Vương Phi Áp Đảo Vương Gia

Lượt đọc: 3053 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 35
cùng một chỗ với uyển quý phi ( 2 )

❊ ❊ ❊

Dọc theo đường đi, Nhã Phù luôn trầm mặc, chỉ theo chân đám người Uyển Quý Phi cùng nhau vào Lăng Duyệt hiên, nơi Uyển Quý Phi ở.

Uyển Quý Phi vào phòng thay quần áo, mấy nha hoàn hộ tống cùng đi vào hầu hạ, chỉ để một mình Nhã Phù chờ ở bên ngoài, sau khi xem xét cẩn thận hoàn cảnh xung quanh, trang nhã thanh tú, cũng không có vẻ quá mức cao quý, bên trong đơn giản nhưng cũng không mất đi tính lịch sự tao nhã.

Trên tường treo một bộ tranh chữ, "Hiển đến bên ngoài đình, thảo hoa như lả lướt. Cả đêm Đông Phong lên, Vạn Sơn xuân sắc về. Băng tiêu tuyền phái động, thiên ấm lộ châu hi. Đã ủ rượu xem hoa rượu, kiều oanh mạc dự bay." dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com (Bình minh tới ngoài sân, cây cỏ như bịn rịn. Cả đêm gió xuân lên, muôn núi sắc xuân về. Băng tan chảy mọi nơi, Mặt trời ấm như hòn ngọc lộ ra. Đã ủ rượu xem hoa, chim oanh đừng bay đi.)

Vẫn còn suy nghĩ về ngòi bút sắc bén trên bức họa, sau lưng từ từ đã có người đi ra.

"Bức họa này là lúc sáng sớm Bổn cung đi dạo cùng Hoàng thượng, trong lúc cao hứng viết xuống, vẫn không bỏ đi được, liền tùy ý đặt ở nơi này." Xoay người, Uyển Quý Phi đã đổi qua một bộ quần áo màu lam, bà ta vốn là một mỹ nhân dịu dàng giờ tăng thêm một phần mát mẻ, mỉm cười đứng ở phía sau, thấy nàng nhìn tranh chữ, thuận miệng nói.

" Tài văn chương của nương nương thật tốt, chữ viết cũng đẹp!" Nhã Phù đối với cái này thật ra thì cũng không hiểu nhiều, trước đây nhiều lắm cũng là thuộc một chút câu thơ linh tinh..., những thứ này nàng một chữ cũng không biết.

Nhưng lời hay ai không biết nói, huống chi hiện tại ở trước mặt người khác, dĩ nhiên là nhặt những lời dễ nghe mà nói rồi.

"Nhã Phù, tới đây! Không vội tới đó!" Uyển Quý Phi ngồi xuống ghế dựa, trên mặt mỉm cười. "Không phải Bổn cung muốn hỏi nhiều, chỉ là Nhã Phù, ngươi cũng biết, không còn bao lâu nữa ngươi sẽ phải gả cho Thập Điện hạ, đứa con trai này của Bổn cung, Bổn cung dĩ nhiên là hiểu rõ, tính tình nó có chút cô độc lạnh lùng, nhưng mà tâm địa vẫn rất tốt!"

"Nương nương quá lo lắng, thật ra thì Nhã Phù cũng không dám có ý tưởng không an phận, lấy thân phận của Nhã Phù gả vào Tề Vương phủ đó là với cao!" Nghe Uyển Quý Phi mở đầu, trên mặt Nhã Phù nhàn nhạt mang theo mỉm cười, theo lời ngồi ở bên cạnh bà, nghe bà muốn nói điều gì tiếp theo?

Uyển Quý Phi đặc biệt cho nàng cùng về đổi y phục, quả nhiên là có lời gì muốn nói với nàng!

"Bổn cung biết, chắc chắn sẽ có rất nhiều lời đồn ở đây, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, hơn nữa ở trong kinh thành này lại rất thị phi, nhưng có một số việc hôm nay Bổn cung nên giáp mặt hỏi ngươi một chút! d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn. Nhã Phù, ngươi thật sự đã có một đứa con trai được sáu tuổi?" Ánh mắt Uyển Quý Phi nhìn chằm chằm Nhã Phù.

Quả nhiên là có liên quan đến chuyện của Vũ Trạch, nàng cũng biết Uyển Quý Phi mới vừa rồi ở trong điện biểu hiện rộng lượng hòa ái, phần lớn là giả bộ cho Thái hậu và An quý phi nhìn, hiện tại chọn thời gian chỉ có hai người bọn họ đương nhiên là cũng muốn hỏi rõ ràng.

Chỉ là, nếu để cho Uyển Quý Phi biết Vũ Trạch rất có thể chính là con trai của Nam Cung Thần, sợ rằng bà ta cũng sẽ không bình tĩnh như vậy rồi!

"Đúng vậy a, Nhã Phù đúng là đã có một đứa con sáu tuổi! Lời đồn đãi trong thành Khai Dương cũng không phải tất cả chỉ là bịa đăt, mặc dù có một chút quá mức, nhưng chuyện đứa nhỏ này ta không thể phủ nhận!"

Chuyện có sự tồn tại của Vũ Trạch ở trong cung đã không còn là bí mật, nhưng con trai là bảo bối của nàng, nàng rất may mắn, lúc trước gian nan thế kia, còn bảo vệ được đứa bé này, nếu không nàng nhất định sẽ hối hận.

Nghĩ đến con trai của mình, hôm nay lúc ra cửa, vốn cậu cũng muốn cùng đi theo, nhưng hoàng cung nội viện này nàng cũng không dám tùy tiện dẫn hắn theo.

Tuy bên ngoài có ít người từng thấy qua tướng mạo Nam Cung Thần, nhưng nàng không cho rằng người trong hoàng cung này cũng không thấy tướng mạo Nam Cung Thần, Vũ Trạch chỉ cần mang gương mặt yêu nghiệt ở trong hoàng cung chạy một vòng, nàng dám cam đoan, không cần thời gian một ngày, tất cả người trong hoàng cung sẽ biết Thư Nhã Phù có gian tình với Nam Cung Thần rồi.

Thần sắc Uyển Quý Phi có chút phức tạp nhìn chằm chằm Nhã Phù, trên mặt vẫn mang theo nụ cười đã sớm tắt, đáy mắt có mấy phần lạnh lùng: "Như vậy Thư tiểu thư ngươi là cảm thấy thân phận một người chưa cưới đã có con như ngươi, có tư cách gì gả cho con trai của bản cung?!"

"Mặc dù con trai của bản cung không thể đi được, hắn cũng là Tề vương Điện hạ tôn quý của Đông Ly quốc, không phải một nữ nhân mang theo đứa bé như ngươi có thể xứng với nó, đương nhiên Bổn cung biết Hầu Gia có công với xã tắc, cho tới nay đều phân ưu giải nạn (chia sẻ, giúp đỡ) với hoàng thượng, bảo vệ biên cương hòa bình, nhưng Bổn cung cũng không bởi vì như thế mà thừa nhận, để ngươi có thể gả vào vương phủ! Hơn nữa, người kia không hiểu rõ không biết đứa bé từ đâu tới, ngươi cảm thấy đứa bé kia có thể vào tông miếu hoàng gia sao?!" Uyển Quý Phi lại nói có chút sắc bén, đồng thời ánh mắt cũng nhiều hơn mấy phần ép người.

"Quý Phi nương nương, Nhã Phù không muốn nói đến vấn đề thân phận, mà về chuyện hôn ước này, ta muốn Quý Phi nương nương phải rõ ràng vài điểm, thứ nhất, hôn ước này cũng không phải Thư Nhã Phù ta muốn, khi còn nhỏ người ban hôn chính là hoàng thượng, chắc hẳn nương nương đối với chuyện cưới gả này cũng rất rõ ràng; di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. thứ hai, từ hôn hay thoái hôn hình như không phải chuyện ta có thể quyết định, có lấy chồng hay không vào vương phủ hay không cũng không phải là ta muốn, nương nương chướng mắt Nhã Phù, không sao, mà ta cũng chưa từng muốn tìm cho con trai mình người cha là vương gia! Muốn từ hôn? Có thể, để cho Tề vương hoặc nương nương người đi tìm hoàng thượng xin ý chỉ, chuyện này sẽ rất dễ dàng như nương nương tính!"

Từ từ đứng lên, ánh mắt trực tiếp chống đối lại tầm mắt lạnh lùng của đối phương, tròng mắt không dời đi, khóe môi vừa đeo lên nụ cười có mấy phần khinh miệt, khí thế trên người thay đổi, bất đồng với mềm mại lúc trước, có thêm mấy phần không kềm chế được cùng lười biếng, ngạo nghễ.

Nếu như nói nàng vốn không muốn nhằm vào mẹ đẻ Tề vương, nhưng muốn trách chỉ có thể trách trong lời nói của Uyển Quý Phi lộ ra sự khinh bỉ đối với con trai bảo bối của nàng, nàng không quan tâm hôn ước này, nhưng nàng tuyệt đối không cho phép có người ở trước mặt nàng nói xấu con trai mình.

Uyển Quý Phi lại giả bộ rất giống, nhìn dáng vẻ bà ta như thế, cùng mới biểu hiện vừa rồi ở trong hậu cung hoàn toàn bất đồng, đã không còn vẻ nhu nhược hiền hòa.

Nếu như có thể làm cho hoàng thượng hủy bỏ hôn ước, ta còn cần phải ở chỗ này nói nhảm cùng con nhóc như ngươi sao, đáng chết! Thư Nhã Phù này lại có lá gan nói chuyện với mình như vậy, lá gan thật không nhỏ, lúc nãy trong chính điện chỉ nghĩ nàng ta nhanh mồm nhanh miệng, nhưng bâu giờ xem ra, là mình quá xem thường nàng ta rồi.

"Thư Nhã Phù, ngươi lại có lá gan nói chuyện với Bổn cung như vậy, ngươi có biết chỉ một ít lời ngươi vừa nói, Bổn cung có thể trị tội ngươi hay không!" Chợt đập bàn, Uyển Quý Phi trợn mắt nhìn nàng chằm chằm.

"Nếu như muốn trị tội, chắc hẳn nương nương đã cho người nắm ta đi trị tội rồi, hiện tại ta còn có thể đứng ở chỗ này, hơn nữa nương nương còn đặc biệt chọn thời gian này, ở đây nói chút lời với ta, di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn., không phải là sợ bị người khác biết sao!"

Nhã Phù đối với sự đe dọa của Uyển Quý Phi căn bản không có một chút sợ hãi nào, cười khinh bỉ, giễu cợt nhìn xuống gương mặt vẫn tuyệt sắc khuynh thành như cũ của Uyển Quý Phi, mặc dù nàng không biết bà ta ngại cái gì, nhưng nếu bà ta có điều cố kỵ, như vậy nàng có thể tạm thời dựa vào điểm này tới đối mặt với bà ta.

"Ha ha, rất tốt, có can đảm, lại đủ cơ trí, đúng là có chút tư cách làm con dâu của bổn cung!"

Mới vừa rồi mặt Uyển Quý Phi còn đầy sắc giận, đột nhiên thái độ thay đổi lớn, từ từ ngồi trở lại trên ghế, trên mặt lộ ra nụ cười tuyệt mỹ tràn đầy ý cười nhìn Nhã Phù, khẽ gật đầu nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »