Tiếng gió bên tai dường như nhỏ dần, tiếng thét của đám con gái xung quanh cũng từ từ lắng xuống. Có thể nghe rõ tiếng bánh xe sắt dưới ghế lăn trên đường ray ken két, xích sắt đang cố hết sức kéo những hàng ghế leo lên cao. Tàu lượn siêu tốc vừa gầm rú lao từ trên cao xuống, sau khi giảm tốc ở đoạn đường ray bằng phẳng gần mặt đất, nó lại bắt đầu leo dốc. Lần này, nó chuẩn bị tiến vào vòng xoắn ốc cao nhất và dốc nhất.
Hồng Quân thở dốc, dường như nghe thấy tiếng xích sắt sắp đứt đoạn. Anh thật sự nghi ngờ liệu chừng ấy hàng ghế nặng nề có thể bị kéo lên đỉnh theo phương gần như thẳng đứng hay không, lại càng lo lắng không biết mình có bị văng ra giữa không trung hay không. Tốc độ tàu lượn dường như sắp giảm về không, Hồng Quân nhìn quanh, chẳng thấy gì cả, anh hiểu rằng mình đã lên đến điểm cao nhất của đường ray. Hơi thở Hồng Quân bắt đầu dồn dập, anh biết khoảnh khắc kích thích nhất đã đến. Những hàng ghế phía trước đã lao xuống, và chiếc ghế Hồng Quân đang ngồi cũng chúi đầu lao theo.
Đột nhiên, Hồng Quân phát hiện thanh chắn an toàn vốn chắn trước ngực mình không biết đã bật lên từ lúc nào, dựng đứng trên đỉnh đầu. Anh vội cúi đầu, chết tiệt, dây an toàn vừa nãy còn thắt giờ đã biến mất! Hồng Quân cuống cuồng vươn tay quờ quạng, muốn kéo thanh chắn xuống chắn trước ngực nhưng không sao lay chuyển nổi; muốn vươn người về phía trước nắm lấy lưng ghế hàng trên nhưng lại không với tới. Hồng Quân quay đầu, thấy cô gái ngồi cạnh đang há miệng gào thét, cả gương mặt chỉ còn lại cái miệng, nhưng Hồng Quân lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Hồng Quân biết mình tiêu đời rồi, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, anh văng khỏi ghế, lao đầu xuống nền bê tông cách đó vài chục mét. Hồng Quân liều mạng vươn tay muốn túm lấy thứ gì đó, đạp chân liên hồi như thể có thể đạp vào không khí để leo lên, bỗng nhiên, đầu Hồng Quân va phải thứ gì đó, cú va chạm khiến anh mở bừng mắt, anh ngã ngồi xuống sàn nhà, tỉnh giấc.
Hồng Quân xoa đầu, lại cảm thấy xương chậu một bên và đầu gối bên kia bắt đầu đau nhức, xem ra đây là ba bộ phận tiếp đất đầu tiên khi anh ngã từ trên giường xuống sàn. Thật bực mình, lại toàn là những chỗ ít thịt. Hồng Quân nhớ trước đây từng đọc trong sách, mèo rơi từ trên cao xuống luôn có thể để bốn chân tiếp đất trước, xem ra con người còn kém xa mèo; anh lại nhớ có ai đó từng nói, trẻ con khi ngủ mơ rơi từ trên giường xuống cũng có thể theo bản năng mà tránh không để đập đầu, xem ra mình thực sự đã thoái hóa rồi, Hồng Quân đúc kết ra một kết luận như vậy.
"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Hồng Quân tựa vào cạnh giường, liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, kim chỉ mười giờ. "Mình ngủ bao lâu rồi?" Hồng Quân lại nghĩ, dường như lần cuối cùng nhìn giờ là hơn bốn giờ sáng, tính ra cũng ngủ được khoảng năm tiếng.
Những ngày này, Hồng Quân chủ yếu ngủ vào ban ngày, còn ban đêm thì chủ yếu là mất ngủ, chỉ có điều ban ngày cũng thường xuyên bị điện thoại đánh thức. Nội dung các cuộc gọi thì đương nhiên chủ yếu là những lời thăm hỏi. Từ thứ tự thời gian gọi đến, Hồng Quân có thể phân tích đại khái kênh lan truyền tin tức. Người gọi đến đầu tiên đương nhiên là vài người trong công ty ICE, sau đó là vài người bạn trong số các đối thủ cạnh tranh, rồi đến người của các công ty phần cứng, công ty tư vấn từng hợp tác, tiếp theo là khách hàng, trước là khách hàng mới ký gần đây, sau là khách hàng cũ, thậm chí còn bao gồm cả Triệu Bình Phàm - người mà Hồng Quân từng nghĩ là "khách hàng" nắm chắc trong tay. Sau khách hàng là những đồng nghiệp cũ, cấp dưới cũ đã rời khỏi vòng tròn này để làm việc khác, cuối cùng mới là bạn học thời xưa, bạn bè thâm giao nhiều năm, vậy mà lại là những người nghe tin từ miệng người khác sau cùng. Hồng Quân cảm thấy thật may mắn khi được sống trong xã hội thông tin, bản thân chẳng nói với ai, nhưng thời gian không lâu, dường như ai cần biết thì đều đã biết.
Nhiều cuộc gọi đến như vậy, hỏi những câu gần như giống hệt nhau, Hồng Quân cũng giải thích gần như giống hệt nhau, khiến sau này anh cảm thấy mình chẳng khác nào Tường Lâm Tẩu trong ngòi bút Lỗ Tấn, lặp đi lặp lại một câu chuyện. Có lần Hồng Quân hứng chí, bèn soạn một tin nhắn điện thoại, định gửi hàng loạt cho tất cả mọi người trong danh bạ: "Bản thân đã thất nghiệp, đang bế quan luyện tuyệt kỹ võ lâm, miễn làm phiền, vì khi đang luyện công mà chuông điện thoại reo có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma." Viết xong, nhìn rồi cười, anh lại xóa đi.
Tiểu Đàm từng gọi một cuộc, giọng đầy phẫn nộ nói muốn từ chức để phản đối việc Peter tìm vật tế thần vì thua dự án Hợp Trí, còn nói lẽ ra Hồng Quân nên báo trước với cậu ta, cậu ta nhất định sẽ chủ động từ chức để bảo vệ Hồng Quân. Hồng Quân dở khóc dở cười, đành nói mọi chuyện không đơn giản như cậu ta nghĩ, khuyên cậu ta cứ coi như chuyện đã qua, chăm chỉ làm việc và tiếp tục làm dự án của mình.
Tiểu Đinh từng gọi một cuộc, hỏi anh có cần gì không, có thể mua mang qua, hoặc có việc gì cậu ta có thể chạy vặt. Hồng Quân cảm ơn cậu ta.
Giản ở quầy lễ tân cũng gọi một cuộc, báo cho anh biết gần đây có những ai gọi đến công ty ICE tìm anh, cô ấy bảo họ gọi vào điện thoại di động của anh, những ai không biết số di động thì cô ấy đều không tiết lộ. Hồng Quân cũng cảm ơn cô, và khen cô làm tốt như trước đây, Hồng Quân thầm nghĩ đây là lần cuối cùng khen cô rồi.
Những người khác ở ICE từng gọi điện đều là cấp dưới của cấp dưới, còn mấy cấp dưới trực tiếp của anh, bao gồm cả giám đốc tài chính và Susan ở bộ phận thị trường, đều không gọi một cuộc nào. Hồng Quân hiểu, anh đã bị vạch rõ giới hạn, anh là "người phụ trách cũ" của công ty, đã trở thành lịch sử, bị lật qua như một trang sách. Anh hiểu, những cấp dưới đó làm vậy là chứng minh họ đều có "trình độ chuyên nghiệp" rất cao, đã thực sự làm được việc "chỉ bàn công việc không bàn cá nhân".
Những ngày này, Hồng Quân không gọi điện hay gửi email cho ai, anh cũng không tìm việc. Mặc dù Hồng Quân hiểu rất rõ, thời nay làm đàn ông khó, làm đàn ông không tiền càng khó, làm đàn ông từng có tiền giờ không tiền lại càng khó hơn, nhưng anh vẫn chưa bắt đầu tìm việc. Hồng Quân đang đợi công việc tìm đến mình, anh biết, đôi khi nếu thực sự muốn bán một thứ gì đó với giá hời, có lẽ cách tốt nhất là dán lên đó hai chữ: Không bán.
Hồng Quân đứng dậy, đi ra phòng khách, đập vào mắt là cảnh tượng bừa bãi, dường như chẳng còn chỗ để đặt chân, bát đũa ăn mì gói đủ loại chất đống trên bàn trà, trên sàn nhà. Hồng Quân lại đi vào bếp, trên bàn thao tác toàn là vỏ hộp sủi cảo đông lạnh, túi rác đã đầy ắp, rác chất đống xung quanh dưới đất. Hồng Quân nghĩ, trước đây cứ tưởng những loại thực phẩm tiện lợi này là dành cho những người bận rộn trăm công nghìn việc, hóa ra những người nhàn rỗi như anh lại có nhu cầu mạnh mẽ hơn, không biết các nhà sản xuất đó có phát hiện ra điểm này không. Hồng Quân nghiêng người, len lỏi qua đống rác để mở cửa tủ lạnh, phát hiện ra bên trong tủ lạnh mới là nơi sạch sẽ nhất trong nhà, vì bên trong đã chẳng còn gì cả. Trên nóc tủ lạnh còn đè một mẩu giấy nhỏ, là số điện thoại của cửa hàng tiện lợi gần đó, những ngày này việc liên lạc với bên ngoài của Hồng Quân dường như chủ yếu là với nó, vì gọi nhiều lần rồi nên Hồng Quân đã thuộc lòng số này, anh bây giờ cũng không nghĩ ra còn thứ gì mới mẻ để cửa hàng tiện lợi mang đến nữa.
Hồng Quân đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn thế giới bên ngoài cửa sổ. Bầu trời xám xịt, tông màu tiêu chuẩn của Bắc Kinh, trong vườn trước tòa chung cư trống trơn, chẳng thấy bóng người. Mọi người đều bận rộn nhỉ, Hồng Quân nghĩ. Bỗng nhiên, Hồng Quân muốn ra ngoài xem sao.
Hồng Quân chỉnh đốn lại bản thân một chút, thay một bộ quần áo mà mình cảm thấy thoải mái nhất rồi ra khỏi nhà.
Đây là lần đầu tiên Hồng Quân ra khỏi nhà trong suốt bốn mươi ngày qua.
Hồng Quân không xuống tầng hầm để lấy chiếc Passat, anh muốn đi dạo. Nếu lái xe, vừa đi vừa lượn lờ ven đường thì quá giống mấy tay chạy xe dù bắt khách. Hồng Quân lại nghĩ, làm gì có ai lái Passat chạy xe dù chứ? Nhưng anh vẫn cứ thế đi ra.
Ra khỏi khu chung cư nơi mình ở, gần đến mặt đường, Hồng Quân nhìn thấy chiếc xe ba bánh bán bánh rán ở góc phố, anh lập tức cảm thấy đói, bèn đi tới.
Trước đây khi ngồi xe Tiểu Đinh lái đi ngang qua, Hồng Quân đã nhìn thấy quầy bánh rán này rất nhiều lần, chỉ là dường như chưa bao giờ gần gũi như hôm nay. Trên xe ba bánh có lắp một tấm kính, ba mặt xung quanh bị bịt kín, một mặt để trống, một người phụ nữ trông chừng bốn mươi tuổi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, rõ ràng giờ này là "mùa thấp điểm" chẳng có mấy khách. Bà ta nhìn thấy Hồng Quân đi về phía mình, liền đứng dậy ngay, nhanh nhẹn xỏ tay áo vào, cười nhìn Hồng Quân bằng ánh mắt đầy mong đợi.
Hồng Quân đi tới, nói một câu: "Cho cái bánh rán." Rồi đứng bên cạnh, nhìn bà ta thoăn thoắt làm việc.
Bà ta múc một thìa bột đã hòa sẵn từ trong nồi, đổ xuống giữa chảo, tạo thành một hình tròn không được đều cho lắm, lại hơi giống hình vuông, Hồng Quân liền thấy nó giống hệt bản đồ khu trung tâm Bắc Kinh. Bà ta đặt thìa lại vào nồi, cầm lấy dụng cụ tráng bánh, một chiếc gậy nhỏ ở đầu có gắn miếng gỗ hình chữ nhật, bà ta đặt cạnh dài của miếng gỗ lên lớp bột, cánh tay vẽ một vòng tròn quanh tâm, thế là "khu trung tâm Bắc Kinh" lúc nãy được mở rộng đến đường vành đai 3, bà ta di chuyển miếng gỗ ra ngoài một chút, lại vẽ một vòng tròn lớn hơn, thế là mở rộng đến đường vành đai 4, thêm một lần nữa, đã đến đường vành đai 5. Xem ra lần này làm không khéo, ở chỗ mà Hồng Quân thấy giống như khu Vọng Kinh, lớp bột bị tráng quá mỏng nên bị rách, người phụ nữ đó liền lật ngược miếng gỗ nhỏ trong tay, dùng cạnh ngắn gạt lớp bột bên cạnh qua, dán lại chỗ rách. Sau đó lại tiếp tục tráng, tráng đến đường vành đai 6 thì vừa vặn đến mép chảo. Hồng Quân lập tức nảy sinh lòng kính trọng đối với người phụ nữ bán bánh rán này, hóa ra người ta cũng đang làm công việc giống hệt các chuyên gia quy hoạch đô thị Bắc Kinh.
Hồng Quân đang thưởng thức thì bất ngờ người phụ nữ hỏi lớn một câu: "Mấy quả trứng?"
Hồng Quân sững sờ, ban đầu tưởng mình nghe nhầm, nghĩ một lúc mới nhận ra đúng là ba chữ đó. Anh ngẩn người, thầm nghĩ thời nay đúng là đạo đức suy đồi, sao đến người bán bánh rán cũng đùa kiểu này.
Người phụ nữ thấy Hồng Quân không phản ứng, liền hỏi lại: "Thêm một quả hay hai quả trứng?"
Hồng Quân bật cười, hóa ra là mình nghĩ bậy, vội cười nói: "Hai quả đi." Thầm nghĩ, mình cũng lâu rồi không mua bánh rán, hồi trước mua bánh rán ở cửa tàu điện ngầm ăn vội để đi làm, bánh rán đâu có nhiều quy cách như vậy.
Người phụ nữ thấy Hồng Quân có chút kỳ quặc, dường như không giống nhóm khách hàng cơ bản của bà ta, liền nói thêm một câu: "Hai tệ rưỡi nhé."
Hồng Quân nghĩ một chút, thấy xứng đáng, liền giả vờ rất sành sỏi hừ một tiếng: "Ừ, làm đi."
Hồng Quân cầm bánh rán, vừa đi vừa ăn, thầm nghĩ hương vị đúng là tuyệt hảo, miệng nhét đầy, má phồng lên, ăn ngấu nghiến. Trên tay Hồng Quân cầm chiếc túi ni lông mỏng tang đựng bánh lúc nãy, muốn tìm thùng rác ven đường để vứt, cứ thế vừa đi vừa tìm, mãi đến một ngã tư đường vành đai 3 phía Đông mới tìm thấy thùng rác để vứt vào.
Vứt xong, xoay người lại, Hồng Quân mới phát hiện ngã tư này tắc nghẽn dữ dội, xe cộ các hướng xếp thành hàng dài, đều đang đợi để đi qua ngã tư dưới cầu vượt đường vành đai 3. Trong dòng xe cộ bất động, có những bóng người qua lại không ngừng, đang bận rộn nhét tờ rơi quảng cáo vào những chiếc xe đang dừng. Vì thói quen nghề nghiệp, Hồng Quân quan tâm đến tất cả những người làm tiếp thị, bèn đứng ven đường xem. Một lúc sau, có vẻ hơi mỏi, anh liền ngồi xổm xuống vỉa hè, chăm chú quan sát.
Hồng Quân nhanh chóng nhận ra đây là một đội ngũ được huấn luyện bài bản, trình độ chuyên nghiệp cực cao. Trước hết, địa điểm làm việc mà họ chọn rất tốt, ngã tư nào tắc nghẽn dữ dội thì đó chính là sân khấu của họ. Hồng Quân không khỏi lo lắng thay cho họ, nếu Bắc Kinh thực sự có thể giải quyết được tình trạng tắc nghẽn ở những ngã tư này, họ sẽ phải tìm nơi làm việc khác, nhưng Hồng Quân rất nhanh lại thấy nhẹ nhõm, đúng vậy, đợi đến ngày Bắc Kinh không còn ngã tư nào tắc nghẽn nữa thì những người này có lẽ cũng đã bảy tám mươi tuổi, vừa hay đến tuổi an hưởng tuổi già.
Trong số họ có không ít người trên tay phát những tấm thẻ giống như danh thiếp, điều thu hút Hồng Quân hơn là một nhóm người khác, họ phát những tờ giấy to và mỏng. Họ trước hết khéo léo gấp những tờ giấy thành hình giống như phi tiêu, sau đó nhét vào cửa kính xe, nếu cửa kính đóng, họ sẽ cắm "phi tiêu" vào tay nắm cửa, dưới cần gạt nước kính trước, kính sau, thậm chí là khe hở bên hông nắp ca-pô, nắp cốp xe, họ cứ đi dọc theo dòng xe, vừa đi vừa cắm. Hồng Quân thấy đặc sắc nhất là khi họ đi đến cuối dòng xe, đối diện với những chiếc xe đang lao tới từ xa, dùng mắt tìm sẵn vị trí có thể cắm "phi tiêu" trên thân xe đang di chuyển, ngay khoảnh khắc chiếc xe suýt đâm vào mình, họ lách người tránh ra, đồng thời cắm chính xác "phi tiêu" trong tay lên xe. Hồng Quân thấy họ giống hệt những tay đấu bò ở Tây Ban Nha, hai tay giơ cao phi tiêu, ngay khoảnh khắc con bò tót lao tới, xoay người tránh né, còn cắm được hai chiếc phi tiêu lên lưng bò. Người ngồi trong xe thì hơi giống con bò tót, bị cắm phi tiêu, vừa tức giận vừa bất lực.
Trước đây những tờ quảng cáo nhét vào xe đều bị Tiểu Đinh vứt đi gần như cùng lúc, những tờ giấy cắm trên thân xe sau khi đỗ lại cũng bị Tiểu Đinh lập tức vứt vào thùng rác, nên Hồng Quân chưa bao giờ xem những tờ quảng cáo này rốt cuộc là chào bán thứ gì, nói đi cũng phải nói lại, trước đây anh cũng chẳng có tâm trí quan tâm đến những thứ này. Lúc này Hồng Quân mới thấy hứng thú, anh nhất định phải tìm hiểu xem loại sản phẩm nào có thể dùng cách này để tiếp thị. Vì anh hiểu, tồn tại tức là hợp lý, nhiều người được thuê đi phát tờ rơi như vậy chứng tỏ người thuê họ chắc chắn biết cách tiếp thị này có thể mang lại đơn hàng.
Đèn xanh rồi, dòng xe trước mặt Hồng Quân bắt đầu di chuyển, những người phát tờ rơi ở phía này đều lùi lại ven đường, đợi đợt đèn đỏ tiếp theo.
Hồng Quân vẫy tay với một gã nhỏ con đen nhẻm gần mình nhất, nói: "Này, phát cái gì đấy? Cho tôi xem một tờ."
Gã nhỏ con đen nhẻm kia không phản ứng, dường như vẫn chưa thoát khỏi sự căng thẳng và mệt mỏi khi làm "tay đấu bò" lúc nãy. Hồng Quân lại hét lên với gã lần nữa: "Này, cho tôi một tờ đi."
Lần này gã nhỏ con nghe thấy, quay đầu nhìn thấy Hồng Quân đang gọi mình, liền theo bản năng đi tới, nhưng đi chưa được mấy bước đã dừng lại, mặt đầy nghi hoặc, đánh giá Hồng Quân từ đầu đến chân mấy lượt, rồi không có bất kỳ biểu hiện gì, quay người bỏ đi, mặc kệ Hồng Quân đứng sau lưng gọi lớn cũng không đoái hoài, đi sang bên kia đường.
Hồng Quân vừa tức vừa khó hiểu, thầm nghĩ tờ quảng cáo này có phải bảo bối gì đâu, sao lại tiếc không cho một tờ? Hơn nữa, tờ quảng cáo này gã vốn dĩ thấy xe là nhét, sao cứ nhằm vào mình mà không chịu cho một tờ? Hồng Quân nghĩ mãi không thông. Bỗng nhiên, Hồng Quân hiểu ra, anh không khỏi cười lớn. Anh cúi đầu nhìn lại dáng vẻ và trang phục của mình, dưới chân là đôi giày vải đế nhựa, loại thường gọi là "giày lười", bên dưới là chiếc quần vải xanh rộng thùng thình, bên trên mặc chiếc áo thun trắng, loại thường gọi là "áo ông già", vạt áo không sơ vin vào trong quần mà buông thõng dài ra. Hồng Quân cảm thấy trên mặt mình e là cũng đã dính không ít bụi, bên mép có khi còn dính vụn bánh rán lúc nãy chưa lau sạch, một người với bộ dạng như vậy, ngồi xổm trên vỉa hè, không giống khách hàng có tiền mua những thứ quảng cáo chào bán, mà giống đồng nghiệp của đám phát tờ rơi kia hơn.
Hồng Quân nín cười, không đúng, mình tự nâng cao bản thân quá rồi, mình không bằng người ta, người ta còn có công việc. Hồng Quân nhìn bóng lưng gã nhỏ con đen nhẻm kia, thầm nghĩ, ngay cả gã phát tờ rơi này cũng biết phải đánh giá xem đối phương có phải là khách hàng tiềm năng đủ tư cách hay không, nếu gã thấy không phải, gã đến một tờ quảng cáo cũng không cho, ngay cả một câu cũng lười nói, không tệ, đã là nhân viên bán hàng rất chuyên nghiệp rồi, Hồng Quân như phát hiện ra một nhân tài, trầm trồ khen ngợi.
Đây có phải là thành phố mà Hồng Quân quen thuộc nhất không? Hồng Quân sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, học hành ở đây, làm việc ở đây, đã hơn ba mươi năm rồi, sao như hôm nay mới đột nhiên phát hiện ra rất nhiều thứ trước đây chưa từng thấy. Hồng Quân nghĩ, có lẽ đây gọi là "vòng tròn", hoặc dùng một từ tao nhã hơn: không gian sống. Hồng Quân không muốn dùng từ "giai tầng", vì anh luôn không cho rằng mình thuộc giai tầng cao nào, đến nước này, anh lại càng không muốn thừa nhận mình rơi xuống giai tầng thấp nào. Hồng Quân tự giải thích với bản thân rằng, mình cuối cùng cũng có cơ hội lẻn ra khỏi vòng tròn cũ, được lẻn vào những vòng tròn khác để dạo chơi.
Hồng Quân bắt đầu có một cảm giác, anh thấy không gian rộng hơn trước rất nhiều, thế giới phong phú hơn trước rất nhiều. Anh giống như một con kiến, bận rộn quay cuồng trong một vòng tròn nhỏ rất lâu, đột nhiên anh biến thành một cậu bé, ngồi xổm dưới gốc cây, nhìn vài con kiến đang bận rộn trong một vòng tròn nhỏ mà mình vạch ra trên đất. Con người là vậy, trước hết tự tay vạch cho mình một vòng tròn nhỏ, mỹ miều gọi là quy hoạch cuộc đời, rồi tự mình nhảy vào, bận rộn trong vòng tròn đó.
Hồng Quân từng cho rằng, những năm qua thực ra anh chỉ làm hai việc: anh vừa giăng bẫy người khác, vừa đề phòng người khác giăng bẫy mình. Cái gọi là thành công và thất bại, chẳng qua là người khác có rơi vào cái bẫy anh giăng hay không, và anh có rơi vào cái bẫy người khác giăng hay không. Bây giờ, Hồng Quân đã hiểu, thực ra anh vẫn luôn làm việc thứ ba, anh không ngừng tự giăng bẫy cho mình, rồi tự mình nhảy vào, đời người, đều là vì mình mà mệt mỏi.
Hồng Quân bây giờ mới phát hiện ra, Bắc Kinh hóa ra thực sự rộng lớn, anh dường như chỉ dạo quanh mấy khu phố ở góc Đông Bắc này thôi mà đã mở mang tầm mắt, nếu nhảy sang những nơi khác dạo chơi, không biết còn có bao nhiêu thứ mới mẻ nữa. Hồng Quân vừa đi vừa cảm thán, cuối cùng, anh thấy mệt rồi.
Hồng Quân dừng bước, tay vịn vào một cái cây nhỏ bên cạnh, nhìn quanh, tìm một nơi thích hợp để ăn cơm một mình. Anh nhìn thấy một quán ăn vị Bắc Kinh, cảm thấy có lẽ là một nơi lý tưởng, bèn nhấc chân đi tới.
Anh đi đến cửa, dùng hai tay tách tấm rèm bằng hạt cườm thủy tinh rủ xuống ở cửa ra hai bên, vừa mới bước vào một chân, đã nghe thấy một đám người bên trong hét lớn: "Một vị, mời vào trong!"
Hồng Quân sững sờ, cứ thế một chân trong cửa, một chân ngoài cửa, hơi ngẩn người, mắt cũng thích ứng với sự thay đổi ánh sáng từ ngoài vào trong, nghĩ rằng người ta đã nói rõ "mời vào trong" rồi, bèn bước vào.
Rõ ràng là khách bên trong còn ít hơn cả đám nhân viên chạy bàn, chỉ lác đác vài bàn, ngược lại có hơn mười nhân viên đứng đó, đồng phục áo vải quần vải màu sẫm, dưới chân cũng là giày vải giống Hồng Quân. Trong đầu Hồng Quân lập tức hiện lên một câu nói thường nghe trong các buổi kể chuyện thời xưa, gọi là "người béo thì vạm vỡ, người gầy thì tinh anh". Hồng Quân thầm cười, được một nhân viên "vạm vỡ" dẫn đến một chiếc bàn, ngồi xuống băng ghế gỗ.
Nhân viên hỏi: "Anh dùng gì ạ?"
Hồng Quân buột miệng nói một câu: "Bánh xào." Vừa nói xong, Hồng Quân đã thấy lạ tại sao mình lại nghĩ đến việc gọi món này, thầm nghĩ có thể thấy môi trường ảnh hưởng đến con người lớn đến mức nào, vào quán ăn kiểu này, không tự chủ được sẽ gọi những món hợp cảnh.
Nhân viên lại hỏi: "Anh dùng loại chay hay loại thịt?"
Hồng Quân hỏi ngược lại: "Loại chay bao nhiêu tiền? Loại thịt bao nhiêu tiền?"
Nhân viên dõng dạc trả lời: "Loại chay năm tệ, loại thịt bảy tệ." Thấy Hồng Quân hơi do dự, lại bổ sung: "Đều tặng kèm một bát canh."
Hồng Quân lập tức nói: "Loại chay."
Nhân viên dùng khăn lau bàn trước mặt Hồng Quân, vắt khăn lên vai, quay người bỏ đi.
Hồng Quân nghịch đôi đũa dùng một lần thô kệch trên tay, đợi món bánh xào của mình. Bỗng nhiên từ phía sau truyền đến một tiếng hét như tiếng hát trong kinh kịch: "Một đĩa bánh xào! Loại chay!"
Hồng Quân lại bị chấn động, lời vừa dứt, một đĩa bánh xào chay đã đặt lên bàn anh, nhân viên đó đứng bên cạnh nhìn xem Hồng Quân còn dặn dò gì không. Hồng Quân thấy mặt nóng bừng, đoán là mặt mình đã đỏ rồi, hơn nữa có thể còn đỏ không đều, nên có khi là đỏ một mảng tím một mảng. Hồng Quân cúi đầu, không nhìn nhân viên, miệng lầm bầm một câu: "Gào cái gì? Muốn cho cả thế giới biết à?" Nói xong, Hồng Quân mới ngẩng đầu liếc nhìn nhân viên.
Lần này đến lượt nhân viên sững sờ, một lúc sau có lẽ mới hiểu ra tại sao Hồng Quân lại không vui. Nhân viên có vẻ rất không đồng tình, chỉ vì Hồng Quân là khách, đành khách sáo nói: "Chỗ chúng tôi đều như vậy, không ai để ý đâu." Nói xong lại quay người bỏ đi.
Hồng Quân cúi đầu ăn món bánh xào chay của mình, thấy trong lòng không thoải mái, không phải vì hương vị món bánh xào, mà vì anh vẫn thấy khó chịu với việc nhân viên vừa hát vừa bưng món cho mình. Chỉ là bữa cơm năm tệ, vậy mà gào lên cho tất cả mọi người đều nghe thấy, Hồng Quân thấy xấu hổ. Anh đang thấy khó chịu trong lòng thì bỗng nhiên phía sau lại truyền đến một tiếng hát, còn vang dội du dương hơn: "Một đĩa lạc rang!"
Một nhân viên "tinh anh" khác bưng một đĩa lạc nhỏ đi về phía bàn chéo phía trước Hồng Quân, người đàn ông ở bàn đó không đợi nhân viên đặt đĩa xuống bàn, đã vươn hai tay đón lấy đĩa lạc trên không trung, một tay đã cầm sẵn đôi đũa, đặt đĩa xuống bàn là dùng đũa gắp lạc ăn ngon lành, ăn rất ngon miệng, đến mức Hồng Quân cũng có thể nghe thấy tiếng nhai chóp chép của ông ta.
Đúng vậy, ai sẽ để ý chứ? Và hà tất phải để ý ai chứ? Có được sự giác ngộ này thật không dễ dàng, Hồng Quân bây giờ thấy đĩa bánh xào năm tệ này gọi thật đáng giá.
Hồng Quân ăn sạch đĩa bánh xào chay, dường như vẫn chưa đã thèm, anh càng ngày càng thích quán ăn vị Bắc Kinh này, bèn gọi thêm một đĩa lạc, lạc rang, hai tệ. Đợi lạc mang lên, anh dùng đũa gắp từng hạt từng hạt cho vào miệng.
Giờ cao điểm buổi tối đã đến, quán ăn chật kín người, Hồng Quân thấy ngồi lì nữa thì đúng là chiếm chỗ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán, bèn đưa bảy tệ cho nhân viên chạy bàn, thanh toán xong. Nhân viên nhận tiền rồi quay người đi làm việc tiếp, Hồng Quân còn muốn nghe cậu ta gào lên thanh toán, không khỏi hơi thất vọng. Anh đứng dậy, mới chợt phát hiện trên bàn không có khăn giấy, vừa định gọi một tiếng xin vài tờ, lại thấy dù là nhân viên "vạm vỡ" hay "tinh anh" đều đang bận rộn túi bụi, Hồng Quân đành ngại không muốn làm phiền người ta vì chuyện nhỏ nhặt này, lấy tay quệt miệng coi như lau xong, bèn đi ra ngoài.
Hồng Quân vừa vén rèm cửa định bước ra, đã nghe thấy tất cả nhân viên lại đồng thanh hét lên một tiếng: "Một vị, mời đi thong thả!" Hồng Quân nghe xong thấy toàn thân khoan khoái, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra ngoài.
Hồng Quân đi dạo dọc về phía Bắc, đi mãi bỗng phát hiện mình đang đi cùng một nhóm công nhân vừa tan làm, bản thân và mấy công nhân xung quanh hòa làm một, trông như một thành viên trong đó, trong lòng Hồng Quân nảy sinh một cảm giác ấm áp, có lẽ đây gọi là cảm giác thuộc về. Nhóm công nhân nhanh chóng rẽ vào một ngã rẽ hẹp, chỉ còn lại một mình Hồng Quân dọc theo đại lộ đi về phía Bắc, cho đến khi nhìn thấy phía trước người đông nghịt, nhạc vang trời.
Phía trước là một con sông nhỏ, đoán là con hào cũ phía Bắc, bây giờ nhìn càng giống một con mương, con sông nhỏ rộng hơn mười mét, hai bên là bờ sông được kè rất chỉnh tề, bờ Bắc là những con dốc thoai thoải được đắp nhân tạo, trồng cỏ, xây lối đi, dẫn thẳng đến chân một bức tường đất, đây chính là di tích thành đất còn sót lại của thành cổ thời Nguyên, phía Nam con sông là một quảng trường nhỏ, bây giờ đã trở thành một sân khấu lớn.
Hồng Quân đi quanh quảng trường nhỏ, nhìn đủ loại người tự tiêu khiển chơi đủ loại chiêu trò, chẳng khác nào đang duyệt qua một cuốn bách khoa toàn thư bao gồm đủ loại hoạt động văn hóa giải trí và thể dục rèn luyện sức khỏe. Mọi người tự nhiên chia thành vài khu vực đặc sắc, lại không ảnh hưởng lẫn nhau. Có một nhóm nhảy khiêu vũ quốc tế, chủ yếu là người trung niên, nhạc đệm rất thú vị, đều là những bản nhạc mang phong cách "chủ đạo" điển hình, hình thức bắt cặp rất linh hoạt, vừa có nam nữ, cũng có hai nam hoặc hai nữ, vẻ mặt có vẻ hơi nghiêm túc, rõ ràng mọi người chủ yếu là vì mục đích trao đổi kỹ nghệ, vận động cơ thể, chứ không chỉ giới hạn trong việc giao tiếp nam nữ, trang phục cũng rất thoải mái, Hồng Quân còn thấy mấy người đi dép lê nhảy, có vẻ như họ cũng thấy hơi ảnh hưởng đến việc phát huy trình độ, nên có một người nhanh chóng chạy ra bên cạnh tháo dép, chạy ngược lại ôm bạn nhảy chân trần xoay người, đúng là nhẹ nhàng hơn nhiều. Đi về phía trước, âm nhạc du dương trong tai Hồng Quân chưa tan, đã bị một nhịp điệu mạnh mẽ chấn động, anh mới chợt phát hiện tất cả những người xung quanh đều đang "nhảy". Anh cẩn thận nhìn quanh, nhìn thấy thế lực hùng mạnh của khu vực này, trên mặt đất đặt vài chiếc loa lớn, đương nhiên hoành tráng hơn nhiều so với máy ghi âm của nhóm khiêu vũ quốc tế lúc nãy, vài người trên bậc thang trông như người dẫn nhảy, nhưng khác xa với những cô nàng dẫn nhảy mà Hồng Quân từng thấy trong vũ trường hay hộp đêm, mấy người này không phải ai thuê tiền mời đến, mà là những nhân tố tiên tiến thực sự xuất hiện từ quần chúng. Hồng Quân không hiểu nổi nhiều người cùng nhảy như vậy là loại điệu nhảy gì, trước mắt chỉ thấy một đám đông đầu người nhấp nhô nhịp nhàng, không phải disco, cũng không phải nhảy đường phố, Hồng Quân đoán phần lớn mọi người chỉ là đang "nhảy" theo điệu nhạc, nhiều người khi nhảy vẻ mặt dường như vô cảm, khiến Hồng Quân cảm thấy họ giống như đang tập một kiểu "yoga" nhảy nhót.
Hồng Quân vừa tưởng mình đã chứng kiến cảnh tượng sôi động nhất, thì phát hiện kết luận của mình vẫn còn sớm, có năng lượng nhất chính là đội múa quạt của một nhóm người cao tuổi. Hồng Quân lập tức bắt đầu khâm phục, vì "động tĩnh" lớn nhất trên toàn quảng trường không phải phát ra từ thiết bị âm thanh chạy bằng điện, mà là do một đám người cao tuổi tự mình đánh trống khua chiêng tạo ra, có thể thấy sức mạnh của việc "không cắm điện". Điều Hồng Quân thấy là một đội quân chính quy thực sự, trang phục thống nhất, trang bị thống nhất, động tác chỉnh tề, vẻ mặt giống hệt nhau, đều đang nhếch miệng cười vui vẻ. Hồng Quân không khỏi cảm thán, xem ra ở Trung Quốc, ít nhất là ở Bắc Kinh, người cao tuổi trên sáu mươi tuổi là hạnh phúc nhất. Hồng Quân cũng bị lây nhiễm, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, thậm chí bắt đầu thấy phấn chấn, vì anh chỉ cần đợi hơn hai mươi năm nữa, cũng có thể hạnh phúc như họ.
Hồng Quân khoanh tay trước ngực, nhìn đội múa quạt của người cao tuổi múa từng vòng, nghe tiếng trống đơn điệu gõ từng nhịp, người múa người gõ đều vẫn tinh thần phấn chấn, còn Hồng Quân đứng đó lại thấy hơi mệt, anh bèn đi tiếp không mục đích. Rất nhanh, anh đã phát hiện ra nhóm người đông đúc nhất quảng trường, ba tầng trong ba tầng ngoài, người ngoài cùng đều kiễng chân, thỉnh thoảng xoay cổ tìm khe hở trong đám đông để nhìn vào trong. Hồng Quân đã nhiều năm không xem náo nhiệt, lúc này lại như biến thành người khác, chen vào một khe hở rồi cứ thế chen vào trong, giày bị giẫm tuột ra cũng cứ thế lê đôi dép vải chen tiếp, mãi đến lớp trong cùng của những người đang đứng, lại phát hiện bên trong còn có vài tầng người đang ngồi xổm, ngồi bệt, trên khoảng đất trống rộng bằng bàn tay vây quanh có dựng một chiếc bàn gỗ, trên bàn đặt một chiếc tivi, dưới bàn còn đặt vài chiếc hộp đen giống đồ điện, đoán không phải đầu băng thì là đầu VCD. Trong tivi đang chiếu phim karaoke, cạnh bàn có một người đàn ông, đang cầm micro hát vang đầy nhập tâm, mặc chiếc "áo ông già" giống Hồng Quân, vạt áo cuốn từ dưới lên tận nách, phưỡn cái bụng ra, xem ra là ca sĩ trong đám công nhân ở công trường gần đó.
Một bài "Kiệu Hoa Lớn" hát xong, tiếng vỗ tay nồng nhiệt, tiếng khen ngợi vang dội, Hồng Quân cũng không kìm được vỗ tay khen ngợi. Anh dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong bầu không khí này, hòa làm một với những người xung quanh, Hồng Quân thấy thoải mái, thấy sảng khoái, anh vỗ tay càng lúc càng mạnh, gọi hay càng lúc càng lớn. Nhưng anh vẫn thấy chưa đã, anh thấy mình có một sự bồn chồn, trong lòng có một cảm xúc muốn giải tỏa. Hồng Quân giống như một con ve vừa thoát khỏi cái vỏ dày, anh muốn tuyên bố, anh đã thay đổi rồi, anh không còn là kẻ chỉ biết co mình trong vỏ bò trên thân cây nữa, anh có thể bay rồi.
Một đoạn nhạc Hồng Quân dường như quen thuộc vang lên, đoạn dạo đầu này anh từng nghe, bài hát này anh biết hát, và bài hát này bây giờ anh muốn hát. Anh nhìn thấy có người ngồi gần đó đứng dậy, nhấc chân tìm chỗ đặt chân trong đám đông, muốn đi về phía chiếc bàn, trên bàn đặt chiếc micro đó. Hồng Quân lao mạnh về phía trước, giống như có người sau lưng đẩy anh một cái, anh nhảy trên đầu những người đang ngồi, không màng đến việc giẫm lên chân hay chân người khác, lao về phía chiếc bàn, loạng choạng lao đến bên bàn, chộp lấy micro. Lúc này đoạn dạo đầu đã qua, trên màn hình đã chạy lời bài hát, Hồng Quân dừng lại một chút, thở vài hơi, điều chỉnh hơi thở, vừa hay đợi được đến đoạn mình thích nhất, bèn gào cổ họng hát vang: "Tâm nếu còn, mộng vẫn đó..., nhìn thành bại, đời người hào hùng, chẳng qua là làm lại từ đầu