Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 97
[tg14] thập niên 80 (phần 7).

❊ ❊ ❊

Quan Viễn Hầu Phó Ngọc xuất thân thấp hèn, năm Kiến An thứ mười hai thi đậu võ Thám Hoa, liền bị phái đến biên cương đóng giữ quân đội, ba mươi năm ở trấn thủ biên giới đều là bách chiến bách thắng, không gì địch nổi. Quan Viễn Hầu sau khi chết được ban phong hào là Trấn Quốc tướng quân, truy phong làm tông thân hoàng thất.

Âu Dương Phục hồi ức một chút sinh thời của chủ mộ, cũng khó trách mộ thất có nhiều cơ quan thiên kỳ bách quái, kín đáo nghiêm cẩn như vậy.

Trần Nặc lại là nghĩ, "Nếu là Quan Viễn Hầu vậy vật bồi táng hẳn là rất nhiều đi." (vật bồi táng là những đồ vật chôn cùng người chết, thường có giá trị cao)

Âu Dương Phục, Viên lão theo bản năng nhìn về phía Cẩm Vinh cùng bảo tiêu Hình Ngũ cũng đang thảnh thơi đứng trong mộ thất.

Cẩm Vinh cười tủm tỉm nói, "Mấy người đừng nhìn tôi, tôi đã nói rồi, chuyện của các người tôi mặc kệ."

Đích xác là sau khi hai người này tiến vào, cái gì cũng không chạm, chỉ dạo qua một vòng, tùy tiện quan sát, Âu Dương Phục tâm sinh nghi hoặc, chẳng lẽ bọn họ thật sự chỉ tới du lịch?

Kiến An là là triều đại tương đối hưng thịnh đời Trần, công thần đại tướng quân, vật bồi táng theo Quan Viễn Hầu tự nhiên không ít, cũng không thiếu vật phẩm trân quý.

Trong khi đám người Âu Dương Phục ở bên kia dò xét, Cẩm Vinh cũng chú ý một bức họa được treo trên vách tường phía sau quan tài, nhìn có chút quen mắt.

Đây không phải bộ dạng của chính cô một đời kia sao?

Cẩm Vinh khóe miệng hơi giật giật, đến nỗi chủ nhân mộ thất Quan Viễn Hầu Phó Ngọc, cô vẫn không nhớ được là ai. Chỉ có ấn tượng mơ hồ, một đời kia bản thân trôi qua cũng không tệ lắm, vận khí tương đối tốt.

"Đây là tranh do đại gia Dương Tử Tự đích thân họa nên." Trần Nặc cũng nhìn thấy bức họa, kích động nói.

Dương Tử Tự thiên cổ đệ nhất họa gia, tác phẩm lưu truyền đến đời này, mười không còn một. Không nghĩ tới có thể ở mộ thất của Quan Viễn Hầu gặp được, chỉ một bức họa này, có thể nói bọn họ chuyến này vận may không tệ.

Trần Nặc vội vàng đi qua, muốn đem bức họa gỡ xuống, Cẩm Vinh cũng không ngăn hắn, chỉ là một bức họa, cùng Cẩm Vinh hiện tại cũng không giống nhau.

Kết quả Trần Nặc vừa mới đụng vào một góc cuộn tranh, mộ thất liền kịch liệt chấn động, đất đá vỡ vụn từ trên trần rơi xuống, như là chuẩn bị đổ sập.

Không xong, là cơ quan cuối cùng, Âu Dương Phục không còn thời gian mắng Trần Nặc ngu ngốc, kéo Viên lão chạy về phía bên ngoài. Mộ thất lại giống như hóa thành cát lún, càng đi càng không thấy đường ra đi xuống, toàn bộ mộ thất như bị phong ấn.

Chờ đến khi Âu Dương Phục, Viên lão cùng Trần Nặc cửu tử nhất sinh trốn thoát, một lần nữa nhìn thấy bên ngoài, Hình Ngũ che chở Cẩm Vinh đã sớm ra ngoài trước bọn họ.

Vừa ra, Trần Nặc đã ủy khuất, "Tôi nào biết kia bức họa sẽ là cơ quan đồng quy vu tận chứ?"

Âu Dương Phục cùng Viên lão cũng biết không thể trách hắn, nhưng bởi vì trận biến cố đột phát này, bọn họ một thứ cũng chưa kịp lấy ra, bạch bạch một phen nguy hiểm, còn có mấy người chôn mình ở bên trong, vậy mà...

Trần Nặc trong tay còn ôm bức họa, may mắn nói, "Cũng may còn cầm bức họa này ra tới."

Nhưng chờ đến hắn mở ra, sắc mặt liền thay đổi, "Bức họa sao lại rách rồi?"

Một bức tranh đang tốt lành lại nhàu rách không còn hình dáng, đừng nói đến giá trị.

"Có thể là trên đường bị xé mất đi." Âu Dương Phục ngồi nghỉ ngơi dưới tàng cây, tâm tình không tốt nổi. Trần Nặc khóc không ra nước mắt.

Nghỉ ngơi một lát, Âu Dương Phục lại nhìn về phía Cẩm Vinh cùng Hình Ngũ, "Phía trước nếu có đắc tội, mong hai vị thông cảm."

Mộ thất thời khắc nguy hiểm, đối phương vẫn là thuận tay kéo bọn họ một phen mới tìm được đường ra, hơn nữa cùng đi vào mộ một chuyến, đối phương lại có thể bình yên thoát thân, lông tóc không tổn hao gì, đủ thấy chỗ lợi hại của bọn họ, hành tẩu giang hồ, so với đắc tội, Âu Dương Phục càng nguyện ý giao hảo.

"Không biết hai vị là người phương nào, ngày sau tương ngộ cũng tiện chào hỏi." Âu Dương Phục suy đoán thân phận của Cẩm Vinh cùng Hình Ngũ, là người phía nam, hay vẫn là phía bắc, hắn cảm thấy hình như đều không giống.

Cẩm Vinh cũng cười nói, "Chúng ta bèo nước gặp nhau, chỉ là tới du lịch."

Đến lúc này, cũng vẫn không muốn nói sao?

Âu Dương Phục trong lòng nghi hoặc, lại đột nhiên nghe thấy trên không trung xa xa truyền đến tiếng cánh quạt chuyển động, trong lòng hiện lên dự cảm bất an.

Ngẩng đầu thấy được hai chiếc trực thăng màu xanh lục bay về phía họ, trên đuôi máy bay còn có một chữ rất to rất dễ chú ý, "Police"

# đi trộm mộ đụng phải cảnh sát, nên làm gì bây giờ, online chờ gấp #

Cẩm Vinh nhìn trực thăng phất phất tay, tươi cười mặt mày cong cong, "Còn tới rất nhanh."

Hai chiếc phi cơ lục tục ngừng ở trên đỉnh đất trống, lực lượng cảnh sát từ trực thăng đi xuống làm đám người Âu Dương Phục mặt xám như tro tàn.

Bọn họ hiện tại hẳn là minh bạch lời Cẩm Vinh, "Trộm mộ là trái pháp luật."

* Tội xâm phạm mồ mả, thi thể, hài cốt là một tội hình sự nhé các bạn.

Cẩm Vinh còn ngoài ý muốn đụng phải người quen, hiện tại đã là đội trưởng đội hình sự công an tỉnh, Ngô Khắc.

"Ồ, đồng chí Ngô thăng chức sao."

Ngô Khắc: "..."

Đúng là thăng chức, bởi vì lúc trước có vị đại tiểu thư này giúp đỡ, cọc án kia danh tiếng quá lớn, cấp trên vừa là khen thưởng cũng là bảo hộ, điều hắn tới bên này, còn thăng hai cấp, nhưng không hiểu vì sao lần này lại gặp mặt đại tôn phật ở đây.

Cẩm Vinh làm việc vẫn là thực chu đáo, vì tránh trở thành đồng phạm của đám người trộm mộ, trước khi tiến vào mộ thất liền gọi điện cho các chú công an, nơi này có trộm mộ. Chờ đến khi cô đi vào, cũng được tính là hỗ trợ bảo hộ văn vật quốc gia. Hơn nữa từ đầu tới đuôi, cô đều không có chạm qua đồ vật trong mộ thất nha.

Nhìn đám người Âu Dương Phục bọn họ mặt như gặp quỷ, hết thảy quả thực hoàn mỹ.

"Đúng rồi, bên trong còn có mấy người, kịp thời cứu giúp hẳn là còn sống." Cẩm Vinh lại nhắc nhở một câu.

Ngô Khắc nghe vậy liền lập tức an bài xe cứu thương dưới chân núi đi lên, ngoài ra còn có nhân viên khảo cổ, khai quật huyệt mộ chuyên nghiệp.

Mấy năm gần đây, hành vi trộm mộ cũng thực hung hăng ngang ngược.

Các nhà khảo cổ học đi đến nhìn thấy mộ thất hoàn toàn bị phá hủy thì đau lòng vô cùng, mà đám người trộm mộ sau khi được nhân viên cứu hộ cứu ra ngoài thì chỉ nghĩ đến hậu quả đang chờ đón mình.

Chuyến tham quan mộ cổ của Cẩm Vinh cũng đi đến hồi kết.

_____

Thủ đô, Phương gia.

Phương lão thủ trưởng nhìn thấy báo cáo phát hiện mộ cổ ở Phong thành có liên quan đến cháu gái nhà mình, khóe miệng giật giật. Nha đầu này đúng là càng chơi càng hăng, cũng may làm việc sạch sẽ lưu loát, không lưu hậu hoạ.

Cũng không biết cháu gái cưng khi nào mới bằng lòng trở về, Tết nhất cũng không thèm tới nhìn ông nội một cái, Phương lão gia tử thở dài.

_____

Ba năm sau, Cẩm Vinh rốt cuộc chơi tận hứng trở lại, thuận tiện hoàn thành luận án tiến sĩ, làm người vẫn phải làm đến nơi đến chốn, học vấn đàng hoàng tử tế chút.

Ngoài ra còn làm một phần kế hoạch nộp lên cho ông nội, Phương gia chỉ có vài người xem qua bản kế hoạch này, bao gồm Phương lão thủ trưởng, Phương Lệ, và cha Phương Cẩm Vinh.

Mấy ngày sau, Phương gia tổ chức đại hội nghị, một lần nữa điều chỉnh lộ tuyến phát triển của gia tộc, khi nào giấu tài, khi nào khuếch trương thế lực, quy hoạch tương lai 5-60 năm được hình thành.

Cẩm Vinh cảm thấy bản thân đời này đã báo đáp Phương gia, cũng không có đi con đường chính trị, nhưng chọn một nghề nghiệp trước kia chưa thử bao giờ, ngoại giao.

Đây cũng là ý tưởng đột phát trong đầu Cẩm Vinh, cảm thấy nghề nghiệp này rất có ý tứ, đặc biệt là trong bối cảnh vừa mở cửa giao thương kinh tế, càng có tính khiêu chiến.

Phương gia hoàn toàn không có dị nghị, Cẩm Vinh bằng vào thực lực có được quyền tự chủ trong gia tộc, đừng nói là làm ngoại giao, hiện tại cô làm cái gì Phương gia cũng sẽ không ngăn trở.

Hai năm sau, Cẩm Vinh thuận lợi trở thành một thành viên của bộ ngoại giao Hoa Quốc, hơn nữa lấy tốc độ thăng chức vượt xa người thường, 5 năm sau, đã có thể đại biểu Trung Quốc lên tiếng trên thương trường quốc tế.

Đầu năm chín mươi, đàm phán thành công hiệp định với tổ chức thương mại thế giới, trở về thủ đô, cử quốc chúc mừng.

Ngay cả Trình Gia Thục bây giờ đã làm mẹ, tay ôm hài tử, cũng thông qua truyền hình thấy được thời khắc lịch sử này.

Nhìn trong TV, đại biểu Hoa Quốc phát biểu trước báo chí, mỹ nhân phong thái ưu nhã nói năng tự nhiên, Trình Gia Thục quay đầu nói với chồng mình, Tống Tranh: "Trước kia còn phục vụ ở trên xe lửa, em còn được nói chuyện với phó bộ trưởng đấy."

Đối phương quả nhiên không phải người bình thường a.

Phương Cẩm Vinh làm ở bộ ngoại giao Hoa Quốc cả đời, trong mắt người khác, Phương Cẩm Vinh tuyệt đối có thể xưng là nữ bộ trưởng bộ ngoại giao ghê gớm, nhiều thủ đoạn nhất.

Nhiều hạng mục đàm phán quốc tế quan trọng đều có Phương Cẩm Vinh nhúng tay, đem lại lợi ích lớn cho quốc gia.

Mà Phương thị phía sau lưng Phương Cẩm Vinh, lại rất ít khi bị nhắc tới, dù sao phong thái làm việc cùng tài năng của vị bộ trưởng bộ ngoại giao này đã đủ để người khác kính trọng.

Nhưng mà người như vậy lại lựa chọn ở đỉnh cao sự nghiệp, khi kinh tế Hoa quốc phát triển nở rộ, lui xuống.

Lấy lời nàng mà nói, công việc hiện tại đã không còn tính khiêu chiến.

Thà bằng về nhà tu tiên.

Cho nên sau khi Cẩm Vinh nghỉ việc, lại quay về con đường tu đạo, nhưng cũng chỉ để thân thể khỏe mạnh, dù sao sống lâu quá cũng thành vô vị.

Đời người thú vị ở chỗ nó có hạn, một cuộc đời không có điểm cuối, có thực sự khiến người ta hạnh phúc?

Cẩm Vinh cũng không nhớ lời này là ai nói với mình.

_____

Gần đây Cẩm Vinh còn rất mê thiên văn học.

Anh họ Phương Lệ tới tìm cô, lúc ấy cô vẫn còn đang mân mê kính viễn vọng trong tay.

Phương lão gia tử hưởng thọ 90, qua đời tại nhà tổ mấy năm trước, Phương Lệ liền trở thành người chèo lái Phương gia, có khi sẽ tìm đến Cẩm Vinh hỏi chút ý kiến, trong mắt hắn, em họ giống ông nội nhất ở thuộc tính, đa mưu túc trí.

Phương Lệ lần này vì một người trẻ tuổi mà phiền não.

Người trẻ tuổi kia tên là Thẩm Biên, cón cháu nhà bình dân, có chút bản lĩnh, đặt ở mười năm trước có thể làm nên một cái truyền kì cá vượt vũ môn, nhưng ở thời điểm này, có bản lĩnh có dã tâm cũng khó có thể với tới cái vòng này của bọn họ.

Vị trí của Phương gia hiện tại cũng không mấy người có thể với được.

Cho dù mấy đứa con cháu có thua kém hắn ở điểm bản lĩnh, lại cho dù đối phương có hận Phương gia, Phương Lệ cũng sẽ không đem hắn để ở trong lòng, nhưng con gái út Phương Thanh Thanh lại mê luyến Thẩm Biên, còn muốn cùng hắn kết hôn.

Thẩm Biên cùng Thanh Thanh địa vị chênh lệch quá lớn, có lẽ tựa như Thanh Thanh nói, cho Thẩm Biên mười năm, hai mươi năm, sẽ không giống nhau, Phương Lệ không phủ nhận điểm này, nhưng đó là về sau, không phải hiện tại.

Cẩm Vinh chuyên tâm quan sát kính thiên văn, căn bản không để ý tới Phương Lệ bên kia phun tào.

Chờ đến khi Phương Lệ hỏi cô, khi, Cẩm Vinh thuận miệng nói, "Anh họ không phải đã có chủ ý sao?"

Câu trả lời cũng chỉ có đồng ý hoặc không đồng ý.

Tóm lại Phương Lệ vẫn là không nỡ nhẫn tâm với con gái, còn Thẩm Biên, đem dã tâm của đối phương bóp chết từ khi hắn còn nhỏ yếu, Phương Lệ vẫn là có thể.

Nhìn Cẩm Vinh tựa hồ cũng không đồng ý hôn sự này.

Phương Lệ nói: "Anh cho rằng cô cũng không thích người như vậy."

Dã tâm lớn, không cam lòng cúi đầu, quan trọng nhất chính là có khả năng uy hiếp với Phương gia trong tương lai.

Cẩm Vinh hơi hơi cong cong môi, "Em vẫn luôn thích người có lý tưởng có chí hướng, ít nhất bọn họ khởi điểm cũng không phải hoàn toàn trắng tay."

Cẩm Vinh đã sớm không nhúng tay vào chuyện của Phương gia, những chuyện cô làm từ trước tới giờ cũng đủ nhiều.

Phương Lệ nghe vậy cứng họng.

Cuối cùng Phương Lệ vẫn đồng ý hôn sự của Phương Thanh Thanh cùng Thẩm Biên, cho dù biết đối phương không phải là loại cam nguyện để cho Phương gia điều khiển.

Chỉ là làm hắn hơi ngoài ý muốn chính là Cẩm Vinh cự tuyệt tham dự hôn lễ, lý do là không có hứng thú.

Muội muội này từ đầu đến cuối tính tình vẫn như thế, Phương Lệ bất đắc dĩ cười, lại hỏi, "Em trước kia không phải rất thích nha đầu Thanh Thanh sao?"

Cẩm Vinh hơi suy nghĩ một chút nói, "Đúng là em tương đối thích trẻ con, nhưng trưởng thành rồi liền khiến người hết thích nổi."

Phương Lệ cười nói: "Đúng là không thèm kiêng kị."

Chẳng sợ làm gia chủ Phương gia là hắn mất mặt, cô em họ này không hề cố kỵ nói trắng ra.

Bất quá Phương Lệ bởi vì những lời này, nhiều năm sau thường đưa cháu trai cháu gái đến chỗ Cẩm Vinh chơi, thuận tiện dạy dỗ một chút, mấy đứa cháu có thể học hỏi bà cô được một hai phân, cũng đủ dùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »