Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 226
không được nuốt lời (h)

❊ ❊ ❊

Bị hắn ôm chặt cơ hồ không thể giãy dụa, thấy thế Lý Thừa Húc liền nói nhỏ vào tai Mạc Thừa Quân.

"Đừng cử động, ngươi xem ta vẫn còn rất đau!" Nói rồi chỉ lưng mình, vết thương vẫn còn được băng bó, mơ hồ nhìn thấy máu rỉ ra, chúng thấm qua lớp vải trong rất rợn người.

Thấy vậy Mạc Thừa Quân không dám nhúc nhích, y ngoan ngoãn tựa vào lòng ngực hắn, ngay cả động mạnh cũng không!

"Nếu ngươi giả vờ ta sẽ đánh chết ngươi!" Y vừa nói vừa nhe răng, nếu như hắn dám nói láo y nhất định không để hắn yên thân.

Lúc này khuôn mặt Mạc Thừa Quân đã hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, Lý Thừa Húc mỉm cười cụng trán y, hắn nhu hòa xoa xoa khuôn mặt xinh đẹp, rồi hôn nhẹ lên má.

Hắn làm sao nỡ lừa gạt kia chứ, kỳ thật lưng còn rất đau, người cũng ê ẩm không sao chịu được, khi đó hắn ôm y lăn cả một quãng dài, cứ tưởng rằng bỏ mạng rồi!

"Quân nhi vừa rồi nói tha thứ là thật sao?"

Nghe âm giọng này của hắn, trong phút chốc làm Mạc Thừa Quân đứng hình. Y quay mặt nhỏ tiếng muốn chối bỏ: "Nào có!"

Lập tức bị Lý Thừa Húc siết chặt: "Vừa rồi ngươi đã nói tha thứ cho ta!"

"Không có, ta không có hứa!"

"Nói bừa rõ ràng đã hứa, ta nghe rất rõ ngươi bây giờ cho dù muốn nuốt lời cũng không kịp đâu!"

Thấy vậy Mạc Thừa Quân đành đỏ mặt cúi đầu, biết trước như thế thì y đã không nói mấy lời đó rồi.

Hiện tại như này thật sự rất thảm hại, bị hắn chặn họng làm y rơi vào thế bí, muốn tiến cũng không thể, lùi càng không được.

Rõ ràng con đường thoát thân ở ngay trước mắt, thế nhưng thoát mãi vẫn không xong, thành ra bây giờ bị hắn nắm thóp, muốn rút lui cũng không còn cơ hội.

"Xem như thương hại ta cũng được, người nóng quá!" Lý Thừa Húc chôn mặt vào hõm cổ y, thở dốc nói.

Cảm thấy cả người trĩu nặng, Mạc Thừa Quân rất muốn đẩy hắn ra, nhưng rồi bỗng khựng lại, y không thể nào đẩy được hắn!

"Ta muốn, rất muốn..." Lý Thừa Húc khàn giọng thủ thỉ vào tai Mạc Thừa Quân, hắn rất muốn được cùng y mây mưa một lúc.

Những năm qua hắn chưa được động chạm, hơn nữa đã bị cấm dục quá lâu rồi, lúc lấy giờ thật sự rạo rực không chịu nổi.

Cả người đã nóng như thiêu như đốt, hắn muốn tịnh tâm cũng không được, tựa vào người Mạc Thừa Quân mà tim đập liên hồi, khí tức lúc này có phần nóng nóng, hắn thò tay vào trong áo, xoa bụng y ôm lấy.

Từng tất da thịt mịn màng được hắn chạm vào, trong phút chốc hơi ấm đã bao phủ Mạc Thừa Quân!

"Không được, phụ thân vẫn còn ở bên ngoài..."

Lý Thừa Húc nghe vậy nhăn nhó, hắn không muốn buông y ra, vẫn tiếp tục động chạm thể xác.

Chỉ là ở bên ngoài thôi mà, cũng không thể xông vào như vậy được.

"Họ không vào đâu, đừng sợ!"

Mạc Thừa Quân bối rối nhìn hắn, sao có thể không sợ kia chứ, y vẫn rất sợ, nếu bị phát hiện mặt mũi của y phải để bảo đâu?

"Quân nhi..."

"Ta... ta... chỉ một chút thôi đấy, ta không muốn lắm..."

Mặc dù ngoài miệng nói không muốn, thế nhưng cũng đã rất lâu rồi không được cùng hắn động chạm, lúc này thật sự có chút mong đợi.

Trong lòng Mạc Thừa Quân rất muốn hắn chạm nhanh một chút, nhưng ngoài mặt thì lại giả vờ không có gì, thành ra hiện tại... vẫn quẫn bách như thế!

...

Lý Thừa Húc kéo toạc y phục trên người Mạc Thừa Quân ra, để y vểnh mông hướng về phía hắn. Vì lưng còn đau nên không thể mây mưa trên giường, chỉ có thể để Mạc Thừa Quân chịu thiệt duy trì tư thế đứng cùng hắn.

Lúc này thân thể thật sự bị kích thích đến nóng bừng, cả hắn và y đều chìm trong trạng thái sung sướng muốn nhảy dựng.

Lý Thừa Húc lúc này quên mất trên người còn có thương tật, hắn ra sức thúc phân thân vào huyệt đạo đang giãn, từng hồi rạo rực làm đến điên cuồng.

Thân thể Mạc Thừa Quân vô cùng uyển chuyển, eo lại rất mảnh khảnh, lúc hắn ôm rất gọn, vì thế động tác cũng nhanh chóng, nhịp nhàng...

Lâu rồi mới có được khoái cảm như vậy, hắn lúc này rất muốn làm y đến mức sinh thêm một đứa con.

"Ta muốn một đứa con gái, ngươi sinh cho ta nhé!"

Nghe vậy Mạc Thừa Quân cũng gật đầu: "Được... ta sinh cho ngươi!"

Lý Thừa Húc nhận được tin này thì vui sướng nhân đôi, hắn gia tăng thêm lực, càng mãnh liệt hơn vồ vập không ngừng.

Mật đạo bên dưới bị hắn xâm chiếm, cơ hồ giãn đến cực điểm, Mạc Thừa Quân tùy hứng chống hai tay xuống thành giường, mông vểnh thật cao, càng kích thích thêm ham muốn của hắn.

Lý Thừa Húc thì thầm bên tai y, hơi thở dâm đãng phả vào: "Quân nhi sao mông của người lại to đến thế?"

Mạc Thừa Quân rên rỉ đáp lời hắn: "Còn không phải do ngươi bắn đến phì sao!"

Nghe y khẳng định như vậy làm Lý Thừa Húc hơi bàng hoàng, hắn kéo người y cong một chút, khàn giọng mắng yêu: "Nói bậy rõ ràng ta bắn rất ít!"

Mạc Thừa Quân lập tức phủ nhận: "Không có, rõ ràng ngươi bắn rất nhiều, nhìn xem ở chỗ này thật ướt át!" Nói rồi kéo tay hắn chạm xuống lỗ huyệt, bấy giờ vừa hay va phải dịch thể đang rỉ xuống.

"Nếu vậy ta bắn thêm vài lần mông của ngươi liệu có to hơn nữa không?"

"Thử xem!" Mạc Thừa Quân cười tà mị nói.

...

"Chỗ này rất trướng... ưm..." Mạc Thừa Quân thở dốc chỉ bụng mình.

Lúc này phân thân đã lên đến đỉnh, nó làm cho y vô cùng khó chịu, thoáng chốc cự nguậy như muốn quấy phá ruột gan.

"Trướng quá... rút ra đi..." Y thở rối loạn cầu xin hắn.

Lý Thừa Húc giả vờ như không nghe thấy, hắn vẫn chăm chú tiếp tục thúc phân thân vào trong, chờ đến khi khiến Mạc Thừa Quân tê liệt hoàn toàn mới nhẹ nhàng nới lỏng.

"Quân nhi, ta phát hiện ra... chỗ này của ngươi khi có ta càng thêm xinh đẹp!" Hắn nói rồi vuốt ve huyệt mật, nhẹ nhàng chạm vào trong. Thật sự mê người, mỗi khi nhìn thấy chỉ khiến hắn nóng bừng lên.

...

Một canh giờ sau.

Vết thương ở lưng lúc bấy giờ đã làm hắn kiệt sức, Lý Thừa Húc lưu luyến rút phân thân ra, hắn muốn tiếp tục nhưng thân thể này không còn đủ sức. Cuối cùng đành ngậm ngùi buông bỏ chấp niệm với Mạc Thừa Quân!

Ánh mắt y ngấn nước nhìn hắn, khuôn mặt vì ngượng mà nóng bừng bừng, Mạc Thừa Quân kéo chăn lên che thân lại.

"Ta... ta đi đây, ngươi dưỡng thương cho tốt vào..." Nói đoạn nhấc chân muốn bước xuống, thế nhưng cảm giác tê dại lập tức đánh úp y.

Mạc Thừa Quân cắn răng bước một bước, huyệt đạo lúc này như bị xé toạc mà đau ê ẩm. Y chao đảo chống tay xuống, nhắm mắt lại chờ tê dại qua đi.

Đau chết đi được!

Y khổ sở nhích lên, kéo lại y phục rồi chạy vào nhà tắm, bỏ lại ánh mắt điên cuồng nóng bỏng của Lý Thừa Húc.

Dáng chạy có chút... giống thỏ nhỉ?

Hắn là sói hoang còn y là thỏ nhỏ, thỏ nhỏ vì sợ hãi sói hoang sẽ vồ lấy, cho nên mới hối hả chạy trối chết như vậy.

"Quân nhi của ta, đáng yêu quá!"

...

Lúc Mạc Thừa Quân ra ngoài huyệt đạo vẫn còn chưa thuyên giảm, y khổ sở ngồi một góc ngay cả vận động cũng lười.

Bấy giờ Sở Diên vừa mang đến một con gà đi tới, trong lúc muốn đem đi làm thịt thì thấy Mạc Thừa Quân.

"Vừa nãy ta tìm mãi không thấy con, hóa ra con ở đây à?"

Mạc Thừa Quân nghe vậy giật mình, y đỏ mặt bồn chồn nói: "Không phải... vừa nãy... vừa nãy con đi dạo, cũng mới trở về thôi!"

Nghe vậy Sở Diên cũng không nghĩ nhiều, cười cười nói với y: "Vậy giúp ta bắt nước đi, chốc nữa làm thịt nó!"

Mạc Thừa Quân gật đầu đứng dậy, tướng đi hơi khó khăn làm Sở Diên chú ý tới. Chẳng lẽ hai đứa nhỏ vừa mới mặn nồng hay sao?

Lại còn đi dạo, rõ ràng đang lừa người mà!~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »