Lý Đoan Ngọc nhẹ lắc đầu, giọng nói tuy ôn hòa nhưng không thiếu phần kiên quyết:
“Cha mẹ không thể đi cùng con được, Dạng Dạng à. Đơn vị vẫn còn công việc, không thể rời khỏi lúc này. Đợi mọi việc thu xếp ổn thỏa, mẹ sẽ nhờ các anh đưa con về.”
Ý nghĩ ấy như lưỡi dao mảnh, lạnh lẽo, cứa vào đáy lòng khiến cô bất giác rùng mình.
Lý Đoan Ngọc nhận ra thân thể con gái khẽ run lên, trong lòng thắt lại. Bà siết chặt tay con gái, nghĩ rằng con sợ vùng Tây Bắc xa xôi. Cũng phải thôi, trong nhận thức của người dân lúc bấy giờ, Tây Bắc là nơi gió cát mịt mù, khí hậu khắc nghiệt, đồng hoang rừng thẳm, thiếu ăn thiếu mặc, là nơi mà bao thanh niên trí thức bị hạ phóng đều e ngại.
Bà dịu dàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán con, trong ánh mắt thoáng qua một tia xót xa, nhẹ giọng trấn an con :
“Dạng Dạng, ngoan , đừng sợ. Các anh sẽ chăm sóc con thật tốt. Khi con còn nhỏ , anh trai từng tự mình lặn xuống sông Nam Thành để bắt cá bồi bổ cho con đấy. Con còn nhớ không ?”
Phương Tri Ý mím môi, gật đầu. Cô xuyên thư, thay thế vị trí của nguyên chủ trong câu chuyện này, đồng thời cũng kế thừa mọi thứ mà cô ấy có . Thân thể bệnh tật này , tình cảm ấm áp này , và còn ... toàn bộ ký ức của nguyên chủ .
Trong ký ức , cha mẹ yêu thương cô đến tận xương tủy.
Trong ký ức , các anh trai tuy đi lính xa nhà , mỗi năm không về nhà quá vài lần , nhưng đối với cô em gái duy nhất này , đều là cưng như cưng trứng mỏng , cũng giống như cha mẹ , đều dốc hết tâm lực mà yêu thương chiều chuộng , liều mạng tẩm bổ cho thân thể yếu ớt này của em gái.
Thậm chí, kể cả khi người không ở nhà , đồ gửi về cũng là ùn ùn không dứt , chỉ cần là đồ bổ , có lợi cho em gái , có thể gửi đường xa, liền vơ vét gửi về nhà , thư từ cũng toàn là hỏi thăm bệnh tình của em gái .
Nhưng mà, Phương Tri Ý cũng không phải là sợ Tây bắc gió cát , hay sợ các anh chăm sóc không chu đáo , mà là ...
Vận mệnh !
Phương Tri Ý chưa từng được yêu thương như thế này .
Đôi tay nhỏ nhắn, mang theo chút run rẩy rất khẽ, chậm rãi kéo lấy cánh tay của Lý Đoan Ngọc, Phương Tri Ý ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp trong veo mang theo quyến luyến , giọng nói mềm nhẹ như tơ lụa quấn quanh lòng người , lại mang theo ý cầu xin khó có thể chối từ :
“Mẹ , con... có thể ở nhà bầu bạn với hai người không?”
Nếu cha bị đưa đi cải tạo lao động, cô cũng muốn theo cùng.
Cha mẹ đã nhiều tuổi, thân thể chẳng còn như xưa, nếu nay phải vác cuốc ra đồng, mai lại húp cháo loãng thay cơm, sức khỏe liệu còn chống đỡ được bao lâu?
Cô có không gian. Có đồ ăn sạch, thuốc men đầy đủ. Cô có thể âm thầm giúp họ vượt qua những tháng ngày thiếu thốn.
Nếu cô có thể đi cùng , dẫu không thể gánh vác tất cả, nhưng ít nhất... có thể để họ ăn ngon một chút, uống ngụm nước ấm, đỡ đần được phần nào nhọc nhằn.
Mắt cô ánh lên tia kiên định, không hề giống một đứa trẻ yếu ớt đang sợ hãi chia ly, mà giống như một người từng nếm qua khổ tận cam lai, giờ đây chỉ muốn giữ lấy chút ấm áp cuối cùng nơi cõi đời này.
Chỉ cần để cô đi cùng, dù không thể chia sẻ mọi khổ cực với cha mẹ , ít ra có thể giúp cha mẹ ăn tốt một chút , uống ngụm nước ấm một chút . Một chút cũng là gánh vác, là an ủi.
Chưa đợi Lý Đoan Ngọc mở miệng, Phương Tuấn Khanh đã từ ngoài phòng bước nhanh vào, tay còn dính nước, rõ ràng là vừa rửa chén xong. Thấy con gái thần sắc đã khá hơn đôi phần, ngữ khí ông cũng mềm hẳn đi:
“Dạng Dạng ngoan, cha mẹ dạo này bận rộn nhiều việc, thật sự không thể chăm con chu đáo. Con đến chỗ các anh trước, đợi cha mẹ xong việc, sẽ lập tức đón con về. Được không?”
Ông nói rồi nửa quỳ xuống, như năm xưa mỗi lần dỗ dành con gái bé bỏng. Bàn tay to, thô ráp vì năm tháng, nhẹ nhàng đặt lên đầu cô, ánh mắt tràn đầy chân thành, nghiêm túc:
Giây phút ấy, Phương Tri Ý hiểu.
Cô không phải người yếu đuối. Càng không phải kẻ cứng đầu.
Nếu đã không thể trốn tránh, thì cô sẽ đối mặt. Cốt truyện? Vận mệnh? Chỉ cần cô còn sống, cô sẽ khiến cho vận mệnh bị định sẵn không bao giờ có thể ràng buộc những người thân yêu của mình được nữa !
Phương Tri Ý nhẹ gật đầu:
“Vâng, con nghe lời cha mẹ . Con sẽ đến chỗ các anh trai .”
Hơn tất cả những gì họ vẫn mong chờ .