Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 186
phiên ngoại 21: bố ơi, mình đi đâu thế? (4)

❊ ❊ ❊

Buộc tóc cho Miên Miên xong lúc này trưởng thôn mới công bố nhiệm vụ.

“Hôm nay là ngày đầu tiên mọi người đến đây, thật ra cũng không phải nhiệm vụ quan trọng gì. Chỉ là mọi người cùng nhau chơi một trò chơi. Dựa vào thứ hạng sau cùng của trò chơi mà chọn lựa nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối hôm nay. Bắt đầu từ bữa cơm tối hôm nay các bữa sau mọi người đều phải tự giải quyết. Cho nên hôm nay ăn gì đều dựa vào bản thân mọi người rồi.”

“Đã hiểu rõ rồi ạ.” Đao Đao rất hứng thú nói.

“Trò chơi đầu tiên rất đơn giản. Bạn nhỏ sẽ miêu tả bằng thân thể để các ông bố đoán tên. Đoán được càng nhiều càng tốt.”

Thẩm Vọng Tân hỏi Sơ Sơ “Con có tin tưởng bố không?”

Sơ Sơ trả lời anh “Có.”

“Được rồi, mọi người bắt đầu thôi. Các bạn nhỏ đi sang đứng bên cạnh chú kia, còn các bố thì đứng bên này.

Nhân viên chương trình lấy ra một quả táo. Trưởng thôn nhắc nhởi “Đây là câu hỏi.”

Các bạn nhỏ nhìn thấy quả táo liền lúng túng, lập tức khoa tay múa chân loạn lên.

Sơ Sơ không hề hoảng loạn. Cậu bé vẽ một hình tròn sau đó chỉ lên màu đỏ dưới giày thể thao của mình.

Thẩm Vọng Tân lập tức nói “Quả táo.”

Các ông bố khác???

Trưởng thôn cười nói “Cha con Sơ Sơ đang dẫn đầu, mọi người cố gắng hơn nữa nào.”

Câu hỏi thứ hai là hình ảnh một tờ tiền 10 tệ.

Sơ Sơ xoa xoa ngón cái cùng ngón trỏ.

Lâm Giang liền trả lời “Tiền.”

- -- ha ha ha ha thầy Lâm nhìn chằm chằm vào Sơ Sơ nhà chúng ta, Đao Đao còn chưa có miêu tả gì cả

- -- Đao Đao mau xem bố cháu nhìn ở nơi nào

- -- ha ha ha ha thật là giảo hoạt

Sơ Sơ nhìn thoáng qua Lâm Giang. Sau đó mới hướng đến bố mình giơ 10 ngón tay.

Thẩm Vọng Tân cười “10 tệ"

Trưởng thôn cười “Không sai là 10 tệ. Thầy Lâm trả lời nhanh nhất nhưng chưa chuẩn. Vòng này cha con thầy Thẩm thêm một điểm.”

Câu hỏi thứ ba là “khóc"

Miên Miên là đứa nhỏ phản ứng nhanh nhất bởi vì vừa rồi con bé đã khóc. Tạ Nhất Phủ nháy mắt liền hiểu

“Đáp án là khóc. "

Mấy lượt câu hỏi qua đi cặp cha con có nhiều điểm nhất vẫn là Thẩm Vọng Tân và Sơ Sơ. Sơ Sơ thông minh còn có sự ăn ý của hai cha con cho nên rất dễ dàng vượt qua trò chơi này.

Cha con Thẩm Vọng Tân được phân cho một mẻ cá trích, xương sườn, trứng gà, mướp hương, còn có một con cá khô. Sau khi lấy được nguyên liệu nấu ăn mọi người đều lần lượt trở về nhà.

Tạ Nhất Phủ không lấy được nhiều nguyên liệu cho nên Thẩm Vọng Tân liền mời cha con Tạ Nhất Phủ về nhà anh ăn cơm. Tạ Nhất Phủ cũng không khách sáo, mang theo đồ ăn cùng với Thẩm Vọng Tân về nhà của cha con bọn họ.

Trở về nhà Thẩm Vọng Tân cùng với Tạ Nhất Phủ liền đi vào bếp. Sơ Sơ cùng Miên Miên thì ở bên ngoài sân. Một lúc sau lại thấy Tiếu Tiếu chạy đến chơi cùng. Nói đúng hơn là Miên Miên cùng với Tiếu Tiếu chơi với nhau.

Tiếu Tiếu nhìn Sơ Sơ nói “Anh Sơ Sơ có muốn cùng chơi không?”

Sơ Sơ lắc đầu “Các em chơi đi, anh nhìn các em chơi.”

Sau đó Sơ Sơ đúng thật là chỉ ngồi bên cạnh xem Tiếu Tiếu và Miên Miên chơi trò đóng vai gia đình. Thấy hai cô nhóc muốn đi ra ngoài Sơ Sơ liền nhắc nhở “Không thể đi ra ngoài.”

Thật ra Miên Miên cùng Tiếu Tiếu vẫn là có chút gì đó sợ anh trai Sơ Sơ này. Chỉ tại người anh trai này ít nói lại không hay cười. Cho nên lúc Sơ Sơ nói ra lời này mấy cô nhóc vẫn là phản xạ có điều kiện mà nghe lời. Các cô nhóc liền thu lại bước chân, quay trở lại trong sân.

- -- ha ha ha ha thiếu gia như vậy sau này không tìm được bạn gái đâu

- -- Nhìn Sơ Sơ còn nhỏ như thế mà nói ra những lời này làm tôi thật buồn cười

- -- Thiếu gia: Ngươi xem ta sẽ ấu trĩ mà chơi trò đóng vai gia đình với ngươi sao?

Trong phòng bếp hai người lớn vẫn đang rất bận rộn nấu ăn. Tạ Nhất Phủ giúp đỡ Thẩm Vọng Tân nhóm lửa, nhặt rau, rửa rau, đưa gia vị.

Thẩm Vọng Tân ở bên cạnh thì chuẩn bị nguyên liệu, bỏ nguyên liệu vào nồi, nếm gia vị. Làm còn rất thành thục.

- -- Nhóm lửa như thế này cũng quá thật đi. Quê tôi cũng nhóm lửa như thế

- -- Cái chương trình này làm tôi thật đói bụng!

- -- Anh trai nấu ăn là đỉnh nhất! Lúc trước từng xem anh trai nấu ăn trong chương trình tân hôn kia

- -- Đẹp trai, dáng người tốt, tính cách lại dịu dàng. Người đàn ông như này còn không?

“Nhất Phủ, lấy giúp tôi ít nước.”

“Được.”

Thẩm Vọng Tân đổ thêm nước vào nồi, bỏ thêm gia vị rồi mới đóng nắp nồi.

Tạ Nhất Phủ thổi lửa lớn một chút. Trong phòng bếp rất nhanh đã tràn ngập hương vị của xương sườn chín.

“Anh Thẩm món này thơm quá đi.”

Thẩm Vọng Tân cười nói “Là do cậu đói bụng quá thôi.”

“Không phải đâu, thơm thật mà.”

Đang nói thì ngoài cửa đã nghe được tiếng bước chân “Bố đang làm gì thế? Thơm quá.”

Mấy đứa nhỏ đang chơi trong sân đã bị mùi thức ăn ngon dẫn dụ đến.

“Là bác Thẩm làm thịt sườn kho.”

“Thơm quá đi.”

“Đói bụng rồi à?”

“Vâng.”

“Ở bên kia đợi một lát, chút nữa chúng ta sẽ ăn cơm.”

“Vâng ạ.”

Thẩm Vọng Tân không nhìn thấy Sơ Sơ liền hỏi “Miên Miên, Tiếu Tiếu anh Sơ Sơ đâu?”

“Anh Sơ Sơ đang ở bên ngoài chơi xếp hình.”

“Chơi xếp hình? Ở đâu mà có bộ xếp hình?”

“Là nhân viên đem đến cho anh ấy. Sau đó anh ấy liền ngồi đó chơi.”

Thẩm Vọng Tân cười lắc đầu “Thằng bé rất thích chơi trò đó,”

“Con trai thích chơi xếp hình, thật thông minh.”

….

Qua một lúc Tiếu Tiếu đã bị Chu Dục hối về ăn cơm. Tiếu Tiếu nhìn bàn cơm của bọn họ xong liền nhấp môi. Chu Dục xấu hổ nói “Ăn được đấy.”

Tiếu Tiếu bị bắt ngồi trên bàn ăn, Chu Dục đút cho cô bé một muỗng cà chua trứng. Giây tiếp theo Tiếu Tiếu liền nhả ra toàn bộ “Không ngon, con không ăn đâu.”

“Không ngon sao?” Chu Dục cũng thử một chút, nhai vài cái liền bất động, cuối cùng cũng mạnh mẽ mà nuốt xuống.

“Khụ khụ … Thử món này xem.”

Tiếu Tiếu tiến đến, còn chưa đến bên miệng con bé đã lắc đầu “Có mùi tanh.”

“Có sao?”

“Có mà.”

“Bố thật lãng phí. Không giống như chú Thẩm, chú Thẩm nấu ăn rất ngon.”

Tiếu Tiếu miễn cưỡng đổi xưng hô thành “chú Thẩm".

- -- ha ha ha ha Tiếu Tiếu thật là, tốt xấu gì cũng chừa cho bố nó chút mặt mũi chứ

- -- Lão Chu: tôi thật là khổ quá đi

Vừa nói xong ở cửa liền truyền đến giọng nói của Thẩm Vọng Tân “Anh Dục có đó không?”

“Ở đây.” Chu Dục nghe được lập tức đứng dậy đi ra ngoài cửa “Vọng Tân làm sao lại đến đây.”

“Gọi anh sang ăn cơm chung.”

“Sao cơ?”

“Sao cái gì, cùng đi thôi.”

“Tôi cũng đã nấu xong rồi.”

“Tôi cùng Nhất Phủ gom lại nguyên liệu cùng nấu ăn, đủ cho chúng ta cùng ăn.” Thấy Chu Dục còn do dự, Thẩm Vọng Tân tiếp tục nói “Anh không sao nhưng Tiếu Tiếu thì sao?”

Cứ như thế Chu Dục liền dao dộng. Chu Dục tò mò hỏi “Sao cậu biết được thế?”

“Là Nhất Phủ nói. Vừa rồi cậu ấy đi đến tổ đạo diễn mượn đồ, trùng hợp xem được phòng phát sóng trực tiếp của anh.”

Chu Dục nghĩ đến mình vừa rồi luống cuống tay chân nấu ăn không khỏi có chút xấu hổ. Thật đúng là anh không biết nấu ăn, đều là mẹ của Tiếu Tiếu sẽ nấu hoặc là người giúp việc trong nhà làm.

“Vừa rồi đã cùng Nhất Phủ nói rồi. Ba nhà chúng ta rất gần nhau, nếu anh không chê chúng ta sau này cùng nhau nấu cơm.”

Chu Dục kinh ngạc. Thật ra đây cũng là vấn đề nan giải của anh, anh tuỳ tiện ăn gì cũng được nhưng Tiếu Tiếu thì không thể. Không nghĩ đến Thẩm Vọng Tân lại đưa ra lời đề nghị này, như thế nào lại không đồng ý được. Chu Dục liền gật đầu đồng ý “Sao có thể chê được. Thật là cảm ơn cậu nhiều, cậu yên tâm tôi sẽ cố gắng kiếm cho ba nhà chúng ta thật nhiều nguyên liệu nấu ăn.”

Thẩm Vọng Tân cười vỗ vai Chu Dục “Đều dựa vào anh Chu cả.”

Lúc bọn họ trở về Tạ Nhất Phủ đang múc nước giúp Miên Miên và Sơ Sơ rửa tay. Tiếu Tiếu cũng theo sau rửa tay với bọn họ.

Chu Dục nhìn qua bàn đồ ăn có cá khô cay kho, trứng xào mướp, sườn kho còn có tần ô xào, thịt xào ớt và một nồi canh cá trích. Quả nhiên là trình độ chênh lệch mà.

Chu Dục bội phục nói “Hai người thật đỉnh"

Tạ Nhất Phủ liền nói “Không phải tôi. Tôi chỉ là phụ bếp thôi, trưởng bếp là anh Thẩm của chúng ta.”

“Quả là thâm tàng bất lộ.” Biết dỗ trẻ con còn biết thắt bím tóc, nấu ăn ngon lại còn thân thiện ôn hoà với mọi người.

“Cũng được thôi. Mọi người ngồi xuống ăn cơm nào.”

- -- Quả nhiên anh trai chúng ta đỉnh chóp!

- -- Lão Chu: thật là ngưỡng mộ

- -- Lão Chu anh đến học một chút đi

- -- Một người đàn ông tuyệt vời như thế không phải là của tôi. Thật là đau lòng mà

- -- Mấy món này tôi không cần ăn cũng biết là ngon

Tiếu Tiếu lúc ăn cơm ở đây so với lúc vừa rồi như hai người khác nhau. Lúc ở nhà là ghét bỏ, không muốn ăn. Ép con bé con bé có thể sẽ khóc bất cứ lúc nào. Nhưng bây giờ lại ngoan ngoãn tự mình ăn từng muỗng một.

“Chú Thẩm nấu ăn quá ngon. Con có thể ăn thêm một chén cơm không?”

Thẩm Vọng Tân cười dịu dàng “Vậy cháu mau ăn đi. Ăn xong rồi chú lại múc thêm cho cháu một chén nữa.”

Tiếu Tiếu gật đầu nói “Dạ vâng ạ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »