm người kinh ngạc cảm thán.

Văn Đức đế thân thể lắm bệnh, cũng không thể kéo dài mấy năm, nếu không thì Cẩm Vinh đã giúp lão tu bổ thân thể, để lão sống thêm vài thập niên, có thêm một đứa con cho chính mình, Cẩm Vinh cũng có được đệ đệ tiện nghi, phủi tay với cái vị chí Thái Tử này.

Mất mát như vậy, Cẩm Vinh đối với chuyện tu hành cũng ném sang một bên, đôi khi mệnh cách làm khó, tu cũng vô dụng.

Cẩm Vinh cân nhắc một chút, hoàng đế khai quốc đã làm hai lần, nhưng có sẵn ngôi vị hoàng đế cô vẫn là lần đầu tiên đụng tới, thiếu đi rất nhiều tính khiêu chiến, Cẩm Vinh cũng liền thoáng tiếc nuối một chút.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Cẩm Vinh cảm thấy bản thân hẳn là Thái Tử vận khí tốt nhất, không có huynh đệ tranh đoạt, cho dù là hỗn trướng, chỉ cần Cẩm Vinh còn sống, ngôi vị hoàng đế chú định là cô ngồi.

Đương nhiên, Cẩm Vinh cũng không bết bát đến loại tình trạng này.

Đã dùng thân thể Lê Cẩm Vinh, làm hoàng đế tương lai của Đại Ngụy tương, đã sớm cùng vận mệnh quốc gia Đại Ngụy tương liên.

Đổi thành người tu đạo khác, đã sớm lợi dụng vận mệnh quốc gia để tu hành, nhưng Cẩm Vinh đã chặt đứt tâm tư tu hành đời này, cô làm vì công đức.

Công đức thứ này, không cố tình theo đuổi, nhưng thứ tốt không ngại nhiều, đặc biệt là vạn nhất ngày nào đó phi thăng, có đại công đức ít nhất không bị sét đánh.

Đã từng trải qua sét đánh Cửu Trọng Thiên, Cẩm Vinh với công đức nhiều thêm một phần coi trọng. Đế vương Nhân gian, bách tà bất xâm, vận mệnh quốc gia quấn thân.

Vì cái này, Cẩm Vinh cũng không thể làm Đại Tần lụi bại, nếu không công đức sợ là đều không đủ bồi.

Sau khi tang lễ tiên đế kết thúc, chính là nghi thức tân đế đăng cơ, nhưng mà so với người trước, càng thêm giản lược.

Cẩm Vinh vung tay, miễn đi nghi thức xa xỉ phô trương, lấy quốc tang làm ví dụ, hết thảy đơn giản tối đa.

Chuyện này làm danh tiêng của tân đế ở dân gian cũng tốt lên một chút, người đương thời luôn là trọng hiếu. Vài vị đại thần phụ chính trong lòng cười khổ không thôi, rõ ràng là tân đế ngại phiền toái.

Tân đế đăng cơ nhanh chóng, không quá hai ngày liền kết thúc.

Trên dưới đều nhẹ nhàng thờ phào nhẹ nhóm, Cẩm Vinh cũng mới bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận một vài vị đại thần phụ chính mà lão cha khổ bức lưu lại.

Lúc trước vẫn muốn phủi tay không là Thái Tử, còn chưa cẩn thận đánh giá một lần.

Văn thần đứng đầu, Cù Thế Thu, thủ phụ kiêm Văn Hoa Điện đại học sĩ,

Lại Bộ Thượng Thư Tần Sầm kiêm Võ Anh Điện đại học sĩ,

Thống lĩnh cấm quân hổ trấn tướng quân Lương Hưng,

Thái Tử thái phó Hàn Lâm Viện đầu Thẩm Quát.

Tiên đế tuy rằng khổ bức, nhưng mặt chính trị tuyệt đối là một vị quân chủ đầy hứa hẹn, lưu lại cho Thái Tử Cẩm Vinh vài vị đại thần phụ chính cũng là dùng tâm. Ai bảo con của hắn năm nay tuổi mụ mới mười bốn, chưa thành hôn.

Này cũng có nghĩa là chưa thể tự mình chấp chính, thậm chí còn muốn phát rồ đi học đường, nghe vài vị thái phó giảng bài.

Đối với chuyện có thể tự mình chấp chính hay không, nắm giữ quyền to, Cẩm Vinh còn không vội, dù sao Đại Tần thiếu mình lại không phải không thể vận hành.

Tổ tiên Đại Ngụy khai sáng chế độ nội các, mặc dù hoàng đế không thượng triều lý chính, bộ máy quốc gia cũng có thể dựa vào nhất ban đại thần cùng các bộ duy trì vận hành.

Cha tiên đế, cũng chính là ông ngoại tiện nghi của Cẩm Vinh chính là được lợi từ chế độ này, mười mấy năm không thượng triều, hoang đùa thanh sắc, nhưng nhờ vài vị các lão chống đỡ, triều chính như cũ gọn gàng ngăn nắp, thậm chí đám ngoại thích vô pháp vô thiên cũng bị bọn họ áp gắt gao.

Văn Đức đế là vị quân chủ cái đầy hứa hẹn, đương nhiên cũng muốn nắm quyền lực chính trị của chính mình, cho nên phí không ít công phu, quân thần tâm hữu linh tê, chậm rãi đem quyền lực thu tới tay.

Đáng tiếc lão bởi vì những chuyện xấu xa trong hậu cung, hỏng mất thân mình, đi sớm, so với con trai xưa nay không biết cố gắng, nội các càng đáng giá tin tưởng.

Cho nên quyền lực lại một lần nữa về tay nội các, đương nhiên lão cha cũng cho Cẩm Vinh các công cụ để mai sau có thể lấy lại quyền lực, nhưng Cẩm Vinh không tính dùng đến.

Một là không vội, hai là Cẩm Vinh cũng từng làm hoàng đế qua, có kiêu ngạo của chính mình.

Dựa vào đồ Văn Đức đế lưu lại để đoạt quyền lực, Cẩm Vinh càng nguyện ý dựa vào thủ đoạn của mình.

Nhưng mà những điều này không phải là quan trọng nhất, việc trọng yếu hiện giờ chính là, Cẩm Vinh không muốn giờ Dần mỗi ngày đều bị tiểu thái giám gọi dậy đi học.

Sau khi quyết đoán ngủ thêm hai canh giờ, khoan thai đến muộn, chờ đến Cẩm Vinh chính là lời hỏi thăm đầy văn nhã tinh luyện của thái phó đến ba đời đại hoàng đế Đại Lịch, thương thay cho một quốc gia có vị quân chủ tham ngủ, không chịu học bài.

Cẩm Vinh khinh thường, lúc làm Thái Tử thái phó còn chưa quản được, huống chi hiện tại cô đã làm hoàng đế.

Nhìn thái phó đã một bó tuổi, Cẩm Vinh cũng đành rộng lượng không kêu nội thị kéo lão xuống, vỗ vỗ vai lão, quay đầu ra cửa, trước khi đi thì thầm với Lưu nội thị, cơm canh của thái phó hôm nay cho thêm hai, không, ba thìa muối.

Lưu nội thị mắt sáng rực, gật đầu đồng ý.

Cho thêm muối vào cơm của thái phó, nhiều là bị đánh vài bản tử, nhưng từ khi tân đế đăng cơ tới nay, hắn lần đầu tiên gánh vác "đại" trọng trách, nói không chừng chủ tử coi trọng, Quan đầu gỗ kia không phải hâm mộ chết sao?

Quan nội thị nếu biết được Lưu nội thị tâm tư, chỉ sợ muốn cạn lời.

Hắn hâm mộ chỗ nào?

Quan nội thị hắn cùng Lưu Ngu loại người giảo hoạt này bất đồng, tính cách cương trực, việc này tuy rằng nói ra không dễ nghe, nhưng so với bệ hạ tức giận oán hận Lưu thái phó, chỉ là trêu cợt một chút, bệ hạ cũng là tâm tính thiếu niên.

Quan nội thị trong lòng than thở, nhịn không được nhớ lại thời điểm tiên hoàng đem tiểu hoàng đế phó thác cho hắn.

Mà bên này, Thẩm thái phó thấy tiểu hoàng đế khí thế "mênh mông cuồn cuộn" tới, bị hắn lời lẽ nghiêm khắc chỉ trích một hồi, một câu cũng chưa nói, quay đầu liền đi, Thẩm Quát không khỏi có chút khó hiểu.

Qua sau một lúc lâu, Thẩm Quát gãi đầu, tiểu hoàng đế người đi rồi, lão dạy ai?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »