Phác Ánh Tuyết bị một câu khen ngợi của Lâm Hoài làm cho trong lòng xáo động, cô không hề để ý tới "tiểu động tác" giữa Lâm Hoài và Ngụy Kỳ Miên. Cô hơi điều chỉnh lại tâm trạng rồi nói: "Hai em định biểu diễn tiết mục gì? À đúng rồi, một hát một nhảy, vậy sao hai em không cùng hợp tác diễn một tiết mục ca vũ nhỉ?"
Mắt Lâm Hoài và Ngụy Kỳ Miên đều sáng rực lên. Phác Ánh Tuyết lại cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại. Nhìn kỹ thì Lâm Hoài và Ngụy Kỳ Miên đúng là trai tài gái sắc, tuy trong mắt nhiều người Lâm Hoài có vẻ là một gã nghèo kiết xác, nhưng quần áo không thể che lấp được dung mạo và khí chất, cậu thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy đẹp. Vì vậy, đứng cạnh Ngụy Kỳ Miên vẫn rất xứng đôi. Cô thầm nghĩ trong lòng: "Có lẽ màn hợp tác của hai người họ chắc chắn sẽ rất đẹp đôi và kinh diễm."
Lâm Hoài nhìn Ngụy Kỳ Miên, hỏi: "Em thấy thế nào?"
Ngụy Kỳ Miên trong lòng vui mừng, thẹn thùng nhưng trên mặt lại tỏ vẻ kiêu kỳ: "Sao cũng được."
"Ồ, sao cũng được à, vậy thôi bỏ đi..."
Ngụy Kỳ Miên giận dữ, đang định nói bỏ thì thôi, lại nghe Lâm Hoài nói tiếp: "Hay là đừng diễn riêng nữa, cứ hợp tác biểu diễn đi? Em thấy sao?"
Ngụy Kỳ Miên chuyển giận thành vui, kiêu kỳ đáp: "Vậy em cho anh một cơ hội."
Phác Ánh Tuyết nói: "Vậy hai em phải đổi tiết mục, không dùng cái cũ được nữa. Hai em có tiết mục dự phòng nào có thể hợp tác không?"
Ngụy Kỳ Miên và Lâm Hoài nhìn nhau, việc hợp tác biểu diễn là quyết định nhất thời, làm gì có phương án dự phòng nào.
Phác Ánh Tuyết nói: "Ca sĩ siêu nổi tiếng Vương Giai Nhụy có một ca khúc là bài hot nhất trong album mới của cô ấy, tên là "Thiên thượng tình nhân", hai em đều nghe qua chưa?"
Mắt Ngụy Kỳ Miên sáng lên: "Em nghe rồi, em cực kỳ thích bài này. Đây là một bài hát mang âm hưởng Trung Hoa, nhưng là bài song ca, vừa phải hát vừa phải nhảy."
"Ừm, vậy thì phải xem vào Lâm Hoài rồi. Cô biết Lâm Hoài chuyển từ Học viện Âm nhạc tới, hát hò chắc chắn không vấn đề gì, không biết có biết nhảy không."
"Nhảy thì cũng tạm." Lâm Hoài thản nhiên nói, trong lòng lại nghĩ, chuyện này đúng là trò cười. Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ, cậu phải đóng nhiều thân phận, với tư cách là một vệ sĩ cấp cao như cậu, không biết nhảy sao được? Tất nhiên, chủ yếu là vì mấy người hàng xóm bí ẩn mới chuyển đến của Lâm Hoài quá lợi hại, từ nhỏ đã dạy cậu đủ loại vũ đạo.
Lâm Hoài nghĩ ngợi rồi bổ sung: "Nhưng bài hát này thì em chưa nghe bao giờ."
Phác Ánh Tuyết có chút không hài lòng: "Bài mới của Vương Giai Nhụy mà em cũng chưa nghe, nổi tiếng thế cơ mà!"
Ngụy Kỳ Miên cũng lộ vẻ không vui.
Lâm Hoài thấy vậy, cười lớn: "Được được, giờ em thật sự muốn xem Vương Giai Nhụy trông như thế nào mà lại khiến hai người mê mẩn đến mức này."
Đúng lúc này, những người cần tập luyện lần lượt đi vào, toàn là sinh viên năm nhất khoa Máy tính, có người cùng lớp Lâm Hoài, cũng có người ở lớp khác. Trong đó đa phần là nữ sinh, khi nhìn thấy Lâm Hoài, đôi mắt họ đều sáng rực. Nếu không phải vì kiêng dè Ngụy Kỳ Miên đang ở đó, chắc không biết có bao nhiêu nữ sinh sẽ chủ động quấn lấy cậu.
Thấy mọi người đã đông đủ, Phác Ánh Tuyết đang định đưa họ đi tập luyện thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Một đám nam sinh vạm vỡ lao vào, không khí đang nói cười trong nhà thi đấu lập tức trở nên im lặng. Ngụy Kỳ Miên thì thầm: "Đó là sinh viên khoa Thể dục."
Lâm Hoài "ồ" một tiếng, đúng là đâu đâu cũng thấy dấu vết của khoa Thể dục.
"Mẹ kiếp, đang làm cái gì đấy, đừng làm phiền bọn tao chơi bóng!" Một kẻ trong số đó vừa đập bóng vừa chỉ tay về phía này nói.
Phác Ánh Tuyết với tư cách là giáo viên, tất nhiên là người đầu tiên bước tới. Cô giữ thái độ rất ôn hòa: "Các em sinh viên, nhà thi đấu đã được chúng tôi trưng dụng rồi."
"Trưng dụng?" Tên nam sinh cầm đầu có vết sẹo trên mặt cười ngông cuồng: "Em gái, à không, cô giáo... cô giáo xinh đẹp trong trường mà, cô nói trưng dụng là trưng dụng, vậy chẳng phải bọn này mất mặt lắm sao."
Phác Ánh Tuyết nhíu mày: "Vậy các em thấy thế nào? Có cần tôi gọi điện cho giáo viên của các em không?"
"Ha ha ha, cô ta đòi gọi điện cho thầy giáo chúng ta kìa, các cậu nghe thấy chưa?"
Đám người phía sau cũng cười ồ lên. Tên sẹo cười nói: "Được thôi, cô gọi đi, gọi cho thầy chúng tôi một cuộc nghe thử xem, để chúng tôi nghe giọng thầy cũng hay đấy."
Qua thái độ của chúng có thể thấy, chúng chẳng hề sợ hãi cái gọi là chủ nhiệm lớp gì cả, dù có mách giáo viên thì đối với chúng cũng chỉ là trò cười.
Phác Ánh Tuyết đỏ mặt nói: "Vậy các em có thể chơi bóng trên sân bóng rổ, chúng tôi có thể tập luyện ở khu vực bên cạnh."
Phác Ánh Tuyết như vậy đã là nhượng bộ rồi, vì trước đó đã nói nhà thi đấu này dành cho các sinh viên đang tập luyện.
Rất nhanh, cửa nhà thi đấu lại bị đẩy ra, hóa ra là sinh viên năm nhất khoa Mỹ thuật cũng tới. Vì mỗi năm đêm hội văn nghệ đều là thời gian biểu diễn của sinh viên năm nhất, nên người tới đều là sinh viên năm nhất của các khoa. Sinh viên khoa Mỹ thuật này cơ bản đều là nữ, nhan sắc không hề thua kém sinh viên khoa Âm nhạc. Đi cùng còn có giáo viên khoa Mỹ thuật. Khi nhìn thấy đám sinh viên thể dục ngông cuồng này, họ lập tức dừng bước. Trong trường, sinh viên thể dục là một điều cấm kỵ, ngoại trừ những sinh viên thể dục có thực quyền tuyệt đối, bất cứ ai cũng đều tràn đầy kiêng dè đối với họ.
Đám sinh viên thể dục kẻ nào kẻ nấy đều đắc ý, nhìn Phác Ánh Tuyết đầy vẻ càn rỡ. Đối với chúng, Phác Ánh Tuyết tuy xinh đẹp nhưng thường thì những cô nàng xinh đẹp đều là đối tượng bị bắt nạt, trêu ghẹo hoặc ôm ấp. Những kẻ này bình thường trêu ghẹo không ít cô gái, ngay cả giáo viên cũng không để vào mắt.
Tên nam sinh cầm đầu cười gằn: "Cô Phác Ánh Tuyết? Hay là để người của cô tập luyện, còn người của tôi chơi bóng, chúng ta tìm chỗ riêng tâm sự một chút. Tôi nghe nói có mấy gã khoa Máy tính muốn đối với cô... Tôi thật sự muốn biết những cô giáo mà ngay cả sinh viên của mình cũng mê mẩn không dứt đó rốt cuộc trông như thế nào."
Ngụy Kỳ Miên tức giận, bước lên một bước, hậm hực nói: "Thật là quá đáng."
Lâm Hoài nắm chặt cổ tay Ngụy Kỳ Miên, lạnh lùng quan sát, cậu muốn xem đám sinh viên này rốt cuộc ngông cuồng đến mức nào.
Phác Ánh Tuyết đỏ mặt nói: "Các em là sinh viên, còn hiểu nội quy nhà trường không? Còn biết thế nào là tôn sư trọng đạo không?"
Nam sinh cười lớn: "Giáo viên trước đây hình như có giảng qua, nhưng tôi không nhớ. Anh em, mọi người đều nhớ chứ?"
Đám sinh viên này kẻ nào kẻ nấy đều cười rộ lên, nhao nhao nói: "Tôn sư trọng đạo là cái gì, chưa nghe bao giờ!"
"Đúng vậy, tôi chỉ biết tôn trọng Hổ gia, Hổ gia mới là đại ca của chúng ta!"
Đám sinh viên này rõ ràng đều là hạng vô pháp vô thiên.
Đúng lúc này, cửa nhà thi đấu lại mở ra, lại có một nhóm người đi vào. Dẫn đầu là một nữ giáo viên đeo kính, dung mạo bình thường, trông rất thanh tú. Sau khi nhìn thấy cảnh này, lập tức hỏi: "Thầy Chu, cô Phác, đây là tình hình gì vậy?"
Thầy Chu đó là một nam giáo viên hơn ba mươi tuổi, nghe vậy cười khổ: "Người của khoa Thể dục muốn chiếm nhà thi đấu."
Phác Ánh Tuyết tức giận nói: "Tại sao các em lại không nói lý lẽ như vậy, các em rốt cuộc có còn là sinh viên không? Các em không biết tôn sư trọng đạo? Vậy phép lịch sự tối thiểu các em cũng phải biết chứ? Chẳng lẽ ngay cả đạo lý đến trước đến sau cũng không hiểu? Các em nghĩ rằng cứ tiếp tục ngang ngược, bất học vô thuật như bây giờ, sau khi tốt nghiệp thật sự sẽ có người tuyển dụng các em sao? Ngoài việc đi lăn lộn ngoài xã hội, các em còn làm được gì nữa?"
Nam sinh cười lạnh: "Cô Phác, tự giới thiệu một chút, tôi tên Chu Thắng Dân, Nộ Hổ Trần Cương của Ngọc Lan Tứ Hổ là đại ca của tôi, sau này tôi thực sự sẽ đi lăn lộn xã hội. Em gái à, đến lúc đó ở ngoài xã hội, tôi rất khó gặp được những cô nàng như các cô, còn khá là thuần khiết..."
Chu Thắng Dân nhìn là biết đã uống chút rượu, tuy không uống nhiều nhưng đủ để hưng phấn, lời nói cũng mất chừng mực. Nếu là ngày thường, dù có quá đáng cũng không đến mức như vậy.
Phác Ánh Tuyết tức đến đỏ cả mắt, run giọng nói: "Cậu... cậu nói cái gì?"
"Tôi nói nhà thi đấu này tôi trưng dụng rồi, nếu không thì cô đi cùng tôi ra chỗ riêng nói chuyện tử tế." Chu Thắng Dân đột nhiên quay đầu lại, trợn tròn mắt, khí thế trên người bùng phát, quát lớn: "Đều đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau cút đi!"
Hắn quát những người khoa Âm nhạc và khoa Mỹ thuật vừa mới vào. Đối phương cũng là tới tập luyện, cộng lại khoảng hơn hai mươi người. Người khoa Mỹ thuật đang định rút lui, thì phía khoa Âm nhạc đột nhiên có một người bước ra, chính là Lưu Mỹ Kỳ dưới trướng Cao Mạnh Siêu.
Lưu Mỹ Kỳ hất mái tóc, cười khúc khích, ánh mắt lả lơi, chân đi giày cao gót từng bước tiến về phía Chu Thắng Dân.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, ngay cả Chu Thắng Dân cũng khựng lại một chút, vì ban đầu Lưu Mỹ Kỳ đứng phía sau nên hắn không nhìn thấy cô. Lưu Mỹ Kỳ được coi là một trong những "hồng côn" (cánh tay đắc lực) dưới trướng Cao Mạnh Siêu, địa vị cao hơn Chu Thắng Dân rất nhiều. Mặc dù thế lực của Cao Mạnh Siêu quả thực không bằng khoa Thể dục, nhưng cũng không thể coi thường.
Chu Thắng Dân lập tức trở nên thận trọng, đám đàn em dưới trướng hắn cũng lộ vẻ cảnh giác.
Đúng lúc này, Lưu Mỹ Kỳ còn chưa kịp ra tay, đột nhiên nghe thấy một giọng nói đầy tà khí vang lên: "Không phiền cô ra tay, dám bắt nạt giáo viên của tôi, kẻ này để tôi xử trước!"
Chu Thắng Dân đột nhiên quay đầu lại nhìn, nhưng chưa kịp nhìn rõ người nói là ai thì đã thấy một cái tát giáng xuống. Hắn chỉ cảm thấy đầu như muốn rời khỏi cổ bay đi, cả người văng ngược ra sau, đầu óc ong ong.
Đám đàn em của Chu Thắng Dân trong cơn kinh nộ đang định ra tay, thì nghe thấy đối phương cười xấu xa: "Tôi, Lâm Hoài!"
Những kẻ này lập tức dừng tay, đầy vẻ cảnh giác, kính sợ và không cam lòng nhìn người đàn ông trước mắt. Rõ ràng chúng đã nghe thấy lời dặn dò từ phía trên là không được đắc tội người đàn ông này.