Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí

Lượt đọc: 1185 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

Anh quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ cũng đang chăm chú nhìn sợi len với vẻ mặt rất thích thú, iền không nghĩ nhiều mà nói: "Làm phiền chị giúp chúng tôi gói lại đi."

Chị bán hàng nghe vậy thì như mở cờ trong bụng. Từ sớm đã đoán được đồng chí giải phóng quân này rất biết chiều chuộng em gái, nay lại là ngày quan trọng cả một đời nên sao có thể tiếc thứ tốt.

"Em gái, em xem, muốn đan một chiếc áo len kèm một chiếc khăn quàng cổ sao?" Chị bán hàng vừa cười vừa hỏi, thấy Bùi Từ gật đầu thì quay sang nhìn Phương Tri Ý.

Loại len này dùng để đan áo len thì còn được, mặc lên người vừa sáng vừa đẹp. Chứ khăn quàng cổ á?

Quấn kiểu đó chẳng khác nào tự siết cổ mình.

Muốn đẹp thì cũng phải còn thở mới được !

"Chỉ đan một chiếc áo len."

Bùi Từ nghe Phương Tri Ý nói thì nghiêng đầu nhìn cô, biết cô gái nhỏ rất tiết kiệm, lại nhỏ giọng hỏi:"Chỉ cần một chiếc áo len thôi sao? Thực ra xứng thêm một chiếc khăn quàng cổ cũng đẹp."

Chị bán hàng nghe xong vội khuyên:"Đúng vậy, em gái, anh trai em nói đúng, đan thành khăn quàng cổ chắc chắn đẹp lắm, em xem em đẹp như vậy, da lại trắng..."

Phương Tri Ý không để tâm đến lời khen của chị chủ quầy, liên tục lắc đầu:

"Không cần đâu, em chỉ đan một cái áo len thôi."

Cô thực sự sợ Bùi Từ lại bị khí thế nhiệt tình của chị bán hàng làm cho "gục ngã", rồi vung tay mua hết cả đống len về, cho nên vừa nói vừa nhìn chằm chằm anh, tránh cho "phá gia chi tử" này lại vung tay quá trán.

Bùi Từ thấy cô kiên quyết, sợ thật sự chọc cô tức giận, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, được được được, em nói cái gì liền là cái gì.

Chị bán hàng thấy Phương Tri Ý dứt khoát không nhượng bộ, chỉ có thể cười trừ, gật đầu phụ họa:

"Được, chị cân len cho em ngay."

Nói xong trong lòng còn lẩm bẩm, hai anh em này thú vị thật, nhìn qua thì tưởng anh trai nắm thế chủ động, ai ngờ cuối cùng người quyết lại là cô em gái nhỏ.

Lúc ấy, len sợi đều bán theo cân, chưa có hàng may sẵn như sau này. Một cô gái trưởng thành, cao tầm mét sáu, nếu muốn đan một chiếc áo len dày dặn để mặc ấm qua mùa đông, thì ít nhất cũng phải tốn đến một cân tám lạng len.

Phương Tri Ý vốn chưa từng thật sự phải lo nghĩ chuyện tiền bạc. Nhưng lúc này, đứng trước con số ấy, cô vẫn không khỏi thấy… thật đắt.

Chị bán hàng nhanh nhẹn cân xong len, dùng túi da bò gói kỹ lại cho cô, còn không quên tặng thêm một cặp que đan áo len, vừa đưa vừa cười nói:

“Cho em que đan luôn nhé, coi như quà tặng kèm!”

“Cảm ơn chị.” Phương Tri Ý lễ phép đáp, rồi cẩn thận bỏ túi len vào chiếc túi lưới đang xách trên tay.

Cô ngừng tay, nhìn thêm mấy giây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »