Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 185
phiên ngoại 20: bố ơi, mình đi đâu thế? (3)

❊ ❊ ❊

Thu đồ chơi của mấy đứa nhỏ xong thì cũng đã 11 giờ rưỡi. Lúc này bên ngoài rất nóng, cũng đã đến giờ cơm trưa. Tổ chương trình không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp chọn hình thức rút thăm may rủi để chọn phòng ở. Mỗi thăm tương ứng với một con số từ 1 đến 5, rút được số nào sẽ ở nhà số đó.

Rất nhanh trưởng thôn cũng đem ảnh 5 gian phòng kia cho mọi người xem. Năm gian phòng kia điều kiện cũng không giống nhau. Các bố nhất trí quyết định để các bạn nhỏ đi rút thăm. Dù sao tuổi nhỏ không biết gì, rút được cái gì thì là cái đó đi.

Các bạn nhỏ rút xong liền cùng các bố đi tìm gian phòng kia. Gian phòng mà cha con Chu Dục rút trúng trùng hợp lại cùng đường với cha con của Thẩm Vọng Tân. Tiếu Tiếu liền ăn vạ trên người Thẩm Vọng Tân đòi bế, một khi đã bế cũng không chịu đi xuống.

Chu Dục “Tiếu Tiếu lại đây, bố ôm con được không?”

Tiếu Tiếu yên lặng mà ôm lấy cổ của Thẩm Vọng Tân.

Thẩm Vọng Tân cười nói “Không sao, cứ để tôi ôm con bé đi.”

Chu Dục cũng không biết làm gì mới được, ánh mắt anh dừng trên người Sơ Sơ. Sơ Sơ cảm nhận được ánh mắt của Chu Dục liền ngẩng đầu nhìn Chu Dục.

“Sơ Sơ có mệt không? Chú bế con nhé?”

Sơ Sơ nghe vậy lập tức lắc đầu “Không cần, cháu tự đi được ạ.”

Đi bộ tầm mười phút thì bọn họ cũng tìm ra được hai gian phòng kia. Bọn họ thế mà lại là hàng xóm của nhau. Lúc đến cửa Tiếu Tiếu vẫn không chịu xuống, cuối cùng Chu Dục phải mạnh mẽ ôm con bé đi. Tiếu Tiếu bị ép buộc ôm đi chân đá loạn không ngừng vào người cha con bé.

Thẩm Vọng Tân nhìn theo bật cười, duỗi tay sờ đầu Sơ Sơ. Anh cầm lấy tay nhỏ của Sơ Sơ dắt thằng bé vào nhà “Đi thôi"

Sơ Sơ “Vâng” một tiếng, theo Thẩm Vọng Tân đi vào.

Chủ nhà của bọn họ là một cặp vợ chồng già. Lúc vào cửa cha con họ chào hỏi đôi vợ chồng xong còn được bọn họ chỉ cho chỗ ở. Cha con cảm ơn xong rồi mới đi sang hướng của gian phòng kia.

Phòng của cha con Thẩm Vọng Tân ở tầng hai, trang hoàng theo phong cách cổ. Lúc bước lên thang sẽ kêu lên tiếng kẽo kẹt. Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Không gian không tính là lớn nhưng lại sạch sẽ. Trên giường còn có gối, gối ôm. Trên bàn phía bên kia còn có một số vật phẩm là đồ của nhà tài trợ chương trình. Bên ngoài còn có một cái ban công nhỏ.

Một lát sau nhân viên chương trình đã mang hành lý của bọn họ đưa đến trước cửa nhà. Thẩm Vọng Tân nói cảm ơn với nhân viên sau đó mới mang hành lý về phòng.

“Sơ Sơ, con qua bên kia uống nước trước đi. Bố đem hành lý sắp xếp xong chúng ta đi ăn cơm sau.”

Hôm nay là hôm đầu tiên bọn họ đến đây cho nên cơm trưa hôm nay sẽ do tổ chương trình chuẩn bị. Từ buổi tối hôm nay cho đến mấy ngày sau nữa ngoại trừ bữa sáng. bữa trưa và bữa chiều đều do bọn họ tự mình giải quyết.

Sơ Sơ uống nước xong tự mình rót một li nước khác đưa cho Thẩm Vọng Tân “Bố, uống nước đi.”

Thẩm Vọng Tân uống nước xong mới dắt Sơ Sơ ra ngoài. Lúc vừa ra khỏi cửa trùng hợp lại gặp được cha con Chu Dục cũng vừa đi ra. Tiếu Tiếu đang được Chu Dục ôm trong ngực nhìn thấy Thẩm Vọng Tân liền giãy giụa.

Chu Dục nói với con bé “Tiếu Tiếu ngoan. Chú Thẩm vừa bế con lâu như thế để cho chú ấy nghỉ ngơi một lúc được không?”

Đôi lông mày nhỏ của Tiếu Tiếu nhíu lại, trầm mặc hai giây lúc này mới nói “Không gọi là chú, gọi là anh.”

Chu Dục liền sửa lại “Là chú.”

Tiếu Tiếu phản bác “Mẹ bảo ai đẹp trai đều phải gọi là anh"

- -- D*, cười chết mất! Thật sự là một nhan khống!

- -- haha không sai. Đẹp trai thì gọi là anh!

- -- Hằng ngày tôi đều cảm khái anh trai chúng ta tại sao lại đẹp trai như thế

- -- Tôi là người qua đường chân chính bị nhan sắc đó quật thành fan!!!

⚝ ✽ ⚝

Thẩm Vọng Tâm dắt tay Sơ Sơ, Chu Dục ôm Tiếu Tiếu cùng đi đến nơi trưởng thôn đã thông báo trước đó. Trên đường đi còn gặp được Tạ Nhất Phủ và Miên Miên. Ba cặp cha con bọn họ cùng đi qua chỗ hẹn. Hai cặp cha con Trương Tường và Lâm Giang đều đã đến và đang đợi bọn họ. Nhìn thấy bọn họ đến liền vẫy tay “Mau đến đây ngồi.”

Mọi người đều ngồi xuống lúc này mới bắt đầu bữa trưa. Các bạn nhỏ đều rất ngoan, không cần phải có người đút, các bạn nhỏ đều tự mình ăn. Người lớn bên này vừa ăn vừa nói chuyện.

Lúc ăn cơm trưởng thôn ngồi cùng các bạn nhỏ hàn huyên vài câu. Trưởng thôn hỏi Sơ Sơ “Sơ Sơ vì sao lại muốn tham gia chương trình? “

Sơ Sơ buông đũa nhìn về phía trưởng thôn, nghiêm túc trả lời “Kiếm tiền mua sữa bột ạ.”

Trưởng thôn cùng với các bố đều quay lại nhìn Sơ Sơ. Kiếm tiền mua sữa bột?

Trưởng thôn cười nói “Sơ Sơ còn phải tự kiếm tiền mua sữa sao?”

Sơ Sơ lắc đầu “Không phải mua cho cháu, là mua cho em gái.”

- -- ***! Cái gì cơ? Anh trai chúng ta đã có con gái rồi à?

- -- Là tôi nghe lầm sao?

- -- Chị Tinh Dã có thật à? Thật hay giả thế?

- -- Kiếm tiền mua sữa bột cho em gái??? Em gái???

“Chúc mừng anh Thẩm!” Tạ Nhất Phủ vui vẻ nói.

Các bố cũng theo nhau lần lượt mà chúc mừng.

Thẩm Vọng Tân cười xua tay giải thích “Vẫn chưa có. Chỉ là có kế hoạch thôi.”

“Như vậy à. Có kế hoạch là tốt rồi. Có thêm một đứa con gái đáng yêu rất tốt.” Người không có con gái - Lâm Giang nói.

Đao Đao lặng lẽ nhìn bố mình.

“Đúng thế, Sơ Sơ đáng yêu như thế em gái nhất định cũng sẽ không kém.” Trưởng thôn cười nói. Đứa nhỏ Sơ Sơ này càng nhìn càng đẹp, sao lại có một đứa nhóc đẹp như thế. Trưởng thôn hận mình chỉ có một đứa con trai, không có con gái. Hay là xem xét sinh thêm một bé gái nhỉ? Kém năm tuổi cũng không phải là vấn đề gì lớn.

- -- Trưởng thôn nói quá đúng! Thiếu gia thật sự quá đẹp!

- -- Thật hận mẹ tôi, sao lại sinh tôi sớm thế!

- -- Giá trị nhan sắc của thiếu gia thật sự cao! Sau này trưởng thành rồi còn có thể đẹp như thế nào nữa nhỉ?

- -- ha ha ha ha nhìn thiếu gia có vẻ như không thích có người khen thằng bé xinh đẹp.

- -- Một công chúa nhỏ thật cm* tuyệt vời!

“Anh Sơ Sơ xinh đẹp thật, nhưng Tiếu Tiếu thấy anh trai còn đẹp hơn rất nhiều lần.” Tiếu Tiếu nãy giờ vẫn vùi đầu ăn cơm đột nhiên nói.

Người lớn đều bị con bé chọc cười. Trưởng thôn nói “Tiếu Tiếu con gọi Sơ Sơ là anh, như thế nào lại gọi bố của Sơ Sơ cũng là anh?”

Tiếu Tiếu nghiêng đầu hỏi “Tại sao lại không thể?”

“Bởi vì Sơ Sơ là con trai của thầy Thẩm.”

“Nhưng mà mẹ nói người nào đẹp trai thì gọi là anh.”

“Ha ha ha ha ha ha” Các bố đều không nhịn được mà cười. Con nhóc này thật đáng yêu.

Giữa trưa trời rất nóng cho nên tổ chương trình cũng không sắp xếp hoạt động nào nữa. Cơm nước xong mọi người lần lượt trở về nghỉ ngơi.

Thẩm Vọng Tân sắp xếp giường xong liền bảo Sơ Sơ “Mau lại đây nghỉ trưa.”

Sơ Sơ nghe lời đi qua, tự mình cởi giày leo lên giường nằm. Sơ Sơ còn từ bên cạnh lấy ra một cái chăn nhỏ che bụng mình lại.

- -- Hả? Chị em có thấy cái chăn bông này quen mắt không??

- -- Để tôi xem nào. Thật sự là có chút quen mắt. Cái này không phải là set goods của trạm tỷ nhà chúng ta sao?

- -- Chính là nó! Vừa rồi ở bên cạnh không chú ý đến. Hơn nữa còn là trạm của hai người. Phía trên là hình một nhà ba người.

- -- Chị em phía trên biết quá nhiều rồi ha ha ha ha

- -- Các vị trạm tỷ về sau nhất định phải chú ý đến chất lượng goods rồi ~ Bởi vì có thể bạn nhỏ sẽ dùng đến nó ~

- -- (rep lầu trên) Thân làm một trạm tỷ, tôi đã nhớ rõ rồi

Phát sóng trực tiếp mở lại vào lúc 3 giờ chiều. Lúc này Thẩm Vọng Tân đang giúp Sơ Sơ rửa mặt, sau mới dẫn Sơ Sơ đi ra ngoài. Làng chài nhỏ lúc 3 giờ chiều mặt trời đang dần dần xuống. Trưởng thôn tập hợp bọn họ ở một quảng trường nhỏ trong làng, mọi người lần lượt đến nơi. Cặp cha con Tạ Nhất Phủ cùng Miên Miên là cặp cha con cuối cùng đến điểm hẹn.

Tạ Nhất Phủ nhìn thấy Thẩm Vọng Tân liền vội vàng ôm Miên Miên chạy đến “Anh Thẩm, chuyện này anh phải giúp em!”

Lúc này mọi người mới phát hiện có điểm không đúng. Hốc mắt Miên Miên đã đỏ hồng, có vẻ như đã khóc. Bím tóc xinh đẹp lúc trưa cũng không còn nữa mà mỗi bên một cao một thấp. Tạ Nhất Phủ lúng túng nói “Lúc ngủ dậy tóc đã rối rồi, tôi giúp con bé buộc lại nhưng không có cách nào buộc lại như cũ. Chỉ có thể được như vậy.” Nói xong liền nhìn Thẩm Vọng Tân với ánh mắt cầu cứu.

Các bố đang đứng ở đây cũng đồng cảm, Chu Dục mặc dù cũng có một đứa con gái nhưng Tiếu Tiếu để tóc ngắn không cần phải buộc tóc. Mấy đứa trẻ còn lại đều là con trai, ngay cả bím tóc là gì cũng không biết.

Thẩm Vọng Tân cười duỗi tay kéo Miên Miên sang bên cạnh mình.

“Miên Miên có mang theo dây chun không?”

“Có, có mang theo.” Tạ Nhất Phủ rất nhanh từ trong túi lấy ra một túi dây chun.

“Thầy Thẩm sẽ thắt bím tóc sao?” Lâm Giang kinh ngạc hỏi.

“Trước kia trong chương trình Nhật kí tân hôn đã từng thấy thầy Thẩm giúp cô Tiểu Tô thắt bím tóc.”

“Chương trình kia tôi cũng đã xem, tôi làm chứng thầy Thẩm biết thắt bím tóc.” Trương Tường nói.

“Nhờ anh đấy.” Tạ Nhất Phủ chắp tay trước ngực nói với Thẩm Vọng Tân.

Thẩm Vọng Tân cười gỡ bím tóc của Miên Miên ra “Bím tóc lúc trước mẹ cháu thắt bác không nhớ rõ lắm.Bác thắt cho cháu kiểu khác được không. Cũng rất đẹp, so với bố cháu nhất định sẽ đẹp hơn.”

Tạ Nhất Phủ cũng theo sau nói “Đúng thế. Được không Miên Miên?”

Miên Miên gật đầu.

Thẩm Vọng Tân xoa nhẹ đỉnh đầu cô bé, bắt đầu thắt bím tóc cho cô bé.

- -- ha ha ha ha cảnh tượng này cũng buồn cười quá đi. Mấy người lớn đứng xung quanh xem anh trai chúng ta thắt bím tóc cho bạn nhỏ.

- -- Tôi vẫn còn nhớ bím tóc anh trai thắt cho Tinh Tinh. Thật sự là rất đẹp!

- -- Động tác của anh trai chúng ta quá thuần thục

- -- Cái này chắc là kiểu bò cạp?

Vài phút sau bím tóc bò cạp đã được thắt xong. Mấy ông bố đứng đấy liền lần lượt khen “Rất đẹp đó, Miên Miên.”

Trưởng thôn cũng không biết từ nơi nào lấy ra một cái gương nhỏ đưa cho cô bé “Cháu nhìn xem.”

Sau khi xem xong Miên Miên cuối cùng cũng cười “Cảm ơn bác Thẩm, rất đẹp. So với bố cháu đẹp hơn rất nhiều lần.”

Tạ Nhất Phủ thấy con gái cuối cùng cũng vui vẻ liền hùa theo nói “Đúng thế, bố thắt bím tóc thật xấu. Không đẹp bằng bác Thẩm của con.”

Miên Miên ôm lấy đùi của Thẩm Vọng Tân, ngửa đầu nhìn anh “Bác Thẩm sau này mỗi ngày có thể giúp cháu buộc tóc được không?”

Thẩm Vọng Tân cười gật đầu “Đương nhiên là được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »