Vương Phi Áp Đảo Vương Gia

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 34
cùng một chỗ với uyển quý phi ( 1 )

❊ ❊ ❊

Nam Cung Nghiêu nhìn bộ dạng Nhã Phù, nghĩ tới cái người Thư Nhã Phù trước mắt này có phải lại vờ ngớ ngẩn rồi hay không, không phải lời đồn đãi nói nàng bây giờ đã khôi phục bình thường rồi hả? Thế nào nhìn vẫn là một kẻ ngu!

Bị người mắng mà còn ngây ngốc cười cười đáp tạ, đây không phải là kẻ ngu thì là cái gì?

Ngược lại Nam Cung Triệt ở một bên, nụ cười trên mặt phong lưu phong tình như cũ, hếch lên đôi mắt đào hoa mang theo ánh mắt loại khác nhìn Nhã Phù, một bộ chờ nàng nói tiếp.

"Lần đầu tiên gặp mặt, mà có thể được thập nhất Điện hạ tán thưởng, Nhã Phù thật sự là không dám nhận!" Thư Nhã Phù mềm mại mỉm cười, thần sắc không có một chút nào không vui mừng, trên mặt còn là dáng vẻ ngượng ngùng vì được khích lệ, chỉ là đáy mắt cũng trong suốt rực rỡ.

"Ngươi thật đúng là người đần độn! Người nào khen ngươi rồi! Chỉ cái bộ dáng này của ngươi có cái gì đáng giá để Bổn cung khích lệ đây!" Nam Cung Nghiêu tức giận nhìn chằm chằm Nhã Phù, khắp khuôn mặt còn có mấy phần non nớt hiện lên vẻ ghét bỏ và khinh bỉ.

"Ha ha, Lục điện hạ nói cưới nữ nhân như Nhã Phù đặt ở nhà cũng là vui tai vui mắt, mà không phải điện hạ ngài nói sao? Ngài nói ‘một người quái dị, dựa vào cái gì gả cho thập ca của ta! ’, mà cũng không nói là quái dị không thể gả cho Tề vương Điện hạ, mấy ngày trước Hầu phủ mới vừa nhận được sính lễ của Tề Vương phủ đưa tới, đương nhiên kể từ đó, Thập nhất Điện hạ cũng chính là khen ngợi Nhã Phù!" -๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn.

Mắt tinh cười tủm tỉm mang theo vài phần tinh khôn, khóe môi mỉm cười, có thâm ý nhìn Thập Nhất hoàng tử, dám đem ý tứ trong lời nói của hắn vặn vẹo lại, đồng thời nhìn lên khuôn mặt vặn vẹo của Tiểu Chính Thái trước mặt, đáy lòng một trận cười xấu xa, ai cho tiểu gia hỏa ngươi lại có lá gan nói nàng là quái dị!

"Nói bậy!" Hừ lạnh một tiếng, bị vặn vẹo ý tứ trong lời nói như vậy, sắc mặt Nam Cung Nghiêu lập tức trầm xuống, dáng vẻ khó chịu.

"Lại nhờ Lục điện hạ khích lệ, Thập nhất Điện hạ ngài còn nói Lục hoàng tử đã thấy nhiều thứ tầm thường, mới phát giác được Nhã Phù là một nữ nhân vui tai vui mắt, đó không phải là nói Nhã Phù cũng không phải là tầm thường, vậy dĩ nhiên là phải cảm tạ Điện hạ ngài tán thưởng!"

Nhìn Nhã Phù đem hai câu nói của Nam Cung Nghiêu, dám nói cho ý tứ đảo lại, nói một phen khiến Nam Cung Nghiêu sửng sốt không biết cãi lại làm sao, sau đó cũng là một bộ dáng vẻ khéo léo nhu thuận, biết vâng lời, thối lui đến vị trí của mình, một bộ dạng mới vừa nhanh mồm nhanh miệng hoàn toàn không liên quan đến mình.

"Ha ha, ngươi thật khác nhiều với Thư Nhã Phù trong lời đồn!" Một giọng nam mang theo vài phần ý cười vang lên.

Nhã Phù khẽ ngẩng đầu nhìn, người này hình như là cùng Nam Cung Triệt, Nam Cung Nghiêu tiến vào với một người khác, làm cho người ta có một loại cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái như gió, mặt mày thanh tú, không đẹp trai lắm, nhưng lại làm cho người ta một loại cảm giác rất thoải mái, tròng mắt nhàn nhạt mỉm cười, rất dễ dàng cho người ta một ấn tượng tốt.

Mà người đàn ông nàng chưa từng thấy qua, nhưng nhìn quần áo chất vải, cùng Nam Cung Triệt đi vào điện của Thái hậu, đương nhiên thân phận cũng không đơn giản.

Hình như là nhìn ra nghi hoặc của nàng, nam tử khẽ mỉm cười: "Bổn cung là Nam Cung Thiệu!"

Thì ra là nam tử trước mắt này chính là trưởng tôn của Đương Kim hoàng thượng, Đại hoàng tử Nam Cung Thiệu!

"Tham kiến Đại hoàng tử!"

Đối với Nam Cung Thiệu, Nhã Phù vẫn có mấy phần hảo cảm, nhưng trong lòng lại có một phần cảnh giác, dù sao người lớn lên trong hoàng cung này, có ai là thật sự đơn giản bình thản, cho dù thế nào nàng cũng phải chú ý hơn một chút, bọn họ đều là cao thủ diễn trò, mặt ngoài như thế, thật sự là như thế nào thì sao có thể không biết được!

"Đứng lên! Lục đệ, khi đó đệ và ta nhắc tới đại tiểu thư Thư gia, ta còn nghĩ là đệ thuận miệng nói, hôm nay nhìn thấy người thật khác với người trong tin đồn khá xa!" Đại hoàng tử quay đầu lại cười nói với Nam Cung Triệt.diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn.

"Có gì ghê gớm đâu, cũng chính là mồm mép có thể nói thôi, chỉ như vậy còn muốn gả cho thập ca, Hừ!" Gương mặt Nam Cung Nghiêu không sảng khoái, một đôi mắt to trừng lớn, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào trên người của Nhã Phù.

"Tham kiến Đại hoàng tử, Lục hoàng tử, Thập Nhất hoàng tử, tỷ tỷ nếu như có chỗ nào đắc tội, kính xin mấy vị Điện hạ chớ nên trách tội, tỷ tỷ rời nhà nhiều năm, bên ngoài không thể so với trong nhà, khó tránh khỏi có chút thất lễ! Hương Di ở chỗ này thay tỷ tỷ xin lỗi Điện hạ!" Mà lúc này đây Thư Hương Di cũng từ sau đi ra, cung kính tiến lên hành lễ, hôm nay nàng trang điểm tỉ mỉ, váy màu vàng càng tôn lên vẻ mềm mại xinh đẹp.

Chân thành hành lễ, hào phóng thỏa đáng, đoan trang dịu dàng, Thư Hương Di vừa đi ra, lập tức hấp dẫn ánh mắt Thái hậu.

"Thái hậu, đây chính là cháu gái của thần thiếp, cũng là nhị thiên kim của Hầu Gia, khuê danh (tên) Hương Di!" An quý phi cũng là hài lòng khẽ cười lên, nhìn ánh mắt Thái hậu quan sát Thư Hương Di, vội vàng nhỏ giọng ở sát bên cạnh giới thiệu.

Nhã Phù đứng ở một bên, mới vừa liền nhìn đến Thư Hương Di tới, chỉ là trong đám người nàng cũng không có mở miệng, ngược lại chọn thời cơ tốt đi lên, vừa đi lên chính là dáng vẻ một muội muội nhu nhược khéo léo hiện lên ở trước mặt mọi người, nhìn thần sắc Thái hậu đối với nàng ta có mấy phần hảo cảm, đoán chừng nếu như là nàng ta gả vào vương phủ, Thái hậu hẳn sẽ rất hài lòng!

"Tham kiến Thái hậu, Thái hậu vạn phúc Kim An!" Dáng vẻ cử chỉ của Hương Di thỏa đáng, rất là vừa mắt Thái hậu, hơn nữa An quý phi ở bên cạnh thêm vào mấy câu, tự nhiên đối với Thư Hương Di rất là hài lòng.

Nói chuyện một phen, cuối cùng bữa tiệc cũng bắt đầu, mà ca múa dĩ nhiên là không thiếu được, kèm với ca múa những người khác ngược lại trò chuyện tán gẫu rất là vui vẻ, các cô nương đều là một bộ dạng vui vẻ không thôi, duy chỉ có Nhã Phù là không hứng thú lắm, đối với chút ca múa này vừa mới bắt đầu còn cảm thấy có chút mới mẻ, nhưng nhìn lâu một chút đã cảm thấy thị giác có chút mệt nhọc, vị trí của nàng bắt đầu liền chọn nơi hẻo lánh, tự nhiên cũng ít bị người khác tới quấy rầy.

Chỉ là mấy người Nam Cung Triệt, đang xem ca múa, ánh mắt cũng thỉnh thoảng rơi vào trên người của nàng. -diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn-

Đột nhiên có một tiếng động, nhưng cũng rất mau người chung quanh cũng khôi phục lại cuộc chuyện trò vui vẻ lúc ban đầu.

"Nương nương thứ tội, nương nương thứ tội! Nô tỳ không phải cố ý!"

Nha hoàn Điệp Nhi hầu hạ bên cạnh Uyển Quý Phi, vô ý đổ bầu rượu, hốt hoảng té quỵ dưới đất, cầm khăn tay liên tục không ngừng muốn lau, rượu vẩy đầy người Uyển Quý Phi, trên áo bào có một khối nước đọng rõ ràng!

Khẽ cau mày, Uyển Quý Phi vội vàng dùng khăn tay lau rượu trên người, có mấy phần ảo não vì xảy ra chuyện như vậy, nhìn nha hoàn đang hoảng sợ, vung tay nha hoàn, lạnh nhạt nói: "Thôi, cũng không phải là chuyện gì lớn, về sau chú ý nhiều hơn một chút là được!"

Sau đó đứng dậy nói với Thái hậu: "Kính xin Thái hậu thứ tội, y phục của thần thiếp không ổn chỉ có thể hồi cung trước, đổi y phục!"

Thái hậu nhìn y phục của nàng ta đầy rượu, gật đầu đồng ý, dù sao trên vạt áo tràn đầy rượu đối với một nương nương mà nói, thật sự có chút không thỏa đáng: diễnđàn✪lê✪quýđôn: "Uyển Quý Phi đi vào đổi xiêm áo!"

"Tạ Thái hậu, Thái hậu, thần thiếp muốn cho Nhã Phù đi cùng với thần thiếp, hi vọng Thái hậu đồng ý!"

Nhã Phù không để ý gì, chỉ là liếc mắt một cái tình huống của bên này, không nghĩ đột nhiên ầm ỹ nghe được đến tên của mình, lập tức cảnh tỉnh nhìn tới, đuôi lông mày cợt nhã, muốn nàng cùng đi đến tẩm cung của nàng ta?

Thái hậu giương mắt liếc nhìn Nhã Phù, thần sắc vẫn lạnh nhạt như cũ, cũng không ngăn cản ý tứ Uyển Quý Phi, phất tay đồng ý, lập tức sai người gọi Nhã Phù cùng Uyển Quý Phi hồi cung thay quần áo, chỉ là Thái hậu nhìn hai người lặng lẽ rời đi, ánh mắt lóe lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »