Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3664 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 85
trạch đấu không bằng tu tiên (phần 3).

❊ ❊ ❊

Cẩm Vinh vừa đi ra ngoài chơi, cũng không trực tiếp quay về Bồng Lai, mà biến ảo bộ dáng hành tẩu nhân gian.

Huyền Liên chân nhân Cẩm Vinh cũng gặp qua, chỉ tiếc tuổi thọ đã tẫn, tọa hóa quy nguyên.

Một đường đi, các nơi Sơn Thần, Thành Hoàng, Cẩm Vinh cũng thấy không ít.

Nhân gian khó có được một vị phàm nhân Tán Tiên, còn tu hành nhanh chóng như thế, Sơn Thần Thành Hoàng cũng đều nghe qua, nguyên tưởng rằng là trùng hợp đụng phải đại cơ duyên hoặc là có trưởng bối Thiên Đình phù hộ, nhưng chân chính nhìn thấy bản tôn, cũng không dám chậm trễ vị tán tiên này, có thể nói là cần cái gì đáp cái đó.

Ngẫu nhiên ở trong núi gặp được một gốc nhân sâm ngàn năm hóa thành bán tiên, là thần tiên tăng đạo khác, có lẽ còn có tâm đem hắn làm nguyên liệu luyện đan chế dược, nhưng Cẩm Vinh cũng không để ý, cùng sơn tiên ngồi chơi một bàn cờ.

Vui chơi một hồi đã qua mười năm, cảm giác được tiên nhân ngồi đối diện tu vi tăng trưởng, càng thêm cao thâm khó đoán, sơn tiên chắp tay nói, "Chúc mừng thượng tiên."

Cẩm Vinh cười cười không nói, lại bỗng nhiên trong lòng động ý niệm, ngọc bội kia lại lần nữa bị dùng đến.

Cẩm Vinh tiêu sái tùy ý nói, "Chỗ phàm trần ta có chút việc, liền từ biệt ở đây."

"Thượng tiên đi thong thả." Sơn tiên mỉm cười nhẹ vuốt râu bạc trắng, mấy năm nay hắn bồi thượng tiên trên núi, cũng ngộ ra không ít điều.

Mười năm sau, người sử dụng đến nguyện vọng thứ hai lại là hoàng đế, kết quả này Cẩm Vinh cũng có thể đoán được.

Nhìn Văn Cẩm Tú một thân châu quang bảo thúy nhưng khóe mắt đã mơ hồ thấy nếp nhăn, Cẩm Vinh không thể không nói, "Ngươi nghĩ kỹ."

Văn Cẩm Tú biểu tình đã bình đạm đi nhiều, nhìn không ra, nàng vì cầu sủng ái vinh hoa mà tự mình dâng lên ngọc bội cho hoàng đế, hay là vì tình thế bắt buộc.

Hoàng đế còn thông minh, không tự mình ra mặt, mà để Văn phi cầu tiên nhân Cẩm Vinh.

Văn Cẩm Tú gật gật đầu, "Ta hy vọng tình hình hạn hán phương bắc đại địa bình ổn."

Đầu năm nay bắc địa đại hạn, tình hình hạn hán nghiêm trọng đã làm triều đình không chịu nổi, đương kim tuy giỏi quyền mưu, nhưng cũng vẫn có thể xem là một hoàng đế cần chính ái dân, vì thế hiện giờ mới cần đến Văn Cẩm Tú.

Cẩm Vinh thở dài một hơi, "Được, ta đáp ứng."

Văn Cẩm Tú trong lòng buông lỏng, nàng cũng không chắc Cẩm Vinh sẽ đáp ứng hay không, hay vẫn cứ tùy hứng như lúc trước, nhị muội muội vô luận là trước khi thành tiên hay là sau khi thành tiên, đều là tính tình bất thường.

Cẩm Vinh không kiên nhẫn nghi thức thế gian rườm rà, chưa nói cần khai đàn tế thiên, cũng không nói yêu cầu cái gì trân quý, chỉ để lại một câu "Được, ta đáp ứng." Liền lại lần nữa phiêu nhiên rời đi.

Lưu lại Văn Cẩm Tú trong lòng thấp thỏm lo âu, lo lắng Cẩm Vinh thất tín hủy nặc.

_____

Bành thành.

Lý Cảnh Linh đã trằn trọc làm lên quan phụ mẫu Bành thành, cằm hơi có chòm râu lược hiện phong sương, nhìn ruộng nước khô nứt cạn tẫn, mày nhăn lại thật sâu.

Phương bắc đại hạn, Bành thành là một trong những vùng chịu nhiều thiệt hại.

"Đại nhân, chớ quá lo lắng, những phương pháp trước đó vài ngày ngài nói, không phải đều hữu dụng sao?"

Lý Cảnh Linh lắc lắc đầu, "Kia chỉ là chút phương pháp trị ngọn không trị gốc thôi."

Vô luận là tìm kiếm mạch nước ngầm, hay là xây mương dẫn nước, đều là biện pháp tạm thời giảm bớt tai hoạ cho bá tánh, chân chính có thể giải quyết khốn cảnh còn phải chờ đợi trời mưa.

Bành thành còn không phải địa phương gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất, nghe nói bắc địa nhiều châu huyện, đã xuất hiện cảnh bá tánh chết vì đói khát, khổ sở cùng cực.

Thân là quan phụ mẫu, thần tử của bệ hạ, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bá tánh một ngày so một ngày thêm khốn khổ, loại tâm tình bất lực này làm Lý Cảnh Linh cảm thấy vô cùng thất bại.

Lý Cảnh Linh nhắm mắt ở trong lòng lặp lại nghĩ càng nhiều biện pháp, bỗng nhiên cảm giác mí mắt ướt át, một giọt một giọt đánh vào trên mặt.

"Đại, đại nhân, này không phải là trời mưa đi." Nha dịch phía sau Lý Cảnh Linh trong giọng nói ngăn không được run rẩy.

"Trời mưa?" Lý Cảnh Linh sửng sốt, vươn tay tới, lại thấy không trung mây đen giăng đầy, cuồn cuộn tiếng sấm, mưa cũng càng lúc càng lớn, tựa hồ một phát không thể vãn hồi.

Trận mưa này tự nhiên là bút tích của Cẩm Vinh, còn không phải là giải trừ tình hình hạn hán, Cẩm Vinh tùy tiện tìm cái địa phương không người, thi pháp cho mưa xuống.

Long Vương hẳn cũng không ngại cô ban nhiều thêm một trận mưa.

Triều đình rất nhanh thu được tin tức từ quan viên phương bắc, trời giáng cam lộ.

"Tốt, trời mưa là tốt." Chu Xương đế cười to nói, thấy bệ hạ lúc trước vì tình hình hạn hán mà mặt ủ mày chau táo bạo nặng nề giờ nhẹ nhõm sảng khoái, người khác cũng sôi nổi chúc mừng.

Cao hứng qua đi, bao gồm Chu Xương đế, mọi người cũng nhớ tới chính sự.

Mưa ba ngày liên tiếp, bọn họ cũng trong lòng minh bạch, rốt cuộc chuyện của Văn Nhị tiểu thư năm đó bọn họ tai nghe mắt thấy, không dễ dàng quên như vậy.

Chu Xương đế trầm ngâm một lát, cho người khởi chiếu thư.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Phi Văn Thị, lai thiên sở thụ, thừa triệu nội vi, thận cần uyển thuận, tuân thủ cung quy, phi chiêu thục huệ, kính thận cầm cung, nay thừa phụng Hoàng Thái Hậu từ dụ, phong làm Hoàng Quý Phi.

Nhi tử Chu Triều, cần mẫn hiếu học, thuần hậu nhân hiếu, phong Vinh quận vương, khâm thử."

Trừ lần đó ra, Chu Xương đế cũng không tính toán đem chuyện tiên nhân ban mưa giấu giếm, ngược lại chiêu cáo thiên hạ, lấy lòng tiên nhân, cũng là nói cho người trong thiên hạ hoàng thất họ Chu có tiên nhân giúp đỡ, thiên mệnh cao quý.

Cẩm Vinh không để ý hoàng thất nhân gian lấy lòng, nhưng chuyện Chu Xương đế sai người vì Cẩm Vinh lập miếu ở các nơi, thật ra khiến cho cô hứng thú.

Miếu thờ lấy hiệu là Huyền Nữ, đây vẫn là công đóng góp của Lý Cảnh Linh tiểu công tử, hắn nhớ rõ đã từng nhắc đến từ này trước mặt Cẩm Vinh, cũng không biết vì sao liền để tâm, cho nên so với cái gì miếu tiên nữ, miếu thần nữ nương nương, hắn cảm thấy cái này mới xứng với nàng.

Chu Xương đế cuối cùng lựa chọn cái tên này, rốt cuộc tìm không thấy Văn Cẩm Vinh, cũng không biết nàng thích cái danh hiệu nào, nếu là kiến nghị do phàm nhân từng quen biết nàng đưa ra, có lẽ nàng sẽ không quá để ý.

Cẩm Vinh đích xác không thèm để ý, đương nhiên nếu danh hào quá mức chán ghét, cô cũng không ngại dùng thiên lôi tới bổ miếu.

Càng khiến cô cảm thấy có ý tứ chính là hương khói này, đặc biệt là sau khi tòa Miếu Huyền Nữ đầu tiên được xây lên, hương khói như mây.

Hương khói tràn đầy lên, liền tụ tập cái gọi là hương khói tín ngưỡng.

Thứ này Cẩm Vinh trước kia kiến thức qua, bất quá khi đó cô là Thiên Đình Tư Mệnh Thiên Quân, không có hương khói cũng sẽ tự phân đến Nhân tộc một phân công đức. Nhưng giống sơn thần, thổ địa, còn có Văn Khúc Tinh, lại là không thể thiếu hương khói cung phụng.

* Văn Khúc Tinh quân là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người thế gian.

Hương khói tín ngưỡng có lợi cho tu luyện, đây cũng là vì sao người mang đại công đức có thể thành tiên thành thánh.

Cẩm Vinh nghiêm túc nghiên cứu một phen, rốt cuộc trước kia không có hương khói công đức cho cô nghiên cứu, khó được một lần ngồi trong miếu Huyền Nữ canh nửa tháng, nghe phàm nhân mong ước.

Sau khi hoàn toàn hiểu biết hương khói là cái thứ gì, Cẩm Vinh liền bỏ mặc không quản, cũng không hứng thú hấp thu hương khói để tu hành.

Chưa nói đến chuyện Cẩm Vinh không để ý tu vi, riêng đem pha tạp trong hương khói tín ngưỡng loại bỏ, lại dung hợp với tu vi, quá trình quá mức phiền toái, hơn nữa kinh doanh hương khói cũng là một môn sinh ý, có đi có lại.

Cẩm Vinh không nghĩ làm thần tiên đại từ đại bi, phổ độ chúng sinh, vì thế nhân bài ưu giải nạn.

So với cái này, cô càng thích tiêu dao tự tại.

Nói đến phiền toái, còn có một lần cơ hội cuối cùng của cái ngọc bội kia. Cẩm Vinh nghĩ nghĩ, cũng liền không để ở trong lòng.

Văn Cẩm Tú có lẽ đến chết cũng sẽ không dùng đến một lần hứa hẹn cuối cùng này.

____

Bành thành.

Lập tượng Huyền Nữ trong miếu, thợ thủ công đều chiếu theo bức họa trong kinh thành truyền đến, nghe nói là thân tỷ Huyền Nữ nương nương, Văn Hoàng Quý Phi tự tay họa.

Lý Cảnh Linh nhìn hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được ngăn thợ thủ công lại, "Mấy chỗ này đều sai rồi, nàng chỗ này không có nốt ruồi, còn có đôi mắt nàng là như thế này..."

"Nhưng bức họa là họa như thế này." Thợ thủ công đối với triều đình đại quan, lập tức liền yếu đi vài phần tự tin.

Lý Cảnh Linh thở dài một hơi, không nghĩ tới Văn Hoàng Quý Phi năm đó tốt xấu cũng là tinh thông cầm kỳ thư họa, ở trong cung vài năm, liền hoang phế như thế.

Hắn nhưng thật ra trách lầm Văn Cẩm Tú, nhiều năm như vậy nàng cũng chỉ thấy Cẩm Vinh hai lần, hơn nữa mỗi lần nói nói mấy câu liền vội vàng rời đi, sao có thể nhớ rõ tướng mạo nàng.

"Ngươi đi xuống đi, để ta."

"Cái này sao được?" Thợ thủ công sợ hãi nói, một là bởi vì hoàng lệnh, nếu là điêu khắc hỏng mất, đợi đến khi khai miếu, đó chính là hắn sai lầm, mà Lý đại nhân đường đường quan viên triều đình, sĩ nông công thương, hắn có thể cản sao.

Hai thân tín bên người Lý Cảnh Linh một bên khuyên bảo thợ thủ công đem người ra ngoài, "Đại nhân nói cái gì chính là cái đó, ngươi hảo hảo nghe là được." Thuận tiện đóng cửa lại.

Hai thân tín nhìn nhau cười, thợ thủ công kia khẳng định chưa nghe nói qua thanh danh đại nhân, kẻ hèn điêu khắc tính cái gì, hắn còn không có gặp qua đại nhân thi châm cứu người, bài binh liệt trận đâu.

Một thân tín hạ giọng nói, miễn bị đại nhân nghe được "Nói thực, ta cũng không biết đại nhân có cái gì không làm được hay không."

Một khác thân tín phun tào nói, "Có, sinh hài tử."

Lý Cảnh Linh một mình ở trong phòng không nghe được bọn họ đối thoại bên ngoài, hắn không nhìn bức họa kia, tiếp tục điêu khắc tượng Huyền Nữ.

Vô cùng chăm chú.

Mặc dù chỉ là gặp qua giờ Văn Cẩm Vinh, lại cũng phỏng đoán ra nàng sau khi lớn lên dung mạo tới, đây cũng là hắn am hiểu sự tình chi nhất, đã từng hắn chỉ bằng mượn này phân mới có thể phá một cọc kỳ án.

Mặc dù đã lâu không gặp Văn Cẩm Vinh, nhưng hắn có thể phỏng đón ra dung mạo nàng sau khi lớn lên, đây cũng là chuyện hắn am hiểu nhất, hắn cũng từng dùng bản sự này mới có thể phá được một cọc kì án.

Chờ đến khi thân tín cùng thợ thủ công lại tiến vào, một tôn tượng cầm hoa, tươi cười sinh động như thật đã haofn thành, dáng vẻ muôn phương, một đôi con ngươi huỳnh nhiên có quang mang, thần thái phi dương.

Trong phút chốc bọn họ cho rằng đây chính là người sống chứ không phải tượng, làm thân tin cùng các thợ thủ công nhất thời ngây người.

Nếu nói bức họa của Văn Hoàng Quý Phi có sáu bảy phân tương tự, vậy tượng Huyền Nữ mà Lý Cảnh Linh thân thủ điêu khắc giống đủ chín phần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »