Ngụy Kỳ Miên hơi đỏ mặt, làm nũng nói: "Ai bảo anh đuổi theo chứ."
Lâm Hoại đột nhiên đứng dậy, bước lên bục giảng, cầm lấy viên phấn trên bàn giáo viên rồi nhìn xuống đông đảo học sinh bên dưới. Hiện tại cậu là lão đại của trường, trong lớp lại càng không cần phải nói, dù chỉ đứng đó một cách tùy ý, tất cả mọi người đều cảm nhận được Lâm Hoại có khí trường cực mạnh.
Lâm Hoại vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng đứng đắn nói: "Trước khi thầy giáo tới dạy, bây giờ tôi xin giải thích cho mọi người một kiến thức, nội dung kiến thức như thế này..."
Lâm Hoại xoay người, giơ viên phấn trong tay lên, xoẹt xoẹt viết mấy chữ lớn lên bảng đen: "Lâm Hoại yêu Ngụy Kỳ Miên."
Ngụy Kỳ Miên nhìn đến ngây người, trong đầu cô chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh tượng như vậy. Lâm Hoại lúc này trông còn bá đạo hơn cả những vị tổng tài bá đạo kia. Kiểu tỏ tình đơn giản này lại mang đến sự chấn động vượt xa hoa tươi và thư tình, ước chừng chẳng bao lâu nữa, cả trường sẽ đồn ầm lên cho xem.
Đám nữ sinh kia ai nấy đều sáng rực mắt, trong lòng ghen tị vì sao người được tỏ tình không phải là mình. Ngay cả Tống Đình Đình cũng đang thì thầm với bạn cùng phòng là Chu Viên Viên: "Á, nếu sau này tớ có thể có một người bạn trai như thế này, cho tớ giảm thọ cũng cam lòng."
Chu Viên Viên mỉm cười lắc đầu, nói: "Cậu... không tìm được đâu."
Tống Đình Đình hừ nhẹ một tiếng, bất mãn nói: "Cậu đang kỳ thị tớ đấy à, tớ lớn lên không xinh đẹp bằng Miên Miên, chẳng lẽ không thể tìm được một người bạn trai tốt hơn chút sao."
Chu Viên Viên không nhịn được cười: "Cậu thật là suy diễn, tớ đâu có nói cậu không xinh đẹp, chỉ là cậu có phát hiện ra không, trên thế giới này muốn tìm ra Lâm Hoại thứ hai, thật sự là quá khó khăn."
Tống Đình Đình nghe xong lời của Chu Viên Viên, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Hoại. Lâm Hoại trông đầy vẻ rạng rỡ, tuy rằng thời tiết hôm nay không tính là nắng đẹp, nhưng bản thân Lâm Hoại chính là ánh sáng.
Tống Đình Đình lòng đầy xao động, cảm thán: "Đúng vậy, chỉ có một Lâm Hoại mà thôi."
Lâm Hoại bước xuống bục giảng, trở về chỗ ngồi của mình. Ngụy Kỳ Miên mặt hơi ửng hồng, làm nũng: "Chỉ biết giở trò lưu manh."
"Cái này cô oan uổng cho tôi rồi." Lâm Hoại kêu oan, "Tôi vừa nói chính là lời thật lòng. Nói thật đi, có phải miệng nói thế nhưng trong lòng ngọt ngào lắm đúng không?"
Ngụy Kỳ Miên trong lòng não nề, trời ạ, cái gì cũng bị anh ta đoán trúng rồi.
Lâm Hoại cười ha hả nói: "Cô không nói tôi cũng biết, không cần giấu giếm đâu."
Ngụy Kỳ Miên trực tiếp nằm úp sấp trên bàn, vùi đầu vào cánh tay, làm nũng nói: "Lười nói chuyện với anh."
Trong lòng Lâm Hoại vui sướng không tả xiết, hành trình theo đuổi Ngụy Kỳ Miên, đây mới chỉ là bắt đầu.
Sau khi tiết học buổi sáng kết thúc, phía sau Lâm Hoại là một đám đông ùa theo, cùng nhau đi vào nhà ăn. Tất cả mọi người đều phải ngoái nhìn, địa vị hiện tại của Lâm Hoại đã vượt qua cả "cầm đầu" Chu Minh Hổ của học viện Ngọc Lan ngày trước, là một ca không thể tranh cãi trong học viện.
Thấy Lâm Hoại bước vào, những người đang xếp hàng lập tức nhường chỗ. Lâm Hoại nói: "Tôi đã nói từ sớm rồi, trong trường học phải chú trọng quy củ, tôi cứ xếp hàng ở phía sau thôi."
Những người kia thấy Lâm Hoại vậy mà lại xếp hàng ở phía sau, tuy cảm thấy có chút thấp thỏm bất an, dù sao họ cũng chưa từng nghe nói đại ca trường học lại cần phải xếp hàng mua cơm. Họ xếp hàng trước mặt Lâm Hoại mà không căng thẳng là điều không thể, nhưng mặt khác, mỗi người trong lòng cũng đều đặt thêm nhiều kỳ vọng và ảo tưởng vào trường học, có lẽ, ngôi trường này thật sự đang xảy ra thay đổi lớn.
Việc nhỏ như Lâm Hoại xếp hàng mua cơm, lại giống như chuyện Lâm Hoại tỏ tình với Ngụy Kỳ Miên, trong chớp mắt đã bắt đầu lan truyền khắp toàn trường. Mà khi Cao Mạnh Siêu nghe được chuyện này, cô chỉ khẽ thở dài một tiếng, nói với mấy đóa kim hoa dưới trướng: "Lâm Hoại này, cậu ta thực ra khó đối phó hơn Chu Minh Hổ, cậu ta mới là kiêu hùng thực sự."
Lưu Mỹ Kỳ ở bên cạnh chen lời: "Không, là anh hùng!"
Cao Mạnh Siêu khẽ lắc đầu, nói: "Anh hùng, kiêu hùng, ai mà phân biệt rõ được chứ."
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Hoại vạch ra bốn đại hồng côn dưới trướng mình, lần lượt là Đao Tử, Sở Văn Tinh, Ngô Quân, Ngô Mạnh Kiệt. Trong bốn đại hồng côn này, Ngô Quân và Ngô Mạnh Kiệt là những người đi theo Lâm Hoại sớm nhất, Đao Tử và Sở Văn Tinh là thực lực mạnh nhất. Đao Tử thì không cần phải nói, lúc trước cậu ta một mình có thể uy hiếp toàn bộ khoa thể dục, cuối cùng thậm chí còn ép Lý Khản Đao phải rời đi, thực lực này có thể nói là người đứng đầu học viện Ngọc Lan ngoài Lâm Hoại ra. Sở Văn Tinh lúc trước là hồng côn số một dưới trướng Ngô Sơn Hà, thực lực đương nhiên cũng rất mạnh mẽ.
Xét theo thực lực, thực ra bây giờ vẫn còn có người mạnh hơn Ngô Quân và Ngô Mạnh Kiệt, nhưng thực lực có thể bồi dưỡng, lòng trung thành mới quan trọng. Những người khác đa số đều là mới theo Lâm Hoại, Lâm Hoại còn chưa dám trọng dụng.
Về phần Phác Thành Cát, thì được Lâm Hoại định là "bạch chỉ phiến" (quân sư) để bày mưu tính kế.
Phác Thành Cát là người đầu tiên trong trường theo Lâm Hoại, và quan trọng nhất là, Phác Thành Cát có tiềm năng trở thành một bạch chỉ phiến đủ tư cách.
Như vậy, dưới trướng Lâm Hoại về cơ bản đã binh hùng tướng mạnh, bốn đại hồng côn, cộng thêm một bạch chỉ phiến, chỉ thiếu một "thảo hài" (người chạy việc/liên lạc). Nhưng thảo hài và bạch chỉ phiến đều thuộc loại có thể gặp mà không thể cầu, có thể gặp được một bạch chỉ phiến tạm ổn đã là không dễ dàng, thảo hài đương nhiên không thể quá xa xỉ mong cầu.
Tổng cộng có hơn hai ngàn tên côn đồ trong trường, tất cả đều được phân phối dưới trướng bọn họ. Về phần người của Cao Mạnh Siêu, Lâm Hoại không động tới một ai, chỉ yêu cầu Cao Mạnh Siêu cũng phải kiềm chế người của mình, trong thời gian ở trường không được vi phạm kỷ luật nhà trường, nếu làm được như vậy thì có thể an ổn vô sự, nếu không, cũng sẽ phải chịu phạt.
Nếu là trước đây, Cao Mạnh Siêu e là đã nổi giận rồi, nhưng hiện tại ngay cả Lâm Hoại khi đến nhà ăn cũng không chịu chen hàng, đã làm gương như vậy, Cao Mạnh Siêu cũng không còn cách nào để nói gì thêm. Đây cũng là điểm thông minh của Lâm Hoại, có thể dùng việc làm gương để đè bẹp những đại ca kia.
Ngoài việc sắp xếp những điều này, Lâm Hoại mỗi ngày còn cùng Ngụy Kỳ Miên tập luyện, chuẩn bị cho buổi liên hoan trường sắp tới.
Thứ sáu tan học, thấy sắp đến thời gian nghỉ cuối tuần, sau khi tan học, Ngụy Kỳ Miên được vệ sĩ trong nhà đón đi, Lâm Hoại cũng định ngồi xe rời đi, tới chỗ Lý Thiên Thiên để thư giãn một chút. Đột nhiên, một nhóm côn đồ chặn đường, những tên này tên nào tên nấy vạm vỡ, trên người đều mang theo hung khí, hơn nữa trên người mang theo sát khí cực kỳ nồng đậm, nhìn là biết loại côn đồ thường xuyên thấy máu.
Trong số họ, kẻ trông có thực lực mạnh nhất là một gã đàn ông mặc áo ba lỗ đen, mày rậm mắt to. Gã này tuy mày rậm mắt to, nhưng sát khí trên người nồng đậm nhất, thậm chí đủ để so sánh với Chu Minh Hổ.
Gã đánh giá Lâm Hoại một cái rồi hỏi: "Mày chính là Lâm Hoại?"
"Phải." Lâm Hoại trong lòng đã phán đoán đối phương dù không phải đến gây rắc rối cho mình, thì chắc chắn cũng chẳng có ý tốt gì, rất có thể có liên quan đến Lôi Bang đang liên hệ với Chu Minh Hổ bên ngoài.
Quả nhiên, gã ừ một tiếng, nói: "Tao là Cung Chính Long của Lôi Bang, lão đại của bọn tao muốn gặp mày một lần."
"Gặp tôi?" Lâm Hoại mỉm cười nói, "Đợi khi nào có thời gian, tôi có thể tự mình thiết tiệc, chiêu đãi Lôi Thần một chút."
"Hừ, còn có chút kiến thức, biết lão đại bọn tao là Lôi Thần à?" Ánh mắt Cung Chính Long sắc bén, nói, "Bây giờ mày phải đi theo tao một chuyến."
"Bây giờ e là không được, còn có người đang đợi tôi ở nhà." Lâm Hoại đương nhiên không muốn đi theo ngay lúc này, ai biết đối phương đã giăng ra Hồng Môn Yến gì? Dù có nghệ cao gan lớn, nhưng những việc quá nguy hiểm cũng không cần thiết phải làm. Lý Thiên Thiên có một câu nói đúng, so với loại xã hội đen thực sự này, học viện Ngọc Lan còn kém quá xa, Chu Minh Hổ mình từng gặp trước đây có lẽ còn không bằng một ngón tay của Lôi Thần.
Lâm Hoại đang định rời đi, một khẩu súng lục đột nhiên chĩa vào eo cậu, những tên côn đồ khác cũng đều lấy dao găm trong túi ra.
Thần sắc Lâm Hoại ngưng trệ, trong tay đối phương vậy mà lại có súng, nhưng cũng không lạ, dù sao trước đây ngay cả trong tay Chu Minh Hổ cũng có súng. Trước đây Lâm Hoại thực ra trong lòng còn cảm thấy hơi tò mò, Hoa Hạ quản lý súng ống nghiêm ngặt như vậy, muốn mua súng tuy không phải là không làm được, nhưng súng ống thực sự rất khó kiếm. Một đại ca trường học như Chu Minh Hổ vậy mà cũng có súng lục, sau này khi biết đến Lôi Thần, đại khái đã hiểu ra, súng ống chắc là do Lôi Thần cung cấp cho hắn.
Mà theo tình hình hiện tại, dù thân thủ mình có mạnh đến đâu, cũng không thể kháng cự đạn ở khoảng cách gần như thế này. Xem ra hôm nay mình không đi cũng phải đi rồi.
Cung Chính Long giọng điệu nghiêm túc nói: "Đi một chuyến đi, Lôi Thần lão đại của bọn tao vì mày mà đã thiết tiệc rồi."
Lâm Hoại hít sâu một hơi, trên mặt nhanh chóng lộ ra nụ cười, nói: "Đã là Lôi Thần lão đại khách khí như vậy, tôi cũng không thể không biết điều, vậy cùng đi thôi."
Lâm Hoại bị họ vây quanh đi về phía chiếc xe tải nhỏ đỗ đối diện, lao tới Hồng Môn Yến!