Tên ăn mày kia vừa mới chạy được mấy bước, thấy Sở Văn Tinh vậy mà đã phản ứng kịp, liền cắm đầu bỏ chạy.
Sở Văn Tinh chửi ầm lên: "Mẹ kiếp, mày chạy cái gì!!"
Tốc độ của Sở Văn Tinh cũng rất nhanh, gã sải bước đuổi theo ngay lập tức. Lâm Hòe và mấy người kia vẫn đứng yên tại chỗ, nếu đến cả một tên trộm vặt như vậy mà cũng không giải quyết nổi thì Sở Văn Tinh cũng không cần theo Lâm Hòe làm gì nữa.
Quả nhiên, chạy chưa được bao xa, tên ăn mày kia đã bị Sở Văn Tinh túm lấy cổ áo, sau đó "bộp" một cái, gã tung cước đá hắn ngã lăn ra đất. Sở Văn Tinh giẫm chân lên ngực hắn, đồng thời lục lọi quần áo của hắn.
"Đệch, làm cái gì đấy?"
"Mày chán sống rồi hả?"
"Đánh người kìa, dám đánh người trên địa bàn của chúng ta à?"
Lúc này, một đám ăn mày từ xung quanh ùa ra, tất cả tụ tập lại một chỗ. Trong tay những kẻ này kẻ cầm gạch, kẻ cầm gậy, ai nấy đều mang vẻ mặt hung thần ác sát.
Lâm Hòe chỉ nghe thấy người xung quanh bàn tán xôn xao: "Ôi dào, người này đúng là xui xẻo, không dưng lại đi chọc vào người của Thử Bang làm gì không biết?"
"Thử Bang? Họ chính là Thử Bang à? Tôi từng nghe nói, đám người này chuyên móc túi quanh khu vực bến xe, có đôi khi còn cướp bóc, nghe đâu quân số không ít đâu."
"Ừ, ai nói không phải chứ. Người biết chuyện thường là tránh đi cho lành, không trêu được thì chẳng lẽ không tránh được sao? Còn có mấy người bị móc túi cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt thôi, biết làm sao được? Đám này đều có băng nhóm cả, hơn nữa trả thù rất tàn nhẫn."
Lâm Hòe đứng bên cạnh nghe thấy, trong lòng thầm khinh bỉ.
Đại Hám chửi: "Mẹ kiếp, đúng là một lũ trộm cắp, tao ghét nhất cái loại trộm vặt này."
Tiểu An hỏi: "Có cần ra giúp một tay không?"
Lâm Hòe thản nhiên nói: "Chỉ mấy tên đó thôi, một mình Sở Văn Tinh là giải quyết được."
Quả nhiên, đối phương có khoảng hơn mười tên. Sau khi Sở Văn Tinh động thủ với bọn chúng, dù bản thân cũng trúng vài cú đấm, nhưng cuối cùng gã vẫn đánh gục được tất cả, sau đó đòi lại ví tiền. Gã vẻ mặt đắc ý đi quay trở lại, cười ha hả: "Đã thật đấy, đám người này đúng là không chịu nổi đòn, cảm giác còn chẳng lợi hại bằng mấy tên Lôi Bang vừa nãy!"
"Đương nhiên rồi, chỉ là một lũ trộm vặt thôi, có thể lợi hại đến đâu chứ." Lâm Hòe thản nhiên nói, "Đi thôi, chúng ta tìm chỗ ăn cơm, không cần quan tâm đến bọn chúng."
Lâm Hòe thấy gần đó có một quán mì, bèn dẫn mấy người đi vào.
Đám người vừa bị đánh gục cũng nhìn chằm chằm vào quán mì mà Lâm Hòe và đồng bọn vừa bước vào, sau đó nhìn nhau. Một tên đàn ông có ria mép vểnh ngược lấy điện thoại ra, chửi bới: "Không thể để bị đánh trắng như vậy được, tao phải báo với lão đại ngay, để lão đại dẫn người đến đập chết bọn chúng!"
"Đúng, dám chọc vào Thử Bang chúng ta, tên này không muốn sống nữa rồi!"
"Nhưng mà hắn đánh đấm được thật, đúng là quá lợi hại."
"Hừ, đánh được thì đã sao? Chẳng lẽ bên mình không có người biết đánh à?"
"Ơ, bên mình ai đánh được? Ngoài đại tiểu thư ra thì còn ai đánh được nữa?"
"..."
Đám người nhìn nhau, tất cả đều ngẩn người. Tiếp đó, tên ria mép chửi: "Mẹ nó, rảnh rỗi bàn chuyện đánh đấm làm gì? Cho dù có đánh giỏi đến đâu, chẳng lẽ một người có thể đánh gục mười người, còn có thể đánh gục hai mươi, ba mươi người sao? Thử Bang chúng ta tổng cộng có mấy trăm người, chẳng lẽ không thu dọn nổi mấy tên đó? Đợi tao gọi điện thoại, nhất định phải dạy cho bọn chúng một bài học, xả giận cho anh em!"
Vào quán mì, mấy người gọi mì rồi ngồi xuống.
Tiểu An có chút lo lắng: "Hòe ca, đám người vừa rồi chắc sẽ gọi người đến nhỉ?"
"Gọi thì gọi, ai sợ ai chứ?" Sở Văn Tinh nói, "Năm đó Hòe ca từ trong Học viện Ngọc Lan đánh ra, đến Hổ gia còn chẳng sợ, sau này ở trong Lôi Bang cũng chưa từng sợ ai, lẽ nào lại sợ mấy tên trộm vặt?"
Tiểu An nói: "Tôi chỉ cảm thấy nơi đất khách quê người, cứ cẩn thận vẫn hơn."
Sở Văn Tinh cười: "Tôi thấy cậu lo xa quá rồi, đám người vừa rồi tôi đã thử tay nghề rồi, chẳng ra làm sao cả."
Lâm Hòe thản nhiên nói: "Tiểu An nói cũng không sai, cẩn thận một chút đúng là tốt hơn. Nhưng cứ yên tâm, đã dám ngồi vào đây thì tôi đã có tính toán trong lòng rồi."
Đối với năng lực của đám người vừa rồi, Lâm Hòe cũng đã tận mắt chứng kiến. Hơn nữa theo phân tích của Lâm Hòe, cao thủ thực thụ tuyệt đối không thể nằm trong loại băng đảng chuyên trộm cắp thế này. Cho nên đối phương nhiều nhất là gọi thêm người để lấy số lượng thắng thế. Nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, đối phương trực tiếp tập hợp mấy trăm tên ăn mày đến vây đánh mình? Điều đó rõ ràng không thực tế. Nếu chúng thực sự muốn đánh hội đồng, ít nhất cũng phải chọn nơi hẻo lánh. Khu bến xe này tuy hỗn loạn nhưng người qua lại đông đúc, nếu làm quá lớn chuyện, cảnh sát bên kia cũng không thể ngồi yên không quản.
Lâm Hòe và mấy người ngồi ăn mì, quả nhiên, sau khi ăn xong, phía đối diện đã có vài người chặn ở bên ngoài. Số lượng khoảng hơn ba mươi người, đúng như dự đoán của Lâm Hòe, không thể quá đông, dù đối phương có nhiều người thật đi chăng nữa, giữa ban ngày ban mặt cũng không thể gọi mấy trăm người đến chặn mình.
Đứng đầu là hai người, một người là tráng hán cơ bắp cuồn cuộn, trên đỉnh đầu trọc lóc chỉ để lại một bím tóc. Người đứng cạnh tráng hán khiến Lâm Hòe hơi ngạc nhiên, đó là một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi. Thiếu nữ này dáng người cao ráo, ăn mặc thời thượng, tạo thành sự tương phản rõ rệt với đám người Thử Bang rách rưới phía sau, trông rất có sức sống.
Lâm Hòe cười cười, chắp tay nói: "Các vị, tôi chỉ là người qua đường, không ngờ người của các vị lại trộm đồ đến tận trên người anh em của tôi. Anh em của tôi lại là người tính nóng nảy nên mới ra tay, thật sự xin lỗi."
Tên trộm ví bị đánh vừa nãy ôm cái mặt sưng vù, hét lớn: "Đánh tôi xong, các người bảo xong là xong à? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?"
Tên tráng hán bím tóc bước ra từ đám đông, nhìn thiếu nữ nói: "Ngưng Nhi, cô cứ đứng xem, xem tôi dạy dỗ mấy tên này thế nào."
Tên bím tóc khởi động gân cốt, cơ thể kêu răng rắc, gã nghênh ngang hỏi: "Vừa nãy là đứa nào đánh người của Thử Bang chúng ta? Bước ra đây chịu chết trước đi!"
Sở Văn Tinh đứng ra, chửi: "Là tao đánh đấy, mẹ kiếp, mày muốn thế nào?"
"Tao muốn thế nào? Đánh cho mày ra bã!" Gã lao thẳng về phía Sở Văn Tinh. Sở Văn Tinh tất nhiên không chịu thua kém, hai người lập tức lao vào ẩu đả. Vốn tưởng Sở Văn Tinh có thể dễ dàng giải quyết, nhưng điều khiến Lâm Hòe kinh ngạc là Sở Văn Tinh và tên bím tóc lại ngang tài ngang sức, tên này vậy mà đánh hòa với Sở Văn Tinh.
Đám người Thử Bang đồng loạt hô lớn: "Trương Thiên Bá!"
"Trương Thiên Bá!"
"Trương Thiên Bá! Trương Thiên Bá! Trương Thiên Bá!"
Xem ra tên bím tóc này tên là Trương Thiên Bá, đúng là một cái tên rất bá đạo, công phu cũng thuộc loại cương mãnh.
Trương Thiên Bá và Sở Văn Tinh đều đánh đến mức hừng hực lửa giận, hai người càng đánh càng hung hãn. Cuối cùng, đám đông tản ra, nhường một khoảng sân rộng hơn. Hai người cuối cùng thậm chí còn vật lộn với nhau. Nhiều người đi đường xung quanh đứng xem náo nhiệt từ xa. Lâm Hòe nhìn thời gian, Đao Tử lạnh lùng hỏi: "Có cần tôi lên giải quyết luôn không?"
Lâm Hòe lắc đầu, nói: "Để Sở Văn Tinh tự giải quyết đi."
Trận đánh này kéo dài hơn hai mươi phút, cuối cùng cả hai đều nằm bệt xuống đất thở hổn hển. Trương Thiên Bá chỉ vào Sở Văn Tinh, chửi: "Mẹ kiếp, mày đợi tao nghỉ một lát, xem tao không đánh cho mày ỉa ra quần!"
"Đệch, bớt khoác lác đi, có giỏi thì lát nữa đánh tiếp!" Sở Văn Tinh cũng thở không ra hơi nhưng vẫn không phục.
Thiếu nữ bước ra, nói: "Trương Thiên Bá đại ca, tiếp theo để tôi đi, anh và người này không phân thắng bại được đâu."
Rõ ràng thiếu nữ cũng nhìn ra thực lực của hai người này là ngang ngửa nhau, muốn phân định thắng thua rất khó. Chỉ là điều khiến Lâm Hòe không ngờ tới là thiếu nữ này lại chính là quân bài tẩy cuối cùng.
Đám người này muốn đánh hội đồng rõ ràng là không thực tế, vì vậy khả năng cao nhất vẫn là đấu đơn. Rõ ràng thiếu nữ này tự cho rằng mình lợi hại hơn Trương Thiên Bá.
Sở Văn Tinh nằm trên đất, nghênh ngang nói: "Tao không bao giờ động thủ với con gái, đàn ông tốt không chấp nhặt với phụ nữ."
Thiếu nữ liếc nhìn Sở Văn Tinh, hừ một tiếng, quay sang Lâm Hòe: "Anh là lão đại của bọn chúng đúng không? Anh em của anh đã cạn kiệt thể lực rồi, tôi cũng không muốn thừa nước đục thả câu. Hai chúng ta luyện một chút, nếu anh thắng tôi, tôi sẽ thả các người đi. Nếu anh thua, tất cả các người phải quỳ xuống đất xin lỗi, anh thấy thế nào?"
Sở Văn Tinh chửi: "Một con nhóc con mà còn ngang ngược hơn cả tao à? Bắt chúng tao quỳ xuống xin lỗi? Mày quỳ xuống cho chúng tao xem trước đi!"
Lâm Hòe cười nói: "Được thôi, mặc dù tôi chưa bao giờ thích động thủ với con gái, nhưng có vẻ như trước khi thắng được cô, tôi chắc chắn không rời khỏi đây được rồi."
Lâm Hòe nói rồi bước ra.
Thiếu nữ hừ một tiếng, vừa khởi động cổ tay vừa nói: "Tôi ghét nhất loại đàn ông gia trưởng coi thường phụ nữ như các người. Lát nữa đừng có mà khóc. Anh tên gì?"
"Tôi tên Lâm Hòe."
"Tôi tên Phùng Bách Tuệ."
"Phùng Bách Tuệ, cái tên hay đấy." Lâm Hòe cười ha hả nói, "Thế này đi, nể cái tên hay của cô, tôi dùng một tay thôi. Nếu cô có thể ép tôi phải dùng đến hai tay, coi như tôi thua, cô thấy sao?"
"Anh coi thường tôi!" Sắc mặt Phùng Bách Tuệ trở nên rất khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói, "Đây là do anh tự tìm đấy, xem chiêu!"
Tốc độ của Phùng Bách Tuệ cực nhanh, trong chớp mắt đã lao đến trước mặt Lâm Hòe, chân đá thẳng vào đầu Lâm Hòe như tia chớp.
Sắc mặt Lâm Hòe hơi biến đổi, tốc độ thật nhanh, cước pháp thật nhanh!
Lâm Hòe chắp một tay sau lưng, cơ thể hơi nghiêng sang một bên, tránh được cú đá này. Thế nhưng hai chân của Phùng Bách Tuệ nhanh chóng tung ra những cú đá liên hoàn, trong chớp mắt không biết đã tung ra bao nhiêu cước, khiến người xem hoa cả mắt!
(Hết chương)