Ngụy Kỳ Miên nhìn Tuyên Vũ Trai đang ngồi bệt dưới đất, trong mắt thoáng hiện vẻ khinh bỉ nhưng cũng xen lẫn chút thương hại. Tuyên Vũ Trai không còn phong thái nho nhã như ngày thường, lúc này hắn trông chẳng khác nào một con chó rơi xuống nước, chật vật vô cùng.
Hắn nhìn Ngụy Kỳ Miên với ánh mắt cầu khẩn. Cuối cùng, Ngụy Kỳ Miên thở dài, nói: "Để anh ta đi đi."
Lâm Hoại cũng không cảm thấy bất ngờ, dù sao Tuyên Vũ Trai đã làm nhiều chuyện như vậy, nhưng dù có bị đưa đến đồn công an thì cũng chẳng chịu hình phạt gì đáng kể, chi bằng cứ để hắn đi là xong.
Lâm Hoại lên tiếng: "Anh đi đi."
Tuyên Vũ Trai gật đầu liên tục, vội vã chạy về phía xe, rất nhanh đã lái xe rời khỏi đó.
Ngụy Kỳ Miên thở dài: "Tôi muốn gặp Ngưu Hải Kiều một lần."
Lâm Hoại hỏi: "Gặp ngay bây giờ sao?"
"Ừm." Ngụy Kỳ Miên gật đầu, sắc mặt ảm đạm, nói: "Anh đi cùng tôi nhé."
"Được thôi." Lâm Hoại đáp: "Vừa hay tôi cũng muốn nghe xem cô ta nói gì."
Lâm Hoại nhìn về phía mấy người đồng bạn. Phác Thành Cát là kẻ khôn khéo nhất, cậu ta biết lúc này không nên làm phiền thế giới riêng của Lâm Hoại và Ngụy Kỳ Miên, lập tức cười nói: "Đừng bận tâm đến chúng tôi, hai người cứ lái xe đi đi, chúng tôi bắt xe ở đây cũng được."
"Vậy được." Lâm Hoại nói với Ngụy Kỳ Miên: "Để họ gọi xe, tôi và Miên Miên đi trước nhé. Đúng rồi, Miên Miên, chúng ta đi đâu gặp?"
"Đợi tôi gọi điện thoại đã." Sau khi nói xong, Ngụy Kỳ Miên lấy điện thoại ra gọi đi. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng điệu Ngụy Kỳ Miên vẫn bình thản như mọi khi: "Kiều Kiều à, ra ngoài một lát đi, tôi muốn trò chuyện với cậu một chút. Ừm, cứ ở quán bún cay gần trường nhé, tôi đang qua đó. Được, chào cậu."
Sau khi cúp máy, Ngụy Kỳ Miên cùng Lâm Hoại lên xe, Lâm Hoại lái xe hướng về phía trường học.
Thấy chiếc xe hơi đã đi xa, Ngô Mạnh Kiệt vẫn chưa hết bàng hoàng, nhìn Ngô Quân và Phác Thành Cát nói: "Trước đây các cậu có dám nghĩ tới không? Chúng ta lại khiến Tuyên Vũ Trai chật vật đến mức này, trước kia tớ thậm chí còn chẳng dám mơ tới."
Phác Thành Cát cười đáp: "Đối với đại ca của chúng ta mà nói, Tuyên Vũ Trai là cái thá gì chứ? Cứ chờ xem, sớm muộn gì Đại Lôi cũng bị Hoại ca hạ bệ, cả mấy gã ngông cuồng bên khoa Thể dục cũng chẳng phải đối thủ đâu."
Đại Lôi vốn đã là một nỗi khiếp sợ, khoa Thể dục đối với mấy người họ còn là sự tồn tại như ác quỷ. Ngô Quân và Ngô Mạnh Kiệt không khỏi rùng mình, nhưng không hiểu sao, sau trận chiến hôm nay, họ lại cảm thấy máu nóng trong người đang sôi sục, trong mắt lộ ra vẻ phấn khích và mong đợi.
Sau khi đến quán bún cay đã hẹn, hai người tìm một phòng riêng trước, sau đó Ngụy Kỳ Miên nhắn tin số phòng cho Ngưu Hải Kiều. Suốt dọc đường, Ngụy Kỳ Miên khá trầm mặc, Lâm Hoại cũng hiểu tâm trạng cô không tốt, dù sao bị bạn thân lừa dối thì ai cũng chẳng dễ chịu gì.
Trước đó Lâm Hoại vốn có chút ác cảm với Ngụy Kỳ Miên, nhưng thấy bộ dạng này của cô, anh không khỏi thấy khó chịu, chút oán trách cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ.
Cánh cửa phòng riêng mở ra, Ngưu Hải Kiều từ bên ngoài bước vào, miệng vẫn còn tiếng cười giòn tan: "Miên Miên à, sao hôm nay cậu lại muốn cùng tớ... Á, cậu? Sao cậu lại ở đây?"
Hai câu sau là vì cô ta nhìn thấy Lâm Hoại, giọng điệu đầy tức giận, hoảng loạn và bất an.
Ngụy Kỳ Miên hít sâu một hơi, nói: "Ngồi xuống đi."
Ngưu Hải Kiều nhìn Ngụy Kỳ Miên, lại nhìn Lâm Hoại, trong lòng cảm thấy bất ổn, xoay người định bỏ đi. Lâm Hoại đột nhiên lên tiếng: "Nếu cô không ở lại, e rằng từ ngày mai, cô sẽ không thể sống yên ổn trong trường được nữa đâu."
Ngưu Hải Kiều giật mình, dù không hoàn toàn tin lời Lâm Hoại nhưng cũng không dám đánh cược, đành lạnh mặt quay lại, ngồi xuống cạnh Ngụy Kỳ Miên, lạnh lùng nói: "Miên Miên, cậu định làm người hòa giải cho bọn tớ à? Không thể nào đâu, cậu cũng thấy rồi đấy, anh ta muốn làm chuyện đó với tớ, giờ tớ nhìn thấy anh ta là thấy buồn nôn, sao có thể tha thứ cho anh ta chứ."
Ngưu Hải Kiều sợ bị vạch trần nên đã "tiên hạ thủ vi cường".
Lâm Hoại cười cười, lấy điện thoại ra bắt đầu phát đoạn ghi âm của Tuyên Vũ Trai. Khi từng lời của Tuyên Vũ Trai lọt vào tai Ngưu Hải Kiều, mặt cô ta tái mét, bật dậy như bị kim châm, hoảng hốt kêu lên: "Anh ta nói bậy, Tuyên Vũ Trai đang vu oan cho tớ!"
Lâm Hoại cười nói: "Vậy cô nói xem, nếu đoạn ghi âm này được phát trong trường, mọi người sẽ tin cô hay tin đoạn ghi âm này?"
"Tôi..." Ngưu Hải Kiều ngớ người, cô ta không dám đánh cược, hơn nữa trực giác cho thấy mọi người sẽ không tin lời cô ta, và cô ta càng không dám để đoạn ghi âm này công khai.
Đột nhiên, Ngưu Hải Kiều lao tới chỗ Lâm Hoại định cướp điện thoại, nhưng bị Lâm Hoại nhanh chóng né được. Lâm Hoại cất điện thoại vào túi quần, không nhịn được cười: "Đến cả Trương Hoành là kẻ cứng đầu như vậy cũng không chịu nổi một đòn trước mặt tôi, Ngưu Hải Kiều, hạng con gái trí tuệ thấp như cô mà cũng đòi cướp đồ trong tay tôi sao?"
"Tôi..." Ngưu Hải Kiều chỉ còn lại một chiêu cuối cùng. Cô ta quay đầu, mắt đẫm lệ nhìn Ngụy Kỳ Miên, uất ức nói: "Miên Miên, tớ không biết mình đã đắc tội với hai người này thế nào, họ đang liên kết lại để vu oan cho tớ, cậu phải tin tớ, chúng ta là chị em tốt mà."
Ngụy Kỳ Miên vốn vẫn im lặng quan sát, khi Ngưu Hải Kiều nói xong những lời này, trong mắt cô mới lộ ra vẻ thất vọng. Sự thất vọng này đã đập tan tia hy vọng cuối cùng trong lòng Ngưu Hải Kiều, khiến cô ta từ thất vọng rơi xuống tuyệt vọng.
Ngụy Kỳ Miên lắc đầu, thở dài nói: "Kiều Kiều, thực ra tớ đã sớm nghi ngờ rồi. Cậu ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện chút."
Ngưu Hải Kiều há miệng, đột nhiên nhận ra mình nói gì cũng trở nên nhợt nhạt vô lực, đành ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, lòng đầy thấp thỏm.
"Kiều Kiều." Ngụy Kỳ Miên thất vọng nói: "Hôm đó tớ tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy, bất cứ ai cũng sẽ tin vào mắt mình, lúc đó tớ cũng tin. Nếu là người khác, có lẽ tớ còn nghi ngờ, nhưng cậu là chị em tốt của tớ cơ mà!"
Nghe vậy, Ngưu Hải Kiều mặt đầy xấu hổ.
"Thế nhưng sau đó tớ lại nghĩ, tuy tớ không tiếp xúc nhiều với Lâm Hoại, nhưng nhìn thế nào anh ấy cũng không giống loại người đó. Hơn nữa, tại sao hôm đó lại trùng hợp đến vậy? Anh ấy muốn giở trò với cậu mà vừa hay lại bị chúng ta bắt gặp? Dù có trùng hợp thật, nhưng tớ nghĩ, những người như Lâm Hoại hay Tuyên Vũ Trai, chắc hẳn chẳng cần phải cưỡng ép phụ nữ làm gì. Sinh viên bây giờ cũng nhìn vào ngoại hình, không giống như khi bước chân vào xã hội là nhìn vào tiền bạc. Anh ấy thực ra rất đẹp trai, không phải sao?"
Ngưu Hải Kiều hỏi: "Vậy nên... cậu đã sớm nghi ngờ tớ?"
"Tớ nên nghi ngờ, nhưng tớ đã nhẫn nhịn, tớ không dám nghi ngờ. Tớ thà tin vào sự thật mà mắt mình nhìn thấy, vì đàn ông làm sai chuyện với phụ nữ, dù bản chất xấu xa, nhưng có lẽ bản tính không đến nỗi tệ, có thể chỉ là nhất thời nông nổi. Nhưng nếu những gì tớ thấy là giả, thì điều đó có nghĩa là gì? Chỉ có thể là cậu và Tuyên Vũ Trai liên thủ tính kế anh ấy, phá hoại tình cảm giữa chúng ta, phẩm hạnh như vậy thì quá tồi tệ. Cho nên tớ thà tin vào sự thật trước mắt, không dám nghĩ nhiều."
Ngưu Hải Kiều cắn môi, sắc mặt khó coi nói: "Nhưng cuối cùng cậu vẫn nghi ngờ tớ."
"Tuyên Vũ Trai đã thừa nhận rồi." Ngụy Kỳ Miên nhìn Ngưu Hải Kiều, thở dài: "Kiều Kiều, tớ luôn coi cậu là chị em tốt, cậu làm tớ thất vọng quá, sau này cậu còn mặt mũi nào đối diện với mấy chị em trong phòng ký túc nữa?"
Ngưu Hải Kiều cắn môi: "Tớ có thể chuyển trường, xin cậu đừng nói với họ."
"Không được."
Sắc mặt Ngưu Hải Kiều càng thêm khó coi, cầu xin: "Miên Miên, chẳng lẽ cậu thực sự không chịu tha cho tớ sao? Một chút tình nghĩa chị em ngày xưa cậu cũng không màng tới?"
"Tớ có thể tha cho cậu, nếu không thì hôm nay tớ đã không gọi cậu tới đây."
Không ngờ Ngụy Kỳ Miên lại nói vậy, Lâm Hoại cảm thấy hơi ngạc nhiên, còn trong mắt Ngưu Hải Kiều lại lóe lên tia sáng, kích động nói: "Đúng rồi, tớ biết cậu vẫn coi trọng tình cảm chị em chúng ta, vậy cậu nói xem phải làm thế nào? Tớ xin lỗi ở đây được không? Chuyện này cứ cho qua đi."
Ngụy Kỳ Miên lắc đầu, Ngưu Hải Kiều thất vọng hỏi: "Vậy cậu vừa nói sẽ tha cho tớ..."
Ngụy Kỳ Miên đáp: "Cậu vẫn phải chuyển trường, nhưng trước khi đi phải viết một bức thư công khai xin lỗi Lâm Hoại, nói rằng lúc đó cậu bị người ta đe dọa, bất đắc dĩ mới hãm hại Lâm Hoại, cậu cũng không còn cách nào khác, giờ không còn mặt mũi đối diện với chị em cũ nên mới chuyển trường rời đi."
"Tớ..." Ngưu Hải Kiều do dự một chút, dường như cảm thấy đây đúng là một cách tốt, bèn gật đầu mạnh mẽ: "Được!"
"Ừm." Ngụy Kỳ Miên thở dài: "Kiều Kiều, thực ra tớ cũng không muốn đi đến bước này, nhưng làm sai thì phải trả giá. Chuyện đó gây ảnh hưởng tiêu cực quá lớn cho Lâm Hoại, cậu có trách nhiệm giúp anh ấy xóa bỏ ảnh hưởng đó. Hơn nữa làm thế này, cậu cũng sẽ không quá khó xử."
"Tớ biết." Ngưu Hải Kiều thất thần gật đầu: "Tớ biết, mai tớ sẽ đi làm thủ tục chuyển trường."
Ngụy Kỳ Miên thở dài một tiếng thật sâu.
Ngưu Hải Kiều không thể ngồi lại đây thêm được nữa, cô ta đứng dậy, nhìn sâu vào Ngụy Kỳ Miên một cái, lại nhìn Lâm Hoại, nói: "Miên Miên, tớ không giống cậu, nhìn là biết gia đình cậu rất giàu, còn hoàn cảnh gia đình tớ lại rất bình thường... Cho nên bây giờ tớ nghĩ rất thực tế, sau này hoặc là tìm một thiếu gia nhà giàu, hoặc là tìm cách khiến mình trở nên giàu có, cho nên... xin lỗi cậu."
Nói xong, Ngưu Hải Kiều không quay đầu lại mà bước đi thẳng.
Lâm Hoại nghe những lời của Ngưu Hải Kiều, đột nhiên cũng thấy thương cảm cho cô gái này. Dù cô ta không đáng được thông cảm, trước tiền bạc đã đánh mất lương tri của mình. Thế giới này người nghèo rất nhiều, nhưng không phải người nghèo nào cũng không có khí tiết như cô ta.
Ngụy Kỳ Miên nhìn về phía Lâm Hoại, cũng nghiêm túc nói: "Lâm Hoại, xin lỗi anh!"