Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8937 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 139

❊ ❊ ❊

Bên này, Thẩm Vọng Tân và những người khác sau đó mới biết nhóm Tô Tinh Dã đang quảng bá cho bộ phim của họ trong "Cuộc đời của chúng ta". Đạo diễn hạ vô cùng vui mừng, được tuyên truyền miễn phí như vậy ai lại không vui chứ?

“Vọng Tân, bạn cậu tốt ghê.” Đạo diễn Hạ vô cùng vui mừng vỗ vai Thẩm Vọng Tân.

Khóe miệng của Thẩm Vọng Tân hơi nhếch lên, trong mắt anh có ý cười nhàn nhạt.

Hạ Thương nói chuyện với anh vài câu nữa rồi mới rời đi.

Thẩm Vọng Tân nghiêng đầu nhìn anh ta, "Sáng mai bay, sao vậy?"

"Vậy được rồi, gọi anh Khải cùng đi, tụi mình cùng đi ăn một bữa, anh đãi, ăn lẩu thì sao?"Tối nay cũng không vội đi, anh liền đồng ý, "Được."

"Vậy được, để tôi gọi cho anh Khải."

"Được."

Sau khi Lục Dịch Dương đi ra ngoài, lúc này Thẩm Vọng Tân đã gần như tẩy trang xong, nói tiếng cảm ơn với chuyên gia trang điểm, cầm điện thoại di động đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa nhấn số điện thoại đã thuộc lòng.

Bên này Tô Tinh Dã vừa mới lên lầu, đang định lấy đồ ngủ vào phòng tắm, điện thoại đột nhiên rung lên, nhìn thấy tên người gọi, cô liền cầm điện thoại đi ra ngoài.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói dịu dàng của Thẩm Vọng Tân lập tức truyền đến, “Buổi phát sóng trực tiếp hôm nay làm gì?"

Tô Tinh Dã trừng mắt nhìn, "Anh biết hết rồi?"

"Em nói xem?"

Tô Tinh Dã ngồi ở góc ghế sô pha, "Thì bọn em vừa xem vừa quảng bá cho anh đó."

“Tổ tiết mục có bàn về thù lao với bọn em chưa?” Thẩm Vọng Tân cười hỏi.

Tô Tinh Dã suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Thật sự là không có."

Vừa nói, cả hai đều không nhịn được cười.

"Mộthi anh về khách sạn à?"

"Không, chút nữa anh đi ăn lẩu với bọn Dịch Dương và anh Khải."

Tô Tinh Dã nuốt nước bọt, cô cũng muốn ăn lẩu, tuy trong khoảng thời gian này, cô Kim và thầy Ngô thường xuyên thay đổi chiêu trò cho họ ăn ngon, nhưng vừa nhắc tới món lẩu bên ngoài, vẫn hơi rục rịch. "Tốt quá, ngày mai em về Bắc Kinh cũng phải đi ăn lẩu."

"Ngày mai mấy giờ về?"

"Chín giờ sáng mai bay."

"Anh rạng sáng ngày mai sáu giờ hai mươi."

"Rạng sáng ngày mai sáu giờ hai mươi?"

"Ừ."

“Tiểu Thẩm, đi thôi.” Giọng của Lục Dịch Dương từ xa truyền đến.Thẩm Vọng Tân quay đầu nhìn anh ta một cái, đáp lại.

“Người bên kia kêu sao?” Tô Tinh Dã hỏi anh.

"Ừ, anh đi đây."

"Vậy anh nhanh đi đi, cúp máy đây."

"Được rồi, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Thẩm Vọng Tân khẽ mỉm cười với hắn.

Lúc trước khi quay "Chiến dịch Số Hai", Thẩm Vọng Tân cũng gọi điện cho Tô Tinh Dã, đều là Lục Dịch Dương canh giúp mặc dù không biết là ai nhưng ít nhiều có thể đoán được mối quan hệ này là gì. "Tiểu Thẩm, cậu thật là không thú vị, bạn gái của cậu là ai vậy? Lâu như vậy mà vẫn giữ bí mật. "

Thẩm Vọng Tân liếc anh ta một cái, "Sau này anh sẽ biết."

Hạ Thương cười nói: "Mấy người đi đi, tôi không đi, già rồi, phải về nghỉ ngơi."

"Ha ha, đạo diễn, anh xem anh lại khách khí rồi, nào có ai ở tuổi này mà còn tinh thần như vậy chứ?"

Hạ Thương bị anh ta chọc cười, tâm trạng rất tốt, "Thằng nhóc nhà cậu thật biết nói chuyện."

"Khục khục, đây không phải là nói thật sao?"

"Thằng nhóc, được rồi, đi đường cẩn thận một chút."

"Được rồi, đạo diễn, nhà sản xuất, mấy anh cũng về cẩn thận nha."

Đường Viên đang chuẩn bị lái xe, quay đầu nhìn anh một cái, bởi vì sáng mai bọn họ bay sáu giờ, nên cố ý đặt một khách sạn ở cách sân bay tương đối gần, sắp rời thì thu dọn đồ đạc một chút có thể đi thẳng đến sân bay. "Không đi khách sạn ạ?"

"Không, phải về nhà..."

Đường Viên biết tính của anh, chỉ có thể nói: "Vâng ạ."

Đường Viên đưa anh đến khu để xe dưới hầm, thấy anh say bước chân không vững, định tiễn anh lên lầu, nhưng anh xua tay từ chối, "Anh có thể tự mình đi lên, em về đi, trên đường cẩn thận một chút, đi đi. "

Đường Viên nhìn anh lắc đầu bất lực một cái, dù sao lúc này ở đây cũng không có ai, lại che kín như vậy, thôi tùy anh đi.

⚝ ✽ ⚝

Đường Viên về nhà tắm xong nằm xuống, cảm thấy vừa mới ngủ không bao lâu, liền bị mộthi tiếng chuông đánh thức, "Alo? Ai vậy?"

"Ừ, chúng em không ở khách sạn, sếp về nhà rồi."

"Trời, chính là nhà của hai người đó."

"Ừ, đúng rồi, ok, tạm biệt, ngủ ngon..."

Cúp điện thoại xong, cô ném điện thoại trong tay xuống ga giường, Đường Viên lật người tiếp tục ngủ, qua mấy giây sau, cô đột nhiên ngồi dậy, giơ tay chạm vào điện thoại., cô... cô mới vừa nói chuyện điện thoại với ai vậy? Tinh Dã??

Cô mở nhật ký cuộc gọi ra, trên màn hình hiển thị chú thích đúng là Tinh Dã, Đường Viên tỉnh táo không ít, lập tức gọi lại, đầu dây bên kia trái lại nhận rất nhanh.

“Alo, có chuyện gì vậy?"

"Tinh... Tinh Dã, chị vừa mới gọi cho em phải không?"

"Ừ, đúng rồi, muộn như vậy còn quấy rầy em, xin lỗi nha."

"Không sao, không sao, chị không phải đang ở Hàng Châu sao?"

"Chị về sớm."

Đường Viên nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, đã gần hai giờ sáng.Lần thứ hai cúp điện thoại, Đường Viên lắc đầu một cái, khua chiêng gõ trống rồi đăng một cái Weibo: Haizz, đồ tình nhân thúi.

⚝ ✽ ⚝

Tô Tinh Dã rón rén bước vào cửa, dùng ánh sáng của điện thoại di động lên lầu, sau khi mở cửa phòng ngủ, quả nhiên nhìn thấy trên giường có ụ nhỏ hơi phồng lên, vừa đi cô vừa cởi áo khoác bước tới, nhẹ nhàng vén chăn lên, mộthi thở ấm áp phả vào mặt cô.

Thẩm Vọng Tân uống một ít rượu nên ngủ không sâu, anh mơ hồ cảm thấy trong ngực có thứ gì đó chen vào, mang theo mùi hương anh thầm nhớ thì khẽ thì thầm, "Tinh TInh?"

Tô Tinh Dã từ trong lồng ngực của anh ngẩng đầu lên, hơi nhướn người lên, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, "Ừ, là em, anh ngủ đi."

Thẩm Vọng Tân nghe thấy giọng nói quen thuộc, ôm chặt người vào lòng, lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Rạng sáng năm giờ đồng hồ báo thức vang lên, Thẩm Vọng Tân lúc này mới mờ mịt tỉnh dậy, vừa định tắt đồng hồ báo thức nhưng cảm giác dường như có ai đó đè trên người, mùi thơm quen thuộc xông vào mũi, người trong ngực dường như không chịu được tiếng đồng hồ reo, lẩm bẩm nói: "Ồn ào quá..."

Thẩm Vọng Tân phản ứng lại, một tay vỗ nhẹ vào lưng cô một tay đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, chuông báo ngừng lại, anh nhẹ nhàng đặt người trên ngực mình xuống rồi nghiêng người sang một bên, mượn ánh sáng nhàn nhạt nhìn người trong ngực đang ngủ ngon lành, hai má trắng nõn ửng đỏ, những kí ức đêm qua lại hiện về một chút, anh cúi người hôn nhẹ vào giữa mi tâm cô.

Lúc định đứng dậy xuống giường rửa, cổ tay bị người ta nhẹ nhàng nắm, nghiêng người nhìn, người mưới vừa rồi còn ngủ say lúc này đang mở mắt nhìn mình, anh mỉm cười rồi lại nằm lại, "Tỉnh rồi hả"?"

Tô Tinh Dã nhỏ giọng đáp lại rồi thu mình vào vòng tay của anh.

Thẩm Vọng Tân nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, "Hôm qua mấy giờ em về?"

"Hừm... hình như hơn hai giờ?""Lần sau đừng làm như vậy, rất nguy hiểm."

"Không sao đâu, xe của chương trình đưa em đến sân bay mà."

"Lúc về thì sao?"

"Ừm, em đón xe."

"Lá gan thật lớn, nửa đêm còn dám..."

"Ừm... anh cũng đừng nói em, em chỉ là nhớ anh."

Trong phút chốc, trái tim vừa đau lại ấm áp, đúng rồi, cô làm vậy cũng là vì nhớ anh, anh siết chặt eo cô, cúi đầu hôn lên đôi môi cô, mềm mại giống như kẹo bông gòn vậy, Trái tim của anh bị hút vào, hết cắn lại mút.

Tô Tinh Dã giơ cánh tay lên ôm lấy anh, đáp lại nụ hôn này, đầu lưỡi dò xét đi vào, hai người họ không hẹn mà hôn càng sâu, vôi vàng dây dưa, như đang phát tiết nỗi nhớ nhung.

Mãi cho đến khi đồng hồ báo thức vang lên lần nữa, hai người mới miễn cưỡng tách ra, Thẩm Vọng Tân dùng ngón tay cái lau sợi dây bạc trên khóe miệng cô.

Tô Tinh Dã nhìn anh, "Anh phải đi sao?"

"Ừ."

Tô Tinh Dã không nhịn được lại ngậm lấy môi dưới của anh, lúc này mới buông anh ra, vùi vào chăn bông, "Anh đi đi."

Thẩm Vọng Tân buồn cười xoa xoa sau đầu cô, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, vừa đi ra còn nhận được tin nhắn WeChat của Đường Viên, "Tinh Tinh, anh đi đây."

Tô Tinh Dã ngồi dậy cầm chăn bông, “Tạm biệt.” Có một chút gì đó nũng nịu trong giọng nói.

Thẩm Vọng Tân nhấp môi dưới, nhấc chân đi về phía cô.

Tô Tinh Dã lập tức vươn tay ngăn lại, "Anh đừng... đừng qua, đi mau, nếu không sẽ bị lỡ chuyến bay."

Thẩm Vọng Tân thở dài, "Vậy anh đi đây."

"Vâng."

"Anh đi thật đấy?"

"Vâng."

"Thật đó..."

"Được rồi, anh mau đi đi."Cả hai người đều cười, Thẩm Vọng Tân mỉm cười đi ra ngoài và xuống lầu.

Tô Tinh Dã nghe thấy tiếng đóng cửa từ bên dưới, rõ ràng, lần này là đi thật, cô ngáp một cái, sau đó giơ tay tắt đèn ngủ trên tủ đầu giường, kéo cao chăn nhắm mắt lại rồi ngủ tiếp. Cô thực sự rất buồn ngủ, quãng đường từ thị trấn Hàng Châu đến Bắc Kinh rất dài, nằm xuống giường cũng không ngủ được bao lâu. Nhưng dù vậy cô cũng không chúthi hận, được cùng anh ôm nhau ngủ, mấy cái này đối với cô tất cả đều đáng giá.

....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »